NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 2: Trùng Sinh Thức Tỉnh

Cập nhật lúc: 2026-05-13 14:34:54
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trùng Sinh Thức Tỉnh

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, xuân qua đông tới luân phiên đổi, chớp mắt mười tám năm trôi qua.

Mười tám năm đối với con , thể biến một đứa trẻ còn ẵm ngửa thành một thiếu niên tuấn tú cao lớn; thể biến một đàn ông trung niên cường tráng thành ông lão tóc bạc da mồi, bước run rẩy; thậm chí, thể là một vòng luân hồi của sinh mệnh. đối với loài Tiên Yêu thọ mệnh ngàn vạn năm, mười tám năm chỉ như cái chớp mắt thoáng qua.

Ví như Phỉ Thúy đây, mười tám năm , hình dáng con tu luyện trông như thiếu niên mười ba mười bốn tuổi. Mười tám năm , vẫn giữ nguyên bộ dạng thiếu niên gầy gò, thấp bé, chẳng mấy lạng thịt , hầu như đổi chút nào.

Đối với những loài con , ngoại hình khi tu luyện thành liên quan đến đạo hạnh pháp lực của bản . Loài năm trăm năm đạo hạnh, hình mới trông như thanh niên hai mươi tuổi. Chỉ những kẻ ngàn năm đạo hạnh trở lên mới thể tùy ý biến hóa dung mạo của . Như giờ đây đầy ba trăm năm, hình lớn lên thì chỉ cách từ từ tu luyện để nâng cao đạo hạnh.

Chẳng giống như tên nào đó thiên phú dị bẩm, ngay cả trong lúc ngủ say cũng thể dựa pháp lực tự tu sửa mà khiến hình thể từ từ lớn lên, bản thể từ con thú nhỏ xíu ban đầu biến thành con mãnh thú khổng lồ như hiện tại.

Nghĩ đến đây, Phỉ Thúy chua xót đầu lườm Đào Ngột - kẻ suốt mười tám năm qua sư phụ dùng gối ôm lò sưởi ngủ cùng một chỗ, trong lòng dâng lên đủ loại ghen tị hận thù.

Tên từ khi sư phụ mang về từ núi mười tám năm thì vẫn luôn ngủ say từng tỉnh. Sư phụ đó là do bóc tách một tia tâm mạch cùng phần năng lượng tà ác nhất trong cơ thể , khiến nguyên thần tổn thương, mới cần ngủ say để tự phục hồi. Thể hình từ từ to lớn là vì sức mạnh đang dần thức tỉnh, đợi đến khi khôi phục dáng vẻ bản thể, sẽ tỉnh , thực sự trùng sinh.

Dạo gần đây, hình dáng bản thể của khôi phục gần xong, xem ngày tỉnh cũng còn xa nữa.

Hừ hừ, đợi tỉnh , nhất định bày cái giá của sư để oai một trận, tránh cho to lớn trưởng thành hơn mà tôn trọng .

Mắt Phỉ Thúy đảo lia lịa, bàn tính nhỏ trong lòng tính toán lách cách, tâm trạng vui vẻ trở .

lúc đang nghĩ ngợi vui vẻ, đột nhiên, chiếc giường mây mềm mại của Kim Hưu phía bỗng b.ắ.n một luồng ánh sáng tím đen mãnh liệt. Khí tức lạnh lẽo sắc bén khiến rùng một cái, suýt nữa thì thổ huyết.

Phỉ Thúy hoảng hốt, vội vàng luống cuống ngưng tụ pháp lực chống luồng sức mạnh bất ngờ ập tới đó, đồng thời trong lòng giận dữ, về phía ánh sáng phát mà xù lông hét lớn: "Yêu nghiệt phương nào to gan dám đến viện Kim Tiêu núi Cửu Hoa của mà..."

Nào ngờ rõ tình hình giường mây, tiếng gầm giận dữ trong miệng lập tức tắt ngấm. Phỉ Thúy kinh hãi há hốc mồm, mắt trợn trừng như lồi khỏi hốc mắt.

Chỉ thấy chiếc giường kết từ mây trắng của sư phụ , con cự thú màu trắng vốn dĩ đang gối ôm cho sư phụ biến mất, đó là một đàn ông trưởng thành mảnh vải che , bao phủ bởi từng luồng khí tím đen!

Gương mặt vô cùng tuấn mỹ, đường nét như đao khắc, trong sự thô ráp bá đạo cực kỳ tinh tế mỹ. Thân hình trần trụi thô kệch như gấu mà trái cơ bắp rõ ràng, rắn chắc thon dài, dường như mỗi một tấc cơ thể đều ẩn chứa sức mạnh điên cuồng tuyệt đối. Lúc , đang từ từ mở mắt, luồng khí tím đen quanh chạy loạn xạ. Khí tức lạnh lẽo ngạo mạn mang theo sự bá đạo và điên cuồng tuyệt đối, khiến theo bản năng phủ phục xuống đất để bày tỏ sự kính sợ đối với kẻ mạnh.

Phỉ Thúy tự chủ mà run rẩy, hai tay đan chặt ngực, lẩm nhẩm khẩu quyết tạo kết giới phòng ngự cho . Cậu chống đỡ những lưỡi d.a.o ánh sáng vô thức b.ắ.n tứ phía từ luồng khí tím đen , lo lắng Kim Hưu vẫn đang ngủ say bên cạnh đàn ông đó. Một tay một chân nàng còn đang gác lên cơ thể trần trụi của , sợ chớp mắt một cái thì sư phụ đang ngủ say sẽ con hung thú Đào Ngột thức tỉnh thương.

Luồng khí tím đen sắc bén ép cho tóc đen và áo bào vàng của Kim Hưu bay phần phật, tiếng gió rít gào. Mắt thấy những lưỡi d.a.o ánh sáng sắp đ.â.m Kim Hưu, Phỉ Thúy sợ giận, nhưng áp lực tà khí đè nén thể cử động, thể tiến lên ngăn cản, chỉ đành một bên gào lên trong vô vọng: "Sư phụ? Sư phụ? Đại sự ! Đừng mơ nữa mau dậy sư phụ!"

Lúc vẫn còn sớm so với giờ tỉnh dậy hàng ngày của Kim Hưu, Phỉ Thúy sốt ruột đến toát mồ hôi trán, trong lòng kinh hãi tột độ.

Ngay trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Kim Hưu giường mây hề báo trở một cái, cả đè lên Đào Ngột, còn tiện thể cọ cọ đầy hài lòng. Mà n.g.ự.c nàng lúc lóe lên một tia sáng vàng, mạnh mẽ hút lấy thứ gì đó trong cơ thể Đào Ngột.

Đào Ngột chấn động mạnh, trong mắt thoáng qua sự mờ mịt, ngay đó, luồng khí tím đen tà ác điên cuồng bao quanh trong nháy mắt tan biến, cả căn phòng lập tức trở bình yên.

Nếu tay chân vẫn còn bủn rủn run rẩy, lồng n.g.ự.c vẫn âm ỉ đau, cùng với căn phòng bừa bộn như trải qua một trận hỗn chiến, Phỉ Thúy thật sự sẽ tưởng mơ.

Đây rốt cuộc là sức mạnh khủng bố gì trời a a a! Cậu suýt chút nữa thì một luồng khí cho c.h.ế.t ngắc a a a!

Phỉ Thúy thoát c.h.ế.t trong gang tấc, khỏi sợ hãi, nước mắt lưng tròng.

lúc , giường mây bỗng truyền đến một giọng trầm thấp mang theo sự bực bội và tức giận: "Tiểu trúc tinh, còn mau lăn đây lôi cái mụ đàn bà c.h.ế.t tiệt bám xuống cho ông! Đứng đần đó chờ c.h.ế.t ?"

Phỉ Thúy sực tỉnh, ngẩng đầu bèn thấy kẻ đầu têu đang trưng bộ mặt ngạo mạn khó chịu trừng . Hắn dùng cả tay lẫn chân liều mạng giãy khỏi cái ôm như bạch tuộc của sư phụ , hung dữ lệnh cho .

Phỉ Thúy lập tức nộ khí xung thiên, cơn giận lấn át cả nỗi sợ hãi bản năng đối với kẻ mạnh, nhảy dựng lên chỉ mặt Đào Ngột hả hê châm chọc: "Không đấy đấy! Ai bảo nãy ngươi suýt ông đây c.h.ế.t!"

"Xem , ngươi chán sống ." Đào Ngột , mặt thoáng qua vẻ giận dữ, mắt nheo , vung tay lên trung, trong lòng bàn tay bèn hiện một quả cầu khí tím đen xen lẫn tia chớp.

Phỉ Thúy cảm thấy , lông tóc dựng ngược, co cẳng định chuồn.

"Ủa, chỗ cưng cứng..." Đột nhiên, Kim Hưu đang quấn Đào Ngột lầm bầm một tiếng, từ từ mở mắt, bàn tay trắng ngần còn sờ soạng, cấu véo lung tung lồng n.g.ự.c trần trụi của vài cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-2-trung-sinh-thuc-tinh.html.]

Gương mặt tuấn tú của Đào Ngột lập tức đen sì, năm ngón tay co định tóm lấy đàn bà gỡ mãi .

"Á, tỉnh ?" Nào ngờ đàn bà chẳng hề phản ứng gì sát khí hung mãnh của , sờ mó xong chớp chớp mắt, nhanh chóng buông tay . Ngay đó, một cước đá phăng đang hề phòng xuống giường! Tiếp đó nàng vuốt tóc, lười biếng dậy : "Sao tính khí vẻ lắm nhỉ..."

Đào Ngột giận quá hóa , một tay chống đất, lanh lẹ ưu nhã lộn một vòng dậy, l.i.ế.m khóe môi. Hắn chẳng hề cảm thấy hổ vì đang mặc gì, đôi mắt giấu cơn giận ngút trời, nhếch môi tà mị: "Tiên nhân ban nãy ôm Gia chặt như thế, chẳng lẽ là chịu nổi cảnh tiên sơn cô tịch, cùng Gia mây mưa một phen để dập tắt lửa d.ụ.c trong lòng?"

Hắn vốn ngưng tụ từ đủ loại khí tức u ám của loài , trời sinh quen thuộc nhất với dâm dục, tà ác, tham lam, ích kỷ, g.i.ế.c chóc, cuồng bạo... những thứ đen tối đó. Vì thế, cho dù hiện tại Kim Hưu trấn áp một phần ác tính, cũng nhớ là một trong những hung thú thượng cổ Đào Ngột, nhưng đối với những bản năng vẫn quen thuộc như m.á.u thịt, chẳng cần ai dạy cũng tự nhiên thốt .

Phỉ Thúy co rúm một góc thấy, mặt mũi lập tức đỏ bừng. Muốn tu luyện thành tiên, tất nhiên thể dính dáng nửa phần đến những thứ liên quan đến tình dục, nhưng điều nghĩa là ngu ngơ. Dù cũng sống gần ba trăm năm , cái gì nên hiểu thì cũng hiểu cả. Chỉ là tên mà dám trần truồng trắng trợn những lời thô tục như mặt sư phụ...

Kim Hưu hề tức giận, cũng chẳng vẻ gì là hổ lúng túng. Nàng chỉ lười biếng ngáp một cái, hờ hững liếc Đào Ngột một cái, vung bàn tay ngọc ngà .

"Bốp!"

Một luồng kim khí gần như trong suốt từ lòng bàn tay Kim Hưu b.ắ.n , tựa như một cái tát khổng lồ, nhanh như chớp tát khuôn mặt tuấn tú của Đào Ngột khiến kịp đề phòng, mặt lệch sang một bên, suýt chút nữa thì bay ngoài.

"Chậc, vi sư thực sự tặng lễ gặp mặt như thế cho ngươi ." Cuối cùng, nàng nhún vai tỏ vẻ vô tội, chiều "đều tại ngươi cả đấy".

Đầu óc Đào Ngột ong lên, cảm thấy mặt nóng rát đau đớn. Sau cơn kinh ngạc, ập đến là cơn thịnh nộ ngút trời như cuồng phong bão tố.

"Ngươi... thế... mà... dám... đánh... ?" Hắn nghiến răng, gằn từng chữ một, đôi mắt vàng sẫm nheo , bùng lên ngọn lửa giận dữ ngập trời, sát ý quanh trào dâng trong nháy mắt, sắc bén bức .

Mụ thần tiên dám tát ?! Hắn thấy ả chán sống !

Đào Ngột giận điên , năm ngón tay co , hóa thành móng vuốt hổ khổng lồ của bản thể, lao về phía Kim Hưu. Nhìn động tác bạo ngược nhắm thẳng đầu Kim Hưu , dường như trực tiếp vặn gãy cổ nàng!

Phỉ Thúy ở bên cạnh còn kịp hả hê, tim thót lên tận cổ họng. Sức mạnh điên cuồng của tên mới nếm trải!

"Tính khí thật, xem cần dạy dỗ đàng hoàng." Kim Hưu thấy , lắc đầu, cũng chẳng biện pháp phòng vệ gì, cứ thế mặc cho móng vuốt sắc bén lạnh lẽo chộp tới .

"Sư phụ cẩn thận!" thấy móng hổ sắp đ.â.m cổ Kim Hưu, Phỉ Thúy lạnh toát sống lưng, nhịn hét lên thất thanh.

lúc , trong mắt Kim Hưu xẹt qua một tia sáng vàng, móng vuốt hổ bản thể do Đào Ngột hóa ép buộc biến trở thành tay !

"Sức mạnh hiện giờ của ngươi là đối thủ của bổn tọa." Kim Hưu ngước mắt Đào Ngột đang mặt mũi xanh mét, vẻ mặt thể tin nổi, nhướng mày .

Đào Ngột thể tin , kinh hãi giận dữ. Sao thể? Hắn rõ ràng cảm nhận sức mạnh trong cơ thể to lớn điên cuồng, vô dụng với mụ thần tiên ?!

Ả rốt cuộc lai lịch gì?

Tại với pháp lực của , chỉ thể lờ mờ thăm dò tiên khí ả mà thể thấu bản thể của ả là gì?

Như hiểu nghi vấn của Đào Ngột, Kim Hưu thò tay xuống gầm giường mây mò một thỏi vàng, c.ắ.n rau ráu, lúng búng : "Bổn tọa là Tiên Tôn núi Bắc Hoa , cũng là sư phụ của ngươi."

Đào Ngột kinh nghi nheo mắt : "Ngươi là sư phụ của Gia?"

Kim Hưu vẩy vẩy ngón tay, gật gù cái đầu, dạy dỗ: "Về tự xưng là 'Gia' với bổn tọa, khó lọt tai lắm."

"Chuyện từ khi nào?" Đào Ngột lạnh, trong lòng tin. Tuy mới tỉnh , ký ức lẽ , nhưng cũng tự tin với cái tính trời sinh ngông cuồng của , tuyệt đối sẽ bái ai sư phụ, quỳ gối kẻ nào.

"À, ngay nãy thôi, bổn tọa tuyên bố ?" Kim Hưu thản nhiên gặm vàng vui vẻ .

Đào Ngột ngẩn , khóe mắt giật giật, kìm cơn giận gầm lên: "Đồ khốn kiếp ông đây đếch thèm đồng ý!"

"Ủa, ngươi lấy sức mạnh của nữa ?" Kim Hưu ăn no, l.i.ế.m môi vẻ thèm thuồng, lười biếng liếc Đào Ngột một cái.

Một câu nhẹ nhàng khiến Đào Ngột đột ngột căng cứng cơ thể, trong lòng như sấm sét nổ vang, trừng mắt nàng thể tin nổi.

"Sức mạnh của Gia? Lấy ? Đồ khốn ngươi ý gì?"

 

Loading...