NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 25: Đánh Nhau
Cập nhật lúc: 2026-05-16 14:32:24
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt Kim Hưu sa sầm, vội vàng dùng hai tay vẽ những luồng sáng vàng hình đồng tiền trong trung, lòng bàn tay ngưng tụ thành tấm khiên ánh sáng sắc bén, chặn những thứ điên cuồng như kim châm bên ngoài. Ngay đó, nàng nhắm mắt mở bừng , những thứ đó lập tức hóa thành khói đen tan biến.
Chỉ là như , nàng để mắt đến con Phì Di thú bên cạnh nữa. Ngay lúc nàng đang giao đấu với những ám khí quỷ dị , Phì Di thú thừa cơ há to cái miệng máu, cái lưỡi hôi thối vô thanh vô tức hóa thành lưỡi d.a.o sắc nhọn đ.â.m về phía thắt lưng Kim Hưu.
"Sư phụ cẩn thận!" Phỉ Thúy kinh hãi tột độ, bất chấp tất cả lao tới chắn ngang Kim Hưu, mắt thấy cái lưỡi của Phì Di thú sắp đ.â.m xuyên n.g.ự.c .
"Khốn kiếp --"
Kèm theo tiếng gầm giận dữ, Đào Ngột cách đó xa đang Bạch Mạn Thấu quấn lấy đến phát điên, thấy tình hình bèn tát bay con thỏ béo đang ngốc né tránh sang một bên, lao tới như mũi tên.
Nào ngờ, đúng lúc , một lưỡi d.a.o ánh sáng trắng thánh khiết mà bá đạo từ trời giáng xuống, c.h.é.m đứt phăng cái lưỡi của Phì Di thú, cứu Phỉ Thúy trong gang tấc.
Phì Di thú đau đớn, miệng phun m.á.u tanh hôi nồng nặc, đôi mắt lồi , ngã xuống đất rên rỉ thôi.
Một làn khói trắng mờ ảo lướt qua, đàn ông áo trắng như tuyết, phiêu dật thanh tú mỉm bước tới.
"Vẫn chứ, Kim nhi?"
Giọng trong trẻo nho nhã, là Thiên Tự điện hạ gặp mấy hôm bất ngờ xuất hiện.
"Không , đa tạ điện... sư tương trợ." Kim Hưu ngẩn , thu hồi kim quang trong tay, tao nhã và xa cách dậy cảm ơn, đó sang Phỉ Thúy, vẻ mặt nghiêm khắc: "Sao hành động bồng bột lao chắn như thế, con nếu điện hạ chậm một bước thì cái mạng nhỏ của con tong !"
"Huhu nhưng mà sư phụ gặp nguy..." Phỉ Thúy dọa quá mức, nấc lên một tiếng, chút luống cuống.
"Vi sư tự cách. Sau gặp tình huống như , nhớ tránh xa cho vi sư, ?" Kim Hưu lạnh lùng quát, mặt ngoài nghiêm khắc giận dữ nhưng trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Phỉ Thúy ngẩn , vội gật đầu lia lịa, những buồn mà còn ngây ngô. Sư phụ là đang lo cho đây mà!
Thiên Tự bên cạnh hai , khóe môi khẽ cong lên. Yêu càng sâu, trách càng thiết. Nàng vẫn đối xử với quan tâm như .
Bên Kim Hưu và Phỉ Thúy đều thở phào, nhưng Đào Ngột đến chậm hơn Thiên Tự một bước mang vẻ mặt giận dữ lạnh lùng.
Cái tên khốn kiếp đáng c.h.ế.t hại của ! Mà mà đ.á.n.h con thỏ béo c.h.ế.t tiệt , còn đến muộn hơn tên đực rựa khốn kiếp một bước! Đào Ngột giận tím , sát ý điên cuồng ban nãy trào dâng như suối.
"Muốn c.h.ế.t, ông đây thành cho mày!"
Tất cả sát khí và phẫn nộ lập tức trút hết lên đầu con Phì Di thú. Đào Ngột giận dữ, tóc tai như cuồng phong thổi tung, bay múa loạn xạ, đôi mắt trong nháy mắt đỏ ngầu, thở phun mang theo chướng khí nhàn nhạt, vẻ mặt bạo ngược.
"Xì xì..." Thấy Đào Ngột đang trong cơn thịnh nộ lao tới như tia chớp, Phì Di thú kinh hoàng tột độ, giãy giụa nhưng chỗ trốn.
"Ngọc Bạch!" Kim Hưu thấy kinh hãi, vội lên tiếng ngăn cản.
lúc Đào Ngột bất chấp tất cả, quát lớn một tiếng, bao phủ trong chướng khí nồng nặc, cuồng phong đen nổi lên, một vuốt tóm lấy hình khổng lồ của Phì Di thú ném lên trung. Chướng khí hai cánh tay bùng lên dữ dội, hóa thành hai móng vuốt khổng lồ, đập mạnh xác to lớn của Phì Di thú.
"Xoẹt --"
Sau một tiếng động lớn chói tai và quỷ dị, con Phì Di thú móng vuốt sắc bén của Đào Ngột xé nát thành từng mảnh. Máu thịt tanh hôi ấm nóng rơi xuống như mưa.
"Ngọc Bạch mau dừng tay cho vi sư!"
Tất cả đều do sự bùng nổ trong cơn thịnh nộ của Đào Ngột, chỉ diễn trong chớp mắt, Kim Hưu và Thiên Tự ngăn cản cũng muộn.
Nhìn những mảnh xác vụn mặt đất với ánh mắt đầy bạo ngược, chướng khí như mây đen bão tố Đào Ngột bỗng nhiên tan biến, ngay đó mềm nhũn, kịp thu vẻ mặt dữ tợn ngã gục xuống đất.
Thì vô thức ngược phong ấn của Kim Hưu, trong cơn giận dữ tột độ cưỡng ép giải phóng một phần sức mạnh phong ấn để chiến đấu, vì thế sức mạnh đó phản phệ.
Sợ Thiên Tự phát hiện điều gì, Kim Hưu vội che giấu sự kinh hãi và giận dữ trong mắt, bàn tay ngọc ngà vung lên thật nhanh, cướp khi Thiên Tự tiếp cận Đào Ngột, bao bọc trong một kết giới vàng kim thu tay áo, đó bay về phía viện của .
"Sư , xin thứ Kim Hưu một bước, đứa nhỏ thương, thể chậm trễ."
"Được." Thiên Tự mỉm gật đầu, nhưng trong mắt thoáng qua vẻ nghi hoặc sâu sắc, nụ cứng .
Hắn... là ai?
...
Đào Ngột ngủ li bì suốt hai ngày. Hắn sức mạnh của chính phản phệ, cũng gì đáng ngại, chỉ cần cơ thể tự điều tiết .
Khi cuối cùng cũng điều tiết xong, tinh thần sảng khoái tỉnh dậy thì thấy Bạch Mạn Thấu và Phỉ Thúy đang đ.á.n.h .
"Mau hùng mới là tuyệt nhất con trúc ngốc !" "Nói láo! Sư phụ của tiểu gia mới là tuyệt nhất con thỏ béo !"
Hai vì bất đồng quan điểm "Sư phụ và Ân nhân ai lợi hại hơn" mà lao đ.á.n.h , lúc đang c.ắ.n xé gào thét loạn xạ, quấn lấy trong tư thế vô cùng bạo lực.
Bạch Mạn Thấu một tay túm chặt tóc Phỉ Thúy, một tay đè n.g.ự.c , còn một chân đè nặng lên bụng , trông vẻ chiếm thế thượng phong. Khuôn mặt bàn tay to của Phỉ Thúy đẩy méo xệch, miệng nó ngừng gầm gừ giận dữ, kiên trì quan điểm "Ân nhân mới là lợi hại nhất".
Phỉ Thúy cũng chịu thua kém, tuy hình tròn trịa bằng Bạch Mạn Thấu nhưng thắng ở chiều cao. Khuôn mặt thanh tú đỏ bừng, phẫn nộ trừng mắt Bạch Mạn Thấu thô bạo , một tay chống mạnh mặt nó, một tay đập lia lịa bàn tay múp míp đang đè n.g.ự.c , hai chân đạp loạn xạ hòng hất Bạch Mạn Thấu xuống. Cậu nghiến răng gào lên "Sư phụ mới là lợi hại nhất, nếu sư bái sư phụ thầy..." cũng chịu nhượng bộ nửa bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-25-danh-nhau.html.]
Hai đ.á.n.h đỏ cả mắt, ai chịu ai, cấu cắn, trông bạo lực ... hài hước.
Khóe miệng Đào Ngột giật giật, ngước ngoài cửa sổ.
Trời sáng, Kim Hưu chìm giấc ngủ .
Sự mong chờ trong mắt khựng , cảm thấy vô vị dựa lưng thành giường, trút hết tâm trạng tồi tệ vì thấy gặp lên đầu Phỉ Thúy và Bạch Mạn Thấu đang đ.á.n.h .
"Muốn đ.á.n.h thì cút ngoài đ.á.n.h cho ông!"
Giọng trầm thấp xen lẫn sự khó chịu vang lên. Hắn lạnh lùng hai kẻ đang cứng đờ , vội vàng buông , luống cuống bò dậy từ đất, hừ lạnh một tiếng ngạo mạn.
"Ân nhân tỉnh !" Bạch Mạn Thấu lập tức đá Phỉ Thúy một cái, vui vẻ lao về phía Đào Ngột giường.
Phỉ Thúy vội che mắt, nỡ cảnh tượng đẫm m.á.u tiếp theo.
Lúc nãy trong rừng, những gì sư phụ với Bạch Mạn Thấu đều thấy rõ mồn một. Nếu sư phụ thiết lập kết giới vô hình cho con thỏ béo , nó sư tàn bạo của bóp nát đầu cả trăm .
Quả nhiên, giây tiếp theo, cùng với luồng khí âm u ập tới, bên giường vang lên tiếng hét kinh hoàng của Bạch Mạn Thấu.
Phỉ Thúy lùi một bước về phía cửa lớn, từ từ bỏ tay che mắt .
Bạch Mạn Thấu đang nhảy tưng tưng phủi khói đen bốc lên , vẻ mặt kinh ngạc tủi : "Tại ân nhân đ.á.n.h Mạn Mạn?"
Đào Ngột lười chẳng buồn nó, sực nhớ điều gì bèn ngẩng đầu Phỉ Thúy, đen mặt hỏi: "Cái tên đực rựa tên Thiên Tự gì đó ?"
Vừa nghĩ đến kẻ đó, trong lòng dâng lên cảm giác chán ghét vô cớ, bực bội bất bình.
"Thiên... Thiên Tự điện hạ? Ngài sáng nay ... về ..." Phỉ Thúy sợ hãi lùi thêm một bước, bộ dạng cẩn trọng kinh hoàng như thể giây tiếp theo Đào Ngột sẽ phóng một loạt d.a.o ánh sáng tới.
Nghe Thiên Tự rời , trong lòng Đào Ngột thoải mái hơn nhiều, cũng gì nữa, chỉ hừ lạnh một tiếng hóa thành làn khói đen lao về phía phòng Kim Hưu.
"Ân nhân -- Chàng thế hả --" Bạch Mạn Thấu phản ứng , vội nhảy cẫng lên định đuổi theo, nhưng một câu của Phỉ Thúy chặn .
"Thôi con thỏ , sư sẽ thích ngươi ."
"Không cho phép ngươi nguyền rủa !" Bạch Mạn Thấu phẫn nộ đầu , trừng mắt Phỉ Thúy, xắn tay áo định lao tới.
"Ai nguyền rủa ngươi hả đồ ngốc, sư thích sư phụ !" Phỉ Thúy Bạch Mạn Thấu chọc tức, buột miệng .
"Cái... cái gì?!" Bạch Mạn Thấu sững sờ, trố mắt dám tin.
"Tiểu gia lừa ngươi gì?" Phỉ Thúy chống nạnh, tức tối đáp trả.
"... nhưng mà... nàng... ... họ là sư đồ mà!" Bạch Mạn Thấu chút hỗn loạn. Nó sống ở nhân gian nhiều năm, tự nhiên hiểu chút ít về luân thường đạo lý thế tục, nên giờ câu , trong lòng dậy sóng dữ dội.
"Với cái tính coi trời bằng vung của sư , mới thèm để ý mấy cái đó ." Nói đến đây, Phỉ Thúy cau mày lo lắng. Thật cứ đà , sư sẽ chuyện gì nữa...
"Chuyện ... chuyện ..." Bạch Mạn Thấu ấp úng, nhưng tin sái cổ, nghi ngờ Phỉ Thúy thể đang lừa .
"Cho nên ngươi ngoan ngoãn chút , đừng trêu chọc nữa. Sư yêu tinh bình thường , mà nổi điên lên là một vuốt bóp nát ngươi thật đấy." Tuy đ.á.n.h sống c.h.ế.t với Bạch Mạn Thấu, nhưng Phỉ Thúy bản tính lương thiện, vẫn nhịn lên tiếng nhắc nhở.
Bạch Mạn Thấu ngơ ngác , gì, bỗng nhiên vẻ mặt buồn thiu, bĩu môi, cúi gằm mặt xuống.
"Này, ngươi đấy?" Phỉ Thúy liếc nó, do dự một lúc vẫn nhịn hỏi.
"Thế Mạn Mạn ..." Bạch Mạn Thấu sụt sịt mũi, ngước đôi mắt đỏ hoe lên, vẻ mặt vô tội và tủi .
"Làm là ?"
"Ân nhân thích sư phụ, Mạn Mạn ? Chủ nhân ... chủ nhân ơn báo ơn. Mạn Mạn lấy báo đáp để trả ơn ân nhân, nhưng ân nhân cần, ân nhân thích sư phụ..." Bạch Mạn Thấu buồn rối rắm.
"Chuyện gì khó ? Giúp ân nhân đạt điều cũng là báo ơn mà!" Phỉ Thúy đôi mắt đỏ hoe của Bạch Mạn Thấu, ngẩn ngơ buột miệng .
Đôi mắt con thỏ béo thật, giống như hồng ngọc ...
"Hả?" Bạch Mạn Thấu ngẩn , bừng tỉnh đại ngộ, nhảy cẫng lên ôm chầm lấy Phỉ Thúy: "Ta ! Ha ha, cảm ơn ngươi nha Trúc thối!"
Nói xong, vèo một cái biến mất tăm.
Phỉ Thúy đỏ mặt, ngơ ngác gãi đầu, sực tỉnh, lúc mới nhận cái gì, lập tức ngửa mặt lên trời hét thảm: "Quay ! Con thỏ c.h.ế.t tiệt đây! Tiểu gia ý đó a a a --"
Cậu mà xúi giục con thỏ béo đó giúp sư theo đuổi sư phụ? Chuyện sẽ hại c.h.ế.t sư phụ mất! Cậu tiêu , tiêu đời !
Phỉ Thúy kinh hoàng, vội vàng như lửa đốt m.ô.n.g đuổi theo.