NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 34: Cái Giá Của Việc Nghịch Thiên
Cập nhật lúc: 2026-05-17 14:07:01
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kim Hưu im lặng, gì, chỉ lẳng lặng Đào Ngột giường, sắc mặt ngưng trọng.
Sau cơn chấn động, Phỉ Thúy bỗng Đào Ngột, lắc đầu xót xa và thương cảm, mắt hoe đỏ: "Sư chẳng là hung thú thượng cổ , nông nỗi chứ..."
Phỉ Thúy vốn bản tính lương thiện. Dù ngày thường Đào Ngột bắt nạt , còn dám ý đồ đại nghịch bất đạo với sư phụ khiến ghét cay ghét đắng. lúc , thấy thê t.h.ả.m như , trong lòng Phỉ Thúy hề chút hả hê nào, ngược cảm thấy vô cùng khó chịu.
"Một canh giờ nữa, vi sư sẽ đưa sư con đến Thần Vân Điện, con và Tiểu Thỏ ở trông núi đợi vi sư về." Kim Hưu im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng.
"Thần Vân Điện? Sư phụ định tìm Thần Hưu điện hạ ? cơ thể !" Phỉ Thúy kinh ngạc bật dậy, khuôn mặt non nớt lộ vẻ tán đồng.
Sư phụ đúng là bừa! Vừa nãy lúc sư gặp nguy, sư phụ cưỡng ép dùng phương pháp nghịch thiên phá mộng mà mẫu dặn chỉ dùng trong lúc nguy cấp để cứu sư , chắc chắn tổn hại tu vi nhiều năm, nội thương nghiêm trọng. Giờ còn lặn lội đường xa tốn công tốn sức đưa sư lên Thần Vân Điện Cửu Trùng Thiên nơi tiên nhân thì , cơ thể chịu nổi?!
"Không , vi sư tự chừng mực." Kim Hưu xua tay, chằm chằm vết thương tay Đào Ngột, dậy định ngoài.
Phỉ Thúy còn gì đó, nhưng hiểu rõ tính cách một là một ẩn vẻ ngoài lơ đãng của sư phụ, há miệng thôi, thốt lời ngăn cản nào, chỉ nhíu mày thành hình chữ bát, mặt mày ủ dột theo bóng lưng Kim Hưu cửa.
Không ai thấy, đúng lúc , bên ngoài cửa phòng, một bóng với vẻ mặt kinh ngạc lóe lên biến mất nhanh.
...
Lúc , Kim Hưu đưa tay mở cửa thì n.g.ự.c bỗng đau nhói, mắt tối sầm, cả run lên mất kiểm soát, ngã ập sang một bên. May mà nàng nhanh tay chống cánh cửa mới miễn cưỡng vững, để đầu đập cửa.
"Sư phụ!" Phỉ Thúy tiếng động, vội ném khăn mặt , đầu lao tới.
Kim Hưu hít một thật sâu, định thì lồng n.g.ự.c truyền đến cơn đau như xé rách, sắc mặt trắng bệch, cổ họng tanh ngọt, phun một ngụm m.á.u tươi. Máu nở rộ như những đóa hoa yêu dị tà váy vàng kim, rực rỡ và chói mắt.
"Sư phụ! Sư phụ! Người ?!" Phỉ Thúy kinh hãi, luống cuống đỡ lấy Kim Hưu, sự hoảng loạn và lo lắng méo mó khuôn mặt thanh tú của .
Theo Kim Hưu bao lâu nay, từng thấy nàng yếu ớt thế bao giờ? Trong mắt , Kim Hưu luôn là năng, mạnh mẽ vô cùng. Tuy nàng nghịch thiên phá mộng chắc chắn sẽ phản phệ và tổn thương, nhưng ngờ nghiêm trọng đến mức . Thấy Kim Hưu thổ huyết, hoảng sợ tột độ như con mèo dẫm đuôi, tóc gáy dựng cả lên.
"Không... ..." Thấy Phỉ Thúy sợ đến phát , Kim Hưu cuối cùng cũng thoát khỏi cơn chóng mặt do đau đớn gây , thầm khổ trong lòng. Nàng đưa tay lau vệt m.á.u bên khóe môi, yếu ớt vỗ nhẹ lên tay Phỉ Thúy đang đỡ , giọng khàn khàn trấn an.
Vạn vật thế gian đều quy luật bất biến. Biết dùng cách nghịch thiên ắt trả giá, nhưng ngờ cái giá trả đắt đến thế, nặng nề đến mức nàng cũng thể chống đỡ nổi. Cơn đau như xé rách lồng n.g.ự.c khiến sắc mặt nàng trắng bệch, gần như thở nổi. Kim Hưu mím môi khổ, thảo nào ngày đó mẫu dạy nàng cách dặn dặn rằng nếu vạn bất đắc dĩ thì tuyệt đối dùng.
Lúc đó Đào Ngột giận dữ bỏ khỏi giấc mơ, để nàng một . Tâm trí rối bời, nàng cứ ngẩn ngơ ánh nắng tạo cho . Nào ngờ thỏi vàng phong ấn sức mạnh của Đào Ngột trong n.g.ự.c áo bỗng rung lên bần bật, từng đợt sát khí điên cuồng trào .
Nàng giật , vội bấm độn tính toán, Đào Ngột gặp nguy hiểm. Trong lòng hiểu thắt đau đớn, chẳng kịp suy nghĩ gì dùng thuật nghịch thiên phá mộng lao cứu .
Chuyện đến giờ nàng vẫn hiểu nổi.
Nàng là tiên, hiểu rõ nhất ý trời thể trái. Sự sống c.h.ế.t của vạn vật đều do mệnh định đoạt, thể đổi. Đào Ngột sống c.h.ế.t . Nếu là ngày thường, dù trong lòng khó chịu lo lắng, nàng cũng tuyệt đối sẽ cố gắng ngăn cản đổi. Bởi nàng thiên mệnh khó trái, quy luật khó dời, dù là tiên cũng tuân theo quy luật tự nhiên của Tam giới.
, nàng như ma nhập, chẳng màng gì hết lao ngoài...
Nghĩ đến đây, Kim Hưu ôm lấy lồng n.g.ự.c đau nhói, mắt mờ .
"Kim nhi, chuyện là ?" Đột nhiên, một giọng nhẹ như gió thoảng vang lên ngoài sân, đồng thời một luồng gió mát lướt qua, một đỡ lấy bên còn của Kim Hưu. Một khác xổm xuống, ngón tay tỏa ánh sáng đỏ nhanh chóng đặt lên mạch môn cổ tay của nàng.
Phỉ Thúy ngẩng đầu đến, bỗng òa nức nở: "Lan Cứu Tiên Tôn, Cổ Nguyệt Tiên Tôn, hai mau cứu sư phụ con với!"
Người đến là Lan Cứu và Cổ Nguyệt.
"Tâm mạch tổn thương, ngũ tạng đều chấn động, rốt cuộc là chuyện gì?!" Bắt mạch cho Kim Hưu, Cổ Nguyệt ngẩng phắt đầu lên, khuôn mặt yêu mị hiếm khi lộ vẻ kinh ngạc tột độ.
"Phỉ Thúy?" Lan Cứu đang cùng Phỉ Thúy đỡ Kim Hưu sắc mặt cũng biến đổi, nhíu mày Phỉ Thúy, giữa hai lông mày hiện lên vẻ lạnh lùng.
Sức mạnh của Kim Hưu ngang ngửa bọn họ, khắp Tam giới mấy ai thể dễ dàng đả thương nàng đến mức . Hơn nữa Kim Hưu tính tình cô độc, sống ẩn dật cùng Phỉ Thúy núi Bắc Hoa, ít bạn bè cũng ít kẻ thù, vết thương là do ...?
"Lan... Nguyệt... , ... , c.h.ế.t ..." Kim Hưu khó nhọc ngẩng đầu , sắc mặt trắng bệch như tuyết. lời nàng là thật, cơ thể nàng nàng tự . Cái giá của việc nghịch thiên khiến ngũ tạng kinh mạch đều tổn thương, tâm mạch cũng ảnh hưởng, nhưng đủ để lấy mạng nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-34-cai-gia-cua-viec-nghich-thien.html.]
Bản thể nàng là Tỳ Hưu, thần thú mang điềm lành, trời cao che chở, cộng thêm pháp lực bản cường hãn, nên dù thương nặng nhưng nguy hiểm đến tính mạng.
"Tai họa ngàn năm, nhưng rốt cuộc chuyện là thế nào?" Nghe Kim Hưu , sắc mặt Cổ Nguyệt và Lan Cứu mới dịu đôi chút. Cổ Nguyệt khôi phục vẻ mặt yêu mị cợt nhả, cùng Lan Cứu nhanh chóng truyền pháp lực bảo vệ nội tạng thương của nàng, ngăn tình trạng .
"... Đưa, đưa đến... Thần, Thần Vân Điện... Tuyết, Tuyết Trì... Ngọc Bạch... Ngọc Bạch... cùng ... cứu... tay, tay của nó..." Kim Hưu nén cơn đau dữ dội ở ngực, thở dốc, đứt quãng. Nói đến cuối cùng, nàng còn sức chống đỡ, nhắm mắt ngất .
Lan Cứu và Cổ Nguyệt lớn lên cùng Kim Hưu, tuy rõ đầu đuôi câu chuyện nhưng xong lời Kim Hưu thì hiểu ý nàng.
"Nàng chúng đưa đến Thần Vân Điện, dùng nước Tuyết Trì chữa thương thì hiểu, nhưng đưa cả tên Ngọc Bạch cùng là ? Tay ?" Cổ Nguyệt vội kiểm tra thở của Kim Hưu, thấy nàng chỉ ngất tạm thời mới yên tâm.
"Bởi, bởi vì..." Phỉ Thúy nấc lên từng hồi, rõ lời.
Lan Cứu liếc một cái, buông một câu cẩn thận bế Kim Hưu về phía phòng nàng.
"Khóc lóc thế , đến mức dám thẳng."
Phỉ Thúy nín bặt cơn nấc, trợn tròn mắt Lan Cứu, cảm thấy sỉ nhục sâu sắc. nhớ đến cái miệng độc địa ẩn vẻ ngoài vân đạm phong khinh của Lan Cứu, tủi ấm ức nuốt nước mắt trong, chỉ dám lí nhí phản bác với đôi mắt đỏ hoe: "Con lo cho sư phụ mà..."
"Ha ha, đừng để ý . Lại đây Tiểu Phỉ Thúy, Cổ Nguyệt sư thúc thương con..." Cổ Nguyệt thấy bật , liếc mắt đưa tình, tao nhã ôm đầu Phỉ Thúy xoa rối tung lên, kẹp cổ phòng. Hắn Lan Cứu ở đây, Kim Hưu tạm thời sẽ , hiện tại hứng thú với đầu đuôi câu chuyện hơn.
Nào ngờ bước cửa, lời hết thấy Đào Ngột giường với đầy vết thương và mất cánh tay . Trong mắt Cổ Nguyệt thoáng qua vẻ kinh ngạc, nhanh chóng bước tới kiểm tra tình trạng của Đào Ngột.
"Bị thương do chướng khí?" Mắt Cổ Nguyệt lóe lên, vẻ mặt đăm chiêu, sang Phỉ Thúy, nhướng mày với vẻ thâm sâu khó lường: "Nào, mau kể đầu đuôi câu chuyện xem."
...
Lại Lan Cứu bế Kim Hưu về phòng nàng, nhẹ nhàng đặt nàng lên chiếc giường mây.
" là nha đầu khiến lo lắng." Nhìn Kim Hưu giường với vẻ mặt bình thản, trong mắt Lan Cứu thoáng qua sự xót xa. Hắn nâng hai tay lên, tiếp tục truyền pháp lực định tình trạng cho nàng.
"Tiên Tôn! Tiên Tôn ở đây ? Con bướm đó..."
lúc , cửa phòng bất ngờ đẩy , một giọng nữ trong trẻo đầy lo lắng vang lên. Bạch Mạn Thấu xông , nhưng khi thấy một đàn ông lạ mặt đang bên giường, đặt tay lên Kim Hưu, cô nàng hít một lạnh, dựng lông mày lên, giận dữ lao tới: "Tên khốn kiếp là ai?! Mau buông Tiên Tôn của ân nhân nhà !"
Lan Cứu ngay cả lông mày cũng động đậy, chỉ nhẹ nhàng búng tay lưng. Một làn khói xanh b.ắ.n trúng vai Bạch Mạn Thấu, khiến cô nàng cứng đờ , phát hiện thể cử động.
"Ngươi ngươi ngươi rốt cuộc là ai? Mau thả ! Ngươi định gì Tiên Tôn?!" Bạch Mạn Thấu kinh hãi hít khí lạnh, giận sợ trừng mắt Lan Cứu.
Lan Cứu phớt lờ cô, chỉ tập trung chữa thương cho Kim Hưu. Thần thái của dường như coi Bạch Mạn Thấu như tồn tại.
Bạch Mạn Thấu tức nghẹn họng, hoảng loạn tức giận.
Lúc , nội thương của Kim Hưu sự kiểm soát của pháp lực Lan Cứu tạm thời định. Nhờ sự bảo vệ của sức mạnh Lan Cứu, nàng cũng tỉnh .
"Lan, thả, thả nó . Con thỏ nhỏ , ác ý..." Vừa tỉnh thấy cảnh , Kim Hưu bật , với Lan Cứu.
Lan Cứu "ừ" một tiếng bình thản, búng tay giải trừ hạn chế Bạch Mạn Thấu. Chỉ là khi thấy Kim Hưu tỉnh , trong mắt nhanh chóng lướt qua một tia dịu dàng.
"Còn đau ?"
"Chưa c.h.ế.t ." Kim Hưu lắc đầu, tránh ánh mắt dịu dàng như nước của Lan Cứu, nở nụ nhạt khuôn mặt tái nhợt.
"Tiên Tôn..." Bạch Mạn Thấu bên cạnh thấy , lo lắng đề phòng chạy tới bò bên giường, Lan Cứu đầy thù địch.
"Mạn Mạn thế?" Kim Hưu để ý, nhướng mày hỏi.
"A? Phải ! Là con bướm đó, Tiên Tôn. Người chẳng dặn Mạn Mạn lấy t.h.u.ố.c tiên chữa thương cho con bướm đó ? Mạn Mạn sân hái t.h.u.ố.c về thì phát hiện con bướm biến mất ... Xin , là Mạn Mạn ngốc, trông nom nó cẩn thận..." Bạch Mạn Thấu hồn, gãi đầu, vô cùng áy náy liếc Kim Hưu.