NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 35: Nguyên Nhân Đánh Nhau
Cập nhật lúc: 2026-05-17 14:07:02
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Biến mất ?" Kim Hưu ngạc nhiên nhướng mày, bấm độn tính toán, lắc đầu. "Có lẽ việc gấp, kịp chào hỏi . Không , tùy duyên ."
"Đều tại Mạn Mạn sơ ý quá... Nếu liên lụy nó xảy chuyện gì thì là tội của Mạn Mạn ." Bạch Mạn Thấu mới thở phào nhẹ nhõm, gãi đầu ngượng ngùng. Ánh mắt lơ đãng quét qua Lan Cứu đang im lặng như nước nhưng vẻ mật với Kim Hưu, cô nàng lập tức phồng má, ánh mắt lộ vẻ thù địch: "... Tiên Tôn, vị là?"
Kim Hưu hiểu sự thù địch của Bạch Mạn Thấu đối với Lan Cứu từ mà , tò mò hỏi: "Hắn là bạn của bổn tọa, Đông Linh Sơn Lan Cứu Tiên Tôn. Sao ?"
Bạn ? Vậy thì tình địch của ân nhân ?
Bạch Mạn Thấu lập tức nhẹ nhõm, ánh mắt Lan Cứu cũng trở nên ôn hòa thiện hơn. Cô vội xua tay, hề hề ngốc nghếch: "Không gì gì, Mạn Mạn bái kiến Lan Cứu Tiên Tôn!"
Lan Cứu lạnh lùng gật đầu nhẹ, cũng so đo với cô. Với , lúc chỉ Kim Hưu lọt mắt, những khác như Bạch Mạn Thấu dù sự hiện diện mạnh mẽ đến cũng chỉ là mây khói thoảng qua. Cô nãy vô lễ mắng , giờ tỏ thiện, đều lọt đáy mắt .
Hắn sinh tính tình vốn lạnh nhạt, quen coi trời bằng vung, trong mắt chỉ chứa hoặc vật để tâm. Những thứ để tâm thì chẳng là gì cả.
May mà Bạch Mạn Thấu thần kinh cũng thô, cảm nhận sự lạnh lùng của Lan Cứu, cũng vì thế mà buồn bực. Ngược trong lúc chuyện phát hiện sắc mặt Kim Hưu trắng bệch còn chút máu, cô lập tức lo lắng: "Sắc mặt Tiên Tôn tái nhợt thế ? Có khỏe ?"
Kim Hưu lòng ấm áp, mỉm : "Chuyện nhỏ thôi, ."
Bạch Mạn Thấu do dự gật đầu, bỗng ánh mắt trở nên bất an: "Tiên Tôn là . Vậy... ân nhân thế nào ? Tay của ngài ?"
Sắc mặt Kim Hưu trầm xuống, trong mắt thoáng qua vẻ sâu xa: "Bổn tọa nhất định sẽ chữa khỏi cho nó. Có điều, ngươi Ngọc Bạch đang yên đang lành đối đầu với Thao Thiết ?"
Lan Cứu bên cạnh vốn im lặng như khí , lông mày khẽ động, kín đáo liếc Kim Hưu một cái.
Bạch Mạn Thấu vội : "Mạn Mạn cũng . Lúc đó ân nhân dường như tâm trạng tệ, chẳng chẳng rằng lao ngoài. Mạn Mạn lo lắng nên theo, nào ngờ nửa đường gặp Thao Thiết. Ân nhân khựng một chút, như nhớ điều gì đó, giận dữ lao đ.á.n.h với Thao Thiết. Vẻ mặt lúc đó hung dữ lắm, cứ như thâm thù đại hận với Thao Thiết , Mạn Mạn sợ hết hồn!"
Kim Hưu ngẩn . Người khác chứ nàng rõ nhất. Đào Ngột từ khi trùng sinh đến nay luôn ở bên cạnh nàng, từng tiếp xúc với Thao Thiết, thể thâm thù đại hận gì chứ?
sự thật là quả thực liều mạng đại chiến với Thao Thiết và trọng thương. Chuyện , là vì ?
"Tiên Tôn... lúc đó ân nhân trông đau khổ và giận dữ, ... giữa hai xảy chuyện gì ?" Bạch Mạn Thấu do dự hồi lâu, bỗng dè dặt hỏi.
Cô chuyện Đào Ngột giấc mơ của Kim Hưu, cũng tự nhiên hiểu việc Đào Ngột mất kiểm soát chắc chắn liên quan đến Kim Hưu. Chỉ là tiện hỏi thẳng nên mới thăm dò như - dù cũng đầu đuôi câu chuyện thì cô mới tiếp theo nên giúp ân nhân thế nào.
Kim Hưu ngẩn . Lời tuyên bố bá đạo ngang ngược của Đào Ngột trong mơ văng vẳng bên tai, như một cơn sóng nhiệt ập mạnh n.g.ự.c nàng, khiến lồng n.g.ự.c nàng chấn động.
"... Tiên Tôn?"
"... Không gì, đứa trẻ đó đang giận dỗi với bổn tọa thôi." Kim Hưu bừng tỉnh, cụp mắt khẽ, vẻ mặt chút gợn sóng.
Vừa dứt lời, trong đầu nàng chợt nhớ câu đùa vô tình với Đào Ngột ngày : "Vi sư như là do năm xưa từng giao chiến với Thao Thiết - một trong Tứ đại hung thú thượng cổ, trọng thương mới dẫn đến di chứng mộng mị ban ngày ..."
Tim Kim Hưu thắt , năm ngón tay lớp chăn mỏng bất giác siết chặt.
Chẳng lẽ... đây là nguyên nhân động thủ với Thao Thiết?!
... Ngoài lý do , còn thể là gì nữa chứ? Hắn và Thao Thiết vốn từng gặp mặt mà...
Lồng n.g.ự.c Kim Hưu chấn động dữ dội, cổ họng nghẹn đắng. Một cảm xúc tên đ.â.m sâu đáy lòng, khiến nàng khó chịu khôn cùng.
Đào Ngột ... nàng chỉ đùa một câu thôi mà, ngốc nghếch đến mức liều mạng như ?
"Sao thế? Lại đau ?" Lan Cứu bên cạnh thấy Kim Hưu đột nhiên nhíu mày, sắc mặt trắng bệch, nhanh chóng bắt lấy cổ tay nàng, giọng nhàn nhạt ẩn chứa sự lo lắng.
"Tiên Tôn!" Bạch Mạn Thấu cũng căng thẳng theo.
"... Không ." Kim Hưu nhắm mắt, hít sâu một , sang Lan Cứu: "Lan, lên đường ngay bây giờ... ngay!"
Lan Cứu gì, cũng hỏi tại , ánh mắt chỉ thoáng tối sầm , khẽ gật đầu, Kim Hưu thu nhỏ chui chiếc giường trai trắng ở đầu giường.
"Mạn Mạn, bổn tọa đưa Ngọc Bạch chữa thương. Ngươi ở cùng Phỉ Thúy trông coi núi ."
Lời Kim Hưu dứt, Bạch Mạn Thấu chỉ cảm thấy một luồng gió mát thổi qua, Lan Cứu giường còn thấy bóng dáng.
"Vâng, Tiên Tôn!"
...
Khi Lan Cứu đưa Kim Hưu đến phòng Đào Ngột, Cổ Nguyệt đang Phỉ Thúy kể xong đầu đuôi câu chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-35-nguyen-nhan-danh-nhau.html.]
"... Sự việc là như đó, Cổ Nguyệt Tiên Tôn, sư phụ con ạ? Các cứu với..." Phỉ Thúy mắt đỏ hoe, quệt nước mắt . Rõ ràng là thực sự bộ dạng thổ huyết của Kim Hưu dọa sợ.
"Có và Lan Cứu ở đây, sư phụ con thể dễ dàng xảy chuyện ." Cổ Nguyệt bật , gõ đầu Phỉ Thúy. khi ánh mắt chuyển sang Đào Ngột giường, đáy mắt trầm xuống sâu thẳm, thoáng qua tiếng thở dài.
Lần , nghi ngờ của , Lan Cứu và Băng Kỳ xác thực. Ngoài đó , còn ai thể khiến Kim Hưu mất lý trí, bất chấp tất cả dùng đến phương pháp nghịch thiên ...
Hôm đó khi Băng Kỳ về nghi hoặc của , ba bọn họ bắt tay điều tra về Ngọc Bạch . đến nay vẫn tìm bằng chứng xác thực chứng minh Ngọc Bạch là " đó". Ngược trong quá trình điều tra, họ phát hiện một manh mối liên quan đến chuyện năm xưa. Cũng vì tìm thêm manh mối nên họ mới đến tìm Kim Hưu lúc . Không ngờ đến gặp chuyện .
Kim Hưu tính tình lạnh nhạt, tuy bề ngoài luôn tỏ vẻ lười biếng hờ hững, nhưng thực chất là cô độc và lãnh đạm, hiếm khi bộc lộ cảm xúc ngoài.
Quen nàng bao lâu nay, họ chỉ thấy nàng điên cuồng bất chấp tất cả vì " đó". Ngàn năm qua, cũng chỉ đó mới thực sự lay động cảm xúc của nàng, khiến nàng tươi như hoa, khiến nàng đau khổ tột cùng, khiến nàng giống như một nữ t.ử phàm trần đủ hỉ nộ ái ố trọn vẹn.
kể từ chuyện ba ngàn năm , trái tim nàng c.h.ế.t, dù chính nàng cũng .
Trong ba ngàn năm nay, họ từng thấy nàng vì ai mà sảng khoái, giận dữ hét lớn rơi lệ đau thương. Nàng luôn giữ vẻ hờ hững, lười biếng, nhàn nhạt. Tuy thỉnh thoảng cũng bày trò trêu chọc, thỉnh thoảng cũng giận dỗi , nhưng bao giờ bộc lộ cảm xúc một cách chân thực và trọn vẹn nữa.
Nàng như đeo một chiếc mặt nạ cho trái tim , từ đó chỉ còn sự vô ưu vô hỷ, vô bi vô nộ và lòng từ bi bác ái, lạnh nhạt như băng tuyết của một vị thần tiên.
Và bây giờ, Ngọc Bạch khiến mặt nạ của nàng bắt đầu nứt vỡ, để lộ những cảm xúc tươi mới và chân thực bên .
Ngoài " đó" khắc cốt ghi tâm trong nàng, đến canh Mạnh Bà cũng thể xóa nhòa, thực sự nghĩ còn ai thể khiến nàng mất kiểm soát đến thế.
Chỉ là Ngọc Bạch rốt cuộc quan hệ gì với " đó"? Nếu là " đó", nhưng " đó" rõ ràng hồn phi phách tán...
Trên Ngọc Bạch rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì?
Trong lúc Cổ Nguyệt đang trầm tư, Lan Cứu đẩy cửa bước .
"Kim nhi bảo chúng lên đường ngay lập tức."
"Hả?" Cổ Nguyệt hồn, nhướng mày yêu mị, nhưng thần sắc vẫn bình thản.
Kim nhi lo lắng như , xưa nay chỉ vì " đó".
"Hắn thế nào?" Lan Cứu liếc Đào Ngột hôn mê bất tỉnh giường, ánh mắt dừng ở cánh tay đứt lìa của , mở miệng vàng ngọc vốn ít khi chuyện.
"Bị thương do chướng khí của Thao Thiết." Cổ Nguyệt Lan Cứu, thấy sự suy tư tương đồng trong mắt , khỏi lắc đầu.
Lan Cứu thần sắc đổi, khẽ gật đầu. Ý của Cổ Nguyệt là vết thương của Ngọc Bạch bọn họ cũng bó tay.
"Đi thôi."
"Ừ, Tiểu Phỉ Thúy, trông nhà cẩn thận nhé."
Tiếng trêu chọc quyến rũ tận xương tủy của Cổ Nguyệt dứt, hai cùng với Đào Ngột giường biến mất tăm.
"Vâng!" Phỉ Thúy cánh cửa phòng khẽ rung, hít mũi, gật đầu thật mạnh.
Có Lan Cứu Tiên Tôn và Cổ Nguyệt Tiên Tôn hộ tống sư phụ và sư lên Cửu Trùng Thiên, chắc sẽ chuyện gì .
Tuy nghĩ , nhưng mặt Phỉ Thúy vẫn treo đầy vẻ lo lắng.
Đang lúc xuất thần, đột nhiên ngoài cửa vang lên giọng nữ lạ lẫm: "Xin hỏi tiểu tiên, Lan Cứu Tiên Tôn ở đây ?"
Phỉ Thúy đầu , thấy một cô gái dung mạo yêu mị thanh tú, nhưng mang khí chất yếu đuối ngây thơ trái ngược với ngũ quan sắc sảo rực rỡ, đang rụt rè , ngượng ngùng hỏi.
Lúc màn đêm buông xuống, ánh trăng sáng vằng vặc chiếu lên cô gái, tôn lên vẻ quyến rũ trong trẻo, vẻ rực rỡ khiến lóa mắt.
"A, ngài ..." Bị một cô gái xinh như chằm chằm, khuôn mặt thanh tú của Phỉ Thúy đỏ bừng, buột miệng trả lời theo bản năng.
"Vậy... ngài ?" Cô gái trông vô cùng thất vọng, c.ắ.n môi, đôi mắt phượng xếch lên long lanh như nước, khiến kìm lòng thương xót.
"Cửu Trùng Thiên..." Phỉ Thúy lúc mới thực sự hồn, vì vẻ bức của cô gái mà chút ngượng ngùng, bèn ho khan một tiếng, dời mắt chỗ khác. Vừa dời mắt, ánh tự nhiên rơi xuống phía cô gái.
Ánh trăng trải dài mặt đất, lấp lánh như dòng chảy bạc.
Phỉ Thúy bỗng cảm thấy gì đó đúng.
Cô gái đó... phía cô gái đó bóng!