NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 36: Thần Hưu Nương Nương
Cập nhật lúc: 2026-05-17 14:07:03
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ma a a ——"
Phỉ Thúy ngẩn , đột nhiên hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, nhảy bật một bước dài như con châu chấu. Mặt tái mét kinh hoàng, trừng mắt cô gái xinh ánh trăng, ngón tay run rẩy như lá vàng trong gió thu.
Cậu là yêu chứ , cho dù từng gặp ma cũng nên sợ hãi đến thế. dạo gần đây ảnh hưởng bởi con thỏ béo Bạch Mạn Thấu, hiểu mấy cuốn thoại bản của phàm. Cuộc sống tu tiên thực sự quá nhàm chán, những câu chuyện trong thoại bản tình tiết gay cấn, thú vị, xen lẫn bao chuyện tình cảm hồng trần, khiến tiếp xúc với nhiều thứ từng thấy, kìm mà say mê.
Và sự say mê đó tất nhiên dẫn đến việc ấn tượng sâu sắc với những câu chuyện trong đó. Đến mức trong khoảnh khắc , đầu óc Phỉ Thúy lóe lên câu chuyện về một nữ quỷ xinh chuyên quyến rũ thư sinh yếu đuối trong đêm trăng thanh gió mát ăn thịt họ. Cảnh tượng nữ quỷ ăn thịt trong thoại bản miêu tả sống động và m.á.u me, khiến tim Phỉ Thúy đập thót, quên mất phận yêu tinh của mà sợ hãi lùi ...
"Ma? Ở ma... Mỹ nhân!"
lúc Bạch Mạn Thấu tới, tiếng hét của Phỉ Thúy bèn hào hứng sán gần. Vừa thấy cô gái xinh tinh tế trong sân, cô nàng lập tức hai mắt sáng rực, ngẩn , chằm chằm chớp mắt với vẻ kinh ngạc và mê mẩn.
Chảy nước miếng , cô nương quá, còn hơn cả chủ nhân và Kim Hưu Tiên Tôn nữa...
Cô gái tiên tiếng hét kinh hoàng của Phỉ Thúy cho giật , đó ánh mắt mê đắm trắng trợn của Bạch Mạn Thấu dọa sợ, rụt vai rụt rè, vội vàng xua tay lắc đầu: "Không ... ... Ta, ma, là nguyên thần xuất khiếu thôi!"
"Nguyên thần xuất khiếu?" Phỉ Thúy ngẩn , lúc mới hồn, kỹ khí tức quanh cô gái, phát hiện cô dối. Cô gái ma, chỉ là nguyên thần rời khỏi cơ thể đến đây dạng hồn phách. Cậu đỏ mặt hổ, gãi đầu: "Xin... xin ... Ta hiểu lầm cô nương ."
"Không... ..." Cô gái rụt rè xua tay, nhưng vẻ mặt thoáng thất vọng lơ đễnh. "Vậy... ở đây, xin cáo từ ... Đa tạ tiểu tiên."
Nói cô định rời . Nào ngờ , hình cô bỗng chao đảo, cả ngã xuống đất. Hồn phách vốn ngưng tụ thành thực thể bỗng yếu trông thấy, trở nên trong suốt.
"Này cô thế?!" Bạch Mạn Thấu và Phỉ Thúy vội vàng phản ứng, tiến lên đỡ cô dậy, nhưng thấy cô sắc mặt trắng bệch, ngất , mất ý thức.
"Cô là cơ thể tổn thương nghiêm trọng! Nhanh, mau sân lấy Tiên Linh Thảo của sư phụ đến đây!" Phỉ Thúy thấy sắc mặt biến đổi, vội sang bảo Bạch Mạn Thấu.
Bạch Mạn Thấu ngẩn , vội vàng ba chân bốn cẳng chạy .
...
Sau một hồi xoay sở, cô gái cứ thế tạm thời ở núi Bắc Hoa. Cơ thể cô chịu tổn thương nặng nề, liên lụy đến nguyên thần cũng nguy cơ cạn kiệt. Nếu sớm trở về cơ thể, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ hồn phi phách tán. Chỉ là ngay cả cô cũng cơ thể đang ở , nên Phỉ Thúy chỉ đành dùng Tiên Linh Thảo của Kim Hưu nuôi dưỡng nguyên thần cho cô, đợi Kim Hưu về tính tiếp.
Lại rằng, một tình huống bất ngờ vô tình như , là do trời cao định sẵn trong cõi u minh.
...
Mơ màng mở mắt, mắt là một vùng ánh sáng trắng ngũ sắc thánh khiết, dịu dàng nhân từ nhưng mang đến cảm giác ngột ngạt khó chịu khó tả. Đào Ngột nhắm mắt , hít một thật sâu, thở hắt cục tức nghẹn ứ trong ngực.
"Tỉnh ? Ăn ." Một giọng chút quen thuộc vang lên bên tai, ngay đó một vật gì đó nhét miệng , nhanh chóng tan . Cảm giác mát lạnh sảng khoái từ miệng trôi xuống họng, khiến cảm giác ngột ngạt buồn nôn tan biến ngay lập tức.
Đầu óc Đào Ngột tỉnh táo , cảnh vật mắt cũng dần rõ ràng.
Đập mắt đầu tiên là khuôn mặt tuấn tú lãnh đạm như tuyết, bình thản gợn sóng của Lan Cứu.
Đào Ngột ngẩn , hỏi: "Sao là ngươi?"
Lan Cứu vẫn giữ vẻ bình thản, liếc nhàn nhạt, gì, chỉ về phía , mới thản nhiên lên tiếng: "Thần Hưu nương nương, tỉnh , Lan Cứu xin cáo lui ."
"Đi ." Một giọng nữ trong trẻo linh động nhưng mang vẻ lạnh lùng vang lên từ phía .
Lan Cứu nghiêng đầu, Đào Ngột với ánh mắt thâm sâu khó lường, rời .
Đào Ngột vốn bực vì phản ứng kỳ lạ của Lan Cứu, nhưng thấy giọng nữ , theo bản năng theo hướng của Lan Cứu. Vừa , bỗng chốc ngây .
Đây là ?
Cung điện bằng bạch ngọc, điện thờ bằng thủy tinh, bậc thềm bằng lưu ly. Bên ngoài tấm rèm lụa Giao Tiêu đang bay phấp phới là những đám mây ngũ sắc rực rỡ, ánh tiên quang thánh khiết tỏa rạng, còn từng đàn hạc tiên bay qua...
Đảo mắt quanh một vòng, Đào Ngột mới phát hiện đang ướt sũng ngâm trong một cái hồ bạch ngọc khổng lồ. Mà cánh tay đứt lìa trong trận đại chiến với Thao Thiết đó giờ đây lành lặn như từng thương! Hơn nữa những vết thương lớn nhỏ lúc cũng còn dấu vết, những hết đau đớn mà ngược còn một dòng nước ấm khó tả chảy khắp cơ thể, khiến khoan khoái vô cùng.
Chuyện ...
Trong lòng Đào Ngột chấn động, cử động định dậy.
"Tay khỏi hẳn, đừng cử động."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-36-than-huu-nuong-nuong.html.]
lúc , giọng nữ ban nãy vang lên. Ngay đó tấm rèm lay động, một phụ nữ mặc áo bào trắng như tuyết, tóc búi cao như mây, dung mạo tinh tế tuyệt mỹ, khí chất cao khiết từ bi như băng tuyết chậm rãi bước .
Trên vai bà đậu một con chim nhỏ lông đỏ rực như lửa, lúc đang trừng đôi mắt như hạt lưu ly kiêu ngạo .
Đào Ngột phụ nữ đang về phía , kinh ngạc đến mức quên cả tức giận.
Người phụ nữ ... giống Kim Hưu đến thế?! Ngoại trừ việc trông lớn tuổi hơn Kim Hưu một chút, khí chất lạnh lùng đạm mạc hơn Kim Hưu, thì ngũ quan quả thực như cùng một khuôn đúc với Kim Hưu!
Phải ! Vừa nãy Lan Cứu gọi bà là "Thần Hưu nương nương"!
Đào Ngột sực tỉnh, trong nháy mắt đại khái hiểu tình hình mắt.
Xem tình hình , chắc chắn là Kim Hưu vì cứu mà đưa lên Cửu Trùng Thiên tìm nàng là Thần Hưu nương nương. Và phụ nữ mặt chắc chắn là của Kim Hưu - Thần Hưu nương nương ...
"Ngọc Bạch bái kiến Thần Hưu nương nương." Thấy phụ nữ bên hồ, Đào Ngột đảo mắt, hiếm khi thu liễm tính tình nóng nảy ngạo mạn của , lễ phép gật đầu. Thần thái quả là kiêu ngạo siểm nịnh, vặn đúng mực, tỏ vô lễ ngang ngược cũng tỏ nịnh nọt yếu thế.
Mẹ của Kim Hưu - Thần Hưu thấy , ánh mắt khẽ động: "Tay ngươi còn đáng ngại nữa, ngâm thêm vài ngày trong Tuyết Trì là khỏi."
"Đa tạ. Thần Hưu nương nương chuyện gì cứ thẳng." Đào Ngột gật đầu, trong lòng cũng quá vui mừng, ngược càng tò mò về mục đích của Thần Hưu. Bà phận cao quý như , nếu chuyện với , thể đích đến thăm đồ của con gái ?
Thần Hưu , trong mắt thoáng qua tia sáng như thở dài như , nhưng vẻ mặt vẫn nhàn nhạt, chỉ khiến cảm nhận sự từ bi xuống chúng sinh.
"Ngươi thông minh. Vậy bổn tọa cũng dài dòng, thẳng luôn."
"Mời ." Đào Ngột gật đầu.
"Chuyện của ngươi và Kim nhi, bổn tọa đều . Bổn tọa hỏi ngươi một câu, ngươi đối với con gái thật lòng thật ?"
Đào Ngột ngờ Thần Hưu hỏi chuyện , khỏi thắt lòng, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, kiên định Thần Hưu: "Có."
" con bé là sư phụ của ngươi, là trưởng bối của ngươi. Ngươi là đại nghịch bất đạo, là trái luân thường đạo lý." Thần Hưu hờ hững .
Đào Ngột nhíu mày, trong lòng cảm thấy lời bà chút mơ hồ, nhưng ánh mắt càng thêm kiên định: "Những thứ đó đều hiểu, chỉ , yêu nàng."
"Cho dù bổn tọa cho phép, Thiên giới cho phép, thậm chí tất cả đều cho phép?"
"Ta yêu nàng là chuyện của riêng , liên quan gì đến khác? Ta cần gì quan tâm khác cho phép ." Vẻ ngang tàng ngạo nghễ thường thấy thấp thoáng nơi khóe mắt Đào Ngột, trả lời mạnh mẽ, đanh thép, nhưng trong lòng chua xót.
Lại nhớ đến cảnh tượng trong giấc mơ hôm đó, nàng khẽ trong lòng .
Người khác cho phép , phản đối vốn chẳng quan tâm, chỉ quan tâm đến thái độ của nàng.
"Lời lý, nhưng Kim nhi con bé cũng nghĩ ?" Thần Hưu sắc mặt đổi, nhàn nhạt liếc Đào Ngột một cái, nhưng lời như kim châm thấy máu.
Đào Ngột cứng đờ , gạt nỗi đau nơi đáy mắt, ngạo nghễ ngẩng đầu Thần Hưu: "Đó cũng là chuyện của riêng . Thần Hưu nương nương rốt cuộc gì? Sao thẳng ."
Bà Thần Hưu rốt cuộc gì, đến mấy lời kỳ quặc lộn xộn, thể thẳng thắn chút ? Nếu bà là của Kim Hưu, mặc kệ bà là tiên thần, sớm mất kiên nhẫn nổi cơn tam bành .
Con chim vai Thần Hưu Đào Ngột định lao tới, ai cho phép chuyện với chủ nhân như thế? Thần Hưu đưa tay vuốt ve bộ lông đỏ rực như lửa của nó, hiệu cho nó đừng động đậy, nó mới phẫn nộ khinh bỉ lườm Đào Ngột một cái đầu chỗ khác.
Nếu vì ... nó nhất định sẽ mổ c.h.ế.t ! Hừ!
"Được, chuyện tình cảm của ngươi quả thực liên quan đến bổn tọa. Bổn tọa hôm nay đến chỉ để hỏi ngươi, ngươi yêu con gái đến mức độ nào?" Trong đôi mắt phượng xinh của Thần Hưu thoáng qua một cảm xúc khó tả, khẽ hỏi.
Đào Ngột tuy khó chịu nhưng vẫn đáp chắc nịch: "Nương nương rốt cuộc gì?" Sao bà lề mề thế nhỉ?
"Vẫn thiếu kiên nhẫn như ngày nào..." Thần Hưu thấy cũng giận, chỉ khẽ cảm thán một tiếng mới hờ hững : "Chứng bệnh ngủ ngày mộng mị của Kim nhi ngươi chứ? Bổn tọa tìm cách hóa giải."
"Thật ?!" Đào Ngột , trong mắt b.ắ.n tia vui mừng. Hắn vẫn luôn tìm cách phá giải giấc mộng đó, nay cuối cùng cũng tìm ? "Cần gì?"
Đào Ngột tuy tính nóng nảy, cộc cằn, nhưng tuyệt đối ngốc, qua vài câu đối thoại cũng hiểu ý tứ trong lời của Thần Hưu. Bà dọ thám tình cảm của dành cho Kim Hưu nhiều như , chắc chắn là vì phá giải cơn ác mộng của Kim Hưu, cần trả giá điều gì đó.
"Nguyên thần của ngươi, cũng là... mạng của ngươi."
Giọng Thần Hưu trong trẻo như suối reo, nhưng ngữ khí thâm sâu khó lường.