NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 39: Hình Phạt Băng Lửa
Cập nhật lúc: 2026-05-17 14:07:06
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"... Được." Lan Cứu và Cổ Nguyệt sững sờ, thêm lời nào, túm lấy Đào Ngột định hợp sức che giấu khí tức của , đưa rời .
Họ đều là Tứ phương Tiên Tôn, tự nhiên Kim Hưu sai. Kim Hưu dù phạt cũng sẽ phạt nặng, nhưng Đào Ngột thì khác, là "tai họa" mà Thiên Đế g.i.ế.c cho bằng , nếu bắt, chắc chắn đường sống.
"Không , , !" Đào Ngột cuống lên, phản ứng bèn vùng vẫy chịu , trừng đôi mắt đỏ ngầu gào lên với Kim Hưu.
Bảo lúc bỏ nàng một chạy trốn?! Nàng tưởng là loại gì? Sao thể để mặc nàng tên Thiên Đế khốn kiếp đó bắt chịu phạt?!
"Lập tức cút cho ." Kim Hưu nổi giận, sa sầm mặt đầu lạnh lùng , giọng lạnh như băng ba thước.
Tính khí nóng nảy tồi tệ của nàng luôn che giấu vẻ ngoài tản mạn lười biếng, lúc thấy tình thế nguy cấp mà Đào Ngột lời, lập tức bùng nổ. Khuôn mặt kiều diễm như phủ một lớp sương giá, lạnh lùng khiến tê tái cõi lòng.
Lan Cứu, Cổ Nguyệt và Diễm Loan đều giật , lâu Kim Hưu lộ bộ dạng . Thế là đợi Đào Ngột - kẻ cũng nóng tính kém - nhảy dựng lên, ba cùng tay, ba luồng sáng cùng lúc bổ xuống Đào Ngột, đ.á.n.h ngất đang xanh mặt định vùng vẫy.
Động tác đồng bộ đỡ lấy Đào Ngột đang hậm hực ngất , Lan Cứu và Cổ Nguyệt sự che chở của Diễm Loan bỏ một câu "Vạn sự cẩn thận" nhanh chóng biến mất.
Kim Hưu theo hướng ba rời , trong lòng thở phào nhẹ nhõm, đó tao nhã xoay , thản nhiên đón đầu đám thiên binh thiên tướng ầm ầm xông .
Lông vũ lửa của Diễm Loan sức mạnh che giấu khí tức, ngay cả Thiên Đế cũng nhận . Lại Lan Cứu và Cổ Nguyệt ở đó, Đào Ngột tạm thời an vô lo.
...
Khi Đào Ngột tỉnh , phát hiện đang một chiếc giường La Hán bát giác linh lung tinh xảo lộng lẫy. Bên chiếc bàn gỗ hoàng hoa lê góc tròn giữa phòng, Lan Cứu và Cổ Nguyệt đang dựa ghế, thong thả thưởng , tao nhã uống rượu.
Liếc hai kẻ đang nhàn nhã, chợt nhớ đến chuyện Kim Hưu bắt , mặt trầm xuống, bật dậy khỏi giường, lao vút cửa.
Cổ Nguyệt liếc một cái, vung tay lên, ánh sáng đỏ trong lòng bàn tay sắp b.ắ.n .
Lan Cứu liếc mắt, đưa tay ngăn cản.
Cổ Nguyệt nhướng mày Đào Ngột đột ngột dừng ở cửa, khựng một chút trở phòng, đôi mắt dài hẹp nheo , thu hồi ánh sáng đỏ trong tay.
"Sao thế?" Lan Cứu nâng chén nhấp một ngụm , nhàn nhạt liếc Đào Ngột. "Bọn sẽ cản ngươi."
Đào Ngột trừng mắt , phịch xuống chiếc ghế bên cạnh, giật lấy chén trong tay Lan Cứu, uống cạn một như thổ phỉ, lúc mới gắt gỏng : "Ông đây ngu đến mức nộp mạng, nàng tốn công bảo vệ , thể xúc động chịu c.h.ế.t, uổng phí tâm huyết của nàng."
Đào Ngột tính tình nóng nảy ngạo mạn, nhưng ngốc. Trước đó Cửu Trùng Thiên xúc động như là vì quan tâm tắc loạn, nhất là Kim Hưu là đặt nơi đầu tim, thể sốt ruột? Lúc bình tĩnh , bèn phân tích rõ đầu đuôi, sự kích động cũng dịu xuống.
Hắn Kim Hưu sai, nếu , với chút sức lực ít ỏi hiện tại căn bản thể chống đỡ. Còn Kim Hưu, đương nhiên vẫn lo lắng như lửa đốt sợ nàng xảy chuyện, nhưng nếu mạo bây giờ, chỉ tổ vướng chân nàng chứ cứu nàng.
Hắn lo lắng, sốt ruột, nhưng thể lỗ mãng.
Lan Cứu khiêu khích cũng giận, chỉ cụp mắt, thong thả cầm một cái chén khác, rót thưởng thức.
"Vừa nãy còn kích động như con châu chấu mất đầu ?"
Giọng điệu nhàn nhạt, châm chọc nhẹ nhàng, còn mang theo sự khinh thường lạnh lùng.
Cổ Nguyệt bên cạnh vuốt cằm gian, đảo mắt đầy ẩn ý.
Tình địch ngàn năm đối đầu, khói lửa mịt mù, thú vị, thú vị.
Ngoài dự đoán của Cổ Nguyệt là Đào Ngột - kẻ vốn tính khí tồi tệ, động một tí là nổi trận lôi đình - lúc nổi giận. Hắn chỉ trầm mặt xuống, bất ngờ nhếch môi lạnh: "Sư phụ lo lắng cho , cũng lo lắng cho sư phụ, vì lo lắng mà kích động một chút cũng chỉ chứng tỏ thật lòng thật với nàng. Vì yêu mà kẻ ngu ngốc mất đầu, vui lòng lắm. Không như ai , vẻ thanh cao, bày đặt khinh thường thèm , đến cuối cùng ngay cả cơ hội kẻ ngu ngốc cũng , chỉ đây ghen tuông tìm sự cân bằng."
Tâm tư của Lan Cứu đối với Kim Hưu, rõ mồn một. Dám dòm ngó phụ nữ chọn, hừ, g.i.ế.c tha!
Cổ Nguyệt suýt thì phá lên, Lan Cứu quái dị đầy trêu chọc.
Mặt Lan Cứu chút gợn sóng, nhưng đáy mắt thoáng qua vẻ u ám. Hắn ngước mắt, nở nụ cực nhạt: "Cái gọi là tình yêu của ngươi? Là năm bảy lượt đẩy nàng chỗ nguy hiểm?"
Sự mỉa mai nồng đậm trong mắt đ.â.m thẳng tim Đào Ngột.
"Ta sẽ bảo vệ nàng!" Nụ đắc ý cứng , Đào Ngột hừ lạnh, đáy mắt thoáng qua sự kiên quyết.
"Chỉ dựa ngươi? Một con hung thú ai ai cũng g.i.ế.c và sức mạnh yếu ớt?" Lan Cứu thu sự mỉa mai, hỏi ngược bằng giọng bình thản như nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-39-hinh-phat-bang-lua.html.]
Cổ Nguyệt ở bên cạnh uống rượu xem kịch, ý nén đầy bụng sắp kìm bỗng khựng , trong lòng khẽ thở dài. Lan Cứu đang so đo với Đào Ngột, đang đến vấn đề cốt lõi nhất, chí mạng nhất giữa Đào Ngột và Kim Hưu.
Hắn lo cho Kim Hưu, lo còn cơ hội, mà là lo Đào Ngột - cách khác là Phượng Minh - thể mang hạnh phúc cho Kim Hưu.
Đào Ngột đầu óc thông minh, tự nhiên cũng ý của Lan Cứu, lông mày lập tức nhíu , mặt xị xuống trầm ngâm: "Đào Ngột... Chính cũng tại là Đào Ngột..."
Hắn đương nhiên tiếng của Tứ đại hung thú, cũng Thiên giới g.i.ế.c bọn cho nhanh, nhưng từng nghĩ rằng, phận mà Kim Hưu giấu giếm , là Đào Ngột thế gian dung thứ. Thảo nào, thảo nào nàng trăm phương ngàn kế che giấu phận của , còn tước phần lớn sức mạnh của ...
Nàng cũng đề phòng .
Trong lòng Đào Ngột chua xót một chút, nhưng nhanh bình thường trở . Nếu là chắc chắn sẽ giận dữ và tổn thương tột cùng. bây giờ, bắt đầu hiểu nàng, suy nghĩ cho nàng. Hắn lập trường của nàng, nàng chỉ giữ mạng cho , bảo vệ mà thôi.
"Đào Ngột thì ? Ta sẽ điều ác khiến nàng khó xử. Ta ác, các ngươi lý do gì để trừ khử ? Thần tiên các ngươi chẳng luôn miệng nhân nghĩa đạo đức, từ bi hỉ xả ?" Nghĩ đến đây, Đào Ngột trầm giọng .
Lan Cứu và Cổ Nguyệt đồng thời im lặng . Họ tin sẽ ác, nhưng đám lão già ngoan cố Thiên giới thì . Với bọn họ, sự tồn tại của Tứ đại hung thú là hợp lý, là mối họa ngầm, chỉ diệt trừ mới thực sự yên tâm.
Đó là lý do tại họ lo lắng như .
lúc , Diễm Loan vốn ở trong phòng bất ngờ bay vù như tia chớp, bay hoảng hốt hét lớn: "Không Lan, Nguyệt, Thiên... Thiên Đế mà phán tiểu chủ nhân chịu hình phạt Liệt Băng Hỏa Phần !"
Lan Cứu và Cổ Nguyệt bật dậy, sắc mặt đồng loạt biến đổi: "Ngươi cái gì? Hình phạt Liệt Băng Hỏa Phần?!"
"Thiên Đế bắt tiểu chủ nhân tung tích của Đào Ngột, nhưng tiểu chủ nhân ... chọc Thiên Đế nổi giận... tiểu chủ nhân cấu kết với Đào Ngột, ... ý đồ tạo phản... Chủ nhân cầu kiến Thiên Đế , nhưng... nhưng Thiên Đế gặp..." Diễm Loan hậm hực liếc Đào Ngột một cái, vỗ cánh liên hồi gật đầu, trông vô cùng lo lắng.
"Hình phạt Liệt Băng Hỏa Phần là gì?" Giọng lạnh lùng âm u vang lên, Đào Ngột nắm chặt hai tay, mặt xanh mét, sự lo lắng và sốt ruột trong đáy mắt gần như trào .
Lan Cứu phất tay áo, bịt miệng Diễm Loan đang định giải thích, Cổ Nguyệt im lặng , chỉ vẻ mặt nghiêm trọng.
"Nói! Ta sẽ kích động." Đào Ngột nghiến răng cam đoan.
Hai , Cổ Nguyệt lúc mới nghiêm túc lên tiếng: "Hình phạt Liệt Băng Hỏa Phần. như tên gọi, trói phạm nhân cột Lăng Vân, đồng thời dùng băng nứt và lửa mạnh chỉ ở cực địa của trời phiên trừng phạt... nguyên thần của phạm nhân."
Chịu phạt là nguyên thần, nghĩa là dù pháp lực cao cường đến cũng thể chống cự, bắt buộc chịu đựng. Mà băng nứt và lửa mạnh ở cực địa của trời...
Tương truyền đó là loại băng lạnh nhất và lửa mạnh nhất trong trời đất, nỗi đau đớn khi chạm ai thể chống .
Đào Ngột , gân xanh trán giật giật, sự bạo ngược trong mắt gần như bùng nổ, chỉ tia lý trí còn sót đè nén: "Ta đổi nàng về."
Nói xong định .
"Ngươi cũng vô dụng, Kim nhi tuân chỉ g.i.ế.c ngươi là sự thật, lão già c.h.ế.t tiệt giờ giận điên , cực kỳ sĩ diện, cho dù g.i.ế.c ngươi, hình phạt của Kim nhi cũng chắc giảm nhẹ! Hơn nữa ngươi một chuyến , khổ tâm của Kim nhi coi như đổ sông đổ biển." Cổ Nguyệt chặn , đầu tiên cợt, vẻ nghiêm túc đó khiến tim Đào Ngột càng thêm thắt khó chịu, d.ụ.c vọng khát m.á.u trong xương tủy cũng vì lo lắng và giận dữ mà sắp bùng phát.
Ba đều ngờ Thiên Đế dùng hình phạt nặng nề như với Kim Hưu, cứ tưởng chỉ là kháng chỉ mắng vài câu, trừng phạt nhỏ là xong, ai ngờ thành cấu kết hung thú, ý đồ tạo phản?! Trong chuyện chắc chắn xảy chuyện gì mà họ !
"Vậy ông đây chẳng gì cả ?! Giống như phế vật vô dụng đây nàng chịu khổ ?!" Đào Ngột mặt xanh mét, đ.ấ.m một cú chiếc ghế lưng Lan Cứu, chiếc ghế chướng khí bạo ngược của lập tức hóa thành tro bụi.
"Có, ở trong căn phòng thể che giấu khí tức của ngươi mà đợi." Lan Cứu lên tiếng, giọng lạnh như băng.
Căn phòng dùng lông vũ của Diễm Loan thiết lập kết giới, ai thể tìm thấy . Lan Cứu và Cổ Nguyệt trốn ... trốn như một kẻ hèn nhát!
Đào Ngột cứng đờ , trừng mắt , trong mắt thấp thoáng ánh máu.
"Bọn sẽ để nàng xảy chuyện." Lan Cứu ngước mắt , vẻ mặt bình thản nhưng ẩn chứa sự kiên định sâu sắc.
Đào Ngột im lặng, đôi mắt đỏ ngầu, gân xanh trán nổi lên, trong lòng sóng to gió lớn, hồi lâu nên lời.
"... Được." Cuối cùng, nghiến răng, nhắm chặt mắt, gật đầu thật mạnh.
Hắn , bản lúc bất lực. dù căm ghét cảm giác đến thế nào, cũng nhẫn nhịn.
Lan Cứu và Cổ Nguyệt ngay.
Một chữ "Được" của Đào Ngột là đồng ý sẽ ngoài, để họ cứu Kim Hưu.
Đào Ngột bóng dáng hai một chim lao , đôi mắt sâu thẳm như biển cả, sâu thấy đáy. Bàn tay nắm chặt thành quyền nổi lên những đường gân xanh vặn vẹo bạo ngược đến kỳ dị.