NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 4: Long Vương đòi con gái
Cập nhật lúc: 2026-05-13 14:34:56
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe , Đào Ngột nhíu mày đầy vẻ mất kiên nhẫn, từ chối thẳng thừng: “Không , ông đây ngủ!”
Phỉ Thúy bên cạnh, chua loét lườm cái gã , trong bụng dâng lên đầy oán niệm. Vừa mới bái sư vinh hạnh tiên sơn Tây Lâm, mà còn dám giở thói chảnh chọe! Cậu bái sư gần một trăm năm mà Sư phụ mới dẫn ba thôi đấy!
Trong lòng Phỉ Thúy, so với Bắc Hoa Sơn tuy cùng đẳng cấp nhưng hoang vu thanh khổ, thì Tây Lâm Sơn chính là thánh địa thần tiên: , cảnh , đồ ăn cũng ngon.
Nghe Đào Ngột từ chối, Kim Hưu nheo mắt, nụ môi vụt tắt: “Vi sư ghét nhất là kẻ năm bảy lượt từ chối .”
Gương mặt vốn xinh , luôn nở nụ , nay lật mặt nhanh như chớp, lập tức trở nên âm trầm. Giữa đôi lông mày thoáng chốc phủ lên lớp sương lạnh sắc bén như dao, khí tức quanh nàng trầm xuống, lạnh lẽo đến dọa . Đặc biệt là đôi mắt , khẽ nheo , mang theo ba phần sát khí, bảy phần áp bức, sự lạnh lùng phẫn nộ trong đó khiến cảm thấy áp lực ngàn cân.
Phỉ Thúy rùng một cái. Giờ thì tại Sư phụ nhà ít bạn bè, nhân duyên cực kém chứ... Nói trở mặt là trở mặt, tính tình nắng mưa thất thường, biến ảo khôn lường. Người tâm lý bình thường chắc chắn thể chịu nổi cái tính cách đa nhân cách của Sư phụ: lúc thì giảo hoạt đen tối, lúc ngây thơ vô tội, khi thì lạnh lùng đáng sợ.
Đào Ngột cũng sững , trong lòng kinh ngạc. Con mụ thần tiên nãy rõ ràng còn híp mắt, trông hiền từ nhân hậu lắm, thoáng cái biến thành bộ dạng lạnh lùng như ma quỷ thế ?
Hắn vẫn từ chối, nhưng áp lực vô hình mà cường hãn , đành nén sự phẫn nộ và cam lòng xuống, miễn cưỡng gật đầu: “Hừ, thì .”
Nhận câu trả lời ý, Kim Hưu lập tức thu vẻ âm sâm sắc bén, khóe miệng cong lên. Chỉ trong nháy mắt, nàng khôi phục vẻ mặt tươi hớn hở ban nãy, còn đưa tay vỗ bép bép lên gương mặt đen sì của Đào Ngột: “Thế mới là đồ nhi ngoan của vi sư chứ.”
Đào Ngột ngẩn tò te, quên cả phản kháng, trong lòng chỉ thấy từng đợt quỷ dị, xen lẫn một linh cảm chẳng lành. Sao cứ cảm giác tương lai của ... sẽ đen tối một màu thế ?
Phỉ Thúy thì quá quen với cảnh , bình thản hít sâu một để lấy tinh thần, mặt đổi sắc kéo theo Kim Hưu. Một tiên hai yêu đạp mây hướng về phía Tây Lâm Sơn. Nhìn xem, cái gọi là "tập riết thành quen" đấy.
...
Kim Hưu dẫn theo Phỉ Thúy và Đào Ngột đến Tây Lâm Sơn. Vừa bước Ngũ Hoa Cư của Băng Kỳ, họ thấy ngay Đông Hải Long Vương - Ngao Quảng đang ở đại sảnh, râu tóc dựng ngược, gào thét ầm ĩ với vẻ mặt hung dữ.
“... Bản vương cho ngươi thời hạn ba ngày giao Linh Tiêu đây! Nếu , Bản vương nhất định sẽ khiến Tây Lâm Sơn hạn hán trăm năm, hoang tàn như vùng đất c.h.ế.t!”
“Lão già , Bản tọa cuối, chuyện ngươi mất con gái yêu là việc nhà ngươi, chẳng liên quan gì đến Tây Lâm Sơn của Bản tọa cả. Nếu ngươi còn tiếp tục la lối lóc om sòm, đừng trách Bản tọa sai cầm chổi quét ngươi ngoài.”
Người đàn ông đang ngả ngớn chiếc ghế chủ vị hoa lệ giữa sảnh lạnh lùng đáp trả. Dung mạo vô cùng tuấn tú, nho nhã, ngũ quan sâu thẳm vương chút nét lạnh lùng, kinh diễm và trong suốt như băng. Thế nhưng, đôi mắt hoa đào xếch lên cùng khóe môi mỏng khẽ nhếch mang theo vài phần ngông nghênh và lả lơi. Mái tóc đen buộc hờ hững bằng dải ngọc, vài sợi rối xõa xuống tạo nên vẻ phong trần phóng khoáng. Bộ trường bào thêu tinh xảo màu tuyết lam viền lông trắng càng tôn lên vẻ quý khí hoa mỹ, tựa như hoa đào nở giữa lưu ly, đến hút hồn.
Lúc , đang vắt chéo chân, tay mân mê một hạt châu pha lê đỏ, dáng vẻ nhàn nhã lười biếng. Chỉ những lời chút khách sáo, thần sắc mất kiên nhẫn cùng gân xanh đang giật giật trán là tố cáo tâm trạng hiện giờ chẳng vui vẻ chút nào.
“Thằng ranh con !” Đông Hải Long Vương Ngao Quảng xong, tức đến xanh mét mặt mày, đập bàn phắt dậy, xắn tay áo định lao động thủ.
“Hai đứa ở sân đợi, Vi sư trong xem .” lúc , Kim Hưu hạ giọng dặn dò Đào Ngột và Phỉ Thúy, kéo lê tà áo bào vàng lười biếng bước phòng, cất tiếng: “Xem Bản tọa đến thật đúng lúc, khéo gặp cảnh Long Vương đòi con gái.”
Đào Ngột vốn tính tình cô độc, thấy Kim Hưu hiệu như thì khá ý, hừ lạnh một tiếng coi như đồng ý. Phỉ Thúy thì hiểu rõ dụng ý của Kim Hưu nên ngoan ngoãn gật đầu. Bên trong mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g nồng nặc thế , lỡ mà đ.á.n.h thật, với chút pháp lực cỏn con của và Ngọc Bạch, chắc chắn sẽ biến thành bia đỡ đạn mất.
Phỉ Thúy xoa xoa tay, ưỡn n.g.ự.c vẻ uy nghiêm của sư , sang giáo huấn Đào Ngột: “Sư Ngọc Bạch, Sư phụ thế là lo cho an nguy của chúng đấy. Đệ trả lời Sư phụ vô lễ như thế, giống sư đây , ngoan ngoãn , ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-4-long-vuong-doi-con-gai.html.]
Cái sự “to gan” của Phỉ Thúy bắt nguồn từ việc Đào Ngột hiện giờ pháp lực hồi phục, gì . quên mất một điều: Đào Ngột dù mất pháp lực nhưng vẫn còn cái miệng độc địa và khí trường cuồng ngạo bẩm sinh.
“Đồ ngu đầu mọc liền với mông! Còn dám gọi cái tên khó đó nữa, ông đây xé xác cái miệng ngươi, bóp nát đầu ngươi thành thịt vụn!” Đào Ngột nheo mắt, khóe miệng nhếch lên, gằn giọng âm u. Trong đôi mắt phượng xếch ngược thoáng qua tia m.á.u tanh cùng sát ý sắc lẹm.
Tim Phỉ Thúy thót lên một cái, lùi mạnh một bước lớn, nuốt nước bọt nên lời. Đáng sợ quá, đáng sợ quá... Sư phụ ơi! Con đổi sư ! Sư phụ đang ở ! Tre trúc gì đầu với mông, nên con mọc liền chứ, huhu...
Thấy , Đào Ngột hừ một tiếng hài lòng, tâm trạng vui vẻ bỏ một . Cảm giác bắt nạt kẻ yếu đúng là sướng thật! Còn nữa, con mụ thần tiên bảo ngoan ngoãn đây đợi? Nực !
Còn Phỉ Thúy ngẩn ngơ theo bóng lưng một lúc, ba chân bốn cẳng chạy về hướng ngược . Huhu, dọa sợ ! Cậu cần sương sớm Tây Lâm Sơn yêu thích nhất của để trấn an tinh thần...
...
Trong khi đó, ở bên trong phòng.
Nghe thấy tiếng Kim Hưu, động tác của Đông Hải Long Vương khựng . Thần sắc Băng Kỳ cũng dịu đôi chút, mắt sáng lên, đầu nàng: “Tiểu Kim Nhi? là khách quý. Xem loạn to chuyện quá, kinh động đến cả kẻ chỉ ngủ như nàng.” Giọng điệu đầy vẻ thiết và trêu chọc, nhưng cũng quên nhân cơ hội châm chọc Đông Hải Long Vương một câu.
“Thằng ranh con, ngươi ai loạn?! Rõ ràng là ngươi ý đồ bất chính dụ dỗ con gái Bản vương! Bản vương đến đòi thì gì sai?!” Đông Hải Long Vương cũng chẳng kẻ đầu óc, râu rồng dựng ngược, lửa giận càng bốc cao ngùn ngụt. Tiếng gầm giận dữ bắt đầu lẫn trong tiếng long ngâm uy vũ vang xa, khiến lòng chấn động.
“Rốt cuộc là ? Huynh bắt cóc con gái nhà thật đấy chứ?” Tiếng long ngâm đối với Phỉ Thúy Đào Ngột hiện tại thì thể khó chịu, nhưng với Kim Hưu và Băng Kỳ thì chẳng là gì. Kim Hưu ngoáy ngoáy tai, dùng truyền âm hỏi Băng Kỳ với vẻ hả hê.
“Đồ vô lương tâm, Băng ca ca của là loại đó ? Cái cô Linh Tiêu gì đó tròn méo còn chẳng , oan uổng quá mất!” Băng Kỳ giận bất lực truyền âm đáp , kêu oan thấu trời.
Kim Hưu bật xa. Băng Kỳ mặt khác lúc nào cũng tươi , đôi mắt hoa đào cong cong, bộ dạng xù lông nổi cáu thế đúng là hiếm thấy. Chắc chắn trong chuyện hiểu lầm gì đó mới dẫn đến nông nỗi . Chỉ là đầu đuôi , kẻ đến đòi là lão Ngao Quảng tính tình cố chấp, ngang ngược bá đạo, giải thích. Có lý cũng chẳng rõ , thảo nào Băng Kỳ chọc cho bộc lộ bản tính nóng nảy.
“Còn ! Mau nghĩ cách giúp tống khứ lão già .” Băng Kỳ bực buồn lườm Kim Hưu một cái.
“Xin Long Vương bớt giận, chuyện gì chi bằng kể cho Bản tọa thử? Nếu thực sự là của Băng Kỳ Tiên tôn, Bản tọa nhất định sẽ xin Thiên Đế đòi công đạo cho Long Vương, đích chứng. Còn nếu Long Vương cứ nhất quyết ầm ĩ ở Tây Lâm Sơn , lỡ đến cuối cùng phát hiện chỉ là hiểu lầm... thì Long Vương nghĩ xem nên giải quyết hậu quả thế nào ?” Biết Băng Kỳ thực sự lão Ngao Quảng chọc điên, nể tình hiếm hợp tính với , Kim Hưu nén , nghiêm mặt đỡ cho Băng Kỳ.
Vừa nghiêm túc , nàng như biến thành một khác. Nét lười biếng đáng yêu biến mất, chỉ còn vẻ trang nghiêm đạm mạc như sương, mang theo sự từ bi và linh vốn của thần linh.
Băng Kỳ quá quen nên chẳng lạ gì, nhưng Đông Hải Long Vương thì giật kinh ngạc.
“Hiểu lầm? Kim Hưu Tiên tôn, ngài thử xem, nếu là hiểu lầm, tại ngày Linh Tiêu mất tích, Bản vương ngửi thấy khí tức của trong khuê phòng con bé, còn nhặt thứ ?” Cơn giận mặt Đông Hải Long Vương thu , nhưng vẫn hừ mạnh một tiếng, như nhớ điều gì, lão móc từ trong tay áo một vật, đập mạnh xuống bàn.
Kim Hưu và Băng Kỳ cùng sang.
“Vảy của ?” Kim Hưu liếc Băng Kỳ đầy ẩn ý. Đối với những thần thú thành tiên như bọn họ, lông tóc vảy cũng tương đương với chứng minh thư, thể giả . nàng Băng Kỳ sẽ lừa , chuyện là ?
“Không thể nào! Bản tọa thể thề, bao giờ đặt chân đến Đông Hải Long Cung của ngươi. Hơn nữa, lão già , ngươi loạn ở Tây Lâm Sơn bao nhiêu ngày , giờ mới lôi cái vảy , là quá đáng ngờ ? Ngươi coi Bản tọa là thằng ngốc !” Băng Kỳ cũng sững sờ trong giây lát, sực nhớ điều gì đó, lạnh đáp trả.