NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 52: Hắc Trùng Quỷ Dị
Cập nhật lúc: 2026-05-18 13:51:17
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phượng Minh nheo mắt Kim Hưu đang vật bãi cỏ giả c.h.ế.t, vẻ mặt giận dữ ủ rũ. Hắn nhướng mày, đáy mắt thoáng qua vẻ kỳ lạ.
Nha đầu hôm nay thế nhỉ? Ngoài ngày đầu gặp gỡ càn quấy, ngạo mạn bất tuân, thì sự cố đó, cứ mỗi thấy là mặt nàng đỏ như tôm luộc, đôi mắt đảo liên hồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy, khiến tức buồn xen lẫn bất lực.
Hắn vốn hận thể bắt nàng , đ.ấ.m cho mấy phát gãy cái tay hư hỏng , tiếc là tốc độ chạy trốn của nàng quả thực chậm, nào cũng khiến nghiến răng kèn kẹt. Đánh thì đ.á.n.h , mà nếu thật sự tuân theo quy tắc Minh giới rước nàng về vợ thì cam tâm. Thế là đành ngày ngày đuổi theo m.ô.n.g nàng, vô cùng uất ức khi đời coi là kẻ theo đuổi cuồng nhiệt, trong lòng ấm ức c.h.ế.t.
Hôm nay nàng cuối cùng cũng chạy nữa, ườn bãi cỏ chờ tay. chẳng hiểu , bộ dạng "chó rơi xuống nước" tức tối chán nản của nàng, ... kỳ lạ nỡ xuống tay.
"Này." Hắn bước tới, lấy chân đá nhẹ bàn tay trắng nõn của nàng.
Nàng ngẩng đầu lên, liếc một cái giận dữ, trách móc, như hờn dỗi, gục đầu xuống chán nản : "Đều tại ngươi hại cả..."
"Ta hại cái gì?" Có lẽ phản ứng của nàng quá thú vị khiến nhịn hỏi.
"Tại ngươi suốt ngày đuổi theo dứt, nên mới bọn họ hiểu lầm là hai 'tình ý '!" Nhắc đến chuyện , nàng ngẩng đầu trừng mắt , vẻ mặt kiêu ngạo như con thú nhỏ giật mất miếng thịt.
Hắn cũng chẳng hiểu tâm trạng bỗng dưng lên, bao nhiêu bực dọc mấy ngày nay dường như tan biến hết chỉ vì bốn chữ "tình ý " .
"Đó chẳng vì cô sàm sỡ Gia !" Hắn hừ lạnh, vẻ mặt ngạo nghễ nhưng ẩn chứa ý .
Không hiểu , giờ nhớ cảnh tượng mất mặt đàn ông đầy phẫn nộ hôm đó, cơn giận trong lòng vơi ít nhiều, đó là một cảm xúc khó tả, khiến tâm trạng bỗng dưng chút sảng khoái.
Hình như... nàng sờ một cái, thực cũng đáng ghét ghê tởm đến thế.
"Đó... đó là tai nạn..." Nghe đến chuyện , khí thế của Kim Hưu lập tức xẹp xuống, đôi mắt đảo tròn lúng túng giải thích đầy uất ức. một lúc chẳng hiểu lấy dũng khí, giọng bất giác cao lên: "Ta , ngươi là một đại nam nhân, sờ một cái cũng mất miếng thịt nào , gì mà hẹp hòi đuổi theo mãi buông thế hả!"
Mặt Phượng Minh đen sì, nghiến răng ken két.
Mắng hẹp hòi? Được, thì ông đây sẽ hẹp hòi đến cùng...
"Bớt nhảm, cô sờ Gia thì chỉ hai kết cục. Một là chặt tay, hai là vợ Gia, từ nay về nhất mực lời. Hừ, tự chọn ." Hắn khoanh tay ngực, đôi mắt trợn tròn của nàng, nở nụ tà ác xa.
Sao tự nhiên thấy, cưới nàng về nhà để trêu chọc, xem nàng rốt cuộc bao nhiêu bộ mặt khác ... cũng là một ý kiến tồi nhỉ...
...
Dòng hồi ức ngọt ngào của Kim Hưu cắt đứt bởi một tiếng tát tai giòn giã.
Nàng ngơ ngác hồn cảnh tượng mắt, cố nhịn một cách đầy phúc hậu, nén cho tiếng to bật khỏi miệng.
"Cô... cô... Tiêu Tiêu, cô đ.á.n.h !" Một gã đàn ông gầy như que củi, sắc mặt vàng vọt, mặc bộ áo hoa rộng thùng thình đang ôm mặt nức nở đầy thê lương.
Trước mặt gã, một cô gái thanh tú mặc áo đỏ ngượng ngùng đỏ bừng mặt, cúi đầu giải thích: "Ta... xin, xin Cửu Huyền Đại tiên, là tại... tại ngài đột nhiên sán gần... theo phản xạ mới..."
"Đáng đời." Bên cạnh cô gái, một nam nhân phong lưu tuấn tú cợt nhả đầy vẻ hả hê, là Băng Kỳ.
Gã đàn ông gầy gò tên Cửu Huyền , lập tức tủi đáng thương nấc lên một tiếng, rụt lùi ba bước lớn, Băng Kỳ đầy hận thù: "Dựa mà chỉ ngươi là ? Dựa cái gì hả hả hả!"
"Hết cách , nhân phẩm hơn mấy tên sào tre nào đó một chút thôi." Băng Kỳ nhướng mày , ánh mắt lúng liếng đầy vẻ đắc ý khiến chỉ tháo giày táng cho một cái.
"Hừ, đồ bá đạo ích kỷ! Tiêu Tiêu quyền chọn hơn!" Cửu Huyền nổi giận, khuôn mặt tuy tuấn tú nhưng quá gầy gò hiện lên vẻ oán phụ sầu t.h.ả.m vô cùng. Tiểu Linh Tiêu mà thích cứ thế con kỳ lân khốn kiếp lừa mất !
"Tốt hơn... Ý ngươi là cái tên gầy nhom gió thổi là bay, như sắp c.h.ế.t yểu... là ngươi á?" Băng Kỳ trừng đôi mắt tròn xoe vô cùng ngây thơ.
"Ngươi ngươi ngươi..." Cửu Huyền ôm ngực, giận đau lòng, suýt nữa thì ngất xỉu.
"Chàng đừng bắt nạt Cửu Huyền Đại tiên nữa..." Linh Tiêu vội vàng kéo tay áo cái hũ giấm ngầm nào đó, nũng nịu trách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-52-hac-trung-quy-di.html.]
"Tiêu Tiêu, lâu thế mà cái tật hễ đàn ông khác ngoài Băng Kỳ gần là tự động đ.á.n.h của vẫn chữa khỏi ?" Kim Hưu rốt cuộc nhịn nổi nữa, phì thành tiếng.
Chuyện tình duyên giữa Linh Tiêu công chúa và Băng Kỳ cũng lắm trắc trở, khó khăn lắm mới đến với , nhưng để một di chứng kỳ quặc. Hễ đàn ông nào ngoài Băng Kỳ định tiếp cận nàng, nàng sẽ theo bản năng tung đòn tấn công dũng mãnh. Nếu Linh Tiêu công chúa là phận liễu yếu đào tơ thì gì, đằng nàng trời sinh thần lực, một cái tát là đủ gãy đôi cây cổ thụ...
Nhớ cảnh Đông Hải Long Vương râu tóc dựng ngược, trừng mắt giận dữ đau lòng gào : "Con gái yêu ơi con thể đ.á.n.h bay phụ vương chứ, mất mặt quá đau quá huhu", Kim Hưu càng tợn.
"Kim Nhi tỷ tỷ, ... cho..." Tai Linh Tiêu đỏ, bẽn lẽn chỉ Băng Kỳ bên cạnh.
"Giúp đỡ mất công xua đuổi mấy con ong bướm cuồng loạn, giữ cũng coi là thượng sách." Băng Kỳ chẳng hề hổ, mặt ngoài thì phong lưu nho nhã nhưng thực chất liếc xéo Cửu Huyền đang bên cạnh bằng ánh mắt âm hiểm.
"Hừ, nếu vì Tiểu Kim Nhi nhà ngươi, mới thèm chọn cùng lúc với con kỳ lân khốn kiếp !" Cửu Huyền ôm khuôn mặt đỏ lựng lặng lẽ rơi lệ, oán thán lầm bầm.
Băng Kỳ cũng chẳng thèm để ý đến , chỉ nở nụ đắc ý bước về phía Kim Hưu, đưa cho nàng một vật.
"Chẳng ngày ma chướng giải phóng, Đào Ngột trông vẻ bình thường, nhờ điều tra xem rốt cuộc là chuyện gì ? Ta phát hiện cái ."
Kim Hưu nhận lấy chiếc khăn gấm trắng đưa, mở , bên rõ ràng là một con sâu màu đen cực nhỏ, nếu kỹ tuyệt đối thấy .
"Đây là?"
"Tìm thấy ở nơi Đào Ngột hồn phi phách tán một năm . Lúc bọn đến thì biến mất, còn thì thất thần bỏ . Ta và Cổ Nguyệt khi đó cảm thấy điều kỳ quái. Đào Ngột là yêu thú, tuy hình thành từ chướng khí nhưng tuyệt đối thể giải phóng ma chướng chỉ ở Ma giới... Thế là bọn ở xem xét xung quanh, ngờ Huyền Băng Lệnh cảm ứng thứ ... Nó nhỏ thế , nếu Huyền Băng Lệnh phát tiếng kêu thì cũng chẳng tìm . Lúc đó định mang ngay cho , nhưng vì là gì, sợ đau lòng nghĩ ngợi lung tung nên giữ để điều tra lai lịch của nó, mãi mà kết quả. Cho đến mấy hôm Cửu Huyền đến phủ khách mới nhận thứ ."
Băng Kỳ , vẻ mặt nghiêm trọng, ngay cả khi nhắc đến tình địch đáng ghét Cửu Huyền cũng trêu chọc như khi.
"Con sâu nhỏ gì kỳ quái?" Kim Hưu , ánh mắt trầm xuống. Con sâu và việc Đào Ngột đột nhiên trúng tà thần trí bất minh chắc chắn liên quan, nếu Băng Kỳ chẳng mang đến.
"Trong cơ thể con sâu khí huyết của Đào Ngột." Băng Kỳ vẫn giữ nụ môi nhưng đáy mắt lóe lên tia hàn quang. "Hơn nữa, con sâu cũng đến từ Ma giới."
"Cái gì?" Kim Hưu sững sờ, ngẩng phắt đầu lên, trong mắt hiện lên vẻ sắc lạnh. "Ma giới?"
"Con sâu tí hon tên là Mê Tâm Trùng, là một loại quỷ trùng độc nhất vô nhị của Ma giới. Chúng chỉ lệnh kẻ nuôi dưỡng . Nếu cắn, tâm trí thương sẽ chủ nhân của chúng điều khiển. Chúng sẽ ký sinh vết thương của nạn nhân, ăn m.á.u nạn nhân để sống cho đến khi vật chủ c.h.ế.t thì chúng mới c.h.ế.t theo. Là một thứ khá phiền phức đấy." Cửu Huyền đang ủ rũ bên cạnh chậm rãi lết tới, bĩu môi vẻ chán nản.
"Ý là... kẻ cấy loại sâu cơ thể Đào Ngột, khống chế tâm trí ?!" Kim Hưu siết chặt tay, trong mắt b.ắ.n hàn khí như băng.
Cửu Huyền là cái loa thông tin của Tam Giới, chuyện gì cũng . Hắn là một tản tiên kỳ lạ, quen nàng nhiều năm, miễn cưỡng cũng coi như là bạn bè ngoài nhóm Băng Kỳ. Tuy gầy như que củi, thích ăn mặc lòe loẹt, suốt ngày điên điên khùng khùng nhưng thực chất kiến thức uyên bác thâm sâu khó lường, nhiều bí mật thâm cung bí sử trong Tam Giới, là một sự tồn tại vô cùng thần kỳ.
" , điều giải thích vì hôm đó khi bọn mang tin chịu hình về, Đào Ngột đột nhiên như phát điên lao ngoài, ngay cả , Cổ Nguyệt và Lan Củ ba hợp sức cũng cản nổi ... Lúc đó thấy lạ, tính Đào Ngột tuy bốc đồng nhưng kẻ não, tuyệt đối thể kế hoạch gì mạo cứu ... Hơn nữa đó giải phóng ma chướng tàn sát sinh linh, điều càng vô lý. Hắn thể là Ma giới, với tính cách của càng bao giờ cam tâm tình nguyện việc cho Ma giới... lúc bọn thực sự nghĩ nguyên do, mãi đến giờ lai lịch con Mê Tâm Trùng mới hiểu tai họa là do con sâu bé xíu gây nên."
Băng Kỳ gật đầu, khẽ thở dài, nụ phong lưu mặt trở nên nặng nề.
Nếu thực sự là Đào Ngột bốc đồng thì còn đỡ, đằng rõ ràng là kẻ đ.â.m lén, giăng bẫy chụp lên đầu Đào Ngột, quyết tâm dồn chỗ c.h.ế.t...
Mượn tay Thiên Đế, đường hoàng trừ khử Đào Ngột, thủ đoạn của kẻ đó thật tàn độc và thông minh.
"Người trong Ma giới, ai thủ đoạn như ? Bọn họ phong ấn lòng đất, ngay cả Ma Quân cũng ..." Kim Hưu cụp mắt, Chiêu Hồn Tháp trong tay, tự hỏi.
"Kể từ khi Tứ Phương Đại Đế liên thủ phong ấn lòng đất năm ngàn năm , Ma giới vẫn luôn cam lòng, sức phản kháng. Đặc biệt những năm gần đây càng rục rịch phá vỡ phong ấn thoát , tắm m.á.u Nhân - Yêu - Tiên tam giới, độc chiếm thiên địa... Chẳng lẽ kẻ thoát mà chúng ?" Linh Tiêu công chúa nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng.
Kim Hưu im lặng hồi lâu, từ từ ngẩng đầu ba mặt: "Giúp tìm kẻ đó. Nếu thực sự là Ma giới... vĩnh viễn thấy ánh mặt trời."
Không cảm ơn, dùng từ "xin", tự nhiên, tùy ý nhưng cũng vô cùng kiên định.
Băng Kỳ nhếch môi , nụ phong lưu trở về gương mặt. Hắn vỗ đầu Kim Hưu, đến mức khóe mắt đào hoa nở rộ: "Đó là đương nhiên. Ta và tẩu t.ử của chắc chắn sẽ tận tâm. Đợi đến khi Phượng Minh trở về, nhớ bảo ngoan ngoãn gọi ca ca tẩu tẩu là ."
Linh Tiêu cũng gật đầu mạnh, gương mặt kiều diễm ửng hồng vì câu của phu quân. Cái tên , chỉ giỏi tranh thủ chiếm hời của Phượng Minh!
Cửu Huyền thì mếu máo, định gào lên "Vậy là bổn đại tiên bắt đầu chuỗi ngày bận rộn vất vả thê t.h.ả.m đúng đúng " thì đột nhiên, cái xác con sâu đen tưởng c.h.ế.t ngắc khăn gấm bỗng giật nảy lên, hóa thành một làn khói đen lao vút về phía hộp châu báu Thiên Tự tặng đang để bên cạnh Kim Hưu, "vèo" một cái chui tọt trong hộp gỗ!