NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 56: Cái Gọi Là Ôn Chuyện Cũ

Cập nhật lúc: 2026-05-18 13:51:21
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Màn "ôn chuyện cũ" của Đào Ngột và Kim Hưu kéo dài suốt hai canh giờ.

Phỉ Thúy túm lấy Bạch Mạn Thấu đang tò mò nổ tung, co ro gốc đa trong sân, khuôn mặt tuấn tú cũng đỏ lựng suốt hai canh giờ.

"Ngươi xem họ rốt cuộc đang gì thế? Ôn chuyện cũ gì mà lâu thế ? Ta cũng nóng lòng ôn chuyện với họ mà! Mọi cùng ôn chuyện ? Hai cứ thần thần bí bí nhốt trong phòng kỳ lắm, xảy chuyện gì chứ?" Bạch Mạn Thấu kiên nhẫn cạn sạch, lòng hiếu kỳ bùng nổ từng thấy, cứ cào cấu tìm cách thoát khỏi tay Phỉ Thúy để xông xem cho nhẽ.

Phỉ Thúy sống c.h.ế.t túm c.h.ặ.t t.a.y áo nàng, vẫn mặt đỏ tía tai ấp úng nên lời.

Nghĩ tu luyện thành hình cũng tám trăm năm, luôn quy quy củ củ theo sư phụ Kim Hưu tu luyện Bắc Hoa Sơn , từng tìm hiểu nhiều về chuyện nam nữ phàm trần...

Được , dù ngu ngơ nhưng cũng chỉ lơ mơ hiểu chút đỉnh, chứ nào ... nào từng tận mắt chứng kiến cảnh tượng trực tiếp nóng bỏng thế ... Hơn nữa, hơn nữa biểu diễn là sư phụ và sư nhà ! Cú sốc quả thực quá lớn !

Bạch Mạn Thấu hiểu sự khác thường của Phỉ Thúy, thấy cứ túm chặt buông, vùng vẫy mãi , tức vội, tát một cái mặt Phỉ Thúy: "Ái chà, cái tên trúc ngốc buông tay , túm chặt gì?"

Phỉ Thúy tuy như sét đánh, tinh thần hoảng hốt, nhưng năm trăm năm nay quá quen với sự thô lỗ của Bạch Mạn Thấu, thấy nàng động thủ, theo bản năng đưa tay đỡ, phản đòn.

Phỉ Thúy tu luyện chăm chỉ năm trăm năm nay pháp lực vượt xa Bạch Mạn Thấu lười biếng, nên tay chỉ cần xoay nhẹ là chế ngự con thỏ đang xù lông.

"Thỏ ngốc, đừng loạn! Sư phụ... sư phụ và sư ... bọn họ, bọn họ đang ở bên trong..." Nhìn đôi mắt trợn tròn tức giận cam lòng của Bạch Mạn Thấu, Phỉ Thúy rốt cuộc thỏa hiệp, đỏ mặt trừng nàng lắp bắp , mắt đảo lung tung, mặt càng đỏ thêm.

Bạch Mạn Thấu vốn sống ở phàm trần từ sớm, hiểu chuyện nam nữ nhiều hơn Phỉ Thúy. Ban đầu vì kích động khi Đào Ngột và Kim Hưu trở về nên mụ mị đầu óc, cộng thêm tâm tư trong sáng nên nghĩ đến hướng đó. Lúc sự kích động nguôi ngoai, chú ý thấy Phỉ Thúy mặt đỏ bừng, lúng túng lắp bắp, mắt nàng sáng rực lên như ngộ đạo, vỗ đùi cái đét, ôm mặt kích động : "Ôi chao nghĩ nhỉ! Đợi năm trăm năm mới gặp , lúc chắc chắn âu yếm một trận trò, triền miên một phen chứ... Hé hé hé~"

Mặt Phỉ Thúy vốn đỏ giờ càng đỏ hơn, ngượng ngùng trừng mắt Bạch Mạn Thấu đang quái dị: "Ngươi! Con gái con đứa mà... mà hổ!"

Bạch Mạn Thấu mặc kệ , vẫn chớp mắt hề hề, trong lòng nở hoa tưng bừng. Ân nhân cuối cùng cũng toại nguyện ở bên Tiên tôn , năm trăm năm đó! Thật dễ dàng gì, nàng thực sự mừng cho họ! Còn vui hơn cả việc bản tìm lang quân như ý!

Phỉ Thúy nụ quái dị của nàng cho sởn gai ốc, sợ nàng ồn ảnh hưởng đến hai đang nồng nhiệt trong phòng, vội đưa tay định bịt miệng nàng .

Bạch Mạn Thấu đương nhiên cam lòng giãy giụa. Thế là...

Dưới sự đưa đẩy của phận, bi kịch xảy .

lúc , Kim Hưu và Đào Ngột màn "ôn chuyện" xong xuôi cũng mở cửa bước .

"... Gia bảo muộn chút, phiền đêm xuân của thật thất đức!" Đào Ngột nheo mắt, nụ xa vương khóe môi, ôm lấy Kim Hưu định phòng.

Kim Hưu cũng nhanh chóng hồn sự ngạc nhiên, vô cùng ngây thơ và đôn hậu đề nghị: "... Đồ nhi ngoan, là... mang thỏ nhỏ về phòng tiếp tục nhé? Lộ thiên thế ... hình như lắm... Tất nhiên, nếu đây là sở thích của các con, thực vi sư cũng ngại ..."

Ôm thành một cục, môi kề môi, mắt đối mắt, quần áo xộc xệch, tư thế... càng phù hợp với trẻ nhỏ, Phỉ Thúy và Bạch Mạn Thấu hóa đá.

Nhất là Phỉ Thúy, vốn Kim Hưu và Đào Ngột khai sáng đầu óc lơ mơ, giờ cả cứng đờ, mặt đỏ bừng bừng, tim đập như vạn ngựa phi, ầm ầm bên tai, đầu óc rối tung, mắt chỉ còn khuôn mặt tròn ửng hồng của Bạch Mạn Thấu.

"Tiên tôn! Không, như thế ——" Mãi một lúc lâu , vẫn là Bạch Mạn Thấu phản ứng , vội nhảy dựng lên đẩy Phỉ Thúy , xa tít, đỏ mặt hét lớn.

"Không , đừng ngại, bản tọa hiểu mà." Kim Hưu giơ tay ngắt lời nàng, vẻ mặt thấu hiểu trêu chọc gật gật đầu, ánh mắt lướt qua Phỉ Thúy đang ngẩn ngơ như mất hồn bên cạnh, ý trong mắt càng sâu.

Không ngờ hai đứa trẻ đơn thuần thẳng thắn ở bên năm trăm năm mà mối quan hệ mập mờ vẫn đơm hoa kết trái, quả thực là ngốc quá. Chắc Phỉ Thúy mải tu luyện, Bạch Mạn Thấu mải chơi bời, hai đứa đều tâm tư đơn giản, phản ứng chậm chạp nên mãi chẳng tiến triển gì...

Bọn họ vội, nhưng sư phụ như nàng mà sốt ruột. Nhân dịp ... gõ cho hai đứa nhỏ một cái cho mau tỉnh ngộ.

Phỉ Thúy cuối cùng cũng hồn, Kim Hưu , mặt càng đỏ hơn, tim đập nhanh thêm vài nhịp, chỉ đào cái lỗ chui xuống trốn khỏi cảnh tượng hổ .

Bạch Mạn Thấu vội hùa theo, đỏ mặt vô cùng ảo não than vãn: "Tiên tôn, ân nhân, hai đừng trêu bọn nữa mà! Vừa , thực sự chỉ là trùng hợp t.a.i n.ạ.n thôi!"

Nàng cũng ngờ thế ... Ôi cái trái tim c.h.ế.t tiệt, mi đập nhanh thế gì! Chẳng ... chẳng chỉ cái tên trúc c.h.ế.t tiệt hôn một cái, sờ một cái thôi ... Hơn nữa, hơn nữa cũng ... cố ý!

Đào Ngột nhe răng ác liệt, đang định bắt nạt đôi oan gia đấu khẩu mập mờ năm trăm năm kết quả thêm một trận thì bỗng nhiên từ chân trời bay tới mấy luồng tinh quang, đáp xuống sân.

Nhìn kỹ, hóa là nhóm Băng Kỳ, Cổ Nguyệt, Lan Củ và Diễm Loan bên cạnh Thần Hưu tin chạy tới.

"Tiểu Kim Nhi, chúc mừng!" Băng Kỳ lớn ôm chầm lấy Kim Hưu, thuận tay đ.ấ.m mạnh Đào Ngột bên cạnh một cái. "Thằng nhóc thối!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-56-cai-goi-la-on-chuyen-cu.html.]

"Cấm ôm, nàng là của Gia." Đào Ngột bá đạo nhướng mày, đ.ấ.m một cái, nhưng ý ngập tràn trong mắt.

"Vẫn ngông cuồng bá đạo như thế, Tiểu Kim Nhi, giờ hối hận vẫn còn kịp đấy." Cổ Nguyệt như trêu chọc, bước lên cũng cố tình ôm Kim Hưu một cái, thuận tiện cọ cọ.

"Hồ ly thối, chỉ giỏi chia rẽ!" Mặt Đào Ngột đen sì, giả vờ giận dữ lườm Cổ Nguyệt, vội kéo Kim Hưu về, ôm lòng như hộ thực, ngăn cản bọn họ động tay động chân.

Cho ôm một cái là nể tình xưa nghĩa cũ lắm , còn đằng chân lân đằng đầu ôm thêm cái nữa? Đi c.h.ế.t cho nhanh.

"Ta còn ôm." Lan Củ lâu gặp lạnh nhạt ngước mắt, mang theo chút ý nhẹ lên tiếng tố cáo.

"Còn còn nữa! Tiểu chủ nhân, chủ nhân việc bận tới , bảo Diễm nhi đến thăm đó!" Diễm Loan chậm một nhịp ở bên cạnh đập cánh phành phạch, sốt ruột vô cùng. sợ Đào Ngột, dám gần, đành oa oa kêu to bất mãn.

"Cút! Là Gia trùng sinh, nàng, ôm thì ôm chứ!" Đào Ngột cho, bộ mặt ghen tuông bá đạo ngang ngược khiến buồn .

"Hóa ngươi ghen ? Nào nào nào, ca ca ôm cái..." Băng Kỳ vui vẻ, dang hai tay định ôm Đào Ngột.

"Biến ——" Đào Ngột giận vung nắm đ.ấ.m né .

"Thế thì để ôm , tuy ngươi cứng ngắc hôi một tí." Lan Củ miệng lưỡi độc địa giảm năm xưa.

" đấy, đừng ngại mà~" Cổ Nguyệt phong tao vuốt tóc, cũng mị hoặc sán gần.

Phỉ Thúy và Bạch Mạn Thấu đang hổ đỏ mặt bên cạnh cũng chọc , theo thói quen một cái vội vàng đỏ mặt . Ngay cả Diễm Loan vốn sợ thấy thế cũng khúc khích xông lên trêu chọc một phen.

"Ngoan, đừng ghen, xem họ cũng thương lắm đấy." Kim Hưu tít mắt, vui vẻ gia nhập hàng ngũ trêu chọc đàn ông của .

"Xì! Ai cần họ thương... Ta chỉ cần nàng thương thôi! Đợi đến tối, nhớ thương cho kỹ..." Đào Ngột bực buồn , ngăn cản mấy cái móng vuốt, ghé tai Kim Hưu thổi một đầy ám và tà ác.

Kim Hưu bình thản, tay lén véo eo , vặn mạnh một cái.

Hắn nàng mệt c.h.ế.t giường !

...

Mọi xa cách lâu ngày cuối cùng cũng trùng phùng, đùa giỡn xong xuôi bèn xuống, hàn huyên đôi ba chuyện xảy trong năm trăm năm qua, cảm thán sự đổi của thế thái nhân tình, cuối cùng cũng đến chuyện đại sự vẫn luôn canh cánh trong lòng mấy suốt năm trăm năm nay.

"Gần đây, Thiên Tự đến tìm ?" Nhắc đến chuyện , Băng Kỳ cau mày, nghiêng đầu Kim Hưu.

"Hình như mấy tháng Rừng Hắc Ám thăm . Vẫn như khi mang cho ít 'đồ ăn vặt'." Nụ mặt Kim Hưu nhạt , đáy mắt lóe lên tia lạnh lẽo.

"Thật lòng." Cổ Nguyệt nhếch môi mị hoặc, nhưng ý chạm tới đáy mắt.

"Đừng ở đó lúc lạnh lúc nhảm nữa, rõ cho Gia xem tên khốn Thiên Tự đó gì, để Gia nắm tình hình cái !" Đào Ngột mới trùng sinh, chuyện xảy trong năm trăm năm . Tuy nhớ kiếp , nhưng rõ những việc Thiên Tự ở kiếp thứ hai, mà ù cạc cạc, nhịn xen ngang sốt ruột.

Phỉ Thúy và Bạch Mạn Thấu bên cạnh cũng ngẩn , dỏng tai lên . Bọn họ cũng !

"Vậy, ." Băng Kỳ híp mắt sang Kim Hưu, dấu vết lùi một bước.

Cổ Nguyệt và Lan Củ cũng thu chân , theo sát phía lùi một bước.

"... Thực hai đều cùng tông với Cổ Nguyệt !" Liếc ba hành động nhất quán với nụ như , Kim Hưu bực buồn mắng. Biết xong đầu đuôi câu chuyện Đào Ngột chắc chắn sẽ nổi điên nên lập tức lén lút tránh xa, phản ứng nhanh thật đấy, gian xảo quá mất... Ba con hồ ly thực sự quá tinh ranh!

Băng Kỳ nho nhã thản nhiên nghiêng đầu trời, . Cổ Nguyệt mị hoặc lạnh lẽo, Lan Củ im lặng. Chỉ Phỉ Thúy và Bạch Mạn Thấu tâm tư đơn giản đầu óc đơn thuần mặt đầy nghi hoặc, như vịt sấm.

"Là thế ..." Kim Hưu lấy , kể từng chuyện xảy trong Rừng Hắc Ám mà Đào Ngột .

"Ban đầu bọn cũng chỉ nghi ngờ, khẳng định, nhưng đó mỗi đến thăm , đều để ý quan sát, cuối cùng dần khẳng định suy đoán của bọn khả năng là đúng. Thế là bàn bạc với mấy họ xong, bọn quyết định tương kế tựu kế. Ta để tưởng rằng thực sự ăn những thứ đó, dần dần mất ký ức về . Tính , năm trăm năm là hiện tại, lẽ quên mới đúng. Còn mấy họ thì tìm bằng chứng liên quan đến những chuyện năm xưa... Chỉ là tâm tư quá kín kẽ, bao nhiêu năm nay cũng tra gì hữu dụng..." Cuối cùng, Kim Hưu xong, thở dài.

Về những việc của Thiên Tự, nàng vẫn luôn chút thể buông bỏ. Nàng mãi thể chấp nhận , một vẻ dịu dàng từ bi, ôm ấp chúng sinh như thế, những chuyện đáng sợ lưng. Nàng thực sự ngày thấy sa ma đạo, vạn kiếp bất phục.

Nhớ chuyện cũ, lòng Kim Hưu thở dài, một cảm xúc ảm đạm khó tả leo lên đầu tim.

 

Loading...