NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 6: Hư Vô Pháp Trận
Cập nhật lúc: 2026-05-13 14:34:58
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đào Ngột bước biển hoa Hương Tuyết Lê, liền sững sờ chôn chân tại chỗ. Dưới những tán hoa lê trải dài như biển, cánh hoa bay lả tả như tuyết rơi, dáng uyển chuyển xoay tròn múa lượn. Cách đó xa, gốc cây lê lớn nhất, một đôi nam nữ đang mật quấn quýt, tay chân giao triền.
Cô gái lưng về phía , sấp n.g.ự.c đàn ông áo đen, y dùng hai tay giam chặt trong lòng. Nàng vẻ vùng vẫy, nhưng đàn ông khẽ một tiếng, giữ lấy đầu, hôn lên môi. Nàng khựng , dường như bất mãn lầm bầm một tiếng, giãy giụa nữa, ngược một tay đè lên vai y, một tay luồn tóc y, hung hăng hôn trả .
Người đàn ông bật , nụ hôn càng thêm sâu và bá đạo, bàn tay to lớn đặt gáy nàng từ từ trượt xuống, dừng ở vòng eo thon nhỏ, nhẹ nhàng vuốt ve nắn bóp. Cô gái vô thức khẽ rên một tiếng, khiến động tác vốn nhẹ nhàng của đàn ông bỗng trở nên cuồng nhiệt gấp bội.
Y bất ngờ lật , đè nàng , bàn tay vung lên cởi bỏ đai lưng, x.é to.ạc y phục và nội y của nàng, bao trọn lấy sự mềm mại ngực, tùy ý xoa nắn, đầu cúi xuống hôn dọc theo cổ nàng. Cô gái kìm khẽ thở dốc, vặn vẹo đầy sốt ruột. Người đàn ông khẽ, ngẩng đầu nàng, động tác tay càng thêm phóng túng.
Thứ khiến Đào Ngột kinh hãi là động tác mật quấn quýt tiếng thở dốc đầy ám của hai – đối với , d.ụ.c vọng là thứ quen thuộc nhất, chẳng khác gì đồ ăn. Mà là...
Cô gái , tuy vẫn mờ ảo rõ mặt, nhưng dáng , khí chất , rõ ràng giống hệt bóng hình hiện lên trong đầu sai một ly! Hơn nữa, ngay khoảnh khắc đàn ông lật đè cô gái xuống, rõ mặt y...
Gương mặt đó, giống hệt như đúc! Người đàn ông đó... chính là ? Vậy phụ nữ rốt cuộc là ai? Tại thấy cảnh xa lạ nhưng quen thuộc đến vô cớ như ?
Đào Ngột hoang mang tột độ, cảm giác trong đầu thứ gì đó đang rục rịch, như thoát , nổ tung. Cảnh ân ái triền miên phía vẫn tiếp diễn, y phục của cả hai trút bỏ một nửa, thở rối loạn.
Đào Ngột chằm chằm bọn họ, đôi chân vô thức bước tới, ý thức trong đầu bắt đầu hỗn độn, ánh mắt dần trở nên dại . Vì thế, phát hiện cảnh vật xung quanh đang từ từ biến thành hư vô, đôi nam nữ phía một luồng hắc quang lóe lên, biến thành một cái hố đen ngòm, tản thở c.h.ế.t chóc dữ tợn.
lúc , từ trong hố đen b.ắ.n một làn khói đen, lao thẳng mắt Đào Ngột. Hắn chỉ thấy mắt nhói lên, ý thức mờ mịt. Lúc , trong mắt chỉ còn đôi nam nữ đang ngọt ngào quấn quýt . Hắn bước từng bước về phía hố đen, như thứ gì đó mê hoặc tâm trí. Cái hố đen thấy Đào Ngột ngày càng đến gần, bỗng phát tiếng rít gào quái dị đắc ý, như đang vui mừng vì con mồi sắp sa lưới.
Đào Ngột thấy gì cả, đôi mắt đờ đẫn bước về phía hố đen, mắt thấy sắp nó nuốt chửng. Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, trung bỗng vang lên tiếng hét lảnh lót: “Ngọc Bạch – Quay !”
Đồng thời, một bóng vàng lao đến nhanh như chớp, một quả cầu ánh sáng khổng lồ đ.á.n.h tan cái hố đen đang rục rịch khép định nuốt chửng Đào Ngột. Kim Hưu vội vàng đưa tay kéo Đào Ngột , điểm nhẹ mi tâm , liền ngất . Ôm lấy eo , Kim Hưu nhún chân định lao khỏi mắt trận.
Nào ngờ cái hố đen do thứ gì biến ảo thành đơn giản, đ.á.n.h tan trong tích tắc nhanh chóng ngưng tụ , biến thành hình dạng một con quái thú khổng lồ dữ tợn, gầm lên giận dữ lao về phía Kim Hưu.
Kim Hưu thấy , tâm trạng vốn càng thêm tồi tệ, mặt lạnh tanh trầm giọng: “Chỉ là con Hư Vô Thú nhỏ bé mà cũng dám động thủ với Bản tọa, sống c.h.ế.t!”
Dứt lời, bàn tay đỡ Đào Ngột khẽ rung lên, trong lòng bàn tay lập tức hiện một cây roi vàng cực dài, trong suốt long lanh bằng chất liệu gì. Trong mắt Kim Hưu lóe lên tia tàn khốc, vung roi quất thẳng con Hư Vô Thú.
Cây roi vàng là thượng cổ thần khí, chế tạo từ mảnh vỡ đá Nữ Oa và mười loại tinh thạch thiên nhiên thượng cổ, uy lực vô song. Cộng thêm pháp lực cao cường của Kim Hưu và cơn giận dữ hiện tại, cú roi mang theo sát khí ngợp trời quất xuống, khiến tiếng gầm của Hư Vô Thú biến thành tiếng kêu t.h.ả.m thiết, kịp giãy giụa hồn phi phách tán trong nháy mắt.
Ngay lúc đó, cảnh tượng hư vô xung quanh vỡ tan, lập tức trở cảnh thực.
Thấy Kim Hưu phá trận bằng cách thô bạo hủy hoại luôn Hư Vô Pháp Trận của , Băng Kỳ bên cạnh nhăn nhó mặt mày, kêu gào đau đớn: “Cái Hư Vô Pháp Trận đó dùng lắm mà, Tiểu Kim Nhi hủy nó chứ!”
“Một cái trận rách nát thôi, hủy thì hủy. Huống hồ con Hư Vô Thú nhiều việc ác, ăn hồn phách vô , thu phục nó cũng là tích công đức.” Kim Hưu hết giận, hừ lạnh một tiếng, xách theo Đào Ngột lướt , bay thẳng về phía sương phòng dành cho khách ở Tây Lâm Sơn.
“Bản tọa ngàn dặm xa xôi đến độ hóa cho ngươi, ngờ ngươi vẫn qua kiếp nạn . Thôi thì, đều là mệnh. Ai bảo ngươi gặp lúc Tiểu Kim Nhi đang nóng nảy...” Băng Kỳ với Hư Vô Thú, cũng giận, chỉ khẽ thở dài với nơi từng đặt pháp trận, kéo Phỉ Thúy đang say bí tỉ vì uống quá nhiều tiên lộ Tây Lâm Sơn dậy, theo .
Biết thế lúc nãy đòi tìm tên Ngọc Bạch , để nàng tìm Phỉ Thúy thì cái Hư Vô Pháp Trận khó khăn lắm mới kiếm đến nỗi hủy hoại thế chứ, thật là.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-6-hu-vo-phap-tran.html.]
...
“Hắn ?” Tiện tay ném Phỉ Thúy bụng căng tròn lên cái ghế bên cạnh, Băng Kỳ bước tới, Kim Hưu đang bên mép giường, một tay đặt lên n.g.ự.c giường chữa trị. Ánh mắt lơ đễnh lướt qua giường, Băng Kỳ bỗng sững , lập tức cúi sát xuống, lòng bàn tay lóe lên ánh sáng xanh, thăm dò một lượt.
“Trúng độc của Hư Vô Thú, nhưng gì đáng ngại... Huynh gì đấy?” Kim Hưu liếc . Vẻ giận dữ ban nãy biến mất, mặt khôi phục vẻ lười biếng nửa nửa thường ngày. Trút giận lên cái pháp trận của Băng Kỳ xong, quả nhiên tâm trạng thoải mái hơn nhiều.
“Hắn là ai?!” Băng Kỳ sa sầm mặt mày, chằm chằm Đào Ngột giường, hiếm khi nghiêm túc hỏi Kim Hưu.
“Đồ nhi mới nhận của , Ngọc Bạch.” Kim Hưu nhớ đến lai lịch của Đào Ngột, sắc mặt cũng nghiêm . Pháp lực của Băng Kỳ ngang ngửa nàng, tuy nàng che giấu khí tức thật của Đào Ngột kỹ, nhưng... bộ dạng nghiêm túc của , chẳng lẽ gì ? Nàng và Băng Kỳ là bạn ngàn năm, nhưng chuyện nàng cho . Dù hung thú Đào Ngột là đối tượng Thiên Đế trừ khử cho nhanh, nàng lệnh mà giữ là trái ý Thiên Đế, nếu ngày vỡ lở, nàng chắc chắn sẽ phạt. Nếu Băng Kỳ cũng chuyện, đến lúc đó chỉ thêm một liên lụy.
Kim Hưu tuy hành sự độc đoán, tính tình cô độc quái gở, nhưng đối với những coi là “ ”, nàng luôn bảo vệ hết mực. Nếu nàng chẳng nổi giận lớn như thế khi Đào Ngột và Phỉ Thúy lời gặp nạn.
Băng Kỳ nàng đang nghĩ gì, chỉ hiếm hoi cau mày truy hỏi: “Ta hỏi lai lịch của là gì?”
“Huynh ?” Kim Hưu thản nhiên hỏi ngược , trong lòng chột , sợ Băng Kỳ . Thần tiên dối, nàng chỉ thể đ.á.n.h lạc hướng.
“Bạch hổ tinh nguyên thần tổn thương, nhưng ...” Băng Kỳ nhíu mày, đăm chiêu Kim Hưu một cái, gì nữa.
“Hắn ?” Kim Hưu thót tim. Bạch hổ tinh là khí tức nàng ngụy tạo cho , che lấp khí tức hung thú vốn . Trừ khi là thần tiên pháp lực cao hơn nàng nhiều, nếu thường thể phát hiện .
“Không gì, chắc là nhầm.” Im lặng một lát, thấy sắc mặt Kim Hưu bình thường, Băng Kỳ mới thở phào nhẹ nhõm, khôi phục vẻ mặt ban đầu.
Kim Hưu cũng thở phào, gật đầu, tuy thắc mắc nhưng cũng hỏi thêm. Băng Kỳ tinh ranh lắm, hỏi nhiều sợ gì đó.
“Muội đòi Long Vương lọ Long Phách Tiên Lộ là vì ?” Chợt nghĩ điều gì, Băng Kỳ nhướng mày hỏi.
“Ừ, nguyên thần tuy hồi phục kha khá, nhưng vẫn còn vết thương, Long Phách Tiên Lộ thể ngưng hồn, giúp ích cho .”
“Tốt với thế, chẳng lẽ...” Giọng điệu bỗng trở nên lả lơi, Băng Kỳ đầy ám .
“Chẳng lẽ cái gì?” Kim Hưu thuận miệng hỏi .
“Chẳng lẽ chấm , song tu với hả... Nhìn thằng nhóc xem, tướng mạo cũng khá đấy chứ...” Băng Kỳ trêu chọc, giọng điệu ám hết chỗ .
Kim Hưu , tay khựng , đầu như : “Phải thì ? Mà thì ?”
Trong mắt Băng Kỳ thoáng qua tia khác lạ, híp mắt : “Nếu , thì khối đau lòng nát tim đấy. Nhất là Lan Củ, tên đó ôm ấp tâm tư đợi mấy ngàn năm . Còn nếu ... chà chà, là còn cơ hội nhỉ?”
Lan Củ là Tiên tôn Đông Linh Sơn, cùng với Băng Kỳ ở Tây Lâm, Cổ Nguyệt ở Nam Nguyệt và nàng, là Tứ phương Tiên tôn. Bốn tuy là t.ử của bốn vị Đại Đế khác , tình sư đồng môn, nhưng lớn lên cùng , coi như thanh mai trúc mã. Lan Củ là phàm tu tiên, Cổ Nguyệt là hồ yêu tu tiên, còn nàng và Băng Kỳ là thần thú thành tiên. Chuyện Lan Củ thầm thương trộm nhớ nàng cả Thiên giới ai cũng . Chỉ là nàng tính tình cô độc thất thường, thích một , đối với cũng chỉ tình bằng hữu, nên bao giờ đáp .