NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 61: Nhiếp Hồn Tỏa Khởi Động

Cập nhật lúc: 2026-05-18 13:51:26
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời xanh mây trắng, gió mát trăng thanh. Tại Kim Tiêu viện núi Bắc Hoa, khí lúc vô cùng dễ chịu.

Trong góc khuất ai để ý, Phỉ Thúy và Bạch Mạn Thấu đang chụm đầu , ánh mắt đầy oán niệm chằm chằm Thiên Tự - vị khách mời mà đến thường xuyên dạo gần đây.

"Cái tên Thiên Tự , càng càng thấy đáng ghét!"

"Tiểu gia cũng thấy , thật tiếc cho cái vẻ ngoài mã của ..."

Hai kẻ thì nghiến răng nghiến lợi, đồng thù địch khái, nhưng chủ nhân của núi Bắc Hoa tỏ ung dung. Gương mặt xinh của nàng vương nét nhạt, tuyệt mỹ vô song, chẳng hề chút tức giận nào.

Thiên Tự cất giọng dịu dàng như nước: "...Gần đây Cửu Huyền mới một món bảo vật thượng cổ. Hôm nay thời tiết , cùng nàng xem thử..."

Nghe , Kim Hưu chỉ nhẹ đáp. Ánh mắt nàng thỉnh thoảng lơ đễnh liếc cây đại thụ bên ngoài viện. Ở đó, một kẻ đang hờn dỗi vì nàng coi như lạ mà đuổi .

Thoáng thấy vẻ mặt đen sì đầy mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g của Đào Ngốt, ánh mắt Thiên Tự trầm xuống. Hắn khẽ nghiêng , như vô tình chắn tầm của Kim Hưu, mỉm hỏi: "Kim Nhi đang gì thế?"

Kim Hưu giật hồn, thu ánh mắt mang chút bối rối, cụp mi che giấu tia sáng nơi đáy mắt, ngượng ngùng: "...Không gì. Chỉ là... tên , trong lòng cứ thấy là lạ, cảm giác nên lời."

Thiên Tự , đáy mắt càng thêm u tối: "Nàng nhớ chuyện gì ?"

Kim Hưu lắc đầu: "Cũng hẳn, chỉ là cứ thấy thì trong lòng thấy kỳ lạ, như thể... như thể với ..."

Thiên Tự im lặng một lát, bất động thanh sắc : "...Vậy thì khoan hãy nghĩ nhiều, cứ thuận theo tự nhiên . Ta tin, nếu thực sự duyên, một ngày nào đó nàng sẽ nhớ thôi."

Kim Hưu lúc mới giãn đôi mày đang chau , gật đầu: "Sư ."

Thiên Tự dịu dàng, ánh mắt lướt qua Đào Ngốt đang ghen lồng lộn đằng xa, sát khí ngầm cuộn trào. Có Đào Ngốt một ngày, Kim Nhi sẽ bận lòng một ngày. Chỉ khi Đào Ngốt biến mất, ánh mắt Kim Nhi mới thực sự dừng .

... Kim Nhi, đừng trách tàn nhẫn.

"Đột nhiên nhớ còn chút việc công . Kim Nhi, xin nhé." Hắn thu cảm xúc trong mắt, treo nụ dịu dàng. Đồng thời, ở góc khuất mà cả Kim Hưu và Đào Ngốt đều thấy, tay áo khẽ động. Một tia sáng đỏ nhỏ như hạt bụi bay Kim Hưu, chìm gáy nàng, mang theo những đốm sáng đỏ quỷ dị vô hình.

"Ừm, , sư mau . Chuyện xem bảo vật gì đó, hôm nào rảnh đưa cũng ." Kim Hưu gật đầu, ngọt ngào.

Nụ khiến lòng Thiên Tự xao xuyến, nhưng ngay đó là ngũ vị tạp trần, cuối cùng hội tụ thành sát khí điên cuồng. Hắn nụ mãi mãi trở thành vật trân tàng độc nhất của riêng .

...

Kim Hưu bóng Thiên Tự rời , nụ mặt lập tức tắt ngấm.

"Thật một vuốt xé xác cho xong chuyện." Đào Ngốt tới từ lúc nào, bá đạo ôm lấy eo Kim Hưu, gác cằm lên hõm cổ nàng, hừ lạnh một tiếng đầy ngang ngược.

Kim Hưu hồn, bật liếc , đẩy cái đầu đang dựa dẫm : "Chỉ ngươi là thiếu kiên nhẫn."

"Ông đây gọi đó là dứt khoát. Một tay bẻ gãy cổ đ.á.n.h tan hồn phách là xong, tội gì chơi trò mèo vờn chuột với loại tiểu nhân , mà ngứa mắt."

Kim Hưu buồn kẻ dạo uống giấm chua đến nghẹn họng, vuốt ve đầu như an ủi: "Răng sắp rụng vì chua đấy."

Kẻ "răng sắp rụng" nào đó khó chịu đầu , mặt hiện rõ dòng chữ: "Mau dỗ ông đây vui , là ông c.h.ế.t ngạt đấy".

Nàng nâng mặt lên, hôn chụt một cái rõ kêu. Thấy sắc mặt ai đó lập tức tươi tỉnh, Kim Hưu thấy buồn . nghĩ đến chuyện của Thiên Tự, nụ nàng nhạt , ánh mắt hiện lên nỗi lo âu.

"Ta nghĩ, chắc nhịn bao lâu nữa . Chỉ sẽ dùng thủ đoạn gì. Gần đây ngươi cẩn thận, minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng. Hắn vốn thích đ.â.m lưng, ngươi tuyệt đối lưu ý."

"Yên tâm , chỉ sợ đến." Đào Ngốt ngạo nghễ, trong mắt ánh lên sát khí dữ tợn. Hắn đợi ngày lâu lắm . Tên Thiên Tự , sẽ khiến y hối hận vì những chuyện ám , hối hận vì chui khỏi bụng !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-61-nhiep-hon-toa-khoi-dong.html.]

"Đừng chủ quan, tên đơn giản ." Kim Hưu yên tâm, nhéo n.g.ự.c một cái.

"Sư phụ , đồ nhi xin tuân lệnh sư phụ dạy bảo." Hắn xa ôm lấy nàng hôn một cái, diễn vai phong lưu phóng khoáng, khiến nàng thẹn quá hóa giận đ.ấ.m cho một cú.

Gió thổi qua, cuốn theo hương hoa đầy đất. Nhìn bầu trời , trắng đục pha xám, ẩn chứa thế mưa gió sắp ập đến.

Kim Hưu và Đào Ngốt dù vạn phần cảnh giác, nhưng hề rằng, Thiên Tự tay , đ.á.n.h cho bọn họ kịp trở tay. Vị Thiên T.ử thâm sâu khó lường thể chờ đợi thêm nữa để độc chiếm thế giới của Kim Hưu.

...

Chín tầng trời, Thiên T.ử điện.

Không thèm lồng n.g.ự.c đang đầm đìa m.á.u tươi, Thiên Tự với khuôn mặt nho nhã trắng bệch, ném thanh ma đao đen ngòm vẫn đang hút m.á.u sang một bên. Đôi tay run rẩy nâng miếng thịt tim của chính , đưa cho một con dơi đỏ như m.á.u đang đậu chiếc bàn ngọc.

Con dơi thấy thế bèn vui mừng, vỗ cánh bay tới nuốt chửng miếng thịt tim, ăn ngon lành. Ăn xong, nó mới chép miệng, phát giọng già nua quỷ quyệt: "Thịt tim của con trai Thiên Đế, mùi vị quả nhiên khác biệt."

Thiên Tự vận pháp lực cầm máu, nén đau nghiến răng rít lên: "Bây giờ, khởi động Nhiếp Hồn Tỏa."

"Được. Nếu điện hạ nỡ dùng thịt tim giúp luyện thành chìa khóa phá bỏ phong ấn Ma giới, tự nhiên cũng giữ lời, giúp ngài mở Nhiếp Hồn Tỏa, để ngài sớm ôm mỹ nhân về."

Con dơi m.á.u khằng khặc quái gở: "Có điều, tò mò thật đấy. Nếu Thiên Phụ của ngài Ma giới thể phá phong ấn trở nhân gian đều là do đứa con trai đa tình một tay thúc đẩy, vẻ mặt sẽ thế nào nhỉ. Chắc chắn là đặc sắc lắm đây, ha ha ha..."

Mặt Thiên Tự sa sầm, vung tay tóm chặt lấy con dơi đang định bay , siết mạnh, giọng lạnh lẽo: "Làm việc của ngươi . Bổn điện hạ bản lĩnh thả ngươi khỏi Ma giới, cũng bản lĩnh khiến ngươi hối hận vì chui ."

Con dơi m.á.u cũng hoảng loạn, chỉ khằng khặc, giọng khó khăn nhưng vẫn đổi: "Điện hạ hà tất nóng giận, chỉ... sự thật thôi mà. Mau thả ... để... để khởi động Nhiếp Hồn Tỏa nào."

Thiên Tự sắc mặt âm trầm, hồi lâu mới buông tay, ánh mắt nham hiểm liếc con dơi: "Mở."

Con dơi m.á.u u ám, rũ rũ cái hình suýt bóp nát, nhắm mắt , dùng niệm lực khởi động Nhiếp Hồn Tỏa.

Thiên Tự ôm n.g.ự.c đau nhói, chằm chằm chiếc khóa mở, hình ảnh khóa hiện lên bên trong. Trên khuôn mặt trắng bệch của hiện lên biểu cảm nửa nửa .

Nhiếp Hồn Tỏa - thần khí Ma giới, chỉ hoàng tộc Ma giới mới mở . Nó thể khống chế tâm thần khóa vĩnh viễn, gắn kết sinh mệnh hạ khóa và khóa với , đồng sinh đồng tử, đời đời kiếp kiếp chia lìa.

Kim Nhi, đến bao giờ mới thực sự trái tim nàng. Ba ngàn năm , đợi quá lâu, nhưng nào cũng một tên Đào Ngốt ngáng đường. Kim Nhi, đợi đến nóng lòng sốt ruột, hãy cho ích kỷ một thôi...

Ta khi nào mới trọn vẹn nàng, thì, hãy tạm dùng một nàng trọn vẹn để an ủi . Chỉ cần Nhiếp Hồn Tỏa, chúng cuối cùng cũng sẽ bên trọn đời. Ta tin, một ngày nào đó nàng sẽ thuộc về .

Nàng , kiếp chỉ cần nàng. Có nàng, c.h.ế.t cũng hối tiếc.

"Nhiếp Hồn Tỏa mở, điện hạ hãy hạ khóa thứ nhất ." Con dơi m.á.u đặt chiếc khóa tay Thiên Tự, giọng điệu như châm chọc như khích lệ.

Thiên Tự ngẩn chiếc khóa trong tay. Trong đầu lướt qua kiếp thứ nhất, Kim Hưu mất Đào Ngốt, đau khổ tột cùng, tâm như tro tàn; kiếp thứ hai, Kim Hưu tự tay g.i.ế.c Đào Ngốt, tự bẻ sừng Tỳ Hưu để xây Chiêu Hồn Tháp cho , năm trăm năm hối hận...

Tim run lên. Hắn nuốt ngược câu thần chú "Ta nàng từ nay chỉ yêu một , vĩnh viễn nhớ đến Đào Ngốt Phượng Minh" trong.

"Ta nàng, một nữa tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t Đào Ngốt. Lần , hồn phi phách tán, vĩnh viễn siêu sinh."

Câu cuối cùng thốt khỏi môi là lời nguyền độc địa . Bởi chợt nhận , căm hận Đào Ngốt đến nhường nào. Chính sự xuất hiện của khiến Kim Hưu dung chứa nổi dù chỉ một nửa hình bóng Thiên Tự. Hắn thể chịu đựng việc Đào Ngốt cứ liên tục xuất hiện trong cuộc đời nàng, để những ký ức khắc cốt ghi tâm.

Lần , tên đó biến mất, sạch sẽ, triệt để.

Thiên Tự đang chìm trong chấp niệm điên cuồng hề phát hiện , ngay ngoài cửa phòng , Nam Hành - con bướm tinh Nam Hải vẫn luôn theo hầu hạ thời gian qua - đang bịt chặt miệng, mang theo nỗi kinh hoàng tột độ, lảo đảo chạy thục mạng về phía Bắc.

 

Loading...