NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 63
Cập nhật lúc: 2026-05-18 13:51:28
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nhiếp Hồn Tỏa là vật của hoàng tộc Ma giới, chỉ trong hoàng tộc Ma giới mới giải ."
Nhìn Kim Hưu đang hôn mê giường vì cưỡng ép định tâm trí, Cửu Huyền - Cổ Nguyệt lôi xềnh xệch từ giường xuống - dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, ngáp một cái rõ dài lạnh nhạt .
"Nhất định là hoàng tộc Ma giới mới ?" Lan Củ bên cạnh, nghiêng đầu Cửu Huyền. Ánh mắt nhạt như nước nhưng rõ ràng mang theo ý vị nghi ngờ: "Này, cảm giác ngươi đang nhảm đấy".
"Nếu thì bổn đại tiên gì?" Cửu Huyền nhạy bén nhận ẩn ý của Lan Củ, lập tức nghiêm mặt, vung tay áo rộng thùng thình vẻ chính nghĩa, nắm tay đầy phẫn nộ: "Cái tên khốn kiếp đó, Thái t.ử Thiên giới cái gì, đúng là con quạ đen ngu ngốc! Tuy yêu thì cũng khổ thật đấy, nhưng mà dùng thủ đoạn hèn hạ liên kết với Ma giới để hạ cái thứ quỷ quái khó giải lên trong lòng, đúng là đáng c.h.ế.t! Đáng c.h.ế.t! Chẳng chút quân t.ử nào, bằng một góc của bổn đại tiên đây thà rơi lệ chứ T.ử Yêu nhíu mày..."
"..." Lan Củ im lặng đầu, Đào Ngốt mặt mày xanh mét, vội giận, sang Băng Kỳ đang trầm ngâm, lạnh lùng gợi ý: "Hay là, chúng hỏi Thần Hưu nương nương thử xem?"
"Ý gì ý gì! Tiểu Lan ngươi ý gì! Tiểu Thần Hưu nhiều bằng bổn đại tiên ! Nàng cách tạm thời trấn áp thứ quỷ để Kim Nhi tỉnh ..."
"Nói trọng tâm cho ông! Còn nhảm nữa ông vặn gãy cổ ngươi." Đào Ngốt đập bàn dậy, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên tia máu. Tay ngứa ngáy lắm , chỉ một vuốt bóp nát cái đầu của tên Cửu Huyền lắm mồm .
"!" Cửu Huyền ngừng bặt màn tự luyến, rụt cổ đầy uất ức: "Làm gì mà hung dữ thế, bổn đại tiên là chứ gì..."
Không nhát gan, thật sự . Chỉ là Đào Ngốt từng là Đệ nhất Sát thần Tam giới, gần như đối thủ, ngay cả Tam giới Đại đế cũng chỉ miễn cưỡng đ.á.n.h hòa. Hắn là một sát tinh g.i.ế.c chớp mắt đúng nghĩa. Giờ tuy Phượng Minh kiếp , nhưng bản năng hung thú Đào Ngốt cộng thêm năng lực của Phượng Minh... Cửu Huyền sống lâu , nhưng chán sống, ý định hy sinh dũng.
Không chịu nổi cái dáng vẻ co rúm như đàn bà của , ánh mắt Đào Ngốt càng thêm hung tàn, móng vuốt rục rịch động thủ.
Cửu Huyền thẹn quá hóa giận e ngại run run . Nghĩ đến điều sắp , hất cằm đắc ý: "Tuy bổn đại tiên hoàng tộc Ma giới, giải Nhiếp Hồn Tỏa Kim Nhi, nhưng bổn đại tiên cách giúp Kim Nhi tạm thời tỉnh , chống đỡ tác dụng của Nhiếp Hồn Tỏa trong thời gian ngắn."
"Tuy kế lâu dài, nhưng ít nhất cũng giải quyết tình thế cấp bách mắt." Băng Kỳ khẽ thở phào.
"Ừm. Ngươi tạm thời định cho Kim Nhi, chúng sẽ thăm dò tin tức Ma giới." Lan Củ cũng khẽ gật đầu.
"...Không cách nào giải quyết triệt để ?" Đào Ngốt sững , cau mày trầm giọng hỏi.
"Có chứ, tìm hoàng tộc Ma giới giải khóa cho Kim Nhi." Cửu Huyền nhún vai, đáp trơn tru.
"Hết cách khác ?" Băng Kỳ gõ ngón tay lên tay vịn ghế gỗ.
"Hết." Cửu Huyền chằm chằm mũi chân , đáp nhanh gọn.
"..." Lan Củ bộ dạng đó, ánh mắt sáng lên: "Khai thật , tha cho ngươi khỏi c.h.ế.t."
Đào Ngốt ngẩng phắt lên: "Ngươi cách?"
Băng Kỳ cũng sang với ánh mắt nhiệt thiết.
"Kh... ." Cửu Huyền chớp mắt, Đào Ngốt, Băng Kỳ, Lan Củ, cuối cùng xuống mũi chân, ngốc nghếch.
Sắc mặt Đào Ngốt từ xanh mét chuyển sang giận dữ mất kiên nhẫn: "Cơ hội cuối cùng, còn thật ông đây động thủ."
"Một kẻ cứ dối là yên, đỏ mặt ngốc như ngươi, đừng giả vờ nữa." Lan Củ liếc , ánh mắt nhàn nhạt nhưng đ.â.m thẳng tim đen Cửu Huyền.
Cửu Huyền thẹn quá hóa giận, ôm mặt gào lên: "Ai dối! Ai dối! Bổn đại tiên là vì cái giá trả quá lớn, các ngươi chịu nổi !"
"Cái giá gì?" Đào Ngốt bật dậy.
"Ta..." Cửu Huyền lúc mới lộ, mặt lúc xanh lúc trắng.
"Được , lằng nhằng cái gì, mau , cũng thử mới ." Băng Kỳ đá nhẹ đôi chân khẳng khiu của .
Sắc mặt Cửu Huyền cuối cùng xám xịt. Hắn vò đầu bứt tai, nhảy dựng lên, cuối cùng buông xuôi vai thỏa hiệp.
"Sao cứ phí lời thế nhỉ... Nói , cách thể giải Nhiếp Hồn Tỏa, nhưng rủi ro cực lớn. Chỉ cần sơ sẩy một chút là c.h.ế.t toi, hình thần câu diệt ngay. Hơn nữa, dù thành công, khóa cũng sẽ sa ma đạo, linh hồn xóa sổ khỏi Tam giới, trùng sinh từ Ma giới, từ Thần biến thành Ma."
"Cái gì? Vậy chẳng Kim Nhi vứt bỏ phận Thần nữ cao quý, biến thành Ma ? Chuyện , đến bản Kim Nhi chấp nhận , chỉ riêng sự thù địch của Tam giới đối với Ma giới, nếu Kim Nhi thực sự biến thành Ma tộc, hậu quả..." Băng Kỳ trố mắt.
"Người trong Tam giới thù hận Ma giới sẽ vì phận cũ của Kim Nhi mà nương tay. Với họ, chỉ cần thành Ma là g.i.ế.c ngay lập tức." Lan Củ nhàn nhạt tiếp lời, ánh mắt về phương xa, sâu thẳm thoáng qua nét dịu dàng, xen lẫn hận ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-63.html.]
"Thế nên bổn đại tiên mới , các ngươi cứ bắt tốn nước bọt..." Cửu Huyền phất tay áo rộng, trợn mắt lầm bầm.
"Ta thà đích xuống Ma giới bắt một tên hoàng tộc lên, cũng để nàng mạo hiểm." Im lặng hồi lâu, Đào Ngốt mở đôi mắt tràn đầy âm khí, sắc mặt vô cùng khó coi.
"...Giờ cứ để nàng tỉnh , chuyện khác tính ." Cuối cùng, bổ sung. Quay đầu Kim Hưu giường, ánh mắt lộ vẻ quyến luyến dịu dàng.
Có ở đây, tuyệt đối để nàng xảy chuyện gì. Tên Thiên Tự ép buộc nàng cả đời bên , đúng là si tâm vọng tưởng! Vì sự tự nguyện của nàng, vì nụ chân thật của nàng, nhất định tiếc bất cứ giá nào cũng giải Nhiếp Hồn Tỏa.
...
Kim Hưu tỉnh dậy ôm chặt một lồng n.g.ự.c nóng hổi.
"Nàng tỉnh ." Giọng nam trầm ấm áp sát bên tai nàng, mang theo tình ý nồng nàn.
Kim Hưu chớp đôi mắt ngái ngủ, mặt đỏ đẩy , xoay trách nhẹ: "Sao ngủ quên thế ?"
"Tại bổn đại gia lợi hại quá mà." Đào Ngốt ưỡn lồng n.g.ự.c trần rắn chắc đầy kiêu hãnh, chớp mắt ôm nàng chặt hơn, thì thầm trêu chọc: "Thế mới gọi là Sư phụ đại nhân d.ụ.c tiên d.ụ.c t.ử đến quên cả giờ giấc chứ."
Kim Hưu lúc mới phát hiện cũng mảnh vải che trong lòng Đào Ngốt, tứ chi quấn quýt, da thịt kề cận. Nàng lăn lộn giường với nữa ... Thật là phóng túng quá !
Mặt Kim Hưu càng nóng, vùi đầu n.g.ự.c cọ cọ: "...Tự cao."
"Phải gọi là 'dũng mãnh'." Hắn khẽ, cụp mắt che vẻ u tối, bàn tay lớn đặt ở eo nàng di chuyển lên , bao phủ lấy sự mềm mại n.g.ự.c nàng.
"Khoan , thấy mơ hồ..." Kim Hưu đột nhiên ngăn , vẻ mặt đầy bối rối, "Sao nhớ nổi đó chúng đang gì nhỉ?"
Đào Ngốt sững , đáy mắt thoáng qua nét u tối, lập tức c.ắ.n nhẹ lên cổ trắng ngần của nàng, l.i.ế.m láp lấp lửng: "Chắc chắn là ngủ đến mụ mị ... Mặc kệ nó, bây giờ Sư phụ đại nhân mau thỏa mãn đồ nhi , đồ nhi... sắp bốc hỏa ."
Hắn mờ ám, cầm tay nàng đặt lên nơi nóng rực của , còn xa đẩy hông, cọ sát trong tay nàng.
Kim Hưu trêu chọc đến nóng ran, kịp suy nghĩ gì thêm, chìm đắm trong cơn sóng tình mãnh liệt do cố tình khơi gợi.
"Không ... thật sự quá thiếu kiềm chế..." Nàng c.ắ.n môi, rên rỉ thoải mái cam lòng.
"Ta chỉ yêu nàng thế thôi." Đào Ngốt , in những dấu hôn đỏ rực lên làn da trắng ngần của nàng. Giọng thì , nhưng trong lòng như gai nhọn.
Cửu Huyền cách tạm thời để Kim Nhi tỉnh , nàng thể sẽ nhớ chuyện trúng Nhiếp Hồn Tỏa. Xem đúng là - thế cũng , lo lắng phẫn nộ cảm xúc tiêu cực gì đó, cứ để một gánh vác nàng là .
"Ưm... chậm, chậm chút..." Hắn tiến mạnh mẽ, khiến nàng khẽ rên vì thích ứng kịp.
"Không chậm , ai bảo nàng... khiến phát điên thế ." Hắn c.ắ.n dái tai nàng, chuyển động mạnh mẽ dịu dàng, rót hết những lời tình tứ ngọt ngào trái tim đang đập nhanh vì của nàng.
Nàng cũng đáp bằng những cử chỉ nhiệt liệt nhất, ôm chặt lưng , triền miên dứt.
Gió xuân phơi phới, uyên ương giao cổ, cả phòng xuân sắc vô biên, chỉ nguyện cùng đến thiên hoang địa lão.
...
Sau cơn kịch tình, Đào Ngốt ôm Kim Hưu chìm giấc ngủ.
Nhìn gương mặt say ngủ ngây thơ của Đào Ngốt bên cạnh, Kim Hưu ngẩn ngơ hồi lâu. Cuối cùng nàng khẽ thở dài, vung tay rắc một làn bụi vàng lấp lánh mũi .
Đầu ngón tay ngưng tụ pháp lực đặt lên cổ tay Đào Ngốt kiểm tra, xác định ngủ say và sẽ tỉnh trong thời gian ngắn, Kim Hưu mới rón rén gỡ khỏi vòng tay , kéo áo bào khoác lên , nhẹ nhàng xuống giường.
Chỉnh trang y phục xong, nàng , vuốt ve khuôn mặt tuấn tú còn vương chút nét trẻ con của Đào Ngốt cuối, cúi hôn lên khóe miệng .
"Đợi về."
Dứt lời, nàng phi ngoài, tránh né Phỉ Thúy và , lao thẳng về phía Huyền Sơn của Cửu Huyền.