NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 64
Cập nhật lúc: 2026-05-18 13:51:29
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cửu Huyền xách ngược từ trong thùng rượu .
"Híc, ai, ai đó... híc..." Hai má đỏ bừng, ánh mắt mơ màng, ngây ngô. Cộng thêm bộ áo bào xanh đỏ lòe loẹt và hình gầy gò khẳng khiu, cùng mùi rượu nồng nặc, lúc Cửu Huyền trông chẳng khác gì một tên ngốc bò từ hũ rượu.
"Cửu Huyền, là ." Kim Hưu quá quen với cảnh , vỗ mạnh vai .
"Ai? Híc, còn uống... huhu, T.ử Yêu... đừng với con kỳ lân xa đó... huhu... Khinh Khinh, đừng đ.á.n.h sư phụ mà..." Cửu Huyền chớp mắt, ngốc nghếch với Kim Hưu vài cái, đột nhiên trượt xuống đất, bệt gào t.h.ả.m thiết.
Khóe miệng Kim Hưu giật giật, đành sang thiếu nữ áo đen ở cửa, vẻ mặt lạnh lùng như băng: "Tiểu Khinh Nhi, để gọi tỉnh?"
Thiên nữ áo đen dung mạo xinh như hoa xuân, nhưng khí chất lạnh lẽo vô cùng, mặt đầy vẻ " lạ chớ gần". Nàng hề nhíu mày, mặt cảm xúc đáp: "Tát thật mạnh hai mươi cái liên tiếp ngừng nghỉ là . Ngoài , Tiên Tôn, xin hãy gọi t.ử là Phong Khinh."
"Gọi Tiểu Khinh Nhi dễ thương mà, , hợp với ngươi." Kim Hưu nhẹ, dường như quen với kiểu chuyện lạnh lùng của đứa trẻ khó chiều .
Thiên nữ áo đen khẽ cau mày, nhưng gì nữa, chỉ thoáng hiện vẻ bối rối tự nhiên. Nàng quen độc lai độc vãng, quen ai mật với như .
Kim Hưu cũng để bụng, chỉ vung tay áo, tao nhã nhưng dứt khoát tát liên tiếp hai mươi cái thật mạnh mặt Cửu Huyền, đ.á.n.h cho cha gọi tỉnh cả rượu.
"Tiểu Kim Nhi? Đau quá đau quá đau quá — Sao nàng đ.á.n.h bổn đại tiên dã man thế hả?" Vừa lau nước mũi bò dậy, Cửu Huyền ôm khuôn mặt sưng đỏ lóc vô cùng thương tâm, phẫn nộ và ai oán.
"Tiểu Khinh Nhi nhà ngươi bảo thế ngươi tỉnh mà. Ta việc gấp tìm ngươi, gọi mãi dậy, đành thế thôi." Kim Hưu nhún vai đầy vô tội.
"...Khinh Khinh!" Cửu Huyền sang trừng mắt thiếu nữ áo đen, vẻ mặt đau đớn tố cáo: "Bổn đại tiên là sư phụ ngươi! Sao ngươi thể nhân cơ hội trả thù như thế!"
Thiên nữ áo đen thản nhiên, quang minh lạc, lạnh lùng liếc : "Ngươi sư phụ ."
Thấy Cửu Huyền đỏ mặt tía tai định xù lông, Kim Hưu dẹp chuyện xem kịch sang một bên, ngăn , sắc mặt nghiêm túc: "Đừng loạn nữa. Hôm nay đến là ngươi chỉ cho cách giải Nhiếp Hồn Tỏa trong ."
Cửu Huyền im bặt tiếng gào, há hốc mồm, mắt trợn trừng như lồi : "Ngươi... ngươi ngươi ngươi... ngươi ?!"
Đào Ngốt bọn họ chẳng thống nhất cho nàng ? Còn hung dữ cảnh cáo , giờ kể cho nàng ?
"Lúc các chuyện, tuy nhắm mắt cử động , nhưng ý thức vẫn tỉnh táo, nên thực rõ mồn một." Kim Hưu nhạt, nhưng lời chứa đầy tâm sự. Nàng ngẩng lên Cửu Huyền, đôi mắt như thấu suốt điều: "Cho nên, đừng tốn công nghĩ cách lừa ."
Nàng hết . Kể cả cách giải khóa Cửu Huyền , kể cả tâm ý giấu giếm để nàng lo lắng của họ. Nàng hiểu, nên giả vờ .
thì thể tự lừa đừng nghĩ. Nàng Đào Ngốt lo lắng phẫn nộ, nhưng càng ngày tự tay g.i.ế.c , để Thiên Tự như ý nguyện. Nên nàng đành giả vờ như gì, giả vờ như thật sự quên chuyện trúng Nhiếp Hồn Tỏa, đợi Đào Ngốt ngủ say mới đích đến tìm Cửu Huyền.
Nàng một khống chế, một hiểu lầm mà tự tay g.i.ế.c hai . Lần , dù liều mạng nàng cũng sẽ tổn thương dù chỉ một chút. Hắn là quan trọng nhất, nàng nỡ vung đao về phía , đau đớn chảy máu, thậm chí mất mạng sống? Mỗi mất , nàng đều sống bằng c.h.ế.t. Chi bằng , hãy để nàng ích kỷ một chút, sớm cắt đứt khả năng mất .
Cái đau đớn như moi t.i.m cắt ruột , nàng nếm trải thêm nào nữa.
"V... v... v... nên... ngươi đến đây là để..." Hiểu suy nghĩ của Kim Hưu, Cửu Huyền run rẩy chỉ nàng nên lời.
"Ừ, thử cách ngươi , giải Nhiếp Hồn Tỏa ." Kim Hưu thản nhiên gật đầu, nhẹ tênh như gió thoảng mây bay.
Thiên nữ áo đen Phong Khinh liếc nàng, gương mặt lạnh băng thoáng qua vẻ kinh ngạc. Còn Cửu Huyền thì cứng đờ , mặt lúc xanh lúc trắng, hồi lâu mới hồn, phất tay áo lưng , quả quyết: "Không !"
"Không cũng ." Kim Hưu , nhẹ nhưng đầy kiên quyết, "Cửu Huyền, giúp . Ta ngươi cách."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-64.html.]
"..." Cửu Huyền nghiến răng , lông mày xoắn như thắt nút.
"Cửu Huyền, chỉ ngươi giúp thôi, ơn mà." Kim Hưu đảo mắt, bước tới kéo góc áo , giọng mềm nhũn nài nỉ.
Cửu Huyền rùng , nắm chặt tay, phắt , vẻ mặt đau khổ rối rắm: "Thật sự mà! Ngươi thấy hết thì , cách đó, cách đó định, sơ sẩy một chút là c.h.ế.t toi! Mà cho dù thành công, cũng sẽ biến thành Ma! Là Ma đó! Nếu ngươi thành Ma, sẽ còn là Tiên Tôn uy phong cao quý của Thiên giới nữa, mà là Ma tộc Thiên giới hận thể diệt trừ! Ngươi về Ma giới , chỉ thể ở Tam giới, cũng truy sát bắt nạt, khổ sở lắm!"
Ngay cả thiếu nữ áo đen cũng đầu , khẽ cau mày: "Tiên Tôn." Giọng điệu đầy vẻ đồng tình và một chút lo lắng.
"Ta ." Kim Hưu trịnh trọng gật đầu, thu vẻ cợt nhả, thần sắc nghiêm túc, "Chính vì nên mới ."
Cửu Huyền khựng , vẻ mặt mếu máo thoáng qua nét phức tạp, vẻ đau đớn tột cùng: "Ngươi... ngươi... ngươi thích tên Đào Ngốt đến thế ? Vì tổn thương mà ngay cả nguy hiểm thế cũng dám lao đầu ?!"
Kim Hưu mím môi : "Phải đấy, ngã tay , . giải Nhiếp Hồn Tỏa cũng hẳn chỉ vì sợ tổn thương . Với pháp lực của hiện giờ, trúng Nhiếp Hồn Tỏa thì tránh né đòn tấn công của khó. Ta chỉ là, Thiên Tự giật dây, bất lực cuộc sống hạnh phúc vốn của và Đào Ngốt phá nát. Ba ngàn năm một , ba ngàn năm một , thứ ba. Hắn quá cố chấp và cũng quá tự tin, đây là chúng sơ suất để dùi chỗ hổng, , đến lượt phản công . Ta thấy Đào Ngốt vì sự chen ngang của mà phiền lòng lo lắng nữa. Lần , nếu c.h.ế.t, cũng c.h.ế.t, thì cùng c.h.ế.t chung, cũng coi như triệt để cắt đứt vọng tưởng của , coi như báo thù. Nếu c.h.ế.t, cũng thể dùng đồ của Ma giới khống chế hại Đào Ngốt nữa, chấm dứt ân oán với ."
Cửu Huyền ngẩn ngơ hết những lời của Kim Hưu. Hắn im lặng hồi lâu, nửa ngày mới nhấc mí mắt sụp xuống liếc Kim Hưu, thở dài thườn thượt: "Tên khốn đó đúng là đáng ghét, đáng ngược đãi, nhưng cũng đáng để ngươi mạo hiểm tính mạng như thế. Nếu ngươi xảy chuyện gì trong tay , con hung thần nhà ngươi chẳng xé xác bổn đại tiên trăm mảnh."
"Tâm ý quyết, ngươi thành cho . Còn về Đào Ngốt, nếu thực sự c.h.ế.t, ngươi hãy với bọn Băng Kỳ tìm cách xóa ký ức của , để sống nửa đời , lúc đó sẽ nhớ mà tìm ngươi tính sổ ; nếu c.h.ế.t, ngươi yên tâm, sẽ cản ."
Cửu Huyền tức ách, hồi lâu mới tiếp: "... nhưng cũng nhất thiết dùng cách ..."
"Vậy ngươi cho , còn cách nào khác?" Kim Hưu , nếu vạn bất đắc dĩ, nàng chọn cách .
"Tìm... tìm hoàng tộc Ma giới..." Giọng càng lúc càng nhỏ.
"Nói chẳng chút tự tin nào, ngươi chắc chắn cách ?" Kim Hưu buồn , "Ta , ngươi cũng , khoan đến chuyện Ma giới phong ấn lòng đất, xuống , thể mời hoàng tộc Ma giới. Cho dù cách xuống đó, Ma giới hận Tam giới chúng - nhất là Thiên giới - thấu xương, chuyện tay cứu giúp, hảo tâm giải khóa cho . Nên nhớ, cái Nhiếp Hồn Tỏa trong tay Thiên Tự vốn dĩ là do bọn họ đưa cho."
Chuyện Cửu Huyền đương nhiên rõ nhất, nhất thời cứng họng gì.
Kim Hưu cũng ép, chỉ với ánh mắt cầu khẩn.
Nhìn bộ dạng đó của Kim Hưu, Cửu Huyền than ngắn thở dài cả buổi, đ.ấ.m thùm thụp trái tim nhỏ bé đang mềm nhũn của , nhưng mãi thốt chữ "".
Tiểu Kim Nhi và cũng coi như bạn cũ ngàn năm, nỡ chính tay đưa nàng chỗ nguy hiểm tày trời thế . nàng cầu xin thế , thật sự khiến trái tim mềm yếu của cứ mềm mãi ... Khó xử, khó xử quá!
lúc Cửu Huyền đang vò đầu bứt tai, thiếu nữ áo đen Phong Khinh bất ngờ lên tiếng: "Tiên Tôn, cách đó là gì, giúp ."
Kim Hưu lập tức sang, thấy nàng liếc nhanh Cửu Huyền, ánh mắt như trách móc như thở dài, xen lẫn nỗi bi thương đậm đặc.
Nàng chợt hiểu điều gì, để ý đến Cửu Huyền đang trợn mắt nhảy dựng lên hét "Khinh Khinh ngươi thế", Kim Hưu mỉm tao nhã với Phong Khinh, khẽ cảm ơn.
"Khinh Khinh — thế mà —" Cửu Huyền đ.ấ.m đất, nhưng hiểu dám ngăn cản Phong Khinh.
Kim Hưu nhận điều đó, nheo mắt, vén áo bào theo Phong Khinh.
Lúc Phong Khinh thi pháp, nàng đầu về hướng đến, khẽ .
Đào Ngốt, yêu .