NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 67: Cố Nhân Nơi Ma Giới
Cập nhật lúc: 2026-05-18 13:51:31
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây là một đại điện thô sơ nhưng toát lên vẻ vương giả, bộ xây bằng đá đen sần sùi, mang nét cổ kính, uy nghiêm. Bên trong điện trống trải, chỉ một ngai vàng chạm trổ từ đá quý tím đen đặt đài cao bằng hắc ngọc. Dù đơn giản, nhưng toát khí thế bễ nghễ thiên hạ khiến kính sợ.
Trên ngai vàng lúc . bên ngai vàng đặt một chiếc ghế thái sư chạm khắc hình sói tinh xảo, trải tấm da cáo đen quý hiếm. Một phụ nữ xinh đang lười biếng nghiêng đó.
Kim Hưu liếc phụ nữ một cái nhắm mắt , mặc kệ cơ thể vô lực đang Thiên Tự ôm trong lòng, buồn giãy giụa. Trong lòng nàng lúc chỉ lo lắng khôn nguôi cho Lan Củ đang chân Thiên Tự, thở thoi thóp như ngọn đèn gió.
Cũng thật trùng hợp, ngày hôm đó Thiên Tự lẻn Huyền Sơn bắt nàng , ngờ giữa đường đụng độ Lan Củ. Lan Củ thấy tình hình bèn đuổi theo, hai bên sắp sửa giao chiến thì tay áo Thiên Tự bỗng bay một làn khói đen, hóa thành con dơi máu. Con dơi đó nhanh như chớp đ.á.n.h lén Lan Củ từ phía , c.ắ.n một cái tay .
Lan Củ trúng độc Ma Bức hiếm thấy của Ma giới, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.
Kim Hưu Thiên Tự khống chế thể cử động, cũng , cảnh mà hận đến phát điên. Thấy ánh mắt xin của Lan Củ hướng về phía , nàng tuyệt vọng tột cùng, hận ý và sát tâm trong lòng bùng lên dữ dội.
lúc đó, con dơi m.á.u đang quan sát Lan Củ bỗng quái dị, lệnh cho Thiên Tự mang cả Lan Củ xuống Ma giới.
Thiên Tự sa sầm mặt hỏi tại , nó khằng khặc đáp: "Tim thất khiếu linh lung của Tiên Tôn Thiên giới, dùng ma d.ư.ợ.c nuôi vài ngày, là vật đại bổ."
Thiên Tự im lặng hồi lâu, tấm lệnh bài Mộc Tê đang tỏa sáng xanh bên hông Lan Củ, cuối cùng cũng gật đầu. Hắn Cổ Nguyệt và Đào Ngốt sẽ sớm đoán đưa Kim Hưu xuống Ma giới. Muốn Ma giới hợp nhất tứ đại lệnh bài để mở phong ấn. Giờ mang cả Lan Củ , thiếu Mộc Tê Lệnh, bọn họ vĩnh viễn thể đuổi theo.
Chuyện đến nước , vì để ở bên Kim Hưu, từ thủ đoạn nào nữa. Dù con đường phía là vạn kiếp bất phục.
Trên gương mặt vốn nho nhã tuấn tú bỗng hiện lên nét điên cuồng, cúi đầu Kim Hưu đang hộc m.á.u vì kinh hãi và giận dữ trong lòng , khẽ . Hắn vuốt ve khuôn mặt nàng, dịu dàng : "Đừng sợ, đến Ma giới , chúng thể vĩnh viễn bên ."
Nhớ nụ dịu dàng tàn nhẫn , Kim Hưu lạnh toát sống lưng. Người , e là điên mà tự . Nàng đây? Làm để cứu Lan Củ đang nguy kịch?
Bên tai chợt vang lên một giọng : "Thiên Tự điện hạ của Thiên giới, ngưỡng mộ đại danh lâu, Vũ Đồng xin chào."
Người phụ nữ xinh lười biếng dậy, nâng ly rượu về phía Thiên Tự, duyên dáng.
"Thiên Tự tham kiến Vũ trưởng lão." Thiên Tự chút kiêng dè ôm Kim Hưu xuống, để nàng trong lòng , nhàn nhạt đáp .
Người phụ nữ mặt là Vũ trưởng lão - Vũ Đồng, một trong tứ đại trưởng lão trướng Ma Tôn, nổi tiếng xinh và tàn độc, là một đóa hoa tẩm độc.
"Gọi là Vũ Đồng , và ngài thần giao cách cảm lâu, cần xa lạ thế." Vũ Đồng chống cằm, lười biếng dựa ghế, nụ gương mặt tuyệt sắc ngọt như mật, ánh mắt lúng liếng đưa tình về phía Thiên Tự.
Thiên Tự vẫn giữ nụ nhạt: "Trưởng lão ."
"Đừng liếc mắt đưa tình nữa, thấy trong lòng ôm một . Ngươi đa tình, lãnh tình ."
Đột nhiên, con dơi m.á.u từ ngoài cửa bay , biến thành một nam nhân vẻ mặt âm hiểm châm chọc. Đây là Cửu Vương gia của Ma giới, chú của đương kim Ma Tôn - Ma Vũ Phong.
"Vương gia khéo đùa, già , còn khẩu vị mà gặm cỏ non như Điện hạ đây. Huống hồ Điện hạ vì cô nương trong lòng mà cam tâm phản bội Thiên giới kết giao với Ma giới chúng , sự kiên quyết nào dám lay chuyển."
Vũ Đồng thấy Ma Vũ Phong, che miệng , yểu điệu dậy đón. Nàng mềm mại như xương khoác tay Ma Vũ Phong, nũng nịu: "Vương gia ghen đấy ?"
Ma Vũ Phong ôm lấy Vũ Đồng, hôn mạnh một cái, ngạo nghễ: "Cho ngươi cũng dám."
Nói , ôm Vũ Đồng xuống, Thiên Tự, giọng khàn khàn già nua vô cùng rợn : "Thiên Tự điện hạ, bổn vương nhiều lời. Ngươi Nhiếp Hồn Tỏa, cho ngươi. Ngươi đưa Kim Hưu Tiên Tôn ở Ma giới mãi mãi, cũng che chở cho ngươi. Chỉ cần... ngươi giúp Ma giới phá giải phong ấn, thoát khỏi lòng đất tối tăm , thống nhất thiên địa!"
Thiên Tự cúi đầu Kim Hưu sắc mặt trắng bệch đang trừng mắt , hồi lâu mới ngẩng lên: "Chỉ cần Vương gia giữ lời, bổn điện hạ sẽ thất hứa. nếu Vương gia nuốt lời, bổn điện hạ cách giúp ngươi giải phong ấn, cũng cách khiến ngươi hối hận."
Nói đến cuối, giọng trở nên sắc bén, xen lẫn chút run rẩy và đau đớn khó phát hiện. Hắn phản bội tất cả chỉ để bên nàng, mà nàng... bằng ánh mắt khiến tim tan nát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-67-co-nhan-noi-ma-gioi.html.]
Kim Nhi Kim Nhi, nàng cứ hận , dù là hận thù, nàng cũng rốt cuộc thuộc về ! Từ nay về , còn Đào Ngốt, còn Phượng Minh, chỉ Thiên Tự, chỉ Thiên Tự mà thôi.
Ma Vũ Phong âm hiểm đắc ý: "Đó là đương nhiên... Vậy, bắt đầu sự hợp tác của chúng ."
Thiên Tự sững , cúi viên đá Thất Thải Ngũ Sắc trong tay . Đây là chìa khóa giải phong ấn Ma giới mà trộm từ chỗ Thiên Đế.
Một khi giao viên đá , Kim Hưu mà khao khát ngàn năm sẽ thuộc về , một lòng một bên đời đời kiếp kiếp. cũng một khi giao , Ma giới sẽ tràn lên, Tam giới đại loạn, sinh linh đồ thán.
Bên nào nặng bên nào nhẹ?
Hắn siết chặt viên đá, tim đập thình thịch. Hắn thực sự vì tư d.ụ.c mà bỏ mặc chúng sinh ? Hắn là con trai Thiên Đế, từng mang lòng từ bi, vạn kính ngưỡng... Kim Nhi, nếu , vĩnh viễn nàng... Hắn yêu nàng đến mức bất chấp tất cả, đến cuối cùng thể trắng tay?
Viên đá trong tay nóng rực như lửa đốt, nội tâm Thiên Tự dậy sóng, sự bất an và do dự trỗi dậy khiến chần chừ.
Ma Vũ Phong thấy Thiên Tự mãi đáp, nheo mắt , sắc mặt trở nên nguy hiểm: "Điện hạ... định lâm trận lùi bước đấy chứ?"
Thiên Tự mở mắt, bất ngờ chạm ánh mắt bình lặng như nước của Kim Hưu trong lòng. Trong ánh mắt , còn sự sùng bái, còn sự thiết, giận dữ, cũng chẳng đau thương. Chỉ sự bình lặng, vô cùng bình lặng. Như thể... như thể Thiên Tự trong mắt nàng trở thành khí, thể khơi gợi bất kỳ cảm xúc nào nữa.
Tim thắt , nỗi hoảng sợ và chiếm hữu bùng lên. Hắn nhắm mắt hít sâu một . Hắn yêu nàng ngàn năm, chỉ cần nàng, thể từ bỏ tất cả.
Mở mắt , bình tĩnh . Hắn nhạt, đưa tay về phía Ma Vũ Phong...
Ma Vũ Phong mắt sáng rực, tham lam và d.ụ.c vọng bùng nổ, nhếch mép, chồm dậy định chộp lấy viên đá.
Kim Hưu nhắm mắt tuyệt vọng. Sự bất lực bao trùm lấy trái tim nàng. Thiên Tự, thể hồ đồ đến mức !
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng nổ lớn vang lên. Cánh cửa đại điện vỡ vụn thành từng mảnh, một bóng bay như diều đứt dây, giãy giụa vài cái tắt thở.
Đồng thời, một giọng lạnh lẽo thấu xương vang lên: "Bổn tôn , kẻ nào trái lệnh, c.h.ế.t."
Một bóng lạnh lùng bước , tiến thẳng về phía ngai vàng. Khí tức băng giá và sát khí tàn bạo tỏa khiến run rẩy tránh xa.
Nhìn thấy mới , Ma Vũ Phong vốn đang đắc ý bỗng biến sắc, vội rụt tay , dám chạm viên đá Thất Thải Ngũ Sắc nữa. Hắn và Vũ Đồng tái mét mặt mày, vội vàng rời khỏi ghế, lui xuống điện, cúi hành lễ: "Tham kiến Ma Tôn."
Người mới đến như thấy, phi lên ngai vàng xuống, lúc mới ngẩng đầu lên, ánh mắt chút độ ấm. "Đứng lên ."
"Vâng." Ma Vũ Phong và Vũ Đồng dậy, cẩn thận hỏi: "Ma Tôn hôm nay... xuất quan ?"
Từ "sự kiện đó", Ma Tôn trở về bèn bế quan, việc trong Ma giới đều do Ma Vũ Phong tạm quyền xử lý. Hắn lén lút nhiều việc lưng nàng. Giờ nàng đột ngột xuất quan... chẳng lẽ phát hiện điều gì?
Ma Vũ Phong chút chột . Vị Ma Tôn hiện tại là đứa trẻ dễ bắt nạt năm xưa. Hắn nhớ mãi ngày nàng trở về, tay tàn độc g.i.ế.c c.h.ế.t mấy trưởng lão uy tín trong tộc chỉ trong một chiêu. Vị Ma Tôn giờ là một sát tinh cảm xúc, thể chọc .
"Thích thì thôi." Người ngai vàng lười biếng liếc đám bên , ánh mắt dừng ở Lan Củ đang thoi thóp mặt đất, đồng t.ử co rút : "Người Thiên giới? Hắn là ai?"
"Hắn? À, là..." Ma Vũ Phong ngớ , định trả lời.
"T.ử Yêu..." Dùng chút sức lực cuối cùng phá vỡ cấm chế câm lặng của Thiên Tự, Kim Hưu run rẩy, dám tin bóng mảnh khảnh ngai vàng. Tuy dáng vẻ vẫn thế, nhưng còn chút gì của sự nhút nhát đáng yêu ngày xưa nữa. Nàng khó nhọc thốt hai chữ.
Vị Ma Tôn bí ẩn của Ma giới ... là T.ử Yêu hồn phi phách tán?!