NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 7: Ca múa chốn bồng lai
Cập nhật lúc: 2026-05-13 14:34:59
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thôi bớt . Cầm lấy cái .” Băng Kỳ vốn thích chớp đôi mắt hoa đào trêu ghẹo bất cứ giống cái nào, Kim Hưu chơi với mấy ngàn năm, lạ gì tính nết . Nàng nhạt, tiện tay ném cho một vật.
Băng Kỳ đón lấy xem xét, mắt sáng rực lên, kinh ngạc hô: “Cửu Khúc Luân Hồi Trận?! Muội kiếm thế?”
“Tình cờ . Coi như quà bồi thường cho cái Hư Vô Pháp Trận lúc nãy lỡ tay phá hỏng, dù giữ cũng chẳng để gì.” Kim Hưu nhún vai. Cái Hư Vô Pháp Trận đó khá quan trọng với Tây Lâm Sơn, nàng giận quá mất khôn phá hỏng nó, cũng thấy áy náy. Tuy Băng Kỳ sẽ tính toán với nàng, nhưng nàng hết giận thì cũng thể coi như gì xảy . Cửu Khúc Luân Hồi Trận còn lợi hại hơn Hư Vô Pháp Trận nhiều, dùng quà bồi thường là hợp lý.
“Ái chà chà, Kim đáng yêu quá ! Nào, Băng ca ca tặng một nụ hôn nồng cháy!” Vớ bảo bối, Băng Kỳ khép miệng, mặt mày hớn hở chu mỏ định hôn lên má Kim Hưu.
Kim Hưu tát một cái đẩy mặt , lười biếng dậy vươn vai, trời ngoài cửa sổ: “Đến giờ , ngủ đây. À, khi lấy Long Phách Tiên Lộ, và hai đồ nhi sẽ tá túc ở Tây Lâm Sơn của . Nhớ chăm sóc bọn nó cẩn thận.”
Nụ mặt Băng Kỳ cứng đờ, ngẩng phắt lên, kêu gào: “Hả???”
“Băng ca ca hoan nghênh ?” Kim Hưu ngoái , yêu kiều, nụ rạng rỡ chói mắt . Ngay đó, bóng nàng lóe lên, chui tọt phòng bên cạnh, lăn ngủ.
Băng Kỳ hồn, khổ thôi. Hắn như thấy viễn cảnh đống bảo bối vàng bạc châu báu cất công sưu tầm sắp sửa chui hết bụng Kim Hưu . Có điều...
“Cũng may sẽ sẵn lòng đền cho ...” Quay đầu Đào Ngột vẫn đang hôn mê, trong mắt Băng Kỳ thoáng qua vẻ phức tạp, gọi t.ử tới dặn dò vài câu, đó mới mãn nguyện về phòng nghiên cứu Cửu Khúc Luân Hồi Trận.
...
Hôm . Khi Đào Ngột tỉnh thì trời tối. Hắn mở mắt, chống tay dậy, chỉ thấy đau nhức rã rời như khỏi bệnh nặng. tự kiểm tra một lượt thì chẳng thấy vết thương nào.
Đào Ngột nghi hoặc, nhưng ngay đó sực nhớ cảnh tượng chấn động trong cái gian hư vô . Nhận chuyện gì xảy , rùng , đề cao cảnh giác. Đây là ? Hắn thoát khỏi cái trận pháp đó ?
lúc . “Sư , cuối cùng cũng tỉnh !” Thấy Đào Ngột dậy, Phỉ Thúy đang xếp bằng đả tọa sập gụ giường mở mắt hỏi.
Đào Ngột ngẩng đầu, chằm chằm lời nào, đến mức nụ của Phỉ Thúy cứng đờ, da gà nổi khắp : “Đệ... ... gì?”
“Đây là ?” Đào Ngột thấy bộ dạng dám giận dám của , lúc mới thả lỏng đôi chút, nhướng mày nhếch môi hỏi đầy châm biếm.
“Đương, đương nhiên là phòng khách của phái Tây Lâm . Lúc nãy lỡ xông Hư Vô Pháp Trận do Băng Kỳ Tiên tôn bày , suýt chút nữa trận pháp đó nuốt mất hồn phách... Là, là Sư phụ liều mạng cứu đấy...” Phỉ Thúy nuốt nước bọt, trong bụng thầm hận bày nổi cái uy của đại sư .
“Hư Vô Pháp Trận? Cái quái quỷ gì thế?” Đào Ngột cau mày. Chính là cái thứ khiến tâm trí rối loạn, còn sinh ảo giác kỳ lạ đó ?
“Phải, đấy. Huynh Băng Kỳ Tiên tôn về trận . Ngài bảo Hư Vô Pháp Trận là mê trận do thượng cổ mãnh thú Hư Vô Thú tạo . Người rơi trận sẽ thấy những thứ khắc cốt ghi tâm nhất nhưng đ.á.n.h mất trong sâu thẳm nội tâm. Nếu cưỡng sự lưu luyến với những thứ đó, đó sẽ giữ trong trận, hồn phách sẽ trở thành thức ăn cho Hư Vô Thú.”
Nói đến đây, Phỉ Thúy vẫn còn sợ hãi vỗ ngực, lải nhải: “May mà chạy lung tung mấy cái trận đó, chỉ uống nhiều sương quá nên say lăn thôi. Tại sương sớm ngon quá mà lị...”
Đào Ngột kịp nhạo thì ngẩng phắt đầu lên, trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc: “Thứ khắc cốt ghi tâm nhất nhưng đ.á.n.h mất?! Ý ngươi là cảnh tượng thấy trong đó, là giả, mà là...”
“Là thật đấy, là những thứ thuộc về chính từng sở hữu mà...” Phỉ Thúy thuận miệng tiếp lời, giây liền phát hiện sắc mặt Đào Ngột cứng đờ, trừng mắt đáng sợ vô cùng, khỏi rùng lùi một bước. “Đệ, gì mà , như thế... Đệ thấy cái gì trong đó?” Không lẽ thấy đang gặm trúc ?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-7-ca-mua-chon-bong-lai.html.]
Phỉ Thúy càng nghĩ càng lạnh gáy, chân chỉ chuồn. “Ngươi mà dám động đậy, ông đây đảm bảo giây đầu ngươi sẽ biến thành đống thịt vụn.” Đào Ngột thừa suy nghĩ của Phỉ Thúy, nheo mắt gằn giọng âm u.
Phỉ Thúy nuốt ực một cái, rụt chân , mếu máo: “Sư, sư ... Trúc ngon ...”
Đào Ngột , khóe miệng giật giật, đảo mắt khinh bỉ: “Ai thèm ăn ngươi? Cầu xin ông đây ăn ông còn sợ bẩn miệng.”
Phỉ Thúy lập tức cảm giác thoát c.h.ế.t trong gang tấc, mắt rưng rưng: “Thế ... thế mơ thấy cái gì?” Sao mà trừng mắt đáng sợ thế?
Đào Ngột nghẹn họng, nhớ đến cảnh tượng quấn quýt ngọt ngào trong thế giới đen trắng quỷ dị . “Liên quan quái gì đến ngươi! Cái tên Băng Kỳ Tiên tôn cho ngươi mấy thứ đó ?” Đào Ngột hồn, hung dữ quát. Trong lòng đang suy nghĩ về những lời Phỉ Thúy về Hư Vô trận pháp.
Hắn , những gì thấy trong trận... đều là thật. Thật sự, từng một con gái khiến vương vấn khôn nguôi như tồn tại... tại chẳng nhớ nổi nàng là ai, và ... là ai?
“Hình như đang ở, ở phòng Sư phụ bên cạnh...” Phỉ Thúy co rúm , rụt rè đáp. Đào Ngột , khẽ nhíu mày, vung tay hất chăn dậy chạy ngoài. Có lẽ, vị Băng Kỳ Tiên tôn thể giải đáp cho .
...
Khi Đào Ngột xông phòng Kim Hưu thì trong phòng ai. Ngay lúc sa sầm mặt định về, bỗng thấy tiếng hát đơn âm trong trẻo như tiếng trời hòa cùng tiếng đàn sáo du dương vọng từ đằng xa. Không linh cảm từ mách bảo rằng họ đang ở đó. Đào Ngột cau mày, nhún chân bay về phía phát âm thanh.
Đó là một rừng hoa đào. Ánh trăng bạc như nước đổ xuống, những đóa hoa đào hồng thắm kiều diễm ướt át, cả một vùng mênh m.ô.n.g như sương như mộng, gần như phủ kín chân núi, mang theo hương hoa đào ngào ngạt theo gió bay khắp núi đồi. Tiếng hát và tiếng đàn sáo vọng từ chính rừng đào .
Hắn từ từ tiến gần, lờ mờ thấy bốn bóng . Một bệt xuống đất đầy phóng khoáng, đàn . Một tà mị dựa gốc cây, nhắm mắt ngâm nga. Một đạm mạc tĩnh lặng tàng cây, cầm sáo thổi. Còn một nữa...
Trong mưa hoa đào bay lả tả, nàng xoay múa lượn, nhẹ như yến, linh động như bướm, mỗi bước như nở hoa sen. Rừng đào gốc cây đào, gốc cây đào nàng tiên đào. Đó là một cảnh tượng như mộng như ảo, thánh khiết và tuyệt mỹ như chốn bồng lai tiên cảnh chín tầng mây. Ngay cả kẻ vốn ngông cuồng ngạo mạn như , cũng chẳng từ lúc nào nhẹ bước chân, thu vẻ hung bạo và phiền muộn .
Đào Ngột từ từ tiến gần, cuối cùng cũng rõ dung mạo bốn . Người gảy đàn chính là Băng Kỳ Tiên tôn từng thấy ở cửa Ngũ Hoa Cư hôm nọ. Hắn mặc trường bào cổ lông màu xanh băng, đàn cổ đặt đùi, mười ngón tay thon dài múa lượn linh hoạt, tạo những đốm sáng xanh lấp lánh. Mặt tươi , mắt nheo , rõ ràng dung mạo tuấn mỹ lạnh lùng nhưng khóe mắt đuôi mày tràn đầy vẻ lả lơi đa tình.
Người đang ngâm nga quen. Chỉ thấy đó dung mạo cực kỳ tinh xảo xinh , khó phân biệt nam nữ. Một bộ hồng y rực rỡ, mái tóc đen búi hờ bằng trâm ngọc, tôn lên làn da trắng như tuyết, yêu nghiệt quyến rũ. Đôi mắt phượng dài hẹp xếch lên mang theo nét phong tình hút hồn, cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên phong thái tuyệt đại ai bì kịp. Hoa đào rơi đầy đất càng tăng thêm vẻ yêu mị của , vô cùng hoặc .
Người thổi sáo cũng . Y mặc thanh y, tóc buộc lỏng bằng ngọc quan trắng, trông nho nhã đạm mạc, tướng mạo cực kỳ thanh tú tuấn tú, toát lên vẻ thư sinh nhàn nhạt, xen lẫn chút xa cách lạnh lùng, khí chất linh cự tuyệt ngàn dặm.
Còn đang múa ... Áo bào vàng rực rỡ, tóc đen như màn đêm, nụ mị hoặc, dáng điệu như yêu tinh, nhưng toát lên tiên khí thánh khiết. Sư phụ của , con mụ thần tiên , Kim Hưu.
Khoảnh khắc rõ nàng, Đào Ngột nheo mắt, trong lòng như tiếng sét nổ vang. Dáng vẻ nàng khi múa... quen mắt đến thế?! Hình như... hình như... ! Sao mà giống hệt con gái mờ ảo hiện lên trong đầu lúc ở Hư Vô trận pháp đến !
Nghĩ đến đây, Đào Ngột khựng , ánh mắt sắc như móc câu, chằm chằm bốn đang hòa nhạc múa ca đằng xa. Tại ? Nàng rốt cuộc là ai? Còn , là ai?
Đào Ngột cảm thấy đầu đau như búa bổ, thứ gì đó điên cuồng c.ắ.n xé thần kinh . Hắn nghiến răng, dựa lưng chặt gốc đào bên cạnh, hai tay nắm chặt, cố ép đẩy lùi cơn đau. Nào ngờ cơn đau càng lúc càng dữ dội, như lưỡi d.a.o khuấy đảo trong não.
Ngay lúc Đào Ngột đau đến méo xệch mặt mày, gần như chịu nổi nữa, thì Kim Hưu ở đằng xa bỗng thấy n.g.ự.c nóng lên. Nàng xoay dừng điệu múa, cau mày về phía Đào Ngột. “Ngọc Bạch?” Nàng kịp dặn dò Băng Kỳ và hai , nhún chân một cái, lóe lên, xuất hiện ngay bên cạnh Đào Ngột.
Đào Ngột chỉ thấy cơn đau biến mất trong tích tắc, mắt sáng rõ trở . Trong khoảnh khắc , cảm giác như rõ con gái trong trận pháp hư vô, khuôn mặt mờ ảo đó khớp với khuôn mặt của Kim Hưu! Không rõ sự thôi thúc bất ngờ ập đến trong lòng lúc là gì, nghiêng , kìm lao về phía Kim Hưu, ôm chầm lấy nàng!