NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 8: Cảm giác kỳ lạ
Cập nhật lúc: 2026-05-13 14:35:00
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngọc Bạch, con thấy khó chịu ở ?” Tâm trạng Kim Hưu đang , nên chỉ ngẩn một chút chứ tát bay . Nàng cứ tưởng dư độc của Hư Vô Thú tan hết khiến thần trí vấn đề.
Khoảnh khắc Đào Ngột ôm lấy Kim Hưu, ngỡ ngàng nhận đau đớn và sự kháng cự đều biến mất sạch sẽ. Tim đập nhanh kiểm soát, mặt nóng bừng, đáy lòng thậm chí còn nhen nhóm một niềm vui sướng và thỏa mãn kỳ lạ. nữa, nảy sinh cảm giác xa lạ và quái đản thế !
“Khụ, ngươi... ... ...” Bị Kim Hưu hỏi, Đào Ngột hồn ngay tức khắc, như bỏng mà buông vội tay , đờ , mặt đầy gượng gạo.
“Không là , con ở đây?” Tuy trời tối nên Kim Hưu thấy mặt Đào Ngột đỏ lên đáng ngờ, nhưng hành động đó cũng lắm. Không nguyên do, nàng đành đưa tay sờ lên trán , dùng pháp lực thăm dò xem cơ thể gì bất thường .
Bị Kim Hưu chạm , Đào Ngột càng cứng đờ , n.g.ự.c phập phồng dữ dội, tim đập thình thịch. Hắn hiểu tại hoảng loạn đến mức , nảy sinh cảm giác kỳ quái như với con mụ thần tiên đáng ghét mặt? Cảm giác đến quá đột ngột, quá xa lạ, quá chấn động. Thế nên, một hồi ngây ngốc, Đào Ngột hất mạnh tay Kim Hưu , gần như chạy trối c.h.ế.t bỏ .
“Ngọc Bạch? Này –” Kim Hưu ngẩn tò te, chẳng đồ nhi phản nghịch kiêu ngạo nhà lên cơn gì, đành nhún vai khó hiểu, sang ba bạn tới từ lúc nào: “Tên chính là đồ nhi mới nhận. Vốn định giới thiệu với , nhưng chẳng nó ...”
Ba , ăn ý : “Không , để .”
Kim Hưu gật đầu: “Được. Vậy xem nó thế nào , dư độc tan nên mới thất thường thế . Mọi đợi ở đình nghỉ mát một lát nhé?”
“Thấy , bảo mà, Tiểu Kim Nhi xót đồ mới hơn mấy bọn nhiều.” Băng Kỳ lập tức trêu chọc.
“Ái chà chà, xem sắp thất tình tiếp ~” Người tiếp lời là nam t.ử áo đỏ yêu nghiệt - Cổ Nguyệt Tiên tôn của Nam Nguyệt Sơn. Hắn nheo đôi mắt dài mị hoặc, liếc xéo sang nam t.ử áo xanh thanh lãnh bên cạnh, ý tứ trêu chọc rõ ràng.
“Đi . Hai tên để xử lý.” Bị trêu chọc, Tiên tôn Đông Linh Sơn Lan Củ sắc mặt vẫn đổi, chỉ nhẹ với Kim Hưu, ánh mắt lạnh lùng xa cách thường ngày bỗng dịu .
Kim Hưu như lườm Băng Kỳ và Cổ Nguyệt một cái, gật đầu với Lan Củ, hóa thành một luồng kim quang bay xa.
Nhìn bóng lưng Kim Hưu khuất dần, Lan Củ mới thu ánh mắt dịu dàng, trở về vẻ đạm mạc như tuyết, khẽ mở lời: “Ta cảm nhận .”
“Ta cũng thế.” Biết Lan Củ ám chỉ điều gì, Cổ Nguyệt vuốt tóc đầy phong tình, giữa đôi lông mày yêu nghiệt thoáng chút nghiêm túc và suy tư.
Vẻ cợt nhả của Băng Kỳ cũng tắt ngấm, ánh mắt sâu thẳm: “Nghĩa là đó ảo giác của , tên Ngọc Bạch đó thực sự mang theo khí tức thấp thoáng của ‘’.”
“ ‘’ rõ ràng ...” Trong mắt Cổ Nguyệt thoáng vẻ kinh nghi.
“Bất kể , cũng tra cho rõ.” Lan Củ đột ngột lên tiếng, giọng thanh lãnh mang theo vẻ thâm trầm khó tả.
“Ngươi chắc chứ? Nếu thực sự là... đến lúc đó Kim Nhi thể sẽ nhớ , thì ngươi...” Băng Kỳ ngập ngừng. Vậy thì thực sự hết hy vọng . Lan Củ đương nhiên , nhưng: “Mấy ngàn năm , sớm rõ nàng ý với . Nếu thực sự thể tìm ‘’ về cho nàng, để nàng vui vẻ hạnh phúc, thì gì mà buông bỏ ? Tâm ý của đối với nàng, vốn dĩ chỉ là tâm sự của riêng . Ta cầu nàng đáp , chỉ cầu nàng hạnh phúc bình an.” Cánh hoa đào lướt qua đuôi mắt , tôn lên đôi mắt như băng đang ánh lên vẻ dịu dàng như nước.
Băng Kỳ và Cổ Nguyệt , đều thấy trong mắt đối phương sự khổ và tiếng thở dài. Ai bảo tiên nhân vô ái vô dục, nào thần tiên cũng là trái tim, yêu đến sâu đậm tự khắc hóa si tình.
...
Bên , Kim Hưu đuổi theo Đào Ngột về phòng, phát hiện tên đồ nhi dở chứng đang cuộn tròn trong chăn như con tôm luộc, trùm kín từ đầu đến chân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-8-cam-giac-ky-la.html.]
“Ngọc Bạch?” Kim Hưu bên giường, lay lay cục thịt giường, cảm thấy vô cùng quái dị. “Con thấy khó chịu ở ?”
Người trong chăn ngọ nguậy, giọng ồm ồm vọng : “Ông đây , ngươi !” Hắn chỉ là đầu óc loạn, cần bình tĩnh , suy nghĩ cho thông suốt thôi mà, con mụ thần tiên lo chuyện bao đồng đuổi theo gì chứ? Hại càng thêm rối bời!
Đào Ngột thầm c.h.ử.i rủa, nhưng sự đụng chạm của Kim Hưu càng khiến tự nhiên. Hắn rụt , quấn chăn chặt hơn. Quay lưng về phía Kim Hưu, tỏ vẻ kháng cự rõ rệt.
Ngàn năm nay, đều chướng khí trong Rừng Đen bao vây chặt chẽ như cho đến khi trùng sinh. Thế nên lúc , khi thể khống chế sự bất an trong lòng, mới vô thức cuộn tròn quấn chăn – tư thế khiến cảm giác an .
Kim Hưu thấy , bực buồn , nhưng cũng lờ mờ hiểu điều gì. Dù ngưng tụ từ chướng khí vạn ác, bản tính hung bạo tàn ác, ngoại hình con cũng trưởng thành, nhưng chung quy mới trùng sinh lâu. Gạt bỏ cái tính nết xa bẩm sinh , thật cũng chỉ là một đứa trẻ cái gì cũng hiểu, tùy hứng, ấu trĩ.
Nghĩ đến đây, mắt nàng đảo một vòng, thầm niệm một câu thần chú. Thấy cái chăn Đào Ngột biến mất trong tích tắc khiến nhảy dựng lên xù lông, nàng nhịn bật thành tiếng.
“Đồ khốn kiếp ngươi cái gì thế?!” Đào Ngột mặt xanh mét nhảy dựng lên, trừng mắt Kim Hưu. Nào ngờ thấy nàng tươi như hoa, đuôi mắt khóe mày ánh lên vẻ rạng rỡ và giảo hoạt. Không tại , Đào Ngột sững , cảm thấy cơn giận của bỗng “phụt” một cái xì hết sạch, khí thế lạnh lùng phẫn nộ cũng mềm nhũn, bay biến mất.
Sao lúc mặt nàng, cảm giác chán ghét và kháng cự ban đầu còn nữa nhỉ? Cả cảm giác luống cuống, tim đập loạn xạ kỳ quái lúc nãy cũng dần lắng xuống, ngược ... ngược ... Chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c căng đầy vững chãi, tràn ngập ý niệm đến gần nàng, chạm nàng? Cơn giận của Đào Ngột chuyển sang bối rối và giằng xé. Hắn nàng, cảm thấy cái đầu vốn thông minh sáng suốt của giờ hóa thành đống hồ dán nhão nhoét.
“Sao mặt đỏ gay thế ? Nào, xuống, để vi sư xem cho.” Kim Hưu còn định trêu một phen, nhưng thấy mặt đỏ lựng một cách quỷ dị, đôi mắt tuấn tú nàng chằm chằm. Trong lòng khỏi thót một cái, tưởng cơ thể yếu ớt độc tính của Hư Vô Thú xâm nhập. Lập tức nghiêm mặt , xuống bên cạnh , tay ngưng tụ pháp lực đặt lên cổ tay Đào Ngột.
Đào Ngột giật b.ắ.n , ngẩn ngơ những ngón tay trắng nõn của nàng đặt cổ tay , mặt càng nóng ran, ngay đó giống như dịu dàng vuốt lông cho , cả thể xác lẫn tinh thần đều dịu .
Con mụ thần tiên ... rốt cuộc là ai chứ? Nàng... liệu là phụ nữ thấy trong ảo cảnh ? Tâm tĩnh , đầu óc Đào Ngột dần minh mẫn hơn. Nhìn Kim Hưu đang nghiêm túc kiểm tra cơ thể cho với vẻ đăm chiêu, khẽ nheo mắt, thầm tính toán. Đã thấy ký ức gọi là “khắc cốt ghi tâm nhưng đ.á.n.h mất” trong Hư Vô Pháp Trận, khiến nảy sinh cảm giác kỳ lạ và khó hiểu thế . Vậy thì, để giải đáp thắc mắc, nhất định tìm chân tướng, cũng tìm con gái... khiến “khắc cốt ghi tâm” đó.
Còn phụ nữ và con mụ thần tiên , trực giác mách bảo rằng giữa họ mối liên hệ mật thiết thể tách rời. Còn cụ thể là liên hệ gì, nghĩ, chỉ cần ở bên cạnh nàng, sẽ cơ hội điều tra thôi.
Kiểm tra kỹ lưỡng cho Đào Ngột một hồi, phát hiện bình thường vô cùng, Kim Hưu yên tâm thắc mắc thu tay về. Nào ngờ ngước mắt lên bắt gặp ánh mắt đầy đăm chiêu của Đào Ngột. Ánh hoàng kim u tối thoáng qua trong mắt khiến nàng hoa mắt, trái tim bỗng thắt đau nhói, một nỗi đau mơ hồ chân thực lướt qua.
“Này, ngươi gì đấy?” Đào Ngột thấy nàng bỗng nhiên thất thần chằm chằm, cuối cùng cũng hồn, nghi hoặc quơ quơ tay mặt nàng.
Kim Hưu ngẩn , rũ bỏ sự mê man trong khoảnh khắc. Lúc , sự rối bời và cảm xúc kỳ quái trong lòng Đào Ngột lắng xuống, suy nghĩ thông suốt , liền khôi phục cái bộ dạng ngông cuồng tự đại. Thế nên thấy Kim Hưu ngẩn ngơ , liền nở nụ tà mị như ngộ chân lý: “Chẳng lẽ do ông đây trai quá nên đến ngây dại ?”
Kim Hưu tỉnh táo , cảm thấy nỗi đau ban nãy như chỉ là ảo giác, cảm nhận thì chẳng thấy dấu vết gì nữa. Nghĩ , nàng gạt phắt , ngước mắt Đào Ngột cũng bình thường trở , vung tay tát cho một cái "bốp".
“Ngươi, , dám, đánh, ông, đây!” Nụ tà mị xa của Đào Ngột cứng đờ mặt, ôm chỗ đánh, trừng mắt Kim Hưu thể tin nổi, trong mắt thấp thoáng tia giận dữ. Người đàn bà coi là cái gì hả? Búp bê trút giận ? Ngứa tay là tát một cái!
“Ai bảo ngươi rảnh rỗi sinh nông nổi giả thần giả quỷ dọa vi sư, vi sư lo lắng, chẳng lẽ đáng đ.á.n.h ?” Kim Hưu sa sầm mặt, lạnh lùng liếc một cái, phất tay áo dậy. Lần , nàng tưởng Đào Ngột lúc nãy giả vờ bình thường để trêu chọc .
Đào Ngột sững sờ, cơn giận tắt ngấm, nàng trân trân nên lời. Lo lắng? Nàng bảo lúc nãy nàng lo lắng... Nàng... đang quan tâm ?
Đào Ngột bao giờ quan tâm lo lắng là cái gì, trong những thứ rõ bao gồm cái . , hai từ xa lạ khiến ... vui vẻ một cách khó hiểu. Không nên lời cái cảm giác nóng hổi xa lạ bỗng dâng lên trong lòng là gì, gượng gạo hừ mạnh một tiếng, nhưng vẫn mở miệng : “Ta mới thèm giả thần giả quỷ dọa ngươi! Ai mà rảnh rỗi thế... Ta, lúc nãy thực sự đầu óc tỉnh táo nên mới... như thế!”