Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 102: Anh ấy quý giá như mạng sống

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:24:01
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Tuấn giơ cao điện thoại trong con hẻm nhỏ, con phố giống hệt cảnh livestream của Bối Tiếu Tiếu dần hiện mắt những tòa nhà cũ kỹ, con đường hẹp, cùng với cây ngô đồng khổng lồ.

“Chính là ở đây.” Bạch Tuấn dừng bước, giơ cao ống kính xung quanh. “Đây là nơi cô livestream cuối.”

“Sao giờ mới tới?!”Một giọng vang lên từ gốc cây.

Bạch Tuấn giật , đầu .

Dưới gốc cây là một gã đàn ông trông lưu manh: mặc vest đen kiểu thể thao, quần jean rách, giày da mũi vuông dính đầy vết bẩn; cổ áo sơ mi mở hai cúc để lộ nửa xương quai xanh; cổ đeo một sợi dây đỏ, như buộc ngọc gì đó. Tóc vuốt keo dựng cứng ngắc, cằm đầy râu lún phún, miệng ngậm ống hút, tay ôm chai sữa chua, đôi mắt xếch liếc sang Bạch Tuấn, lộ vẻ thiếu kiên nhẫn.

Đây chẳng là con hồ ly đực trong “Thiên Thư Kỳ Đàm” ?

Bạch Tuấn lùi hai bước: “Anh... gọi ?”

“Giả ngu cái gì?” Gã hồ ly nhả ống hút, vỗ một cái gáy Bạch Tuấn. “Đi thôi!”

“Đi... ?”

“Chuyện nên hỏi thì đừng hỏi, chỉ lo nhận tiền việc là !”

Gã hồ ly liếc Bạch Tuấn một cái: “Máy của ? Chẳng lẽ chỉ mỗi cái điện thoại ?”

“Hả?”

Gã hồ ly liếc màn hình điện thoại, nhướng mày: “Ồ, còn đang livestream , cũng chơi đấy! Được, bên ủy thác yêu cầu ầm lên, nghĩ là đúng hướng!”

“Hả???”

“Mau lên! thấy thằng mặt vàng vọt, gầy gò như thận yếu, đừng để lúc chúng lên thì chuyện xong xuôi hết .”

Chưa kịp để Bạch Tuấn phản ứng, gã túm cổ áo kéo thẳng về phía khách sạn.

“Không ... cái đó nhận nhầm .” Bạch Tuấn ôm chặt cổ áo, kịp xong thì gió lạnh cuốn mất tiếng, gã lôi khách sạn, nhét thang máy lên thẳng tầng tám.

Ngoài thang máy là một quý bà uốn tóc xoăn tít, trang điểm đậm, xách túi da cừu nhỏ. Vừa thấy họ, bà lập tức quát: “Sao lâu thế! , ở phòng 819, thẻ phòng cũng lấy xong!”

“Người , chẳng tìm cho cô một cameraman chuyên nghiệp theo yêu cầu .” Gã hồ ly nịnh nọt .

“Chỉ ?” Quý bà liếc Bạch Tuấn.

Bạch Tuấn toát mồ hôi lạnh: “Không... ... .”

“Hahaha, thích đùa thôi.”

Gã hồ ly bịt miệng Bạch Tuấn, ghé sát tai , thở luồng khí lạnh: “ thì , nếu hỏng vụ , moi r.u.ộ.t , rửa sạch nhúng lẩu đó!”

Ánh mắt thoáng lóe sát khí, lướt qua yết hầu của Bạch Tuấn.

Bạch Tuấn nuốt nước bọt “ực” một tiếng, liên tục gật đầu.

Cả hai theo quý bà đến cuối hành lang, dừng phòng 819. Đèn đỏ “Xin đừng phiền” sáng lấp lóe ở cửa.

Mặt quý bà sầm như Trương Phi, gã hồ ly xắn tay áo, tạo thế đ.á.n.h , liếc mắt hiệu cho Bạch Tuấn.

Bạch Tuấn giật .

Gì đây? Thả thính ?

“Chậc!” Gã hồ ly : “Mở livestream !”

“Ể?”

“Mở nhanh!”

“Ồ ồ ồ.” Bạch Tuấn run tay mở livestream: “Các... các định ... gì ?”

“Chút nữa cửa mở, lao , cho rõ!”

“Ể?!”

Bạch Tuấn còn kịp hiểu gì, quý bà quẹt thẻ “tích” một tiếng, lao phòng như viên đạn.

“Xông lên!” Gã hồ ly đè cổ Bạch Tuấn lao theo.

“Vương Phú Quý, đồ khốn nạn, dám bồ nhí! Dám bồ nhí!”

Căn phòng lập tức biến thành chiến trường. Quý bà hất tung chăn, một gã đàn ông trần trụi thét lên, lăn xuống đất, mặc mỗi chiếc quần lót đỏ rực chĩa thẳng ống kính điện thoại của Bạch Tuấn.

Bạch Tuấn: “Vãi chưởng!!”

Ngay đó, một đống chăn khác “phịch” một tiếng rơi xuống đất, cuộn tròn lăn cửa.

Quý bà đá m.ô.n.g gã đàn ông trần truồng quát: “Đừng để con tiện nhân chạy mất!”

Gã hồ ly lao chặn cửa, dùng thế bắt tay kéo phăng đống chăn. Người bên trong vùng vẫy dữ dội, hai bên giằng co, “xoẹt” một tiếng, chăn rách đôi, để lộ một thể trần trụi, hai tay một che mặt, một che hạ bộ, n.g.ự.c phẳng lì rõ ràng là đàn ông.

Không khí đông cứng một giây.

“Á á á á! Hóa là đàn ông! Đồ khốn Vương Phú Quý, g.i.ế.c !” Quý bà túm tóc Vương Phú Quý, tát liên tiếp.

“Bà Vương, bình tĩnh!” Gã hồ ly vội chạy tới can, ai ngờ “tình nhân” bất ngờ bò dậy, ôm nửa tấm chăn, lao khỏi phòng.

“Mau đuổi theo!” Quý bà gào.

“Đuổi theo!” Gã hồ ly phóng , Bạch Tuấn sững một giây cũng chạy theo, tay vẫn vô thức giơ điện thoại livestream.

Lúc bình luận livestream nổ tung:

[Vãi, hahahahaha]

[Bắt tại trận bồ nhí, trời ơi c.h.ế.t]

[Bồ nhí là đàn ông???]

[Không tin, chắc là diễn thôi!]

[Vãi, khách sạn , ngay cạnh nhà !]

Bạch Tuấn chẳng rảnh bình luận, đuổi theo gã hồ ly lối thoát hiểm. Thấy gã ba bước thành hai, nhảy xuống bậc thang như hổ, nhưng “tình nhân” còn ghê gớm hơn, gần như lướt dọc lan can mà xuống, nửa tấm chăn tung bay như lá cờ.

Bạch Tuấn chạy hai tầng hoa mắt chóng mặt, tim đập loạn, phịch xuống bậc thang, thở hổn hển như ống bễ rách.

Không lâu , gã hồ ly cũng thở hồng hộc trèo lên, hỏi: “Quay ?”

Bạch Tuấn gật đầu.

“Đưa xem.”

Gã nhận lấy điện thoại, màn hình bèn sững chỉ thấy một màn hình đen kịt, bên là dòng chữ đỏ chói: [Nội dung livestream của bạn vi phạm quy định, tài khoản khóa!]

Gã hồ ly: “Cảnh ?!”

Bạch Tuấn gãi đầu: “Có lẽ... chặn .”

“Có lưu ?”

Bạch Tuấn ngơ ngác lắc đầu.

“Đệt!” Sắc mặt gã hồ ly biến đổi: “Còn đó gì, chạy mau!”

“Ể?”

“Không bằng chứng thì trả năm vạn tiền đặt cọc đó!”

Chưa dứt lời, gã phóng như tên bắn.

Bạch Tuấn sững một chút, bừng tỉnh, lăn lao xuống cầu thang, tốc độ gần chạm giới hạn con , xông thẳng sảnh khách sạn.

Phía , gã hồ ly bắt máy: “Lão Hồ, ông giới thiệu cho cái gì đây, hôm nay hỏng hết mối ăn lớn của ! Gì? Hôm nay ông giới thiệu cameraman ? Thế.”

Gã bỗng khựng .

“Bộp!” Bạch Tuấn đ.â.m thẳng n.g.ự.c gã, phát tiếng “đoong” rõ to.

“Cậu là ai hả?!” Gã hồ ly gầm lên.

Bạch Tuấn ôm trán: “... chỉ tình cờ ngang thôi...”

“Má nó!” Gã dập máy, lao thẳng khỏi khách sạn, mất hút.

Bạch Tuấn ngẩn một lúc lâu, cúi xuống nhặt tấm danh bẩn thỉu đất.

[Công ty tư vấn thông tin thương mại Phi Long Cẩm Thành

Thám tử tư: Bùi Húc

Điện thoại: 180*******]

Mặt còn in phạm vi công việc: [Điều tra ngoại tình, tìm , truy tìm địa chỉ, tư vấn tình cảm qua điện thoại, đòi nợ, điều tra tài sản, điều tra hôn nhân. Uy tín, Bảo mật, Nhanh chóng, Chuyên nghiệp.]

Bạch Tuấn chớp mắt: “Thám tử... tìm ...”

“Rồi, qua cảnh!” Đạo diễn Cố dậy từ màn hình giám sát, cầm loa hô to.

“Yeah!” Nhân viên đoàn phim vỗ tay reo hò.

“Mọi vất vả !” Ngôn Bạc Ninh và Đường Cam Lan cùng cúi cảm ơn .

Bên cạnh màn hình, Giả Lựu và Chân Khải hai bên Đàm Trì, khoác áo lông vũ, lạnh đến run cầm cập.

“Anh Giả, Chân vất vả .”

Đường Cam Lan bước tới, vỗ vai cả hai.

Giả Lựu: “Ôi trời ơi, chạy đến đứt cả ruột.”

Chân Khải: “Tiểu Đường, giới thiệu cho bọn hai vai to gan thật, may mà lộ mặt.”

Đường Cam Lan nén : “Những vai lộ mặt thế mới thử thách diễn xuất đấy.”

Giả Lựu và Chân Khải lập tức đắc ý.

“Chứ ! Nhìn cảnh khỏa đó, cái dáng phiêu bồng , đúng chuẩn phim nghệ thuật nhé!”

“Thấy , còn cố ý tập cơ bắp đó, nguyên mảng cơ bụng , đảm bảo lên hình .”

Bên cạnh, Đàm Trì: “...” Nguyên mảng cơ bụng? Không mỡ ?

“Diễn xuất của hai vị , đúng là lão làng, vững!” Đạo diễn Cố khen.

Giả Lựu: “Đạo diễn Cố ơi, còn vai nào khác ? Bọn vai gì cũng nhận hết!”

Chân Khải: “ đúng đúng, dù vai cũng lộ mặt, mặc quần áo thì là một hảo hán!”

“Được!” Cố Kỳ cố nhịn : “Sau còn hai tên tay sai của bọn cho vay nặng lãi, hai thử ?”

“Không thành vấn đề!” Giả Lựu và Chân Khải đồng loạt gật đầu.

“Đi đồ nhanh lên, kẻo lạnh.” Cô phụ trách trang phục kéo hai về xe đồ.

“Hôm nay đến đây thôi, vất vả , tan !”

Trong quy trình phim truyền hình, mỗi ngày đều một khâu kết thúc đơn giản, cắt ráp thô.

Cắt ráp thô nghĩa là dựng phim sẽ ghép nối các phân cảnh, ống kính và đoạn phim trong ngày theo thứ tự kịch bản để tạo bản mẫu ban đầu.

Phần lớn đạo diễn sẽ duyệt bản cắt ráp thô để xem thiếu cảnh nào , tiện cho việc sắp xếp bù, rút gọn hoặc hình thành ý tưởng cho khâu hậu kỳ. Mỗi đạo diễn yêu cầu khác : thích đóng cửa nghiên cứu một , thích tập hợp ê-kíp chính bàn bạc. Cố Kỳ thuộc kiểu thứ hai, thích bật bản cắt ráp thô nhạc nền cho bữa ăn, ăn xem, để thoải mái góp ý.

, mỗi khi đạo diễn Cố gọi tới xem cắt ráp thô, tức là ăn lẩu trong phòng .

thấy cảnh livestream của Bối Tiếu Tiếu vẫn cần bổ sung một đoạn, góc nên điều chỉnh để chừa chỗ cho phần bình luận, vài cảnh bố cục hảo.” Đồng Giang nhúng sách bò .

“Tiểu Đồng .” Chu Khang Bình xì mũi: “Kinh phí hạn chế lắm, một cảnh livestream thì cần gì bố cục, bình luận thì vài dòng cho .”

“Không, phần bình luận quan trọng.” Cố Kỳ lắc đầu: “Trong câu chuyện, bình luận của cư dân mạng sẽ cung cấp đủ loại manh mối cho Bạch Tuấn và Bùi Húc. Cũng chính nhờ bình luận mà quá trình tìm mới trở thành một hiện tượng xã hội đặc biệt. Hình thức truyền thông tức thời và tương tác chính là lõi kỹ thuật thúc đẩy bộ câu chuyện tiến triển. Cô Đàm, cô thấy đúng ?”

Đàm Trì đang bận gặm chân vịt, rảnh trả lời, chỉ gật đầu một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-102-anh-ay-quy-gia-nhu-mang-song.html.]

“Không , ít cảnh, bổ sung thành vấn đề ôi, thả cá viên đây!” La Hàm dậy, tráng qua đũa nhanh tay thả cá viên nồi.

“Không hổ là Cẩm Thành, động tác chuyên nghiệp!” Đường Cam Lan giơ ngón cái, gắp một cọng rau xanh.

Ngôn Bạc Ninh: “Tiểu Đường, ăn chút thịt .”

sợ mập.”

“Không . Vài ngày nữa cảnh hành động, đảm bảo mập nổi.” Tần Kiên đầy tự tin.

Mắt Đường Cam Lan sáng lên, quậy quậy đũa trong nồi gắp một lát thịt bò.

Chu Khang Bình: “Ôi, tưởng hết thịt chứ?”

Đàm Trì bất ngờ ngẩng đầu, tay như chớp, gắp luôn lát thịt bò của Đường Cam Lan.

“Cay quá, nổi mụn đấy.”

Đường Cam Lan liếc xéo cô.

sợ nổi mụn.” Đàm Trì nhét thịt miệng .

“Ê!”

Mọi cố nín .

Đàm Trì nhai thịt đầy mãn nguyện, gắp thêm sợi miến khoai lang, nhưng nó nấu quá lâu, gắp lên đứt, rơi “tõm” xuống nồi, b.ắ.n một vệt dầu đỏ trúng ngay mắt kính của cô.

“Hừ hừ!” Đường Cam Lan hả hê.

Đàm Trì nheo mắt, tháo kính , chìa tay về phía Đường Cam Lan.

Đường Cam Lan ngửa đầu : “Hôm nay mang khăn lau kính.”

Đàm Trì trợn mắt, túm góc áo thun của , hà thong thả lau kính.

“Cô thấy mất vệ sinh hả!” Đường Cam Lan móc trong túi quần một miếng khăn lau kính, nhét tay cô.

Đàm Trì chậm rãi lau kính bằng khăn.

Lau xong, đeo kính , cô mới phát hiện mấy cùng bàn đều bằng ánh mắt kỳ quái , cô và Đường Cam Lan.

“Gì ?” Đàm Trì hỏi.

Đường Cam Lan bưng đồ uống: “Sao thế?”

“Chẳng lẽ...” Chu Khang Bình dùng đũa chỉ hai : “Hai là... yêu?”

“Phụt.” Đường Cam Lan phun nước.

Người yêu?!

Đàm Trì sững .

Đường Cam Lan lập tức cất giọng thanh minh: “Không ! Chúng là bạn , !”

“Ồ~ ~” Chu Khang Bình và Du Đại Lượng đồng thanh trêu.

Bạn ?

Lần hình như Đường Cam Lan cũng giải thích với Cố Kỳ như .

Khi đó cảm thấy hai chữ “bạn gì đó , hôm nay , cảm giác càng rõ hơn.

nhỉ?

Đàm Trì c.ắ.n đũa, nghiêng đầu, mắt quét một vòng nồi lẩu dầu đỏ đang sôi ùng ục.

Nửa cái đầu cá nổi lên, miệng hé mở, mắt ánh lên tia sáng kỳ dị.

À!

Đàm Trì bỗng hiểu .

“Chúng bạn bè.” Đàm Trì : “Là bạn ăn.”

“Hả?” Đường Cam Lan ngơ ngác.

“Anh nấu ăn.” Đàm Trì chỉ , chỉ : “ ăn, là bạn ăn chung.”

Căn phòng im bặt hai giây.

“Phụt!” Ngôn Bạc Ninh bật .

“Hahahaha, thần thánh cái kiểu ‘bạn ăn’!” Chu Khang Bình ngặt nghẽo: “Tiểu Đường, cái mặt đó là hả, hahahaha!”

Cố Kỳ, Đồng Giang, La Hàm, Du Đại Lượng cũng ngớt.

“Này!” Đường Cam Lan húc khuỷu tay cô, mặt đen sì như dính một lớp khói đáy nồi: “Hóa trong lòng cô chỉ là một đầu bếp ?”

“Không đầu bếp, là bạn ăn.” Đàm Trì thở dài, giải thích tiếp: “Cơm là mạng sống, nên quý giá như mạng sống.”

Tiếng im bặt.

Căn phòng lặng ngắt, nồi lẩu dầu đỏ vẫn sôi ùng ục, nóng hầm hập mặt Đàm Trì đỏ bừng.

Đường Cam Lan c.h.ế.t lặng, má như pho mát ngâm trong rượu vang đỏ, loang sắc đỏ rực. Yết hầu khẽ trượt, mím môi, mỉm : “Ồ.”

Cuối cùng cũng hiểu .

Đàm Trì hài lòng, đổ cả đĩa khoai tây lát nồi.

“Wow, hổ là biên kịch.” La Hàm lén rút điện thoại, gõ lia lịa ghi chú: “Trình độ thả thính , theo kịp!”

Tần Kiên: “Thả thính? Ai thả thính? Ở ?”

Ngôn Bạc Ninh ôm trán, thầm.

Chu Khang Bình: “Sóng xô sóng , sóng c.h.ế.t bãi cát, già .”

Cố Kỳ cúi mắt, im lặng đảo tỏi băm trong bát.

Đồng Giang thở dài thật dài.

Du Đại Lượng liếc một vòng, bỗng hiểu : “Ồ~~”

“Boong boong boong.”

Ngoài cửa sổ vang lên tiếng chuông xa xăm, âm điệu cổ kính ngân dài. Màn pháo hoa điện tử khổng lồ nở rộ nền trời xanh thẫm, rực rỡ chói mắt.

“Chúc mừng năm mới!” La Hàm bật dậy, giơ cao ly.

Mọi , cùng mỉm .

“Chúc mừng năm mới!”

“Cạn ly!”

“Chúc mừng năm mới, chúc Trạch nam phiêu lưu ký ăn khách lớn!”

“Ăn khách lớn!”

Một năm mới bắt đầu.

Bonus:

Trước Tết âm lịch, Đàm Trì nhận cuộc gọi video của tại phim trường.

Mẹ Đàm: “Ôi, Tiểu Đường với Tiểu Ngôn cũng ở đây , chúc mừng năm mới!”

Đường Cam Lan: “Chúc mừng năm mới, bác gái.”

Ngôn Bạc Ninh: “Chúc mừng năm mới, bác gái.”

Mẹ Đàm: “Năm nay con về ăn Tết , Đàm Trì?”

Đàm Trì: “Chắc con về .”

Mẹ Đàm: “Vậy thì chú ý giữ sức khỏe, mặc ấm, ăn ít , đừng để cảm.”

Đàm Trì: “Vâng.”

Đường Cam Lan: “Bác gái, năm nay đội múa quảng trường của bác còn tranh vị trí ?”

Ngôn Bạc Ninh: “Bọn cháu mặt, thi đấu bác?”

Mẹ Đàm: “Yên tâm, năm nay thành phố Tam Á xây thêm ba quảng trường mới, rộng rãi lắm, tranh giành nữa. Giờ chúng thi đấu là tình hữu nghị là chính, thắng thua là phụ.”

Đường Cam Lan: “Tốt quá!”

Ba Đàm chen : “Tiểu Đường, cháu với Đàm Trì chung đoàn phim ?”

Đường Cam Lan: “Hả? À! Dạ đúng!”

Ba Đàm giơ dao: “Có... chuyện gì ?”

Đường Cam Lan: “Không !”

Đàm Trì: “... Hai đang diễn tấu hài đấy ?”

Ngôn Bạc Ninh: “Phụt!”

Mẹ Đàm chen vai đẩy ba Đàm : “Đừng lão già đó lảm nhảm, ba đứa ở ngoài chăm sóc mới là quan trọng.”

Cả ba: “Vâng.”

Mẹ Đàm: “Nghe lẩu lạp xưởng ớt ở Cẩm Thành ngon lắm, lát nữa gửi con danh sách, con mua chút nhé.”

Đàm Trì: “...”

Mẹ ơi, câu mới là mục đích chính của cuộc gọi ?

Mẹ Đàm: “Có bắt con mang về , giờ đặt nhanh cái là chuyển phát về ngay.”

Đàm Trì: “... Vâng.”

Mẹ Đàm: “Mau nhé, vài hôm nữa chuyển phát nghỉ .”

Đàm Trì: “... Vâng.”

Mẹ Đàm: “Tiểu Đường, Tiểu Ngôn, hai cháu nhớ phụ Đàm Trì xách đồ nhé, bên họ hàng đông, chia mỗi một ít là hết.”

Đường, Ngôn: “... Vâng.”

Mẹ Đàm: “Mẹ gửi chút thịt bò sốt, xem vận chuyển thì chắc hai hôm nữa tới.”

Đàm Trì: “...”

Mẹ Đàm: “Không cho con, là cho Tiểu Đường với Tiểu Ngôn. Hai đứa trông gầy như gà con thế , bồi bổ.”

Đường, Ngôn: “... “

Mẹ Đàm: “Thôi, nữa, đ.á.n.h bài đây. Cúp máy!”

Cuộc gọi kết thúc, một bức ảnh danh sách mua sắm dài dằng dặc gửi tới. Đàm Trì liếc qua, gần như bao trọn bộ đặc sản lớn nhỏ của Cẩm Thành, cô nghi ngờ chép mạng.

Đàm Trì sang hai bên cạnh.

Đường Cam Lan đập tay ngực: “Không thành vấn đề!”

Ngôn Bạc Ninh: “Ăn thịt bò sốt thì qua chứ.”

Đàm Trì: “...”

Nhọc lòng.

 

Loading...