Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 103: Trạch nam đóng máy
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:24:02
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Qua Tết âm lịch, tiến độ phim của đoàn phim càng trở nên căng thẳng hơn.
Các cảnh ngoại cảnh, nhất là ba con phố ẩm thực, cơ bản thành. Để tái hiện y nguyên miêu tả về buổi livestream phố ẩm thực trong kịch bản, đoàn phim tốn ít công sức.
Buổi livestream đầu tiên là của Bối Tiếu Tiếu giới thiệu ẩm thực, buổi thứ hai là Bạch Tuấn và Bùi Húc livestream tìm . Cùng một con phố, cùng những món ăn, nhưng mục đích khác , manh mối khác , giống khác. Đạo diễn Cố và Đồng Giang nghĩ nát óc, dắt díu ở ba con phố suốt mười tám ngày mới thành nhiệm vụ.
Kết quả là cân nặng trung bình của bộ diễn viên và nhân viên đều tăng thêm 10%.
Chỉ ba tăng cân: Đường Cam Lan, Ngôn Bạc Ninh và đội võ thuật của Tần Kiên.
Hằng ngày, khi thành cảnh , Đường Cam Lan và Ngôn Bạc Ninh vẫn tranh thủ thời gian tập võ thuật cường độ cao, ngày nào cũng mồ hôi nước mắt tung bay. Tất cả những khổ luyện đều để chuẩn cho phân cảnh đại chiến cuối cùng.
Ngày 25 tháng 2, trời âm u, nhiệt độ 3 5°C, độ ẩm 100%.
Trong khu nhà máy bỏ hoang rộng lớn, bộ phận phục trang, hóa trang, ánh sáng bận rộn đến mức chân chạm đất; đường ray, cần cẩu máy , cameraman vác máy Steadicam đều vị trí. Đèn pha cực lớn chiếu sáng bộ khu phế tích rõ mồn một.
Đạo diễn Cố cầm bộ đàm điều phối, Chu Khang Bình giám sát chặt chẽ, Du Đại Lượng chỉ huy nhóm quần chúng đóng vai tay sai cho vay nặng lãi và cảnh sát diễn tập; Đồng Giang chạy vòng quanh máy ; tổ đạo cụ dùng dây thừng thô buộc La Hàm và mấy nữ diễn viên quần chúng ghế.
Bên sân , Đàm Trì ôm bịch khoai tây chiên rôm rốp, ăn xem Ngôn Bạc Ninh, Đường Cam Lan và đội võ thuật tập chiêu cuối cùng.
Tần Kiên cao thùng gỗ lớn, khoanh tay ngực, sắc mặt nghiêm nghị.
“Tiểu Ngôn, nữa.”
“Được.” Ngôn Bạc Ninh cùng tám diễn viên võ thuật vị trí, gật đầu.
“3, 2, 1, bắt đầu!”
“Hự!” Đám võ thuật đồng loạt lao lên, Ngôn Bạc Ninh né trái tránh , đòn tay chân , gọn gàng hạ gục cả tám .
“Bộp bộp bộp!” Đàm Trì vỗ tay: “Đẹp lắm!”
“OK!” Tần Kiên : “Tiếp theo, Tiểu Đường.”
“Rõ.” Đường Cam Lan bước giữa sân, cúi , nín thở, bốn diễn viên võ thuật vây lấy .
Tần Kiên: “Chuẩn , bắt đầu!”
Bốn kêu lao tới.
Đường Cam Lan đột ngột hét to, ngã xuống đất bắt đầu lăn như lừa, lăn trái, lăn , lăn chồm, hô quơ, chộp bên , móc bên , đủ kiểu lúng túng; nửa bò nửa lăn cuối cùng cũng hạ gục bốn .
“Rất !” Tần Kiên vỗ tay.
Đám võ thuật ùa tới vỗ vai chúc mừng Đường Cam Lan.
Anh phủi đất , khổ: “Sao động tác của Bùi Húc ngầu thế, còn tới Bạch Tuấn thì thành phong cách... dở ?”
“Động tác của Bùi Húc đòi hỏi nền tảng, mà phim đạo diễn Cố yêu cầu hạn chế tối đa dùng diễn viên đóng thế, nên chỉ thể dùng phong cách dở thôi.” Tần Kiên đáp.
Đường Cam Lan thở dài.
“Tiểu Đường, động tác của cũng ngầu lắm.” Ngôn Bạc Ninh đầy chân thành.
“Thật ?” Mắt Đường Cam Lan sáng rực.
“Không tin thì hỏi Tiểu Đàm.”
“Đàm Trì, ngầu ?” Anh cô đầy chờ mong.
Đàm Trì gật đầu: “Cũng ngầu.”
Đường Cam Lan lập tức tươi hớn hở, vui đến nỗi chạy lon ton.
“Bùi Húc, Bạch Tuấn, chuẩn !” Du Đại Lượng hô lớn.
“Đến đây!” Đường Cam Lan, Ngôn Bạc Ninh và nhóm võ thuật nhanh chóng chạy qua.
Tần Kiên liếc Đàm Trì: “Tiểu Trì Trì, cô thật sự thấy Tiểu Đường ngầu?”
Đàm Trì: “Muốn thật lòng ?”
“Tất nhiên.”
“Hoàn ngầu.”
“Thế nãy còn ngầu?!”
“Vì Ngôn ngầu, thì ngầu cũng thành ngầu.”
“...”
Đạo diễn Cố cầm loa: “Trạch nam phiêu lưu ký, tập 20, cảnh 30, 1, chuẩn , bắt đầu!”
Bạch Tuấn trốn một đống thùng giấy, chỉ ló nửa cái trán và đôi mắt, dựng cổ áo, micro mini giấu kín: “Bùi Húc, thấy Bối Tiếu Tiếu , ở ?”
“ vị trí, lát nữa sẽ thu hút sự chú ý của bọn chúng, cứu .” Giọng Bùi Húc trong tai vẫn ung dung như thường.
“Hay là... ... cứ đợi cảnh sát đến .”
“Không kịp nữa, kéo dài là chỉ còn thu xác. chuẩn , sẵn sàng ?”
“Đ-đợi chút.” Bạch Tuấn hít sâu một .
Cách đó 30 mét, hơn chục cô gái trói ghế, ở ngoài cùng bên trái là một cô gái xinh xắn, tóc dài bay nhẹ, cúi đầu, trông như sắp ngất. Đầu gối và cổ tay cô đều trầy xước, m.á.u rịn đỏ đến rợn .
Là Bối Tiếu Tiếu, cô thương !
Bạch Tuấn thấy tim nhói lên.
Phía nhóm cô gái là một chiếc sofa cũ rách, đó hai gã đàn ông, một gã tóc vàng, một gã mặt vuông, đang ôm điện thoại chơi game. Bên cạnh sofa là ba bàn mạt chược, mười hai gã trai đang bận rộn chơi, tiếng c.h.ử.i tục và tiếng xào bài vang lên xen kẽ.
Chắc chắn đó là đám tay sai cho vay nặng lãi, còn hai gã sofa hẳn là đầu sỏ.
Vì nữ thần Tiếu Tiếu! Liều thôi!
Bạch Tuấn cúi , chui thùng giấy, lấy chìa khóa đục hai lỗ vách thùng, hạ giọng: “Bùi Húc, sẵn sàng .”
“Được!”
Ngoài cửa nhà xưởng vang lên tiếng bước chân “cộp cộp”, giọng Bùi Húc vọng trong gian trống rỗng.
“Yo, mấy em, bận ?”
Bạch Tuấn xoay thùng giấy, khéo thấy dáng vẻ hiên ngang của Bùi Húc.
Vẫn là đôi mắt hồ ly nhướn, vẫn là bộ âu phục nhăn nhúm và đôi giày da đen, nhưng lúc , lưng ánh lên ánh mặt trời ngoài cửa, quả thật vài phần khí chất hùng.
Tên năng thì chả đáng tin, nhưng khí chất thì đúng là . Bạch Tuấn nghĩ.
Tiếng mạt chược và game đồng loạt dừng, cả nhà xưởng rơi im lặng c.h.ế.t chóc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-103-trach-nam-dong-may.html.]
Hai tên đầu sỏ và mười hai tay sai từ từ dậy.
“Mày là ai?” Gã tóc vàng hỏi.
“Một kẻ thích xen chuyện khác.” Bùi Húc : “Mấy cô em trông ngon lành nhỉ, là chia cho em vài ?”
“Hừ!” Gã mặt vuông khinh miệt: “Đến gây sự , đập nó!”
“Để !” Một tên tay sai tình nguyện bước , sải bước đến mặt Bùi Húc: “Anh bạn, khuyên một câu, chỗ nước sâu lắm, đừng nhảy .”
Bùi Húc nhướng mày, khóe mắt ánh lên ý , bỗng vung một quyền.
Luồng gió quyền xé rách khí, sượt qua sống mũi tên đó, khiến m.á.u từ mũi phun , gã ngửa mặt ngã xuống đất.
“Bắt ở phố cổ Cẩm Thành, chuyện phạm điều cấm của đấy.” Bùi Húc vung vẩy nắm đấm.
“Phố cổ Cẩm Thành? Anh là... Bùi Húc?!” Mặt gã tóc vàng biến sắc.
Bùi Húc: “Không tệ, đến đại danh của ông đây.”
“Bùi Húc, bọn ăn đàng hoàng, mấy cô em vay tiền của bọn , từng đều hợp đồng rõ ràng. Các cô trả thì công ty bọn cũng thể ăn lỗ vốn, nên mới bắt về dọa cho sợ, chứ thật sự gì . Anh đây cũng từng lăn lộn giang hồ, bọn kiếm tiền chẳng dễ dàng gì. Người , thì chừa đường lui, dễ gặp mặt .” gã mặt vuông : “Hôm nay bỏ qua cho bọn một , em nhất định nhớ ơn.”
Bùi Húc nghiêng đầu, đầu lưỡi lia một vòng quanh hàm răng, bật : “ lười mấy lời vô nghĩa của các . Hôm nay, hoặc các thả , hoặc xử luôn các !”
“Đm!” Tóc vàng tức giận, rút từ bên ghế sofa một bó gậy bóng chày kim loại quăng : “Anh em, xử nó cho tao!”
“Yaaahhhh.”
Tám tên côn đồ cầm gậy xông lên, hai tên dẫn đầu cùng lúc quét ngang về phía n.g.ự.c Bùi Húc.
Ánh mắt Bùi Húc lóe lên, hình hạ thấp, né gọn gàng, khuỷu tay đ.á.n.h ngang, đ.á.n.h vỡ cằm một tên, xoay tròn 360 độ tại chỗ, chân quét ngang sát đất, đá gãy chân tên thứ hai. Thuận thế chống tay xuống đất nhặt lấy gậy bóng chày, lao về phía sáu tên còn .
Chỉ chốc lát, bên trong nhà máy bỏ hoang, tiếng kim loại va chạm tóe lửa, tiếng la hét kêu rên vang khắp nơi.
Tóc vàng, mặt vuông và hai tên côn đồ còn trố mắt Bùi Húc hạ gục đàn em như gặt lúa, sắc mặt dần tái mét.
Không ai để ý, một cái thùng carton to đang lặng lẽ áp sát đất, trượt đến bên cạnh Bối Tiếu Tiếu. Từ thùng thò hai bàn tay, dùng d.a.o rọc giấy cắt sợi dây trói chân.
“Mmm mmm.” Mấy cô gái bên cạnh thấy thì cuống lên, dù miệng dán băng nhưng vẫn cố phát tiếng kêu cứu.
“Suỵt.” Cái thùng carton bật lên, lộ khuôn mặt trắng trẻo của Bạch Tuấn: “Đừng gấp, sắp tới lượt các cô .”
“Mmm mmm mmm!” Tiếng mấy cô gái bỗng lớn hơn.
Bạch Tuấn khựng , chợt từ xa Bùi Húc quát to: “Bạch Tuấn, bên trái!”
Bạch Tuấn chẳng kịp phản ứng, theo phản xạ lăn một vòng về bên trái.
Một cây gậy kim loại nặng nề nện xuống ngay bên cạnh, để vết lõm trắng nền xi măng.
“Lại là thằng nhóc thối tha !” Tóc vàng lạnh lẽo, vung gậy nhắm thẳng đầu Bạch Tuấn nện xuống.
“Á á á á á á!”
Bạch Tuấn ôm đầu lăn lộn chui , tình cờ tránh đòn đ.á.n.h của tóc vàng.
“Đm! Phế nó cho tao!” Tóc vàng hiệu ba tên còn lao lên.
Bạch Tuấn giống như con gián, lao vụt qua đống phế liệu và thùng gỗ vỡ, lợi dụng đủ loại chướng ngại vật để lẩn tránh, mỗi đều thoát hiểm trong tích tắc.
Tóc vàng và đồng bọn càng đuổi càng điên, xuống tay cũng càng nặng, gậy bay loạn xạ, mảnh gỗ văng tứ tung, sượt qua mặt Bạch Tuấn.
Bạch Tuấn chạy la thất thanh: “Bùi Húc, cứu với!!!”
Bùi Húc đá văng tên côn đồ thứ ba: “ đang bận, thấy hả?!”
“Bùi Húc, sắp c.h.ế.t áááá!”
“C.h.ế.t sớm siêu thoát sớm!”
“Đồ vô lương tâm!!!”
“Mày đừng mấy câu dễ gây hiểu lầm như !”
Tóc vàng tức bốc khói: “Hai thằng tụi mày thôi lải nhải tình cảm nam nam nữa ?!”
Bạch Tuấn bỗng khựng , phát hiện lỡ xông ngõ cụt, đầu , tóc vàng, mặt vuông cùng hai tên côn đồ khác đang hung hăng áp sát.
Bạch Tuấn co ro ở góc tường, run bần bật.
Tóc vàng và đồng bọn gõ gậy, nham hiểm.
Bạch Tuấn: “Các... các , gì từ từ .”
“Nói cái con khỉ! Xử nó!”
Bốn đồng loạt xông lên.
“Yaaahhhh!” Bạch Tuấn lăn thêm vòng nữa, vơ lấy cây cán chổi, nhắm mắt lăn quét loạn xạ.
Tóc vàng sơ ý, quét trúng mắt cá, ngửa đầu đập gáy xuống đất, bất tỉnh.
Một giây tĩnh lặng.
Mặt vuông và hai tên côn đồ trợn mắt, Bạch Tuấn đất ngơ ngác.
Đột nhiên, cả bốn đồng loạt gào lên, tiếp tục lao đánh.
Ba tên vụt gậy loạn xạ chẳng theo bài bản gì, Bạch Tuấn lăn lộn né tránh theo kiểu “đánh khỉ né voi”, khói bụi bay mù mịt, tiếng la hét vang dội...
“Bạch Tuấn!” Bùi Húc như một cơn gió lao đến: “Cậu ... ơ...”
Giữa cảnh bụi mù, Bạch Tuấn chống cây cán chổi lên, mặt phủ đầy đất, chỉ thấy đôi mắt sáng lóe, nhe răng: “Đồ vô lương tâm!”
Gò má, trán, khóe miệng của Bùi Húc đều dính máu, mà phì .
Bạch Tuấn cũng , lộ chiếc răng khểnh sáng bóng.
“OK! Cảnh cuối qua !” Cố Kỳ dậy, giơ loa: “Trạch nam phiêu lưu ký chính thức đóng máy! Chúc mừng !”
“Yeahhh, đóng máy vui vẻ!”
“Đóng máy vui vẻ!”
Toàn bộ đoàn phim vỗ tay reo hò, cả trường biến thành biển ăn mừng.
Tần Kiên và nhóm cascadeur tung Ngôn Bạc Ninh và Đường Cam Lan lên trời, Cố Kỳ và Chu Khang Bình vây chụp ảnh chung, khoác vai, ôm , cũng vỗ vai lớn.
Đàm Trì cùng bộ nữ diễn viên đều nhận một bó hoa tươi, Đồng Giang và Du Đại Lượng hò hét, sắp xếp xếp hàng chụp ảnh kỷ niệm đóng máy.
Tiếng màn trập vang lên, tất cả mồ hôi và nước mắt, nỗ lực và kiên trì, đều đóng băng thành những nụ trong ảnh, lưu trong trái tim mỗi .