Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 104: Chúng tôi đã chia tay
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:24:03
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đàm Trì bước khỏi cửa lớn của quán lẩu, liếc đồng hồ: 00:38.
“Mơ ước~ ở nơi phương xa~ tiếp tục nào, chúng tiếp tục uống~”
Một gã đàn ông cao lớn hai trai dìu qua cô, rượu nồng nặc bay theo suốt dọc đường.
Hình như... là tổ đạo cụ... thì ...
Đàm Trì còn sức mở album trong điện thoại để xác nhận, mùi rượu trong khí khiến dày cô cuộn lên dữ dội, vị cay nóng của lẩu suýt nữa trào lên cổ họng.
Không thể nôn, ăn suốt sáu tiếng , mà nôn thì phí quá.
Cô lặng lẽ xổm xuống, ấn huyệt Hợp Cốc.
“La la la~ la la la~”
Một nhóm cô gái tay trong tay hát lắc lư bước khỏi cửa quán lẩu: “ một tháng trang điểm! ghét kẻ mắt! ghét kem nền! ghét kem che khuyết điểm!”
Chắc là... tổ hóa trang? Còn... La Hàm?
Đàm Trì cũng chắc lắm.
“Mẹ ơi, đoàn phim khổ quá, con về nhà! Hu hu hu hu!”
“Hahaha, đóng máy ! Đóng máy ! Về nhà ngủ thôi, hahaha!”
Hai trai khoác vai , một , còn uốn éo dáng S quyến rũ.
“Tránh !” Mấy em tổ võ thuật da ngăm khiêng hai chạy ào cửa, hai trai chen đến mức ngã bệt xuống đất.
“Đạo diễn Cố, uống thêm chén nữa!”
“Nhà sản xuất Chu, cạn ly nào!”
Hai ngửa mặt hú lên như sói.
Cuối cùng Đàm Trì cũng nhận , là Du Đại Lượng, kẻ như điên là Đồng Giang, còn hai “cọng mì” tổ võ thuật khiêng lên xe là Cố Kỳ và Chu Khang Bình.
Xem tửu lượng của cũng tệ.
Đàm Trì thầm hài lòng nghĩ.
“Cuối cùng cũng tìm ...”
Một giọng non nớt vang lên từ xa đến gần, xuống bên cạnh cô.
Đàm Trì đầu, thấy một gương mặt.
Làn da trắng như sữa, hai má hồng ửng, đôi mắt cong như trăng khuyết, còn lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ.
“Đường Cam Lan.” Đàm Trì chỉ tay: “Không sai .”
“Đừng để lạnh.” Đường Cam Lan thở dài, tháo khăn quàng cổ xuống, quấn quanh cổ cô.
Khăn quàng mang theo ấm của , ấm áp dễ chịu, thoang thoảng mùi sữa dịu nhẹ.
Đàm Trì hít sâu một , cảm giác cuộn trào trong dày cũng giảm bớt nhiều.
“Đường Cam Lan.”
“Ừm?”
“ khó chịu.”
Dường như Đường Cam Lan thở dài, kéo cô lòng.
Đàm Trì rúc gọn trong vòng tay , cơ thể dần thả lỏng.
Bàn tay đặt lưng cô, nhịp nhàng vỗ nhẹ từng cái.
Nửa đêm lạnh giá, thở của hai hóa thành từng làn sương trắng, quấn lấy , hòa tan , kết thành từng đóa bông băng trong màn đêm.
Xe trung chuyển của tổ tài xế lượt khởi động, đưa đám “ma men” xiêu vẹo của đoàn phim về nhà.
Trước quán lẩu trở nên yên ắng, những chiếc lồng đèn đỏ cửa khẽ đung đưa, rải xuống đất ánh đỏ mơ hồ.
Không khí ẩm lạnh lướt qua má Đàm Trì, nhưng chẳng cô thấy lạnh, trái , cô còn cảm thấy nóng hơn.
Không... bản cô nóng lên, mà là bên cạnh đang nóng dần.
Bàn tay đang vỗ lưng chẳng từ lúc nào vòng qua eo, khẽ siết .
Hơi thở đỉnh đầu trở nên nặng hơn, trong mùi rượu nhẹ lẫn mùi sữa, giống hệt loại rượu sữa Mông Cổ cô từng uống khi nhỏ, vị ngọt nhưng hậu vị mạnh, chỉ một bát là thể say liền ba ngày ba đêm.
Đàm Trì thấy đầu ngày càng nặng, chậm rãi nghiêng xuống.
Một bàn tay nâng lấy gương mặt cô.
“Đường... Cam Lan?” Đàm Trì nheo mắt, cảm giác như kính dầu ớt che mờ, bóng dáng Đường Cam Lan mắt trở nên mơ hồ, chỉ đôi mắt là sáng rõ, giống như đá đen trong ngọn lửa, lóe lên ánh sáng nguy hiểm và xâm lấn.
Khoan ! Cái cách miêu tả ... quen thế!
Sau lưng Đàm Trì tê rần, cô lập tức tỉnh táo.
Khoảng cách giữa mặt Đường Cam Lan và cô đến năm centimet, thở nóng bỏng gần như lướt theo viền môi cô.
Ngón tay Đàm Trì lập tức hóa thành “vuốt”, bóp mạnh hai bên má .
Mặt Đường Cam Lan lập tức biến thành kiểu chu môi: “Ưm?”
“Anh định gì?” Đàm Trì cảm thấy ngay cả khi câu , khe răng của cũng phun lửa.
Ánh mắt Đường Cam Lan khẽ biến, sự nguy hiểm lập tức tan , trở thành sắc nâu trong trẻo.
Anh dời ánh mắt, đôi tai ửng đỏ.
Đàm Trì: “...”
“Khụ khụ, bốn vị, xe chỉ còn chuyến cuối, các ?”
Bác tài chiếc xe trung chuyển bên đường thò đầu hét một câu.
Bốn vị?
Đàm Trì giật , ngoắt , bèn thấy Ngôn Bạc Ninh cách đó hai mét, lưng cõng Tần Kiên say bất tỉnh, đôi mắt phượng vốn dài hẹp nay trợn tròn như hạt hạnh nhân.
“Anh... Ngôn!” Đường Cam Lan lập tức bật nửa mét, khuôn mặt đỏ bừng ánh đèn neon của quán lẩu, đỏ đến mức trông ... vui mắt.
“Khụ, chẳng thấy gì hết...” Ngôn Bạc Ninh cõng Tần Kiên bước nhanh lên xe.
Đường Cam Lan chạy lúp xúp theo : “Anh Ngôn, để giúp .”
Đồ c.h.ế.t tiệt!
Đàm Trì âm thầm đảo mắt, theo hai lên xe.
Trong xe bật điều hòa mạnh, còn mùi nước hoa ô tô kiểu “thẩm mỹ đàn ông”, nhưng vẫn át nổi hương sữa khăn quàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-104-chung-toi-da-chia-tay.html.]
Đàm Trì dựa ghế, bực bội kéo khăn xuống ném sang bên cạnh, cảm giác gò má và trán như áp ba quả trứng gà luộc nóng hổi.
Cô kéo khóa cổ áo xuống một đoạn, áp trán cửa kính, làn mát lạnh cuối cùng cũng xua bớt nóng bức trong lòng.
Ở ghế bên cạnh, Đường Cam Lan im lặng đến mức kỳ lạ, thậm chí thấy tiếng thở.
Đàm Trì nâng mí mắt, thấy bóng phản chiếu của Đường Cam Lan trong cửa kính.
Anh cũng áp trán lên cửa kính, chỉ thấy một cái gáy, tóc gáy rối thành một đống, vò từ lúc nào, y như cuộn len của Bạch Tuấn.
Đàm Trì đưa tay day trán, nhắm mắt .
“Ụ...." ghế vang lên tiếng của Tần Kiên, như sắp nôn.
“Phía túi nôn, đừng ói trong xe!” tài xế quát lớn.
Đàm Trì lập tức mở mắt, Đường Cam Lan rút sẵn túi nôn đưa phía : “Anh Ngôn!”
“Đại sư tỷ Tần chứ?” Đàm Trì hỏi.
Một giây im lặng.
Ghế , Tần Kiên tựa đầu lên vai Ngôn Bạc Ninh, cau mày, ngủ yên giấc. Ngôn Bạc Ninh nghiêng đầu, khép mắt Tần Kiên, khóe môi cong lên mỉm , ánh mắt dịu dàng như nước. Tư thế , khí , nét mặt , cùng ánh chan chứa tình cảm , chỉ cần mù thì ai cũng nhận ý nghĩa bên trong.
Dường như cảm nhận ánh mắt của hai , Ngôn Bạc Ninh sang, chớp mắt: “Không , cô uống say nhưng bao giờ nôn, ngủ một giấc là khỏe.”
Đường Cam Lan: “Vậy thì , .”
Đàm Trì: “Ồ ồ ồ.”
Hai , tiếp tục yên lặng, ngừng một chút đồng loạt xoay đầu, mỗi một bên cửa sổ.
Nửa đêm, đường phố vắng tanh, đèn đường vàng vọt vụt qua, in thành từng vệt sáng cửa kính.
Có lẽ tài xế cảm thấy khí trong xe quá tĩnh lặng, nên kết nối bluetooth, bật một bài hát mới của Trương Triết Hiên. Mấy hôm Đàm Trì mới , tên bài là “Thầm Yêu”.
[Lá xanh, hoa nở, một gặp em
Ánh sáng rực rỡ, như vì nhất nơi bầu trời đêm
Mỗi thấy, đều là tâm trạng nhất]
Quả thật đúng thời điểm chút nào.
Đàm Trì thấy mắt mỏi cay, mi còn nóng, chắc men rượu trỗi dậy. Cô áp trán cửa kính, gọng kính cộc mặt kính phát tiếng “cạch”.
Bên cạnh, Đường Cam Lan bỗng phát vài âm thanh kỳ lạ, giống như... nghẹn ngào?
Đàm Trì lăn trán kính lạnh, liếc sang bên cạnh.
Rồi cô thấy Đường Cam Lan nước mắt giàn giụa.
Anh thẳng đơ, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, cọ lên xuống đùi.
Anh mím môi, mắt đỏ hoe, những giọt lệ từ lông mi rơi tí tách, trong suốt lấp lánh, như châu như ngọc.
Trong khoảnh khắc đêm nay, giờ khắc , Đàm Trì cảm nhận thế nào là “lệ hoa đẫm mưa” từ một đàn ông.
Không hổ là dựa gương mặt để kiếm sống, đến cũng sẵn hiệu ứng lọc hình.
Nghĩ , Đàm Trì rút chiếc khăn quàng ghế, đưa cho Đường Cam Lan.
nhanh chóng đầu ngoài cửa sổ, để cái gáy kiêu ngạo cho cô, đưa cho cô một tờ khăn giấy.
Đàm Trì: “...”
Hả?
Điện thoại “ting” một tiếng, hiện tin nhắn.
[Điềm Thái]: Lấy khăn giấy mà lau.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: ?
[Điềm Thái]: Cô quá!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: ??
Đàm Trì ngẩn Đường Cam Lan, xoay , tháo kính của , lấy một tờ khăn giấy áp lên mí mắt .
Khăn giấy ướt, Đường Cam Lan đổi tờ khác, tiếp tục áp lên, ấm từ lòng bàn tay xuyên qua khăn, từng chút một tan cảm giác lạnh buốt, cay xè trong hốc mắt.
Thì ...
Đàm Trì nuốt nước bọt, mới phát hiện miệng vị mặn đắng.
Bàn tay áp mắt cô hồi lâu mới rời , Đường Cam Lan giúp cô đeo kính.
Anh mỉm , chỉ là nụ quá , xứng với nhan sắc của .
[Ngước bầu trời, gặp em, dẫu biển cạn đá mòn cũng chẳng thể quên ]
Bài hát đoạn cao trào, khiến tim khẽ run.
Đàm Trì rũ mắt, chậm rãi gõ điện thoại:
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Đừng .
[Điềm Thái]: ! đang luyện cảnh !
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Anh Ngôn thích, là chuyện .
[Điềm Thái]: Tất nhiên là chuyện !
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Chúng vui cho Ngôn.
[Điềm Thái]: tất nhiên vui!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Về nhà ăn lẩu đầu cá.
[Điềm Thái]: Vừa linh cảm, nghĩ món mới, Lẩu đầu cá thất tình thất vị, về sẽ cho chúng ăn.
Đàm Trì bật , một giọt nước mắt rơi xuống màn hình điện thoại, loang thành quầng sáng ngũ sắc.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Ừ.
[Điềm Thái]: Đừng với Ngôn, chúng lén ăn thôi.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Ừ.
Ghế , Ngôn Bạc Ninh chiếc điện thoại rung liên tục, chỉ dở dở .
Cuộc trò chuyện của hai “” ghế , từng chữ đều hiển thị trong nhóm ba “Ngọt mặn đều ngon”.
Ngôn Bạc Ninh: “...”
Này , thấy hết nhé.