Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 111: Đạo văn đạo văn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:24:10
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tháng 12 ở Kế Kinh, gió lạnh như d.a.o cắt.
Vừa bước quán cà phê Gấu Trắng, mắt kính của Đàm Trì lập tức phủ một tầng sương trắng, cả thế giới mắt mờ mịt như màn sương dày đặc.
“Đàm Trì, bên nè.” Giọng Trần Côn Minh vang lên từ bên trái.
Đàm Trì đành tháo kính xuống, lau mò bước đến khu ghế .
Trong đó hai , ngoài Trần Côn Minh còn một đàn ông chừng hơn ba mươi. Ăn mặc của tùy ý tinh tế: áo len cashmere, quần tây, bốt da cừu, để lộ một đoạn tất đen. Khuôn mặt chính khí, mày rậm mắt to, râu quai nón cắt tỉa gọn gàng, mang theo vài phần phong thái “quý ông lưu manh nhã nhặn”.
“Đây là Kỷ Thiệu Văn, cố vấn kịch bản . Về mảng nghề nghiệp, cô thể hỏi .” Trần Côn Minh giới thiệu.
“Chào thầy Kỷ.” Đàm Trì gật đầu.
Kỷ Thiệu Văn khựng : “Đàm Trì… khoa Trung văn, Đại học Công nghệ Kế Kinh, Đàm Trì?”
“Anh ?” Đàm Trì bất ngờ.
Kỷ Thiệu Văn im lặng, liếc Trần Côn Minh.
Trần Côn Minh ghé sát, hạ thấp giọng: “Thiệu Văn học khoa Thương mại quốc tế, cùng khóa với . Cũng coi như là đàn của em.”
“À.” Đàm Trì gật đầu: “Xin , nhớ rõ.”
“Thật sự nhớ ư?” Kỷ Thiệu Văn nhíu mày.
Đàm Trì giơ điện thoại lên: “Cho phép chụp một tấm nhé.”
“Hả?”
“Tách!”
Cô gọn gàng chụp xong, mỉm : “Lần sẽ cố nhớ thầy Kỷ.”
“…”
Trần Côn Minh vội phá tan bầu khí: “Ha ha, thôi việc . Đàm Trì, em hỏi gì?”
Đàm Trì lấy sổ ghi chép: “ tìm hiểu trạng thái sinh hoạt hằng ngày của một nhà hoạch định.”
“Trạng thái sinh hoạt?” Kỷ Thiệu Văn ngạc nhiên.
“ . Có như thế mới gần gũi, chân thật.”
“Thế thì các vị nên đến công ty chúng để trải nghiệm thực tế.”
“Bọn cũng lắm, nhưng bên sản xuất yêu cầu ba tháng nộp kịch bản, còn thời gian thực tập?” Trần Côn Minh khổ.
“Ra là thế. Vậy… các vị cụ thể phương diện nào?”
“Những việc thường ngày, cách sắp xếp chu kỳ công việc, quy trình dự án, trách nhiệm cụ thể của từng thành viên trong nhóm…”
“À, đời thường hả. Thì cũng chỉ là , họp, lập kế hoạch, văn án, tăng ca, tan …”
“Có thể chi tiết hơn ? Ví dụ mấy giờ thức dậy, ăn sáng bao lâu, đường mất bao nhiêu thời gian, lái xe tàu điện, ai chủ trì cuộc họp, quy trình , uống cà phê lúc họp?”
“Cần chi tiết thế cơ ?”
Đàm Trì và Trần Côn Minh đồng loạt gật đầu.
“Biên kịch cũng khổ thật.” Kỷ Thiệu Văn suy nghĩ, đáp: “ thường dậy lúc 6 giờ rưỡi, ăn sáng bằng ngũ cốc với sữa, lái xe đến công ty. Gặp đường thì mất một tiếng. Chín giờ chấm công, sáng nào cũng họp thường kỳ, do trưởng phòng hoạch định chủ trì, nội dung chủ yếu là theo dõi tiến độ từng dự án…”
Đàm Trì và Trần Côn Minh ghi chép, liên tục xen thêm câu hỏi.
Có câu hỏi chuyên môn như: “Bảng tiến độ dự án theo mẫu nào? Làm đo lường tốc độ đẩy tiến độ? Slide hoạch định khuôn mẫu sẵn ?”
Cũng câu hỏi ngớ ngẩn: “Giấy vệ sinh trong nhà vệ sinh mấy lớp? Mọi thường tám chuyện lúc nào? Cô lao công quét dọn lương bao nhiêu?”
Tiếng trò chuyện hòa hương cà phê đậm đặc, trong khí tiểu tư sản pha thêm vài phần trí tuệ.
Hai tiếng , cuộc phỏng vấn mới kết thúc.
“Cảm ơn Thiệu Văn nhiều lắm. Hay là để mời bữa cơm?” Trần Côn Minh đề nghị.
“Thôi, chiều còn hẹn khách hàng. Lần nhé.” Kỷ Thiệu Văn khoác áo , vươn tay về phía Đàm Trì: “Biên kịch Đàm, tạm biệt.”
Đàm Trì dậy, bắt tay.
Bất ngờ, Kỷ Thiệu Văn dùng sức, kéo cô gần, nhỏ giọng: “Đàn em, em thật sự nhớ ?”
Một luồng mùi khói t.h.u.ố.c xộc mũi.
Đàm Trì nghiêng đầu né tránh, rút tay : “Không nhớ.”
Kỷ Thiệu Văn nhướng mày , buông tay cô , chỉ bắt tay qua loa với Trần Côn Minh rời khỏi quán.
Trần Côn Minh ghé sát, mắt đầy ý trêu chọc: “Ơ, thấy Kỷ Thiệu Văn hứng thú với em nhỉ?”
Đàm Trì theo bóng lưng , nhíu mày: “Hình như ấn tượng về .”
“Thật ? Người khiến em nhớ kỹ nhiều nhé. Chẳng lẽ… hồi đại học em từng thầm mến ? Nghe nhà xe ở Kế Kinh, nổi tiếng là ‘trai độc ’. Hay là… tính tiến tới chút ?”
Đàm Trì cúi đầu, ảnh chụp trong điện thoại.
“Ơ , đừng bảo là em nghiêm túc nhé? đùa thôi! Nếu em mà chạy theo thật, thì tiểu Đường nấu thành lẩu cá đầu to mới lạ!” Trần Côn Minh la oai oái.
Đàm Trì nhanh tay ghi chú tấm ảnh:
[Ánh mắt dầu mỡ, lông mày chẳng gì lành, ria mép giả vờ phong độ, nụ như ruồi xanh vo ve.]
Trần Côn Minh liếc thấy, cạn lời: “…”
“ là quen mắt…” Đàm Trì lẩm bẩm.
“Thôi , chỉ là một cố vấn, gặp chẳng mấy , khỏi nghĩ nhiều.” Trần Côn Minh phịch xuống, vẫy tay gọi phục vụ: “Cho hai mì Ý xào.”
“Thêm một súp nấm.” Đàm Trì cất sổ ghi chép.
Cô bé phục vụ nhanh chóng ghi đơn, chần chừ hỏi: “Giờ trong quán chỉ còn hai vị khách, thể bật tivi ạ?”
Trong quán chỉ một cái tivi treo tường, bình thường chiếu quảng cáo cà phê. Hôm nay hiểu đen sì.
“Ừ, mở .” Trần Côn Minh gật đầu.
“Cảm ơn chị.” Cô bé vui vẻ chạy , chuyển kênh sang đài Lam Tự.
Ngay đó, từ trong bếp vang lên tiếng hét chói tai, mấy cô bé phục vụ ùa , chen chúc quầy, mắt dán chặt lên màn hình. Ngay cả ca trưởng cũng nhào tới.
Không chỉ Trần Côn Minh, ngay cả Đàm Trì cũng tò mò ngoái .
12 giờ trưa, chương trình phỏng vấn giải trí quen thuộc đang phát sóng. Màn hình hiện dòng chữ thật to: “Nụ của , mang đến hương vị mùa xuân.”
Nhân vật chính bước chính là Đường Cam Lan.
“A a a a, Bắp cải đáng yêu quá!”
“Đẹp trai quá!”
“Trời ơi, như thần thế !”
Mấy cô phục vụ tay nắm tay hét rầm trời.
Đàm Trì và Trần Côn Minh liếc , phì .
“Dạo tiểu Đường đang gì thế?” Trần Côn Minh hỏi.
“Đang chọn kịch bản. Vu Ngang bộ quan trọng, thể hấp tấp.”
“Cái tên Vu Ngang đúng là bản lĩnh, tài nguyên thương mại lập tức kéo đến. Giờ cũng thấy mặt tiểu Đường, từ tàu điện ngầm đến bến xe buýt.”
“Ừ.”
“Cậu dọn khỏi nhà em cũng hai tháng nhỉ?”
“Ừ.”
“Lâu gặp, cũng nhớ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-111-dao-van-dao-van.html.]
Đàm Trì đáp, chỉ ngẩng đầu Đường Cam Lan màn hình.
Nụ của vẫn tươi tắn nhưng khí chất dường như đổi. Hình như thêm cái gì đó, như chẳng thêm gì cả, chỉ là… ánh mắt, cử chỉ đều mang theo một hương vị khiến thể rời mắt.
Khuôn mặt đổi .
Đàm Trì thở dài thầm lặng, giơ điện thoại chụp màn hình, ghi chú mới:
Ánh sáng lấp lánh như vàng.
20 phút , buổi phỏng vấn kết thúc. Vài cô phục vụ vẫn còn mê mẩn bàn luận nhan sắc Đường Cam Lan.
Trần Côn Minh và Đàm Trì ăn mì Ý, hững hờ xem quảng cáo phim mới.
Một bộ phim truyền hình mùa vàng sắp chiếu đài Lam Tự, trailer giả vờ “chất lượng”: tông màu ảm đạm, nam nữ ngược luyến tình thâm, diễn viên chính là Trương Triết Hiên và một tiểu sinh nhóm nhạc PLEX, gương mặt na ná . Nhạc nền bi thương, bật cái tên phim: “Một vầng trăng khuyết, một vệt tà dương”.
“?” Đàm Trì cứng họng.
Cái quái gì đây?
“À, nhớ ! Đây là phim mới của Đằng Các!” Trần Côn Minh sặc mì, ho sặc sụa.
“Đằng Các?” Đàm Trì nhíu mày.
“Ừ, hội thảo kịch bản ! Sau đó nhà đầu tư rút vốn, dự án đình trệ nửa năm. Về Đằng Các bắt tay với Húc Quang, dự án, thành cái phim . Nghe Húc Quang cực kỳ coi trọng, còn dự đoán sẽ thành b.o.m tấn năm nay. Không ngờ lên sóng giờ vàng.”
“Bom tấn?” Đàm Trì nhắc .
“Bom cái con khỉ! Chỉ cần tên Đằng Các với Húc Quang là chắc chắn sẽ thành… đại t.h.ả.m họa.”
Quả nhiên, đúng như dự đoán, bộ “Trăng khuyết tà dương” chẳng khác gì một bộ phim rác.
điều mà ai ngờ đến là bộ phim t.h.ả.m hại đến mức kinh thiên động địa, quỷ thần cũng .
Đằng Các vẫn theo công thức chuẩn Mary Sue, khoác bên ngoài cái vỏ phim chính kịch lịch sử, nhưng lịch sử thì sai lệch khắp nơi, lời thoại rối rắm như một nồi cháo thiu, ăn khớp, tình tiết phi logic, nhân vật thì ba tập nhỏ sụp, năm tập lớn sụp. Ngay cả dàn diễn viên từng quảng cáo là nhan sắc đỉnh cao, sự "tàn phá" của tạo hình, phục trang, đạo cụ, cũng biến thành t.h.ả.m họa nỡ .
Sau khi chiếu 10 tập, mạng bùng nổ hot search với tin “Một vầng trăng khuyết, một vệt tà dương” đạo văn.
Người đầu tiên tố cáo đạo văn là từ giới tiểu thuyết đam mỹ. Độc giả phát hiện hơn 60% tình tiết và lời thoại của phim là copy từ những bộ đam mỹ ít . Chưa đầy 12 tiếng, "bảng màu" chứng cứ bay khắp internet, mà là kiểu copy-paste thô sơ nhất, bằng chứng rành rành thể chối cãi.
Ngay đó, bố cục khung hình, trang phục bóc mẽ là chép từ tác phẩm của một nhà thiết kế phục cổ đời Đường; nhạc phim tố lấy cắp từ một bộ phim truyền hình ít ở Mỹ; thậm chí ngay cả poster tuyên truyền cũng là đạo từ một họa sĩ game trong nước.
Có thể là "đạo từ đầu đến chân, chẳng chừa cái quần lót".
Trong chốc lát, cả mạng đồng loạt mắng chửi, phẫn nộ ngập trời.
Các từ khóa “Đằng Các đạo văn chứng cứ”, “Đằng Các cút khỏi giới biên kịch”, “Truyền thông Húc Quang vô sỉ”, “Đạo văn cả nhà c.h.ế.t hết”... nhanh chóng leo lên bảng hot search. Đằng Các và Húc Quang tài lực hùng hậu, bỏ tiền gỡ hot search, còn thuê thủy quân tẩy trắng. Nào ngờ càng chọc giận dân mạng, hùng bàn phím càng hăng, spam ròng rã 3 tiếng, Đằng Các và Húc Quang nữa lên hot search. Hai công ty bỏ tiền gỡ. đầy 2 tiếng, hot search ba, từ khóa biến thành “Chó đạo văn gỡ hot search”, “Vì tiền mà tư bản hổ”.
Ba ngày trôi qua, mạng xã hội náo loạn ngừng. Vài KOL thích hóng hớt ẩu đả cũng bài chỉ trích, kéo theo thủy quân gào thét kiểm soát bình luận. Ai ngờ đụng ngay ổ ong vò vẽ: các đại V Weibo lăn xắn tay áo, một đấu cả trăm, lao xuống cãi . Chưa đầy 6 tiếng, cuộc chiến mắng mỏ bùng nổ dữ dội hơn, thậm chí còn kinh động đến sáu cơ quan chính phủ tài khoản V chính thức, đồng loạt lên tiếng bóng gió, nhắc nhở pháp luật như “tôn trọng bản quyền”, “luật bản quyền”, “quy định quản lý từ truyền thông của quốc gia”…
Trên mạng ầm ĩ như vỡ chợ, vô fan chính nghĩa tức giận đòi công bằng cho các tác giả, nhưng ít ai ba nhóm biên kịch khốn khổ Đằng Các chép nát đến mức còn xương vụn.
Trong phòng họp của studio biên kịch Chương Duệ, chị Hoa, Trần Côn Minh, Đàm Trì, thêm đội ngũ của Hứa Hoằng Tài và nhóm Chương Duệ, tất cả quanh bàn họp, mặt đen kịt như đáy nồi, dán mắt bản đề cương kịch bản của .
Chương Duệ nghiến răng: “Má nó chứ, Đằng Các còn hổ ? Cái phần phá án rõ rành rành là copy từ bản thầu của chúng !”
Hứa Hoằng Tài bực tức: “Bối cảnh đời Đường với phần cung đấu cũng chép của !”
Chị Hoa đập bàn: “Còn thiết lập nữ chính chạm đồ vật thể thấy ba giây tương lai, cũng là lấy của chúng !”
“Kiện nó!” Chương Duệ quát to.
“! Kiện nó! tin lột sạch tài sản của nó! Nếu kiện cho nó sạt nghiệp, thì cái họ Hứa ngược !” Hứa Hoằng Tài gào lên.
“Kiện? Mức độ đạo văn Đằng Các đầu . Cũng từng kiện, nhưng ai thắng ?” Chị Hoa khẩy.
“Lần nó copy quá trắng trợn! Bằng chứng rõ rành rành, nhất là mấy tác giả web đam mỹ , cơ bản là chép từng chữ từng câu! Sao kiện ?!”
Đàm Trì dùng cán bút ấn huyệt thái dương, : “Vấn đề là trang web đam mỹ là một giới nhỏ, tác giả đa phần thời gian và kinh tế để theo kiện. Hơn nữa, giới khá đặc biệt, nếu thật sự tòa…”
Cô dừng , tiếp.
Trần Côn Minh thở dài: “Chuẩn mực xác định đạo văn nghiêm khắc. tính , Đằng Các đúng là copy paste, nhưng mỗi tác phẩm nó chỉ lấy một lượng đủ, nếu tính theo tỷ lệ đạo văn thì e rằng đạt chuẩn để xử.”
Cả phòng họp chìm im lặng c.h.ế.t chóc.
“Không xong !” Tiểu Tào pha cầm điện thoại lao hét: “Mau hot search một !”
Mọi kinh ngạc, đồng loạt mở điện thoại.
Trên top hot search hiển thị một tiêu đề: “Biên kịch dung hợp tình tiết bằng big data”.
Bấm , là một đoạn video giám sát mờ nhòe, rõ mặt. Chỉ thấy một cô gái mặc váy công sở màn hình chiếu, chuyện hùng hồn.
[Dựa theo lý thuyết big data tránh rủi ro của thầy Lâm, thì biên kịch nên gì mới là an nhất?]
[Ghi từng thiết lập nhân vật, từng điểm tình tiết, từng cao trào ăn khách nhất, sắp xếp , dung hòa, chỉnh sửa thành một kịch bản mới, đó chính là kịch bản an nhất!]
[ gọi nó là, Phương pháp kịch bản sáng tạo dung hợp big data]
Video dừng đột ngột.
Cả phòng hốt hoảng, đồng loạt sang Đàm Trì.
Chị Hoa mặt mày tái nhợt: “Đàm Trì, đây… đây chẳng chính là bài phát biểu của cô ở buổi thầu kịch bản của Đằng Các …”
“Nhìn bình luận bên !” Trần Côn Minh hét lên.
[Đừng hỏi là ai]: Đây chính là biên kịch bây giờ, chiêu dung hợp tình tiết bằng big data, gom đạo văn một mối, là cấp độ vô sỉ cao nhất! P/S: Đây biên kịch của Đằng Các, mà là trưởng nhóm của một đội biên kịch khác. Kịch bản Một vệt tà dương, là đội của cô dùng chiêu đạo văn mà thành, đó bán cho Đằng Các. Đằng Các chẳng qua là lừa thôi!
Bình luận:
1: Vãi thật, mở mang tầm mắt!
2: Mẹ nó, giờ biên kịch cái dạng gì thế?!
3: Xàm, của Đằng Các? Rõ ràng là studio Đằng Các!
4: Reply lầu 3: Đây đúng là studio Đằng Các, nhưng đây là buổi thầu kịch bản, biên kịch là đội bên ngoài.
5: Đm, con đàn bà là ai? Thứ vô sỉ như cũng chui giới biên kịch ?!
6: Ghê tởm!
7: Tìm nó , gửi d.a.o gọt giấy cho nó!
8: Dám đạo văn đại đại của , nguyền rủa cả nhà cô đường xe đ.â.m c.h.ế.t hết!
9: Đi c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t!
10: Thứ như , xứng đáng sống!
Lập tức, hướng gió dư luận xoay ngược. Hàng triệu mũi đao đang c.h.é.m studio Đằng Các bất ngờ đầu, đ.â.m thẳng về nữ biên kịch trong video. Lời nguyền rủa, nhục mạ, xúc phạm, công kích cá nhân tràn ngập như sóng thần.
Phòng họp lặng như tờ, tất cả đều sững sờ.
Đàm Trì cứng đờ ghế, bàn tay vô thức cầm điện thoại, lưng lạnh toát, tiếng ù chói tai xuyên não như hàng nghìn ác linh oan hồn gào thét c.ắ.n xé.
Đột nhiên, phần bình luận nhảy một dòng mới:
[Người trong cuộc 32568]: là trong đoàn phim, biên kịch , cô họ Đàm, là…
Tim Đàm Trì như ngừng đập, cô lập tức quẹt tay, nhưng tin nhắn trong nháy mắt biến mất.
“♪ Hấp dê non~ mài d.a.o thái rau~ ♪” Nhạc chuông di động vang lên chói tai, Đàm Trì bật dậy.
Màn hình hiện tên gọi: Liên Bồng Miêu.
Đàm Trì run giọng: “Alo…”
“Trì Trì, ở ?”
“Tớ đang...”
“Không cần ở , lập tức đến công ty tụi tớ!” Giọng Liên Bồng Miêu gấp gáp đến vỡ giọng.
“Cậu bới !”