Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 113: Hóa ra cô ấy không đủ mạnh mẽ
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:24:12
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cách studio IVN 5 km, tại tầng 28 của tòa nhà văn phòng Thiên Thái.
Trong phòng việc đặc thù của Công ty Dịch vụ Mạng Liên Bồng Ba Tiêu Miêu, tiếng gõ bàn phím vang lên dồn dập.
Văn phòng rộng 300m², bốn phía treo lơ lửng 48 màn hình, chia thành tám nhóm, mỗi nhóm sáu cái, mỗi nhóm một hacker hàng đầu đang miệt mài việc.
Những ký tự xanh thẫm như dòng lũ cuồn cuộn chảy màn hình, thỉnh thoảng xen kẽ những dấu chấm than đỏ chói, cùng tiếng còi báo động vang dội khiến màng nhĩ ong ong.
Liên Bồng Miêu khoanh tay lưng, ánh mắt lia nhanh khắp các màn hình, sắc mặt thoạt như mặt quỷ nanh ác.
Chị Hoa, Trần Côn Minh và Tiểu Tào giữa phòng, hết trái ngó , cả ba gương mặt đều như thể thấy UFO.
Chị Hoa: “Ghê gớm thật!”
Trần Côn Minh: “Đỉnh thật!”
Tiểu Tào: “Giờ hacker hợp pháp luôn hả?!”
“Cái gì mà hacker, là dịch vụ an ninh mạng đó!” Ba Tiêu Diệp hét một tiếng: “Chị Hoa, đúng, đăng tin bới móc thông tin cá nhân nhiều thế? Hết đợt đến đợt khác, chẳng giống hành vi tản mát của mấy dân hóng hớt bình thường, trông như tổ chức.”
“Có tổ chức?” Liên Bồng Miêu trừng mắt: “Tra cho xem thằng nào to gan dám tổ chức bới móc đời tư nhà Trì Trì của !”
“Họ dùng một công ty marketing online tên Cần Cù Tác Nghiệp, thuê tới hai vạn tài khoản thủy quân, chia ca chia đợt tung tin cá nhân. tìm lịch sắp xếp của bọn họ !” Hacker một báo.
Hacker hai: “Còn một công ty nữa, Dịch vụ Marketing Huy Hoàng, trướng bốn vạn tài khoản xác sống, chuyên phụ trách thao túng dư luận mạng.”
Hacker ba: “Công ty Dịch vụ Mạng Lục Lục Đại Thuận, chuyên lo đẩy like và share.”
Hacker Bốn: “ phát hiện năm công ty marketing bản thảo bài sẵn, ba công ty phụ trách tẩy trắng cho Đằng Các, năm công ty khác lo cho Húc Quang. Tất cả dự kiến đăng trong một tiếng nữa.”
Liên Bồng Miêu: “Hack hết cho !”
“Rõ!”
Hacker năm: “ hack group WeChat của các quản lý Húc Quang, bọn họ đang bàn mưu định nhờ fan nghệ sĩ gây đợt c.h.ử.i rủa tiếp theo. giá cả với mấy fan leader thống nhất, nên còn cãi .”
Liên Bồng Miêu: “Toàn bộ màn hình, chụp hình, lưu chứng cứ, công khai gửi cho tất cả fanclub. Cho fan sáng mắt !”
“ tìm hai tài liệu!” Ba Tiêu Diệp hét lên: “Một là thông báo của Hiệp hội Biên kịch Quốc gia, hẹn gặp phụ trách phòng biên kịch Đằng Các, ghi ngày hôm qua. Còn một văn bản khẩn của cục Quảng Điện về bảo vệ bản quyền, cuối cùng đích danh phê bình Đằng Các, bắt buộc chỉnh đốn.”
“Có chỉ thị từ , Đằng Các chịu nổi nên mới chơi trò hèn hạ!” Trần Côn Minh tức giận.
“Đám thủy quân chắc chắn do Đằng Các thuê!” Tiểu Tào hét: “Bọn họ đẩy chị Đàm gánh tội, tẩy trắng cho !”
“Đã tìm bản ghi hình giám sát đầy đủ ?!” Liên Bồng Miêu gào.
“Chưa!” Hacker bảy và tám đồng thanh: “chúng lục tung hết máy tính công cộng, cá nhân, thiết lưu trữ giám sát của Đằng Các, thấy bản gốc, chỉ video nửa đoạn mạng.”
“Hack điện thoại, Weibo, ổ đĩa mạng, tất cả thiết lưu trữ! Nhất là thằng Hồ Tấu, quanh nhà nó cũng bỏ sót một camera nào!”
“Rõ, Miêu lão đại!”
Căn phòng một nữa tiếng gõ phím như thác đổ bao trùm.
Liên Bồng Miêu bồn chồn , gần như hắc hóa: “Quỷ tha ma bắt, vẫn tìm video gốc?!”
“C.h.ế.t tiệt, một đợt đăng tin bới móc nữa tới ! Mau ai đó hỗ trợ!”
“Đcm, hết ? Đào bới thông tin cá nhân là phạm pháp đó!”
“Chẳng lẽ bọn chúng định ép biên kịch Đàm đến đường cùng để tế trời chắc?!”
“Có chúng ở đây, đừng hòng phát nửa chữ nào liên quan đến biên kịch Đàm! Liều mạng luôn!”
“Số tám, giám sát bên phát hiện gì ?”
“Cóc khô gì , chỉ phát hiện Hồ Tấu ba nhân tình, trong đó còn một bà chồng!”
“ phát hiện một tài liệu mật, má nó, Đằng Các tuyển biên kịch còn ghi rõ giá cả? Trợ lý biên kịch trưởng, một năm 130 ngàn? Điên !”
“Rốt cuộc bản video gốc ở cơ chứ!!!”
Trong studio, đám hacker như ngọn núi lửa sắp phun, đám biên kịch theo chị Đàm thì cuống cuồng như kiến chảo nóng. Thế mà nhân vật chính ung dung ghế, từ tốn gõ điện thoại.
“Tiểu Đàm, lúc nào mà em còn nghịch điện thoại?!” Chị Hoa phát điên.
“Em trả vài tin nhắn thôi.” Đàm Trì gửi dòng: [Tớ đang ở công ty Liên Bồng Miêu, hiện tại an , đừng lo.] đến nhóm chat Ngũ Nhân Nguyệt Bính đang nổ tung, đến Ngôn Bạc Ninh đang liên tục truy hỏi, đến Cố Kỳ đang định bay gấp về Kế Kinh. Sau đó cô khóa màn hình, dậy.
Cô giữa phòng việc, ngẩng đầu, mắt kính dày phản chiếu ký tự xanh lục nhấp nháy, biểu cảm lạnh như máy móc.
Lâu thật lâu, cuối cùng cô lên tiếng: “Miêu Miêu, xem thử giá cổ phiếu Truyền thông Húc Quang và báo cáo tài chính đến tháng .”
“Được.” Liên Bồng Miêu xông tới máy tính của Ba Tiêu Diệp, giành bàn phím gõ điên cuồng một phút: “Có ! Truyền thông Húc Quang ơi, chỉ trong hai tuần mà bốc 10 tỷ giá trị thị trường?!”
Chị Hoa: “Không do cái vụ ‘Trăng khuyết tà dương’ bóc đạo nhái ?”
Đàm Trì: “Xem tiếp hồ sơ pháp vụ của Húc Quang, tra phần liên quan đến Đằng Các.”
“Có ! Đây là biên bản cuộc họp cấp cao Húc Quang, nội dung về ảnh hưởng tiêu cực từ vụ đạo nhái kịch bản tà dương. Hội đồng quản trị quyết định kiện Đằng Các, đòi bồi thường tiền khổng lồ, hiện khởi động quy trình.”
Trần Côn Minh ngớ : “Vậy tức là Húc Quang định lấy Đằng Các vật hy sinh?”
Ba Tiêu Diệp: “ tìm thấy , ba công ty marketing Đằng Các thuê, mà chính là bọn Húc Quang !”
“Đổi chiến trường, lật tung Truyền thông Húc Quang, tìm bằng bản video gốc!” Liên Bồng Miêu hét.
“Rõ! Miêu lão đại!” Đám hacker một nữa dấn trận chiến.
Chị Hoa, Trần Côn Minh, Tiểu Tào đồng loạt thở phào, cùng sang Đàm Trì.
Đàm Trì thẳng tắp, nét mặt hề biến đổi, đôi mắt đen láy sâu thẳm khó dò.
Tiểu Tào: “Chị Đàm đỉnh quá, bản đào thông tin cá nhân mà vẫn giữ bình tĩnh thế .”
Trần Côn Minh: “Từ hồi quen cô ở đại học, thấy , chuyện càng lớn, cô càng vững vàng đến mức kinh khủng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-113-hoa-ra-co-ay-khong-du-manh-me.html.]
Chị Hoa: “Tiểu Đàm đúng là tiểu Đàm, mãi mãi bình tĩnh, kiên cường, quả thực là tấm gương cho chúng noi theo!”
Đàm Trì rủ mắt xuống, ngón tay giấu trong tay áo co .
Bình tĩnh ?
Đương nhiên bình tĩnh.
Kiên cường ?
Đương nhiên kiên cường.
Nếu đủ bình tĩnh thì cơ hội lật ngược tình thế.
Nếu đủ kiên cường thì sẽ đ.á.n.h gục.
Chuyện thoạt vẻ hung hiểm nhưng thật khó giải chỉ cần tìm đoạn video đầy đủ, tung nửa thì thể rửa sạch cái mũ “đạo nhái biên kịch”.
Vốn còn lo Đằng Các Studio để rửa trắng cho sẽ dứt khoát xóa sạch video.
bây giờ là Húc Quang và Đằng Các thông đồng thao túng, Húc Quang chắc chắn sẽ để đường lui, bọn họ nhất định giữ video đầy đủ để uy h.i.ế.p Đằng Các.
Theo logic mà suy, chắc chắn là .
...
Hiện thực kịch bản, liệu thật sự logic ?
Đàm Trì siết chặt ngón tay.
Không !
Hiện thực vĩnh viễn logic!
Nếu tìm video đầy đủ thì ?
Tình huống tệ nhất hẳn là rút khỏi giới biên kịch.
Thế thì sẽ mưu sinh bằng cách nào?
Dựa tiểu thuyết mạng?
Nếu ăn tiền subscribe, chọn đề tài đang hot, ít cũng thể đảm bảo cơm áo.
Vấn đề duy nhất là lỡ thông tin cá nhân phơi bày...
Liên Bồng Miêu thể mãi giúp , nếu thật sự ngày … địa chỉ, điện thoại, chứng minh nhân dân…
Có thể sẽ gửi d.a.o lam đến, hoặc biến thái theo dõi quấy rối, hoặc là…
Cũng , thể báo cảnh sát, thể thuê vệ sĩ, thể chuyển nhà, thể đổi tên đổi họ… thể…
ba tiếng , dòng bình luận đầu tiên Weibo lộ thông tin cá nhân bỗng ùa về trong đầu.
[ biên kịch , họ Đàm…]
Lúc đó cảm thấy thế nào?
Não trống rỗng, tim co thắt, mồ hôi tuôn ào ạt, sống lưng lạnh buốt, ù tai dồn dập đó chính là...
Sợ hãi!
Giống như vô xông lên lột sạch quần áo, kéo trần truồng mặt đám đông. Hàng vạn hò hét, mắng chửi, phun nước bọt. Họ kêu gào, họ nhạo, họ hóng hớt, họ ném những hòn đá vô hình thể trần trụi của , thấy m.á.u văng thì phá lên , còn lấy bánh bao chấm máu, : “Trời ạ, ngon quá trời ngon!”
Dạ dày bắt đầu co thắt, axit dày cuồn cuộn, thứ chất lỏng bỏng rát như sắp trào lên tận cổ họng.
Nếu như Liên Bồng Miêu, nếu Liên Bồng Miêu hacker, nếu Liên Bồng Miêu chậm nửa giây mới phát hiện thông tin cá nhân lộ, nếu…
Đàm Trì mím chặt môi, nghiến răng, cố gắng nuốt nước bọt, nhưng miệng khô khốc, dường như nước miếng ngừng tiết, cổ họng đau như ai đó xé toạc, cơn đau lan , nhanh tràn khắp cơ thể...
Đàm Trì cảm giác cơ bắp tay chân mỏi nhừ, gần như vững ...
Tiếng gõ bàn phím bỗng xa xăm, màu sắc mắt loang lổ bong tróc, một lớp sương đen đặc quánh ngưng tụ trong khí tạo thành bức màn dày đặc bao trùm lấy cô.
“Đàm Trì!”
Đột nhiên, một giọng vang lên phía .
Đàm Trì giật bắn, bức màn quanh bỗng chốc tan biến.
Một nhanh chóng bước đến mặt, : “Đàm Trì…”
Đàm Trì ngẩng lên ngơ ngác .
Khung cảnh mắt từng chút trở nên rõ nét...
Đó là một đôi mắt. Mí đôi sâu tựa như đẽo gọt thành hình tứ giác cân đối, hàng mi dài cong dày, làn da trắng mịn như sữa nóng, đồng tử màu nâu trong suốt như suối ngầm, gợn sóng lay động từng lớp.
Lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, áo khoác còn mang theo lạnh mùa đông ngoài trời, mát lành, tinh khiết, khiến mắt Đàm Trì tức khắc phủ một tầng sương mờ.
À. Là Đường Cam Lan.
Đàm Trì nghiêng đầu, chớp đôi mắt mỏi rát hỏi: “Sao ở đây?”
Lông mày Đường Cam Lan nhíu , thấy câu hỏi , chân mày mới giãn đôi chút, mắt cong xuống vài milimet, như buồn bã, như xót xa, là tức giận?
Chưa kịp để Đàm Trì phân biệt rốt cuộc là cảm xúc gì thì mắt bỗng tối sầm, đầu “bộp” một tiếng ngã lòng Đường Cam Lan.
Cánh tay vòng ngang eo siết , mùi sữa dịu nhẹ hóa thành ánh nắng rực rỡ, sưởi ấm tứ chi lạnh buốt.
“Đừng sợ.” giọng nhỏ mềm mại : “Có ở đây.”
Nước mắt tức thì trào , thấm ướt n.g.ự.c áo Đường Cam Lan.
Thì cô hề bình tĩnh kiên cường, mà chỉ là gặp khiến trở nên mềm yếu thôi.