Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 116: Cố Kỳ tái xuất
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:24:15
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tháng Hai, Tết âm lịch. Sau một năm bận rộn, Đàm Trì bay về Tam Á, cùng ba đón một cái Tết đoàn viên.
Ba Đàm tất nhiên hiểu rõ những cuộc đấu đá mạng. Đến khi họ chuyện sự kiện Đằng Các thì thứ sớm lắng xuống. Bài phỏng vấn của Đàm Trì còn phát sóng CCTV, khiến cô trở thành nổi tiếng khắp làng quê Đông Bắc.
Cả dịp Tết, khách khứa kéo đến nhà Đàm Trì đông như trẩy hội. Đàm Trì cảm giác như con khỉ đem cho thiên hạ ngắm, trái ba cô cùng dì hai và chồng dì thì vui hết cỡ, tận dụng ánh hào quang của “ nổi tiếng trong nhà” mà dịp khoe khoang.
Danh tiếng của Đường Cam Lan và Ngôn Bạc Ninh cũng tiếp tục lên cao. Hai liên tục xuất hiện trong các chương trình gala Tết của nhiều đài truyền hình lớn, thậm chí ngay cả cửa hàng KFC khu chung cư cũng biển quảng cáo thành hình cắt standee của Đường Cam Lan.
Các bà trong đội múa quảng trường ở Đông Bắc thì từ hào hẳn , gặp ai cũng khoe rằng từng biểu diễn chung sân khấu với ngôi .
Kết quả là Đàm Trì đột nhiên nhận hơn trăm “nhiệm vụ xin chữ ký” cho Đường Cam Lan và Ngôn Bạc Ninh.
nổi tiếng cũng cái lợi.
Ví dụ như chuyện xem mắt hàng năm, năm nay cuối cùng cũng dẹp hẳn.
Nguyên nhân đơn giản, dì hai cho rằng bây giờ đẳng cấp của Đàm Trì còn như xưa, mấy “dưa méo táo dập” xứng. Dì bắt đầu để mắt đến những “quý tộc độc ” cao cấp hơn, chỉ là do mối quan hệ còn hạn chế nên tạm thời tiến triển.
Đàm Trì thì nhận một lời mời khá kỳ lạ gửi ai khác ngoài Kỷ Thiệu Văn, cố vấn kế hoạch. Anh nhân dịp Tết hẹn gặp đàn em, nhưng Đàm Trì ở xa ngàn dặm nên đổi Tết gặp.
Ai cũng hiểu luật ngầm trong giới xã hội, “Hẹn ” thì đồng nghĩa với từ chối.
Quả nhiên, từ đó về Kỷ Thiệu Văn cũng liên lạc nữa.
Tóm , nửa đầu kỳ nghỉ Tết, Đàm Trì tận hưởng khá thoải mái và thảnh thơi. Đến mùng năm tết, một bộ phim chiếu Tết rạp, chính là phim hành động “Cảnh Hẻm” của đạo diễn nổi tiếng Hứa Huy.
Bộ phim công chiếu nhận vô lời khen, tiếng tăm vang dội. Điểm Douban mở màn 8.5, Maoyan lên đến 9.6, chỉ trong 7 ngày doanh thu phòng vé vượt 1 tỷ. Tỷ lệ lấp đầy ghế, đ.á.n.h giá đều tăng vọt, giới trong ngành dự đoán phim khả năng vượt mốc 3 tỷ.
Ba diễn viên chính trong phim gồm:
Nam chính: ảnh đế trung niên Tả Minh.
Nam phụ hai: thị đế Bạch Mẫu Đơn năm , Phương Hằng, đầu từ màn ảnh nhỏ chuyển sang màn ảnh rộng gặt hái thành công rực rỡ, chắc đội ngũ quản lý vui đến nỗi mơ cũng .
Nam phụ ba: mới mẻ hơn nhiều, một tân binh xuất từ nhóm nhạc thần tượng, nhan sắc đôi chân dài, lưu lượng cực khủng chính là Nhậm Hạo Quang, đội trưởng nhóm Plex của công ty truyền thông Húc Quang.
Nhờ ánh hào quang Truyền Thông Húc Quang, hàng loạt tài khoản marketing, kênh bình phim, show giải trí, tạp chí, hợp đồng đại diện... ùn ùn kéo đến, đẩy Nhậm Hạo Quang lên đỉnh cao lưu lượng. Tên chiếm top 3 hotsearch suốt cả tháng, siêu thoại bùng nổ, fan tăng từ 7 triệu vọt lên 25 triệu.
Chỉ trong một tháng, Nhậm Hạo Quang đè bẹp độ hot của Đường Cam Lan và Ngôn Bạc Ninh vốn duy trì nửa năm, trở thành “vua lưu lượng” xứng đáng nhất năm mới.
Những fan vài tháng còn lóc gào thét đòi sinh con cho Ngôn Bạc Ninh, Đường Cam Lan, phút chốc sang tranh gọi Nhậm Hạo Quang là “ông xã”, “em trai”, “cục cưng”.
Quả nhiên đúng như câu của Vu Ngang: “Fan chính là sinh vật thích mới nới cũ, vô tình nhất đời.”
Hết rằm, trở Kế Kinh, Đàm Trì bèn nhận tin bộ phim truyền hình nghề nghiệp về “chuyên viên quảng cáo” hủy.
[Công chúa nhà moe moe]: May mà đó chúng nhận cọc bản thảo, nếu thì lỗ to .
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: ...
[Công chúa nhà moe moe]: Xem cho dù Đàm Trì, biên kịch hotgirl “khai quang” thì dự án đáng xịt vẫn cứ xịt thôi.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Bình tĩnh.
[Công chúa nhà moe moe]: Nói mới nhớ, Kỷ Thiệu Văn còn hỏi tiến độ kịch bản đấy, còn nhân cơ hội mà “bay cao” một , kết quả thì hỏng bét.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Số mệnh.
[Công chúa nhà moe moe]: Này, thấy Kỷ Thiệu Văn nhắc đến cô ít , còn bảo hẹn cô ăn cơm. Sao thấy là lạ, chẳng lẽ để ý cô thật ?
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: He he.
[Công chúa nhà moe moe]: Đàn em , thật, thằng thì bảnh bao thôi chứ thật khá đào hoa. Thời đại học bạn gái lia lịa, tán gái bài, nhất là mấy cô bé ngây thơ như cô.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Anh ai ngây thơ?
[Công chúa nhà moe moe]: À , đúng , cô ngây thơ, mà là “kinh nghiệm tình trường bằng ”. Thêm giá trị hiện tại của cô, rõ ràng chính là con mồi yêu thích nhất của Kỷ Thiệu Văn đó!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: (sticker: Cút)
[Công chúa nhà moe moe]: Tóm , với tư cách đàn , nghiêm túc cảnh báo, cô nhất định cẩn thận mấy lời đường mật của !
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: ...
Đàm Trì đặt điện thoại xuống, trong ghế xoay ngẫm nghĩ phòng ngủ lục album đại học. kịp lật đến ảnh của Kỷ Thiệu Văn thì điện thoại của gọi đến.
“Đàn em Đàm, về Kế Kinh ? Có rảnh ngoài ăn bữa cơm ?” Giọng nhiệt tình.
Đàm Trì rút tấm ảnh chụp chung bốn phòng ký túc: “Được.”
“Thế khi nào em thời gian?”
“Trưa nay.”
“Ể?!”
“Đàn rảnh ?”
“Không , rảnh, thế... hẹn ở ?”
“Tùy.”
“ lúc, là mời em đến quán , gửi định vị...”
“Trưa 11 giờ gặp.”
“Được! 11 giờ nhé.”
“Ừ.”
Đàm Trì cúp máy, lật mặt tấm ảnh.
(Trưởng phòng: Tôn Hồng Mai, ăn thẳng thắn, mắt hạnh, mặt nhỏ, lên như quả đào mật.
Lý Lệ: mắt nhỏ, mũi tròn kiểu chuột Mickey, thích uống đồ lạnh, tính cách tomboy.
Dương Trạch Trạch: tóc đen dài thẳng, thích váy trắng, phong cách nghệ sĩ, mắt to cằm nhọn, giọng mềm mại chút khẩu âm Tô Châu.)
Và một nữa: Đàm Trì của bảy năm .
Ngày chụp: Tháng 9 năm 201*.
Học kỳ hai năm ba, đây là cuối cùng bốn chụp chung.
Sau đó...
Đàm Trì nheo mắt, kẹp tấm ảnh sổ ghi chép.
Rất , nhớ .
Nhà hàng “Tam Phẩm Quý Tộc”, ở nhị Kế Kinh, nổi tiếng với bốn điểm: món ăn dở, giá đắt, đẳng cấp cao và riêng tư . Đây là địa điểm dân tinh chọn để họp hành “ màu”.
Dưới sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ, Đàm Trì qua hành lang cây xanh kiểu sân vườn, vòng vèo qua một loạt kiến trúc cổ giả, như lạc trận bát quái, mất gần “một thế kỷ” mới đến phòng bao mà Kỷ Thiệu Văn đặt tên là “Lương Thần Mỹ Cảnh Nại Hà Thiên”.
Cái tên thi vị nhưng Đàm Trì chẳng hề hứng bàn chuyện thơ văn.
Sự nhiệt tình của Kỷ Thiệu Văn quá mức, đến mức khiến nghi ngờ động cơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-116-co-ky-tai-xuat.html.]
“Lại đây đàn em, mấy món đều là đặc sản ở đây, mau nếm thử .” niềm nở.
“Cảm ơn.” Đàm Trì vững như núi, động đũa.
“Sao thế, hợp khẩu vị ? Không thích thì gọi thêm món khác...”
“Anh Kỷ, gì xin thẳng.” Đàm Trì cắt ngang.
“Hả?”
Đàm Trì nữa, chỉ lẳng lặng .
Đôi mắt đen láy, giống như hai cái giếng khô giữa đêm khuya, chất chứa làn gió âm u.
Nụ mặt Kỷ Thiệu Văn chút gượng gạo, ho một tiếng: “Đàn em khách sáo quá, thật cố tình đến để tặng em một dự án.”
“Ồ?” Đàm Trì nhướng mày.
“Là thế , công ty vị hôn thê một bộ webmovie, thứ sẵn sàng, chỉ thiếu kịch bản, hy vọng đàn em giúp chỉnh sửa một chút.” Nói lấy từ trong túi một kịch bản đưa cho cô.
Tiêu đề kịch bản: “Tình nhân thú cưng của tổng tài”.
Đàm Trì: “...”
“Đàn em , bây giờ em là biên kịch lớn nổi đình nổi đám . Vị hôn thê của , kịch bản bằng giá cũng mời em biên tập chính.”
Đàm Trì lật kịch bản, liếc mắt qua: “Sao chỉ phần giới thiệu nhân vật và đại cương?”
“Đại cương với nhân vật đều sẵn . Còn với mấy biên kịch lớn như em thì chỉ là chuyện trong vài phút thôi mà.”
“Tiêu chuẩn nhuận bút thế nào?”
Kỷ Thiệu Văn đầy thâm ý: “Đàn em, đây là một dự án lớn, đầu tư mấy tỷ đấy. Chúng sẽ mời đạo diễn nổi tiếng nhất, diễn viên hot nhất. Cơ hội và nhân mạch mà dự án mang , thể lấy tiền để đo đếm .”
Đàm Trì gấp tập hồ sơ .
Thì là tới tìm kẻ ngốc công.
Kỷ Thiệu Văn còn đang thao thao bất tuyệt: “Dự án của chúng vốn , đạo diễn cũng sắp xếp xong lịch, diễn viên cũng đang thương thảo, giờ chỉ còn thiếu kịch bản. Em xem, đại cương chi tiết, kết cấu câu chuyện cũng dựng sẵn, nhân vật đủ cả. Việc em cần chỉ là phong phú thêm đại cương, biên vài câu thoại, chỉnh định dạng, căn bản chẳng cần thêm gì cả. Có thể coi như kịch bản tự động xong .”
“Ồ.” Đàm Trì gật đầu, lấy laptop từ trong túi, mở một trang văn bản trắng, đặt kịch bản ngay ngắn bàn phím. Cô hít sâu một , nhẹ nhàng, cẩn thận, nhấn phím cách.
Con trỏ “tách” một cái, dịch sang một ô.
Đàm Trì bên cạnh, yên lặng .
Kỷ Thiệu Văn ngơ ngác, chờ mãi hơn một phút, cuối cùng nhịn hỏi: “Đàn em, em đang đợi gì thế?”
“Đợi kịch bản tự chứ .” Đàm Trì đáp: “Đáng tiếc, xem nó vẫn tu luyện thành tinh.”
Kỷ Thiệu Văn: “...”
“Anh Kỷ, là biên kịch chuyên nghiệp, dân nghiệp dư.” Đàm Trì dùng ngón giữa đẩy kính: “Khác biệt ở chỗ, nghiệp dư thể vì đam mê, còn chuyên nghiệp thì để kiếm sống.”
Kỷ Thiệu Văn lặng im bốn, năm giây, mới lấy giọng: “Đàn em, em là . Quan hệ của chúng mà đến tiền thì dễ tổn thương tình cảm lắm.”
“Thứ nhất, với chẳng quan hệ gì. Thứ hai, đến tình cảm...” Đàm Trì lấy trong túi tấm ảnh tập thể ký túc xá, đẩy tới mặt Kỷ Thiệu Văn.
Mí mắt Kỷ Thiệu Văn giật một cái.
“Đại học Khoa học Kế Kinh, khoa Trung văn. Tôn Mai, Lý Lệ, Dương Trạch Trạch, ba chắc lạ nhỉ?”
“Đàn em đùa , với các em cùng khóa, cũng chẳng cùng khoa, mà quen .”
“Từ tháng 9 đến tháng 12 năm 201* đồng thời hẹn hò với ba đàn em . Nói trắng là một chân đạp ba thuyền.” Đàm Trì : “ nhớ là vì lúc đó tên Kỷ Văn. Cái tên Kỷ Thiệu Văn là khi nghiệp mới đổi.”
“ từng xem ảnh , dù nhớ mặt, nhưng cái bộ dạng nhờn mỡ và khí chất đáng ghét đó thì ấn tượng sâu.”
Kỷ Thiệu Văn ngả ghế, nhướng mày: “, từng hẹn hò cùng lúc với ba đàn em đó. thì nào? Là họ theo đuổi , họ tổn thương thôi. Đương nhiên, cũng thấy áy náy nên cuối cùng vẫn chia tay đấy thôi.”
“Là do chuyện lăng nhăng phát hiện, mới chia tay.”
“Thì ? Đã gần mười năm , đàn em mấy chuyện vặt ý nghĩa gì ? Giờ chúng đang bàn chuyện ăn hàng trăm triệu, liên quan gì đến đống chuyện vớ vẩn ?”
“Có liên quan.” Đàm Trì : “Thứ nhất, vì là đồ cặn bã, nên cả ba họ đều dọn khỏi ký túc xá. Hai năm đại học còn , một ăn cơm!”
“...Hả?”
“Thứ hai, lúc họ thất tình, ăn hết năm thùng khoai tây chiên và uống hai thùng nước trái cây của . Đó là khẩu phần nửa năm của đấy!”
“...”
“Thứ ba, ch.ó đổi thói ăn phân. Hạng chỉ đùa bỡn tình cảm như , bước xã hội cũng chỉ thành rác rưởi lớn hơn. Thế nên, dự án giới thiệu chắc chắn cũng chỉ là đồ bỏ.”
Kỷ Thiệu Văn bật dậy, gầm lên: “Đàm Trì, nó, cô nữa xem?!”
Đàm Trì khoác ba lô, cúi : “Đa tạ khoản đãi!”
“Con nó...”
“Rầm!” Đàm Trì đóng sầm cửa .
Tao mới đ* mày đấy!
“Khụ, chào biên kịch Đàm.”
Ngoài cửa , đôi mắt to sáng long lanh, gương mặt trái xoan, cả tỏa khí tức lạnh lẽo như sương đầu đông.
“Ừ...” Đàm Trì móc điện thoại , lật ảnh xem.
“ là Cố Kỳ.” Người đối diện cố nén .
“Ồ!” Đàm Trì cất điện thoại, gật đầu: “Đạo diễn Cố, trùng hợp thật.”
“Biên kịch Đàm? Cô mà tới cái quán dở tệ ăn ?” Đồng Giang ló đầu lưng Cố Kỳ: “Không hợp phong cách cô chút nào.”
“Bàn dự án.” Đàm Trì đáp.
“ mà rõ ràng thấy cô đang c.h.ử.i mà...”
“Cộc!” Cố Kỳ thúc cùi chỏ bụng Đồng Giang.
Đồng Giang ôm bụng, trừng mắt lườm Cố Kỳ.
“Dự án thế nào?” Cố Kỳ hỏi.
“Xịt .”
“Vậy... biên kịch Đàm thời gian nhận dự án khác ?”
Đàm Trì ngẩng đầu, thẳng Cố Kỳ.
Anh , tựa như gió thổi lên mặt hồ phủ sương: “Chúng đang chuẩn một dự án webdrama mới, vẫn tìm đội ngũ biên kịch thích hợp.”
Đàm Trì mỉm : “Vinh hạnh cho lắm.”