Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 119: Phòng nhảy Tần Môn

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:24:18
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phòng dạy nhảy Tần Tiểu Minh là một trong những trung tâm đầu khu vực Phật Sơn, trướng sáu hạng mục đào tạo chính: nhảy đường phố, ba-lê, múa cổ điển, Latin, jazz, cùng lớp hứng thú dành cho thiếu nhi. Học viên từng nhiều đoạt giải từ cấp tỉnh, cấp quốc gia, thậm chí cả quốc tế, cũng từng nhiều tham gia chương trình tạp kỹ quốc dân, quan hệ hợp tác định với các nhóm nhảy của nhiều ngôi .

Đàm Trì bước cổng trường dạy nhảy, dọc hành lang là những phòng học rộng rãi sáng sủa. Trên dãy ghế nhựa, từng hàng phụ ôm ấp kỳ vọng “con rồng cháu phượng” đang cúi đầu cắm cúi lướt điện thoại. Trong phòng học, lúc thì vang lên giai điệu sôi động, lúc thì uyển chuyển, lúc cổ điển, lúc dễ thương, từng khúc nhạc đứt quãng hòa trộn thành một bản giao hưởng kỳ diệu.

Đường Cam Lan: “Anh Ngôn, đây thật sự là Tần môn ?”

Ngôn Bạc Ninh đáp: “Giờ võ thuật truyền thống còn ưa chuộng, trái taekwondo và các lớp đào tạo về khiêu vũ phổ biến hơn. Sư trong Tần môn cũng ăn cơm nên chỉ đành tìm lối khác thôi.”

Vu Ngang: “Kẻ thích nghi mới sinh tồn mà.”

“Thật đỉnh.” Đàm Trì chỉ bức ảnh khổ lớn đặt ở đầu cầu thang. Trong ảnh, một trai giơ cao chiếc cúp vàng, đó dòng chữ “Quán quân solo cá nhân Giải vô địch nhảy đường phố thế giới”.

“Đó là sư thứ mười một, công phu liên cước là một trong môn phái, coi như tận dụng sở trường.” Tần Kiên bước lên cầu thang: “Giờ đều nghĩ học võ ích, lâu ai tới Tần môn bái sư. Nói thật thì, Tiểu Đường, ngoài đầu tiên chủ động tới cầu học trong ba năm nay.”

“Vậy bây giờ tử nhập môn của Tần môn đều là nhà họ Tần ?” Đàm Trì hỏi.

Ngôn Bạc Ninh: “Cơ bản là . Để thất truyền tuyệt học của Tần môn, hễ trong dòng tộc ai chút thiên phú đều sư phụ kéo . dù thế, thế hệ 11 như chúng cũng chỉ mười lăm .”

Đường Cam Lan: “Không tính cả nhóm em võ hành của đại sư tỷ Tần ?”

“Thiên phú của họ đủ, chỉ thể tính là ngoại môn.”

Tần Kiên dẫn vòng qua khu dạy học tầng hai, bước lên tầng ba. Cầu thang thông thẳng đến một hành lang kính, bắc ngang qua sân , từ cao thể thấy vườn cây rợp bóng, t.h.ả.m cỏ xanh mướt. Khung cảnh khác với phong cách trang trí hiện đại bên ngoài, tất cả đều là kiến trúc giả cổ với mái ngói cong và cột đỏ, khiến ảo giác như xuyên .

Cuối hành lang là một tòa lầu các giả cổ, cửa treo biển “Phòng Hiệu trưởng”.

Ngôn Bạc Ninh bước tới gõ nhẹ: “Sư phụ, tới...”

“Đây là cái gì? Cái thế nào?! Mày nữa cho tao !!”

Trong phòng truyền một tiếng gầm sư tử, nội lực hùng hậu, chấn động như sấm rền, cả hành lang đều rung lên ba lượt.

Bốn ngoài cửa kinh hãi, c.h.ế.t lặng.

“À pơ, táo mà.” Trong phòng vang lên giọng một thiếu niên, cũng hùng hậu kém.

“Là apple! Mày tiếng Anh chú thích bằng tiếng Trung?!”

“Không ông cũng chú thích tiếng Trung ?”

“Tao tiếng Anh nên mới tiếng Trung!”

“Con cũng mà!”

“Không mày đang học ?”

“Chẳng học xong ?!”

“Thằng nhóc c.h.ế.t tiệt, mày ăn đòn đúng ! Học nửa học kỳ mà đến phiên âm còn thuộc!”

“Đó gọi là phiên âm quốc tế, pinyin, hiểu thì đừng bừa!”

“Tao c.h.é.m mày bây giờ!”

“Á á á á, g.i.ế.c !”

Ngôn Bạc Ninh và Tần Kiên hoảng hốt biến sắc, “ầm” một tiếng đạp tung cửa phòng hiệu trưởng, lao : “Sư phụ!/Ba, xin nương tay!”

“Cứu mạnggggg!”

Một cái bóng vọt khỏi cửa, như con khỉ chui qua cửa sổ trời hành lang, treo ngược chân lên cành cây, nhanh chóng trượt xuống, chui bóng râm biến mất còn tung tích.

Đường Cam Lan: “...Cái gì thế ?”

Vu Ngang: “...Khỉ thành tinh?”

Đàm Trì: “...”

“Đừng cản tao! Tao c.h.é.m thằng ranh đó!” Tiếng gầm giận dữ vẫn tiếp tục trong phòng.

Đường Cam Lan, Đàm Trì, Vu Ngang liếc , rón rén tiến lên, thò đầu xem.

Phòng hiệu trưởng diện tích lớn, ít nhất cũng hơn trăm mét vuông, bài trí theo phong cách xa hoa. Sau bàn việc khổng lồ là cả một bức tường trưng bày đầy cúp, bằng khen, huy chương. Bức tường đối diện treo một hàng dài đao thương kiếm kích, cờ đen của Tần môn treo ngay ngắn chính giữa.

Trước bàn việc, một đàn ông ngoài sáu mươi, tay cầm thanh đao rộng bản, trợn mắt nghiến răng quát tháo. Ông mày rậm mắt to, da đồng hun, khí thế dũng mãnh. Tần Kiên siết chặt ngang hông ông, Ngôn Bạc Ninh cố sức ôm chặt cánh tay, gân xanh cả hai nổi đầy cổ.

Ngôn Bạc Ninh: “Sư phụ, nguôi giận, thập ngũ sư còn nhỏ, cần vội, từ từ dạy.”

Tần Kiên: “ đó ba, tiểu thập ngũ là thiên phú nhất trong thế hệ , đ.á.n.h c.h.ế.t thì lấy nữa.”

Người đàn ông thở hồng hộc mấy , lúc mới quăng mạnh cây đao: “Cái thằng ranh , sớm muộn gì cũng tao tức đến mổ tim bắt cầu!”

“Chẳng chỉ là bài tập tiếng Anh thôi ? Ba cần nổi giận đến ?” Tần Kiên cúi nhặt tập bài tập tiếng Anh lên, phủi phủi bụi đặt bàn.

“Không cần? Con đoán xem thằng nhóc thi tiếng Anh bao nhiêu điểm?” Cha Tần tức giận đến bàn việc, lôi từ ngăn kéo một tờ bài kiểm tra, “rầm” một tiếng đập lên bàn: “9 điểm!”

Ngôn Bạc Ninh: “Cũng tệ mà.”

“Tổng điểm là một trăm!”

Ngôn Bạc Ninh: “...”

“Con coi, ăn thế nào với ông nội nó? Ông nội nó là Anh chính gốc, thằng nhóc thế nào cũng một phần tư huyết thống Anh, mà tiếng Anh thi còn nổi mười điểm, thế xứng mặt với đại ca Henry?!”

“Ba , Henry chỉ cùng dì cả du lịch vòng quanh thế giới thôi, ba đừng cứ như thể xuống suối vàng .” Tần Kiên ôm trán.

“Ba đây là hận sắt thành thép!”

Ba ngoài cửa âm thầm .

... Lượng thông tin nhiều.

“Khụ, sư phụ, Tiểu Đường con nhắc tới tới .” Ngôn Bạc Ninh nhắc.

“À, tới ? Mau mời .” Cha Tần dậy, vuốt tóc, nở nụ .

Đường Cam Lan, Đàm Trì, Vu Ngang lúc mới bước phòng hiệu trưởng.

“Ba, đây là Đường Cam Lan, đây là quản lý của Vu Ngang, còn đây là Tiểu Đàm mà con thường nhắc đến.” Tần Kiên giới thiệu.

“Chào ba vị, là ba của Tần Kiên, cũng là sư phụ của Ngôn Bạc Ninh, Tần Tiểu Minh.” Ba Tần ha hả chào hỏi.

Ba : “...Chào hiệu trưởng Tần.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-119-phong-nhay-tan-mon.html.]

“Lại đây, đây, xuống .” Ba Tần niềm nở mời ba , bảo Tần Kiên rót : “Cậu là Tiểu Đường đúng ? Nghe bái nhập Tần môn tử nhập thất?”

Đường Cam Lan: “Vâng ạ!”

“Ừm...” Ba Tần ngắm cẩn thận một lượt, lắc đầu: “Cậu tuổi lớn, xương cốt định hình hết , dù cố gắng thì cũng khó mà học tinh hoa. Nếu chỉ học vài chiêu thức để diễn thì vấn đề gì, nhưng nhập thất tử... thì đừng cưỡng cầu.”

Sắc mặt Đường Cam Lan tối , trái Vu Ngang thì mừng rỡ.

Đàm Trì bĩu môi. Quả nhiên, ha ha.

“Thật sự... ?” Đường Cam Lan hỏi.

Ánh chiều tà xuyên qua song cửa rọi xuống gương mặt , lông mày chau, hốc mắt như vương chút đỏ ửng, ánh mắt trong suốt, lấp lánh khát vọng thuần khiết nhất thế gian.

Ba Tần ngửa đầu , dụi mắt: “Khụ, cứ nhất định tử nhập thất?”

Ánh mắt Đường Cam Lan rực sáng: “Vì cháu của Ngôn!”

Ngôn Bạc Ninh: “Khụ!”

Tần Kiên: “Phụttt!”

“Sư phụ, ý Tiểu Đường là... thích võ thuật truyền thống.” Ngôn Bạc Ninh vội đỡ lời.

đúng đúng, cháu đối với Tần môn nhất kiến chung tình!”

“Là ‘ngưỡng mộ lâu’!” Vu Ngang và Đàm Trì nhịn nổi đồng thanh sửa.

“...” Ba Tần gãi đầu: “Khụ, Tiểu Đường , tử nhập thất của Tần môn yêu cầu cao. Căn cốt, kinh mạch, tinh thần lực đều vạn chọn một. Dù võ thuật truyền thống bây giờ phần sa sút, nhưng Tần môn tuyệt đối hạ thấp tiêu chuẩn. Tôn chỉ của chúng là thà thiếu còn hơn bừa bãi...”

“Hiệu trưởng Tần.” Đường Cam Lan bỗng cắt ngang: “Từ năm mười tuổi cháu du học ở Anh, thành thạo bảy ngoại ngữ: Anh, Pháp, Nga, Tây Ban Nha, Ả Rập, Ý, Nhật.”

Ba Tần khựng : “Hả?”

“Tiếng Anh còn là ngôn ngữ đẻ thứ hai của cháu.”

“Ồ!” Ba Tần lập tức thẳng.

“Trong thời gian đại học, cháu từng gia sư tiếng Anh ba năm, kinh nghiệm dạy học vô cùng phong phú!” Đường Cam Lan chớp mắt: “Dạy kèm tiếng Anh tuyệt đối là a piece of cake.”

“Đường Cam Lan!” Ba Tần lập tức bật dậy, nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Từ hôm nay, chính là tử nhập thất thứ mười sáu của Tần môn! Chào mừng gia nhập!”

Tần Kiên: “Cái gì?!”

Ngôn Bạc Ninh: “Khụ khụ khụ!”

“Khoan .” Vu Ngang hét to: “Lúc nãy chẳng ông còn ‘thà thiếu còn hơn bừa bãi’ ?”

“Chính vì thế! Nhân tài ngoại ngữ cao cấp như Tiểu Đường đây mới càng là điều Tần môn chúng cấp bách cần !” Ba Tần xúc động.

“Trời ạ...” Tần Kiên ôm trán.

Ngôn Bạc Ninh: “Phụttt, hahaha...”

Vu Ngang giật giật khóe miệng.

Đường Cam Lan đầu, đắc ý giơ tay dấu V với Đàm Trì.

Đàm Trì: “...”

Tình hình dạy kèm bây giờ khốc liệt đến mức ?!

Hậu viện Tần môn, kiến trúc cổ kính, mái ngói xanh vút cong, cột đỏ cây xanh, khắp nơi toát lên khí tức xưa cũ. Theo hành lang gỗ qua cửa nhỏ, bèn thấy một sân rộng, bốn bề tường cao bao quanh. Ngoài tường là nhà cao tầng, xe cộ ồn ào hiện đại, duy chỉ nơi tựa như tách khỏi dòng chảy thời gian, đong đầy dư vị cổ xưa.

Chính giữa sân là bãi cát mịn, xung quanh dựng cọc Mai Hoa. Một bé trai mặc võ phục đang dẫn dắt năm đứa trẻ bảy tám tuổi luyện trường quyền. Động tác rành rọt, khuôn mẫu.

“Ra quyền, thu quyền, quyền, thu quyền!”

Tiếng hô non nớt của bọn trẻ hòa cùng khung cảnh cổ kính, như thể quá khứ và hiện tại đang đối thoại, gợi lên cảm giác sinh sôi bất tận.

“Tần Nghị, đây.” Ba Tần chắp tay lưng, gọi bé dẫn đầu.

Tần Nghị nhảy chạy tới. Đám lúc mới thấy rõ, mái tóc và diện mạo giống Trung Hoa, duy chỉ đôi mắt là màu lam biếc, như chứa cả đại dương.

“Đường Cam Lan, đây là Tần Nghị, trong tử của thì hàng mười lăm. Từ nay, sẽ do nó dạy công phu nhập môn của Tần môn.”

Đường Cam Lan: “Gì cơ?!”

Tần Nghị: “Anh là sư của con? Già thế?!”

“Thằng nhóc, ai già hả?!”

“Nhìn qua thì chắc chắn lớn hơn hai mươi tuổi, chẳng già thì là gì?”

“Được , đừng cãi nữa!” Ba Tần quát: “Tần Nghị, vô lễ với tiểu thập lục. Nó tuy là sư con, nhưng cũng là thầy dạy tiếng Anh của con!”

Tần Nghị: “Cái gì?! Con !”

“Không ? Không thì mai học bổ túc tiếng Anh ở Tân Đông Phương!” Ba Tần quát.

Tần Nghị lập tức xị mặt, cúi đầu lầm bầm cái gì đó, ngẩng lên trừng mắt hung dữ với Đường Cam Lan: “Lão thập lục, nghĩ kỹ !”

Đường Cam Lan: “Hả?”

“Sư chắc chắn sẽ đem hết sở học truyền thụ cho !”

“Thế thì sư cũng tuyệt đối nương tay!”

“Hừ hừ!”

“Ha ha!”

Một lớn một nhỏ, bốn ánh mắt giao giữa trung, tóe lửa b.ắ.n tia.

Ba Tần khoanh tay lưng, liên tục gật đầu: “ là dạy học cũng là học, hai là thầy trò là đồng môn, nhất định sẽ tiến bộ vượt bậc!”

Tần Kiên, Ngôn Bạc Ninh: “...”

Vu Ngang trợn trắng mắt.

Đàm Trì: “...”

Lão Tần, ngài chắc chứ? Phong cách của hai rõ ràng là “ chán ghét, dày vò đến c.h.ế.t” mà?!

 

Loading...