Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 121: Hóa ra tôi đã nhớ mặt anh rồi

Cập nhật lúc: 2025-12-16 12:10:12
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày 7 tháng 8, với Đàm Trì mà là một ngày bận rộn khác thường.

Sáng sớm mở mắt, cô nhận cuộc gọi liên giục giã từ chị Hoa, rằng kịch bản luật sư bên nhà sản xuất yêu cầu chỉnh sửa thứ ba.

Vội vàng rửa mặt qua loa, túm gọn tóc, Đàm Trì trang đầy đủ, tất tả chạy đến studio của Cố Kỳ, cùng chị Hoa, Trần Côn Minh, Tiểu Tào và bên nhà sản xuất họp suốt hơn bốn tiếng. Nghe bao nhiêu góp ý chỉnh sửa cả vô lý, cuối cùng bao cò kè mặc cả, cũng tạm thời thống nhất phương án chỉnh sửa.

Lúc là hai giờ chiều, bụng đói đến mức hoa mắt chóng mặt, nhưng cô thời gian ăn uống, vì bốn giờ chiều còn chạy đến tòa soạn tạp chí Điện Ảnh Truyền Thông Hoa Hạ ở Bắc Thành để phỏng vấn.

Đàm Trì chỉ thể tranh thủ ăn tạm một gói mì ăn liền, tranh thủ nhờ xe Cố Kỳ, phóng thẳng đến tòa soạn. Buổi phỏng vấn kéo dài hơn hai tiếng, đến khi cô kết thúc bộ lịch trình thì bảy giờ tối.

Đàm Trì cạn kiệt hết năng lượng tích trữ, lê lết như xác sống đến cổng tòa soạn, mở phần mềm gọi xe.

giờ cao điểm buổi tối, đừng là xe đặt qua ứng dụng, ngay cả xe dù cũng thành hàng hiếm.

Cô chờ suốt hai mươi phút, chẳng thấy xe , chờ một tin nhắn.

[Nhất Châu Dạ Bạc]: Tiểu Đàm, tối nay rảnh , cùng ăn cơm nhé.

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Rảnh, ở ?

[Nhất Châu Dạ Bạc]: Nhà hàng tư nhân Chiêu Tài Miêu ở khu Thiên Nhai, cô đang ở ?

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: (gửi vị trí)

[Nhất Châu Dạ Bạc]: Xa ghê, cô về hướng đông, ở đó quảng trường Nhân Dân, chờ ở đó một lát, bảo tới đón cô.

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Cảm ơn Ngôn.

Xác nhận xong bữa tối và chuyện đến đón, Đàm Trì thở phào, chậm rãi men theo vỉa hè về phía đông.

Tòa soạn Đại lộ Văn hóa Kế Kinh, xung quanh đa phần là công ty ngành văn hóa, ít khu dân cư. Qua giờ tan tầm, đường cũng chẳng còn bao nhiêu.

Đại lộ Văn hóa thiết kế cực kỳ phô diễn, cây hòe cổ thẳng tắp, dải xanh um tùm, những bức điêu khắc kỳ dị mà ý nghĩa thâm sâu sừng sững bên đường. Chiều mới mưa dông một trận, trong khí còn vương mùi đất ẩm, dòng xe lao vun vút ánh đèn pha chói lóa, cuốn lên ánh sáng loang loáng mặt đường.

Đàm Trì bước chậm rãi đường, ánh đèn đường rải lên cô mảng sáng mảng tối, lạnh. Phía dần vang lên tiếng , cô tới quảng trường Nhân Dân.

Quảng trường rôm rả, đầy những gia đình dạo bữa tối. Xe bán kẹo bông hồng hồng dừng bên đường, trẻ con kéo tay ba , thèm thuồng xếp hàng.

Các cụ đẩy xe nôi dạo nhàn nhã, lũ trẻ chạy quanh đài phun nhạc reo hò, một bán bóng bay dắt theo chùm năm chục cái bóng hình Gấu lớn, Gấu nhỏ ngang, cái đầu của cường đầu trọc còn chạm mấy cái lên mái tóc mái của Đàm Trì.

Cô đưa tay chỉnh tóc mái, yên một lúc, cảm thấy mắt mệt mỏi hoa lên, bèn xuống bồn hoa.

19 giờ 45 phút, nhạc Dòng sông Danube xanh vang lên, những cột nước ngũ sắc uốn lượn uyển chuyển vút lên bầu trời xanh thẫm, tung tóe thành muôn mảnh li ti, rơi xuống gương mặt rạng rỡ ngẩng lên của đám đông.

Người ùn ùn kéo về phía đài phun nhạc, tiếng , tiếng gọi, tiếng hò hét nối vang động, nhưng lọt tai Đàm Trì như âm thanh đến từ một thế giới khác.

đó, đó, thẫn thờ, bỗng cảm giác kỳ lạ rằng bản thuộc về thế giới , chỉ là một hạt bụi lạc lõng ngoài vòng xoay nhân gian, dùng góc của Thượng đế quan sát hết thảy hỉ nộ ái ố. Mặt đất càng lúc càng xa, bầu trời càng lúc càng cao, cô trôi nổi giữa trời đất, từng chút từng chút cắt đứt liên hệ với thế giới...

Thế , cũng mà...

Đàm Trì nghĩ.

Đài phun nhạc dần cao trào, đám đông hò reo xôn xao, chen chúc về trung tâm quảng trường.

Chỉ một ngược hướng đó, về phía cô.

Một đàn ông cao gầy, mặc áo thun giản dị, quần jeans và đôi giày vải trắng, đội mũ lưỡi trai kéo sụp xuống, còn đeo khẩu trang đen.

Sương nước bảy sắc lấp lánh bốc lên lưng , ánh trăng tròn sáng treo đỉnh đầu, dịu dàng như nước.

Âm thanh thế giới như

Đàm Trì thấy tiếng trẻ thơ, tiếng reo của lớn, thấy tơ đường kẹo bông kéo dài, thấy bóng bay lơ lửng qua bầu trời đêm.

Và cả nhịp tim của chính “Thình thịch, thình thịch, thình thịch” hòa theo từng bước chân , gõ thẳng lồng ngực.

Đàm Trì đến mặt, cúi , dùng đốt ngón tay nâng vành mũ lên.

“Cô đói ?”

Dưới tán mũ, đôi mắt cong cong như trăng khuyết.

Hơi thở Đàm Trì khựng .

Âm thanh một nữa biến mất, thế giới chỉ còn đen trắng, chỉ còn đôi mắt sáng rực mặt.

Mọi từ ngữ từng tích trữ trong não để miêu tả ngũ quan, mắt hình tứ giác, đồng t.ử u tối, đồng t.ử thủy tinh, làn da như sữa, tất cả đều vụn nát, xoáy vần trong óc, tái tổ hợp , ghép thành gương mặt của một .

Rõ ràng đến mức khắc sâu, như d.a.o đẽo rìu gọt in hằn trong hải mã thể.

Tim cô đập loạn, m.á.u dồn lên não, khiến hốc mắt cay xè nóng rát.

Người đàn ông mắt như bất lực, gãi tai, cúi gần hơn, kéo khẩu trang xuống, hạ giọng: “ là Đường Cam Lan đây mà.”

Khuôn mặt trai hiện , chồng khít lên hình ảnh trong trí nhớ, rõ ràng từng chi tiết.

À, là Đường Cam Lan.

Đàm Trì cụp mắt, che đôi mắt nóng hổi: “Anh đen .”

“Hả?” Đường Cam Lan theo phản xạ đưa tay sờ mặt.

Đàm Trì dậy: “Xe ở ?”

“... Ở bãi tạm phía .”

“Ừ, thôi.” Cô sải bước.

“Đàm Trì.” Đường Cam Lan bất chợt nắm lấy cổ tay cô.

Cô khựng , đầu .

Dưới ánh trăng, gương mặt Đường Cam Lan tròn trĩnh như một chú gấu trúc giận dỗi.

“Ba tháng gặp , cô ?”

Đàm Trì chớp mắt, bỗng mỉm .

lúc , nhạc nước bùng lên, cột nước khổng lồ đ.â.m thẳng trời cao, rải xuống mặt đất muôn mảnh trăng vụn.

trong biển sáng, nụ như đóa kem lạnh nở bung.

Đường Cam Lan đến ngẩn , qua bao lâu mới giật dời mắt, gãi tai: “... Cô cái gì thế?”

Đàm Trì: “Vui thôi.”

“Hả?”

“Đường Cam Lan, vui.”

“Cô rợn đó...”

Đàm Trì nghiêng đầu, vành tai Đường Cam Lan đỏ lên với tốc độ thể thấy bằng mắt thường, càng vui vẻ hơn.

Thì ...

thể nhớ rõ gương mặt , Đường Cam Lan.

Nhà hàng tư nhân Chiêu Tài Miêu trong con ngõ ven Thập Sát Hải, món ăn mang hương vị độc đáo, khắp Kế Kinh khó tìm nơi nào sánh bằng. bởi giá cả quá đắt đỏ, còn theo chế độ hội viên, bình thường cơ bản chẳng thể bước cửa, vì nơi trở thành “căn cứ bí mật” nổi tiếng trong giới sành ăn.

Đàm Trì danh từ lâu, cứ nghĩ nơi đó chắc hẳn mang phong cách tiểu tư sản nhã nhặn. Không ngờ khi tới mới phát hiện, bề ngoài chẳng khác nào một quán ăn nông gia.

Bàn gỗ, ghế gỗ, tường quét sơn xanh, bàn đặt lọ hoa cổ dài bằng thủy tinh, cắm hai cành hoa nhựa, phong cách mang đậm mùi hoài cổ thập niên 80.

Bát đũa, ấm chén cũng chỉ là bộ sứ trắng bình thường, loại đóng gói sẵn khử trùng bằng nhiệt.

Với cơ sở vật chất thế , kỳ vọng của tụt xuống một nửa.

Thế mà khi món ăn mang khiến cả đám sững sờ.

Đầu tiên là một nồi canh, giữa đặt cái đầu cá, miệng há to, ánh mắt trời cao, đồng t.ử sáng lập lòe quái dị, thế nào cũng thấy giống...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-121-hoa-ra-toi-da-nho-mat-anh-roi.html.]

Ngôn Bạc Ninh, Tần Kiên, Đàm Trì, Vu Ngang đồng loạt sang Đường Cam Lan.

Đường Cam Lan mắt sáng rực: “Đầu bếp là cao thủ đó!”

Mọi : “...”

“Nào nào nào, Tiểu Trì Trì, nếm .” Tần Kiên gắp cho Đàm Trì một bát canh.

Trong ánh mắt dồn dập của cả bàn, Đàm Trì thử một ngụm, ngẩng đầu, ngẩn hai giây, bật thốt: “Ngon.”

Bốn còn : “Ồ ồ ồ ồ!”

Tiếp đó, từng món lượt bưng lên: gà trứ danh, ngó sen hấp, vịt muối, đậu hũ non, cá Linh Long, bò hầm củ cải... Nguyên liệu bình thường, bày biện bình thường, nhưng hương vị thì khác xa bình thường.

Mọi ăn đến toát mồ hôi, miệng lưỡi nghỉ, tai cũng chẳng yên, vì một kẻ nhiều lời nhịn suốt ba tháng nay cuối cùng cũng tìm cơ hội mở máy phát.

“Thập Ngũ sư đúng là ác, ngày nào cũng kéo cơ đau c.h.ế.t!”

“Ba tháng mà chỉ học ba bài quyền nhập môn, suýt lấy nửa cái mạng của .”

“Anh Ngôn Ngôn, cơ bắp tay em , oách ?! Em giờ xoạc chân đó!”

“Tần Kiên, trong kịch bản nhiều động tác còn hiểu, lát nữa cô giảng cho nha.”

Ngôn Bạc Ninh và Tần Kiên đồng loạt ngẩng đầu: “Gọi Lục sư /Gọi Đại sư tỷ.”

“À , Lục sư , Đại sư tỷ.” Đường Cam Lan vội sửa lời.

Ngôn Bạc Ninh gật đầu.

Tần Kiên: “Tiểu Thập Lục, ngoan.”

“Tiểu Thập Lục...” Đàm Trì liếc Đường Cam Lan, nhướng mày.

Đường Cam Lan: “Em út trong , tất nhiên gọi Tiểu Thập Lục thôi...”

“Ồ.”

“Đàm Trì, cô cái quái gì thế?”

“Hê hê.”

“Cô nghĩ vẩn vơ cái gì hả?”

“Hê hê hê.”

Ngôn Bạc Ninh hai cãi vã, lắc đầu, sang Vu Ngang: “Anh Vu, Ngàn Buồm bao giờ khởi ?”

“Hôm qua gọi cho phó đạo diễn, chắc trong tháng thôi.” Vu Ngang gắp miếng thịt vịt, cẩn thận gỡ da bỏ .

Tần Kiên: “Phó đạo diễn đó đáng tin chứ?”

“Là sư .”

“Vài hôm Trần Côn Minh , Nhậm Hạo Quang cũng đang tranh vai .” Đàm Trì chen lời.

“Nhậm Hạo Quang?” Vu Ngang nhíu mày: “Không đang đóng phim thần tượng nam chính , lịch trình gấp lắm, kịp?”

Đàm Trì: “Đừng xem thường khả năng hóng hớt của Trần Côn Minh.”

Vu Ngang tặc lưỡi, đặt đũa xuống, gọi điện.

Chuông reo lâu ai , sắc mặt Vu Ngang trầm xuống, bèn nhắn WeChat, nhưng gửi mấy tin vẫn phản hồi.

Vu Ngang: “Mẹ nó!”

Đường Cam Lan: “Lão Vu?”

Vu Ngang gọi thêm khác: “Không bắt máy , tưởng chạy thoát khỏi chùa chắc?”

Quả nhiên, điện thoại nhanh chóng kết nối.

Vu Ngang: “Alo, Tiểu Triệu hả, Hứa Tư Cửu ở cạnh ? Không ? Thế nhắn với , đang nắm bộ thông tin bạn gái cũ của từ cấp ba tới đại học. Nếu ngại, sẵn sàng chia sẻ cho vợ .”

Trong ống vang lên loạt âm thanh lộn xộn, hai giây , Vu Ngang nhướn mày, rõ ràng đổi cầm máy.

“Hứa Tư Cửu, chuyện gì đây?” Vu Ngang hỏi.

Bên lí nhí một hồi.

Vu Ngang nhạt.

Mọi rùng một lượt.

Vu Ngang tiếp tục: “ nhắc , bốn tháng chúng ký hợp đồng . Ồ, hả~ , lắm, !”

Chưa đến hai phút , Vu Ngang dập máy, yên lời nào.

Trong phòng ăn yên lặng như c.h.ế.t, chẳng ai dám thở mạnh, cả đám dán mắt Vu Ngang.

Qua nửa phút, Vu Ngang mới chậm rãi cầm đũa, rắc một cái bẻ gãy.

Ngôn Bạc Ninh, Tần Kiên và Đàm Trì suýt nữa ném luôn đũa.

“L-lão Vu, chứ?” Đường Cam Lan rụt rè.

Vu Ngang nhắm mắt, hít sâu một , thẳng Đường Cam Lan: “Mười giờ sáng mai thử vai.”

Đường Cam Lan: “Hả?”

“Bên đầu tư yêu cầu Nhậm Hạo Quang đóng, nhưng đạo diễn nhất quyết chọn . Cuối cùng quyết định thử vai chọn .”

“Địa điểm ở ?” Đàm Trì nheo mắt.

“Tổng bộ Truyền thông Húc Quang.”

“Chẳng rõ ràng định sẵn Nhậm Hạo Quang ?!” Tần Kiên đập bàn.

“Ngày mai khỏi , phí thời gian!” Vu Ngang nhạt.

Đường Cam Lan : “Không, nhất định .”

Mọi đồng loạt .

“Cậu chắc chứ?” Vu Ngang nhướn mày: “Nếu đè bẹp, rảnh cứu .”

“Đùa , giờ là t.ử nhập môn của Tần môn.” Đường Cam Lan : “Ai chèn ép ai còn chắc !”

“Nói lắm!” Tần Kiên vỗ tay: “Tiểu Thập Lục, nhất định mất mặt Tần môn!”

“Đương nhiên, đại sư tỷ!”

Ngôn Bạc Ninh: “Hay mai bọn cùng với ?”

“Yên tâm, một xử hết !” Đường Cam Lan tươi.

Đàm Trì: “...”

Này!

“Ting” điện thoại Đàm Trì hiện thông báo tin nhắn riêng.

[Đừng hòng moi từ một xu]: Gửi liên lạc của Liên Bồng Miêu.

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: ?

[Đừng hòng moi từ một xu]: Mời đại thần trấn trận.

Đàm Trì đẩy kính mắt.

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: (OK)

 

Loading...