Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 122: Thử vai
Cập nhật lúc: 2025-12-16 12:10:13
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Chu cảm thấy hôm nay công ty chút khác thường.
Sáng sớm tinh mơ, trong văn phòng Sử Nguyên Đức mấy nhóm , sắc mặt đều chẳng mấy . Nhất là đại diện của Nhậm Hạo Quang, gương mặt dài như núi Trường Bạch, chuyện cứ như nuốt t.h.u.ố.c nổ.
Nhân viên bộ nghệ sĩ thỉnh thoảng ghé tai thì thầm, trông thần bí. hễ Tiểu Chu mon men gần hóng chuyện thì cả đám lập tức tản .
Mặc dù từ khi Đường Cam Lan rời , Tiểu Chu chỉ còn thể những việc lặt vặt như quét dọn, pha cà phê, sắp xếp báo chí, nhận chuyển phát nhanh, nhưng quan hệ của với vẫn khá . Vì thế, tình hình hôm nay, thể là bất thường, vô cùng bất thường!
Tiểu Chu đẩy xe vệ sinh, lững thững đến ngoài phòng , cầm giẻ lau bàn dựng cao đôi tai.
Mới gần 9 giờ sáng, đúng giờ cao điểm của phòng . Các cô gái từ các phòng ban tụ tập đây, pha cà phê, hãm đen, ép nước chanh, tiện thể tám chuyện về những tin tức mới nhất của công ty.
Nơi chính là “trạm trung chuyển thông tin” một của Truyền thông Húc Quang.
Lúc , năm cô gái đang xúm quanh máy pha cà phê thì thầm to nhỏ. Tiểu Chu dồn hết mười phần công lực lén, miễn cưỡng mới nắm đại khái.
“Nghe tin gì ?”
“Chuyện Nhậm Hạo Quang thử vai hả?”
“Mấy giờ? Ở ?”
“Mười giờ, phòng hội nghị 1.”
“Nghe Triệu Hàn cũng tới?”
“Đương nhiên, Phó tổng giám đốc Tiền, Giám đốc Tiền, Sử đều sẽ đến!”
“Nghe còn ai đó, cũng sẽ thử vai.”
“Bảo mật, cho nhân viên thường đến xem.”
“Chao ôi, tiếc thật, tận mắt thấy.”
“ thế.”
Vài phút , chủ đề của mấy cô gái chuyển sang mỹ phẩm. Tiểu Chu lặng lẽ cất giẻ lau, đẩy xe rời khỏi phòng , càng lúc càng nhanh, cuối cùng thì chạy thẳng.
Triệu Hàn là đạo diễn hành động nổi tiếng quốc tế, năm nay chỉ một bộ phim đang chuẩn , phim cổ trang võ hiệp “Ngàn Cánh Buồm”.
Tháng , khi giúp Sử Nguyên Đức sửa máy in, Tiểu Chu từng nhặt mấy tờ giấy nháp kịch bản của “Ngàn Cánh Buồm”, nhớ rõ cẩn thận cất .
Tiểu Chu chạy thẳng tới kho chứa đồ, từ đống cây lau, bột giặt, chổi, hốt rác, lôi một thùng giấy cũ kỹ, lật tìm một tập hồ sơ. Bên trong kẹp ba tờ rưỡi bản thảo kịch bản, chính là tiểu sử nhân vật nam chính Nguyệt Hoán.
điều quan trọng ở đó. Mấu chốt là, trang kịch bản là bản photo, bên bút tích của đạo diễn Triệu Hàn. Ông khoanh tròn tên Nguyệt Hoán, thêm ba chữ “Đường Cam Lan”.
Khi , Tiểu Chu chính vì thấy tên Đường Cam Lan nên mới lén giữ tờ kịch bản , định để kỷ niệm...
Trong đầu bỗng lóe lên một suy đoán: Chẳng lẽ, đến thử vai hôm nay chính là Đường?!
Dù cảm thấy suy đoán quá hoang đường, nhưng Tiểu Chu vẫn lén chạy đến sảnh tiếp tân, ở cửa thang máy, giả vờ tưới cây trầu bà lén quan sát.
9:15, Phó tổng giám đốc Tiền Thái Nhiên cùng Giám đốc quản lý nghệ sĩ Tiền Bằng tới nơi, Phó giám đốc quản lý nghệ sĩ Sử Nguyên Đức vội vàng đón, ba thì thầm bước khu văn phòng.
9:28, đạo diễn Triệu Hàn đến, theo là hai đàn ông trẻ tuổi, cách xưng hô và trò chuyện thì dường như là nhà sản xuất và đồng biên kịch của “Ngàn Cánh Buồm”.
9:36, CEO Tập đoàn Thừa Phong Lôi Long Dương và Nhậm Hạo Quang xuất hiện, cả đoàn đông nghịt: chuyên viên trang điểm, stylist, phụ trách truyền thông, trợ lý, một hàng dài khí thế bừng bừng.
9: 45, cửa thang máy mở , Tiểu Chu trông thấy Đường Cam Lan.
Bao lâu gặp Đường nhỉ? Tiểu Chu nhớ chắc cũng gần hai năm. giây phút thấy Đường Cam Lan, cảm giác như cách cả thế kỷ.
Anh Đường vẫn như xưa, quần jeans đơn giản, áo thun, giày thể thao, mũ lưỡi trai. Chỉ khác là mặt bịt thêm một chiếc khẩu trang đen.
Thế nhưng, dẫu ăn mặc giản dị đến mấy, chỉ cần mặc , thì tựa như biến thành món hàng xa xỉ đắt đỏ nhất, hào quang như muôn trượng từ trời giáng xuống, bao phủ lấy .
Từ góc độ qua, thể thấy từng nhóm cô gái đang trốn trong các góc văn phòng, giơ điện thoại chụp lén.
Đường Cam Lan dường như cảm nhận , bèn tháo khẩu trang, cong mắt .
Khoảnh khắc sáng rực đến nỗi Tiểu Chu cũng giơ tay che mắt.
Một loạt tiếng hét chói tai vang lên, đó lập tức các quản lý của mấy cô kéo về.
Anh Đường khác xưa , còn là một thực tập sinh nhỏ bé, mà là một ngôi rực rỡ muôn phần.
Trong lòng Tiểu Chu dâng lên một cảm giác kỳ lạ, tự hào, chua xót, nhưng nhiều hơn cả là vui mừng.
“Xin chào, là Vu Ngang, đại diện của Đường Cam Lan, chúng đến tham gia thử vai.” Một đàn ông mặc vest, mặt cảm xúc, bước tới quầy lễ tân, đ.á.n.h thức cô tiếp tân đang ngẩn ngơ.
là cựu Giám đốc quản lý nghệ sĩ của Giải Tri Thanh Hồng, Vu Ngang. Quả nhiên giống lời đồn, gương mặt chẳng khác nào con bài K bích.
Anh Đường ở tay , nhất định chịu ít khổ sở!
Tiểu Chu đau lòng ngắm bóng dáng Đường Cam Lan, gầy nhiều, thậm chí còn gầy hơn cả thời kỳ Nam Thập.
“Phụt!” Đường Cam Lan bật , đưa tay gãi mũi, thẳng tới, thậm chí còn xổm mặt .
Anh : “Tiểu Chu, em đang gì thế?”
“Em... em đang tưới cây...” Tiểu Chu ngẩn ngơ đáp.
“Cây của em sắp ngập úng đấy.” Đường Cam Lan .
Lúc Tiểu Chu mới phát hiện, chậu trầu bà tưới thành thủy tiên mất , vội vàng nhấc bình nước lên.
“Dạo thế nào?” Đường Cam Lan hỏi.
Tiểu Chu cúi đầu: “Vẫn ạ.”
“Ổn thì .”
“Đường Cam Lan, thôi.” Vu Ngang nhắc.
Đường Cam Lan vỗ nhẹ vai Tiểu Chu, dậy.
“Anh Đường!” Tiểu Chu bật dậy, nhét ba tờ rưỡi kịch bản trong túi tay : “Cái , giữ lấy.”
Đường Cam Lan chớp mắt: “Được.”
Tiểu Chu bóng dáng xa. Anh sải bước hành lang kính, tỏa thứ ánh sáng rực rỡ như cầu vồng. Hào quang lấp lánh, chói sáng đến mức bộ nghệ sĩ của Húc Quang cũng chẳng ai .
“Tiểu Chu, còn ngẩn đó gì? Mau dọn nhà vệ sinh!” Quản lý bộ phận vệ sinh lao đến, phun cả một mặt nước bọt .
“Vâng ạ.” Tiểu Chu lấy tay áo lau mặt, đẩy xe vệ sinh về phía nhà vệ sinh lớn nhất công ty, ngay đối diện phòng hội nghị 1.
Trong phòng hóa trang.
“Vừa bé đó là ai?” Vu Ngang thấp giọng hỏi.
“Là trợ lý cũ của .” Đường Cam Lan lấy mấy tờ giấy Tiểu Chu đưa, liếc một cái, sắc mặt đổi: “Cậu đưa cho .”
“Cái gì?” Vu Ngang cúi , giật , lấy bản kịch bản trong cặp so sánh: “Tiểu sử nhân vật khác ư?”
“Có khác biệt.” Đường Cam Lan chỉ kịch bản của Vu Ngang: “Nguyệt Hoán vốn là thiếu hiệp tính tình hướng nội, lương thiện. một đêm biến cố, cả môn phái kẻ bí ẩn sát hại. Bản của rằng khi diệt môn, tính cách đổi, sống chỉ vì báo thù.” Lại chỉ sang bản của Tiểu Chu: “ trong bản , là ‘ khi diệt môn, bước lên con đường gian nan truy tìm kẻ thù’.”
Vu Ngang: “Bản cầm là bản thảo lấy hôm , bản chắc là bản sơ thảo.”
Đường Cam Lan , chỉ kỹ cả hai bản, suy nghĩ, đó chụp ảnh gửi cho Đàm Trì.
[Điềm Thái]: Cô thấy hai hướng xây dựng nhân vật , cái nào hợp lý hơn?
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Loại thứ hai.
[Điềm Thái]: Vì ?
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Nhân vật sống vì thù hận thì rõ ràng đường dây, kịch tính, nhưng bởi vì tính cách cốt lõi đảo ngược nên chắc chắn sẽ phá vỡ hình tượng. Còn bản thứ hai thì phù hợp hơn, bản chất lương thiện đổi.
[Điềm Thái]: diệt môn chẳng lẽ đổi tính cách ?
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Dĩ nhiên . nên.
[Điềm Thái]: ?
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Linh hồn của phim võ hiệp ở chữ “Hiệp”. Nếu chỉ sống vì báo thù thì xứng nam chính?
[Điềm Thái]: trong tiểu thuyết võ hiệp , kiểu nhân vật cũng ưa chuộng mà.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Anh cũng là “ ”. Thẩm mỹ khán giả đang đổi, thể dùng mãi một công thức cũ kỹ, khán giả sớm chán .
Vu Ngang đoạn chat, thật sự chịu hết nổi, giật lấy điện thoại từ tay Đường Cam Lan, gõ ba chữ.
[Điềm Thái]: Nói tiếng !
Đường Cam Lan giành máy, định giải thích thì tin nhắn của Đàm Trì tới.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Vu Ngang ?
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Thôi .
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Nói thẳng , kiểu nhân vật chỉ báo thù phù hợp với giá trị quan cốt lõi xã hội chủ nghĩa, chắc chắn sẽ qua kiểm duyệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-122-thu-vai.html.]
Vu Ngang và Đường Cam Lan: “...”
[Điềm Thái]: Hiểu .
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: theo kinh nghiệm của , bản nhân vật sống vì báo thù mới là bản thảo.
[Điềm Thái]: ???
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Vì rõ ràng thể thấy nhân vật sụp đổ, bất nhất. Chắc chắn đó là “thành phẩm” khi hòa trộn ý kiến của nhà đầu tư, nhà sản xuất và một đống biên kịch treo tên.
[Điềm Thái]: ( )
Vu Ngang: “Vậy định thế nào?”
Đường Cam Lan: “Anh nghĩ thử vai chúng mấy phần thắng?”
Vu Ngang trợn mắt.
Đường Cam Lan mỉm nhẹ nhàng, cất cả hai bản kịch bản .
“Thầy Đường, đến giờ , mời bên .” Nhân viên đẩy cửa nhắc nhở.
Đường Cam Lan và Vu Ngang dậy, theo chân nhân viên ngoài cửa phòng hội nghị.
“Xin mời.” Nhân viên mở cửa.
Ánh mắt Đường Cam Lan chợt tối , bước trong.
Phòng hội nghị 1, Đường Cam Lan quen thuộc.
Thời còn là thực tập sinh, mỗi kỳ thi tháng, thi quý đều tổ chức ở đây. Anh nhớ rõ, Phó giám đốc quản lý nghệ sĩ Sử Nguyên Đức, Giám đốc Tiền Bằng cùng Phó tổng giám đốc Tiền Thái Nhiên luôn ở hàng ghế đầu, dùng ánh mắt khắt khe soi xét từng thực tập sinh sân khấu.
Khi , mỗi thi đều căng thẳng đến mất ngủ suốt cả đêm.
Hôm nay, ở hàng ghế đầu của phòng hội nghị, vẫn là ba gương mặt , thậm chí còn cả Phó tổng giám đốc Tập đoàn Thừa Phong, Lôi Long Dương.
Khoảnh khắc thấy bọn họ, n.g.ự.c Đường Cam Lan thít chặt , vì căng thẳng, mà giống như một quả bóng khí khổng lồ trong lồng ngực, sắp nổ tung, khiến nghẹt thở.
Mà mấy vị lãnh đạo khi thấy cũng mấy vui vẻ, bốn cặp mắt đồng loạt co rút, ánh như mũi kim đ.â.m tới.
Người sắc mặt còn khó coi hơn họ, chính là nhân vật chính hôm nay: Nhậm Hạo Quang.
Anh ở hàng ghế thứ hai, chính giữa, bên cạnh ba trợ lý và một đại diện, khí thế như vây trăng. gương mặt , do ánh sáng tâm trạng, xanh xao, khóe miệng rũ xuống thành hình chữ “bạt” (八), trông đúng chuẩn một khuôn mặt “đau thương của nam chính”.
“Thầy Đường, lão Vu.” Người đầu tiên dậy chào hỏi là đạo diễn Triệu Hàn, nụ chút gượng gạo. Bên cạnh ông là một đàn ông mặc vest kẻ caro, khua tay như mèo chiêu tài, ánh mắt dám thẳng Vu Ngang, chắc hẳn là học trò đàn em mà Vu Ngang từng nhắc, Hứa Tư Cửu, đạo diễn tuyển vai của “Ngàn Cánh Buồm”.
“Chào đạo diễn Triệu.” Đường Cam Lan mỉm .
Vu Ngang bắt tay với cả hai, đó bước đến mặt Sử Nguyên Đức và những khác, lượt đưa danh , chân thành: “Mong nhiều cơ hội hợp tác.”
Ba vị lãnh đạo của Húc Quang giả lả nhận danh .
Mọi duy trì vẻ ngoài hòa khí, khách sáo vài câu, cuối cùng cũng thẳng vấn đề.
“Nói thật, cả thầy Đường và thầy Nhậm đều là những diễn viên vô cùng xuất sắc. Đội ngũ sáng tạo chúng mở mấy họp về vai diễn , cuối cùng quyết định mời hai vị đến thử vai. Tất nhiên, kết quả thử vai chỉ mang tính tham khảo, việc lựa chọn cuối cùng vẫn xem xét tổng hợp.” Triệu Hàn dậy .
“Dĩ nhiên, vấn đề gì.” Vu Ngang chuyên nghiệp.
“Chúng lực phối hợp.” Người đại diện của Nhậm Hạo Quang nở nụ ngạo nghễ.
“Để công bằng, thử vai chúng cũng mời vài giám khảo. Truyền Thông Húc Quang và Tập đoàn Thừa Phong là hai nhà đầu tư lớn của ‘Ngàn Cánh Buồm, cho nên...” Triệu Hàn liếc về phía Đường Cam Lan và Vu Ngang.
Vu Ngang nở nụ rạng rỡ hơn: “Đương nhiên đương nhiên.”
Người đại diện của Nhậm Hạo Quang khẩy.
“Được , nhanh bắt đầu thôi, còn cuộc họp.” Tiền Thái Nhiên nhắc nhở.
“Được, . Vậy hôm nay phần thử vai là cảnh nam chính Nguyệt Hoán tỉnh hôn mê, phát hiện sư môn diệt. Hai thầy đều kịch bản chứ?” Hứa Tư Cửu hỏi.
Đường Cam Lan và Nhậm Hạo Quang cùng gật đầu.
Trợ lý của Nhậm Hạo Quang nhanh chóng phát kịch bản cho các lãnh đạo Húc Quang và Thừa Phong.
“Lời thoại chỉ ba câu, nhưng chuyển biến cảm xúc kịch liệt. Mong hai thầy cân nhắc thể hiện. Vậy, ai diễn ?” Triệu Hàn hỏi.
“ diễn .” Nhậm Hạo Quang dậy, liếc Đường Cam Lan một cái: “Thầy Đường phiền chứ?”
Đường Cam Lan : “Không thành vấn đề.”
Nhậm Hạo Quang gật đầu, nhanh chóng bước lên bục nhỏ, im lặng vài giây chậm rãi xuống đất.
“Thông minh đấy, ai diễn thì chiếm thế chủ động.” Vu Ngang nhướng mày: “Hay là sợ diễn thì diễn nổi nữa?”
Đường Cam Lan đáp, thẳng, hai tay đặt lên gối, đôi mắt dõi chặt lên sân khấu, như chẳng còn thấy âm thanh nào khác.
Người , đúng là...
Vu Ngang lắc đầu, cũng dồn sự chú ý lên sân khấu.
“Cảnh Nguyệt Hoán phát hiện sư môn diệt, 3, 2, 1, bắt đầu!”
Trên sân khấu, cánh tay Nhậm Hạo Quang động, từ từ mở mắt, dậy như một xác sống, ánh mắt trống rỗng, mơ hồ quanh.
Vu Ngang liếc kịch bản.
(Nguyệt Hoán tỉnh , mơ hồ quanh. Đứng dậy, bước khỏi phòng.)
Nhậm Hạo Quang lên, vài bước.
(Nguyệt Hoán thấy xác c.h.ế.t đầy sân, kinh hãi.)
Hắn khựng , cả cứng đờ như khúc gỗ, bắt đầu run rẩy dữ dội.
(Nguyệt Hoán thấy xác sư , sư , chạy nhào tới.
Nguyệt Hoán: ... Sư ? Sư ?!
Nguyệt Hoán: Không... ...
Nguyệt Hoán: Vì ? Là ai?!
Nguyệt Hoán đau đớn gào, sụp đổ.)
Đôi mắt Nhậm Hạo Quang trợn trừng, điên cuồng lao về phía , “bịch” một tiếng quỳ xuống đất, hai tay sờ soạng mặt đất, môi run cầm cập, giọng khản đặc: “Sư ?” Rồi đầu về phía bên , giọng cao hơn: “Sư ?!”
Đôi mắt đỏ ngầu, điên cuồng lắc đầu, giọng khản đặc: “Không... , Vì ?! Là ai?! Là ai?!”
Đến mấy chữ cuối, tiếng hét bỗng chói gắt, cứa màng nhĩ như d.a.o cắt.
Nước mắt trào dâng trong mắt , gân xanh nổi lên ở cổ, gào thét, đ.ấ.m nắm tay xuống sàn “bịch bịch” từng nhát, nhanh, bàn tay đỏ bừng.
Tiếng dần yếu , loạng choạng lên, đôi mắt đỏ rực phát ánh sáng độc hằn như ma quỷ.
Hắn ưỡn thẳng lưng, nghiến chặt răng, từng bước bước xuống sân khấu.
“Hay! Rất !” Sử Nguyên Đức bật dậy, vỗ tay rầm rầm.
Người đại diện và trợ lý của Nhậm Hạo Quang mừng rỡ mặt, Tiền Bằng và Tiền Thái Nhiên cũng hài lòng.
Triệu Hàn gật đầu liên tục: “Mức độ thành cao, cảm xúc dồi dào, !”
“Nhất là cảnh sụp đổ, chuyển biến cuối cùng, diễn y như thiết lập nhân vật trong kịch bản, thật sự xuất sắc!” Hứa Tư Cửu thấp giọng : “Xem Nhậm Hạo Quang cũng chút bản lĩnh thật.”
Triệu Hàn gật đầu.
Ngồi cạnh, Lôi Long Dương sót một chữ, nhướng mày , liếc về phía Đường Cam Lan.
Lôi Long Dương sững sờ.
Biểu cảm thất bại như dự đoán hề xuất hiện mặt Đường Cam Lan. Trái , gương mặt thoáng hiện nét khó tin, như vui mừng tiếc nuối. Anh thở dài, cả ngẩn .
Lôi Long Dương: Anh đang gì ?!
“Cậu định gì?” Vu Ngang Đường Cam Lan bỗng chốc như bước trạng thái “ngộ đạo”, trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành.
“ hiểu .” Ánh mắt Đường Cam Lan sáng: “Không hổ là biên kịch nhà , quả nhiên... từng chữ như thịt heo cân ký!”
“Là ‘từng chữ như châu ngọc’ mới đúng!” Vu Ngang nổi gân xanh: “Cậu định diễn thế nào? Nói về bùng nổ cảm xúc, Nhậm Hạo Quang đạt đến cực hạn .”
Đường Cam Lan đầu, mỉm , khóe mắt cong cong.
“Này, thật sự định...” Vu Ngang còn hết, thấy Đường Cam Lan bật dậy, sải bước lên sân khấu.
“Xin chào các thầy, là Đường Cam Lan, mong chỉ giáo.” Anh cúi chào.
Nói xong, bình thản xuống sân khấu, tư thế, vị trí, thậm chí cả góc độ đều gần như giống hệt Nhậm Hạo Quang .
Trong hàng ghế của Húc Quang khẩy.
Triệu Hàn sững , mở lời: “Cảnh Nguyệt Hoán phát hiện sư môn diệt, 3, 2, 1, bắt đầu!”