Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 131: Nụ cười của người này, giống như đang khóc
Cập nhật lúc: 2025-12-16 12:10:23
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đàm Trì nhớ rõ gương mặt của Nhậm Hạo Quang. Nếu dùng lời để miêu tả, thì ngũ quan của hẳn là khá : làn da trắng, mặt trái xoan, đôi mắt to, mí mỏng, vóc gầy gò yếu ớt như một thiếu niên mong manh. Thế nhưng, khi toát một cảm giác quái dị, giống như một miếng socola dính dầu cống, thoạt thì ngọt ngào, nhưng nếm miệng liền ngấy đến mức nôn.
“Anh Đường, lâu gặp.” Nam thần mặc lễ phục đuôi én màu đen nở nụ , chuẩn mực tám chiếc răng đặc trưng trong nụ thương mại.
Đường Cam Lan dậy bắt tay: “Xin chào.”
“A a a a, Đường Cam Lan và Nhậm Hạo Quang, đây là tổ hợp thần tiên gì ?!”
“ phát điên mất thôi!”
Tầng hai vang lên tiếng hét chói tai của fan hâm mộ.
Nhậm Hạo Quang giơ tay vẫy chào fan, đầu Đường Cam Lan: “Lần gặp gỡ quá gấp gáp, còn dịp trò chuyện thêm với .”
Đường Cam Lan: “Hả?”
“ luôn cảm ơn đó, Anh Đường.” Nụ của Nhậm Hạo Quang biến đổi, mang theo vài phần tàn nhẫn. ghé sát tai Đường Cam Lan, giọng khàn như thở: “Nếu , chẳng ngày hôm nay!”
Đường Cam Lan nghiêng đầu tránh , cau mày chằm chằm Nhậm Hạo Quang.
“Giải Nam chính xuất sắc , nhất định .”
Nhậm Hạo Quang một cái, bước nhanh đến chỗ Trương Triết Hiên, xuống, lập tức mấy nhóm idol nhiệt liệt tâng bốc.
Đường Cam Lan cũng xuống, ánh mắt vẫn dõi theo bóng lưng Nhậm Hạo Quang, lông mày nhíu .
“Thằng nhóc đó gì thế?” Vu Ngang hỏi.
“Nói là nhất định giành Nam chính xuất sắc.”
“Anh tưởng đây là mấy giải truyền hình vớ vẩn chắc?” Vu Ngang nhạt: “Với vai diễn của , danh sách đề cử là sự nể mặt lớn nhất của Tập đoàn Húc Quang , còn mơ tưởng đoạt giải, đúng là mặt dày.”
“Nói thật thì Tiểu Đường vẫn hơn một chút.” Cố Kỳ xen .
“Không ngờ các niềm tin với đến .” Đường Cam Lan bộ cảm động.
“Cậu cũng chẳng cửa ! Ứng viên đều là tiền bối gạo cội cả, chỉ nên đến đây quen, tạo chút tiếng tăm là .” Vu Ngang khinh bỉ.
Cố Kỳ: “Anh Vu đúng!”
Đường Cam Lan mặt khổ sở: “Đàm Trì, tâm hồn mong manh của tổn thương nặng nề !”
Đàm Trì: “Anh cút !”
Địch Lương và Ngôn Bạc Ninh bật .
Khi bọn họ đang đùa giỡn, các diễn viên và ngôi khác cũng lượt tiến . Bạn cũ thì ôm reo hò, bạn mới thì chào hỏi niềm nở, còn kẻ thù thì vẫn duy trì lớp vỏ ngoài xã giao giả tạo. Tóm khí rộn ràng nhưng hòa hợp.
Tám giờ tối, lễ trao giải Bạch Mẫu Đơn chính thức bắt đầu.
Người dẫn chương trình là Hồng Hải Dao, ảnh đế đoạt giải Nam phụ xuất sắc nhất tại Liên hoan phim Berlin. Dù ngoài năm mươi, ông vẫn giữ dáng chuẩn, nụ ánh đèn cả hội trường cũng trở nên lu mờ.
“Hôm nay, chúng bạn cũ tụ họp, bạn mới đầu mắt. dù là bạn cũ bạn mới, đều chào mừng các bạn trở về nhà! Trước hết, xin cho phép mặt ban tổ chức giới thiệu lãnh đạo đến dự lễ hội ...”
Sau màn khai mạc, phần giới thiệu, bài phát biểu của Chủ tịch hội đồng giám khảo diễn đó, nhanh đến phần công bố giải thưởng.
Theo thông lệ, hạng mục đầu tiên là phim hoạt hình. Kết quả ngoài dự đoán: giải Phim hoạt hình xuất sắc và Kịch bản phim hoạt hình xuất sắc đều thuộc về phiên bản mới của quốc dân hoạt hình Tây Du Ký. Giải Sáng tạo hoạt hình xuất sắc trao cho Hành trình của Tiểu Đậu Giác, còn giải Lồng tiếng hoạt hình xuất sắc về tay “Studio Lồng tiếng 666”.
Giải Chương trình tạp kỹ xuất sắc tính cạnh tranh kịch liệt hơn, năm chương trình đề cử đều ngang sức ngang tài cả về độ nổi tiếng lẫn sức ảnh hưởng. Nghe hội đồng giám khảo tranh cãi dứt, cuối cùng dựa phiếu bầu công khai của khán giả để phân thắng bại. Kết quả, giải thuộc về chương trình tự sản xuất của Kaku Video Một Ngày Bình Thường, nhờ ý tưởng tái hiện một ngày đời thường của bình dân đầy mới lạ mà chiếm cảm tình đông đảo khán giả.
Tiếp đó, đến phần trọng điểm của lễ hội, mảng phim truyền hình.
Đầu tiên là giải Phim truyền hình xuất sắc.
“Mọi đều , kỳ Liên hoan truyền hình , đầu tiên đưa web drama danh sách đề cử. Có ba bộ phim mạng xuất sắc lọt vòng, xét về ý tưởng, tính sáng tạo và tầm ảnh hưởng xã hội đều vô cùng nổi bật, xứng danh thế hệ tiên phong. Chúng sẽ cùng sáu bộ phim truyền hình khác cạnh tranh cho giải thưởng . Vậy, rốt cuộc bộ phim nào sẽ giành vinh dự đây? Xin mời vị khách mời công bố giải thưởng, Phó Cục trưởng Cục Phát thanh Truyền hình Hoa Hạ, bà Lý Huệ Á.”
Nữ lãnh đạo mặc váy vest bước lên sân khấu, các đoàn phim bên đều căng thẳng hẳn lên.
Đàm Trì hít sâu một .
Cố Kỳ: “Được đề cử là chiến thắng, đề cử là chiến thắng.”
Đường Cam Lan: “Trời ơi, trời ơi.”
Ngôn Bạc Ninh: “Thả lỏng, thả lỏng nào...”
Địch Lương: “A di đà Phật, A di đà Phật...”
Vu Ngang: “Ồn c.h.ế.t .”
“Người đoạt giải Phim truyền hình xuất sắc tại Liên hoan Bạch Mẫu Đơn thứ 30 là...” Lý Huệ Á mở phong bì: “Trường Học Dưới Ánh Trăng!”
“Chúc mừng đoàn phim Trường Học Dưới Ánh Trăng.”
“Trường Học Dưới Ánh Trăng lấy bối cảnh cuộc sống của giáo viên dạy học ở vùng núi nghèo, phản ánh sự đổi trong cải cách giáo d.ụ.c suốt hơn 40 năm qua. Với tinh thần nhân văn tinh tế, nguồn năng lượng xã hội tích cực dồi dào, bộ phim tạo nên sức ảnh hưởng to lớn.”
Trong tiếng nhạc nền hùng tráng và giọng thuyết minh trầm ấm, đạo diễn của bộ phim xúc động rơi nước mắt, phát biểu bài cảm ơn dài tận năm phút.
Dưới khán đài…
Vu Ngang: “Quả nhiên, web drama đều trượt hết.”
Địch Lương: “Đương nhiên , loại giải thưởng tầm quốc gia, ưu tiên chính kịch là điều hiển nhiên.”
Ngôn Bạc Ninh: “Đáng tiếc thật.”
Cố Kỳ: “Được đề cử là chiến thắng, đề cử là chiến thắng.”
Đàm Trì siết chặt ngón tay, liếc Đường Cam Lan.
Đường Cam Lan mỉm , bàn tay đặt lên mu bàn tay Đàm Trì.
Tiếp đến là các hạng mục: Mỹ thuật, Quay phim, Đạo diễn, Nữ phụ, Nữ chính. Trạch Nam Phiêu Lưu Ký lọt đề cử nào, chỉ vỗ tay nền. Sau đó mới đến giải Nam phụ xuất sắc.
Danh sách 5 ứng viên, ngoài Ngôn Bạc Ninh thì đều là diễn viên lão luyện, vai diễn cũng vai lớn trong chính kịch. Hồ sơ sự nghiệp ai cũng sáng chói, giới trong nghề đều thống nhất: Ngôn Bạc Ninh chỉ đến nền.
Cố Kỳ: “Đến lượt thầy Ngôn !”
Đường Cam Lan: “Chắc chắn là Ngôn, nhất định là Ngôn!”
Đàm Trì rút điện thoại, lẩm nhẩm bùa “cầu ước thấy” mà Qua T.ử Nhân gửi đến.
Địch Lương: “Nam mô A di đà Phật...”
Vu Ngang: “...”
Ngôn Bạc Ninh: “...Mấy quá đó.”
Khách mời công bố giải là Hán Hướng Vinh, lão diễn viên phụ ba mươi năm, cũng là giáo sư kỳ cựu của Học viện Kịch nghệ Hoa Hạ. Cụ chống gậy, run rẩy bước lên, đeo kính lão, mở phong bì, ngó mãi mới cất tiếng: “Người đoạt giải là Ngôn Bạc Ninh.”
“Hả?!” Cả hội trường lập tức xôn xao.
Người dẫn chương trình còn đặc biệt chạy kỹ, sợ cụ già nhầm. Sau khi xác nhận, mừng rỡ quá mức: “Xin chúc mừng Ngôn Bạc Ninh!”
“Woa!” Đường Cam Lan và Địch Lương bật dậy, giơ tay hét vang.
“Chúc, chúc mừng Ngôn!” Đàm Trì cay sống mũi, cố nhịn lăm mới òa.
Ngôn Bạc Ninh ngơ ngác dậy, lượt ôm Địch Lương, Đường Cam Lan, Cố Kỳ, mang vẻ khó tin bước lên sân khấu, nhận chiếc cúp.
“...” Ngôn Bạc Ninh chằm chằm đóa mẫu đơn vàng trong tay: “Thật lòng mà , nghĩ sẽ thắng. ... luôn cho rằng, đề cử là đỉnh cao cuộc đời ...”
“Ngôn Bạc Ninh, tuyệt nhất!” Có fan hét to từ tầng hai.
Cả hội trường bật .
Ngôn Bạc Ninh , vẫy tay chào, chợt ngừng , gương mặt trở nên trầm tĩnh: “Giải thưởng thuộc về riêng , mà thuộc về cả đoàn phim Trạch Nam Phiêu Lưu Ký. Thuộc về đạo diễn Cố Kỳ, biên kịch Đàm Trì, nhà sản xuất, phim, ánh sáng, phục trang, đạo cụ, thể ê-kíp của chúng . Thuộc về tất cả khán giả và fan ủng hộ chúng . Không họ, sẽ sự đời của Trạch Nam. Ở đây, : cảm ơn các bạn, giải thưởng là của các bạn! Xin cảm ơn!”
Khán giả sân khấu vỗ tay nhiệt liệt.
Ngôn Bạc Ninh cúi chào.
“Thầy Ngôn đoạt giải Nam phụ xuất sắc, hướng tới Nam chính xuất sắc ?” MC hỏi.
“Không, trong năm tới sẽ tạm nghỉ.”
“Tại ?”
Ngôn Bạc Ninh mỉm : “ sẽ thành một việc trọng đại trong đời.”
“Ê?!”
Khán giả sân khấu ồ lên xôn xao.
“Việc trọng đại trong đời?” MC tò mò: “Chẳng lẽ là kết hôn?”
Ngôn Bạc Ninh , gật đầu.
“Ồ~”
Khán giả sân khấu reo hò, vỗ tay nhiệt liệt.
“Này , chẳng lẽ...” Đường Cam Lan liếc Đàm Trì.
Đàm Trì dấu môi: “Tần đại sư tỷ.”
Đường Cam Lan lập tức trợn tròn mắt.
Địch Lương ôm trán: “Ối giời ơi, gì , phát điên mất!”
Vu Ngang vỗ vai Địch Lương: “ hiểu mà!”
Giữa những tràng pháo tay, Ngôn Bạc Ninh trở chỗ .
Đường Cam Lan, Đàm Trì, Địch Lương, Vu Ngang, Cố Kỳ đều chăm chú Ngôn Bạc Ninh.
Ngôn Bạc Ninh: “Sao ?”
Đàm Trì: “Anh Ngôn, chẳng lẽ Tần đại sư tỷ...”
Nói , cô động tác ôm bụng.
Ánh mắt Ngôn Bạc Ninh đầy yêu thương, giơ tay lên dấu “shh”.
Mọi : “...”
Ối giời!
“Vậy, giây phút kịch tính nhất đến, tiếp theo là trao giải Nam chính xuất sắc, xin mời khách mời trao giải, Nam diễn viên xuất sắc giải Kim Mã, Tả Minh!”
“C.h.ế.t thật.” Vu Ngang lầm bầm: “Tả Minh là nam chính ‘Cảnh Hẻm’, rõ ràng là Nhậm Hạo Quang định sẵn.”
Màn hình lớn bên sân khấu hiện ngay cận cảnh Nhậm Hạo Quang. Trong ảnh, mỉm , tỏ điềm tĩnh, nhưng đôi môi rung nhẹ tố cáo cảm xúc thật.
Đàm Trì nhẹ kéo tay Đường Cam Lan.
“Không , thử.” Đường Cam Lan mỉm , lộ hai chiếc răng khểnh.
Đàm Trì chớp mắt mỉm .
Trên sân khấu, Tả Minh háo hức mở phong bì, ngỡ ngàng: “Nam chính xuất sắc giải Bạch Mẫu Đơn thứ 30 thuộc về...Vương Tuyết Tùng!”
“Ê?!”
“Gì cơ?”
Khán giả sân khấu bùng nổ.
Nhậm Hạo Quang màn hình vẫn giữa chừng, lúc cũng , cũng xong, mặt tái mét. May mà đạo diễn hậu trường phản ứng kịp thời, lập tức chuyển hình sang Vương Tuyết Tùng.
Vương Tuyết Tùng trông còn bối rối hơn, nhờ nhắc mới lảo đảo bước lên sân khấu, gần như đúng nhịp.
“À .” Địch Lương lẩm bẩm: “Vai của Vương Tuyết Tùng là hiệu trưởng Trường Ánh Trăng, đúng ?”
“Hiệu trưởng Tằng Liên, diễn xuất tự nhiên, nhân vật và diễn viên hòa một, thấy dấu vết diễn xuất, là diễn viên thực thụ.” Đường Cam Lan ánh mắt rực lửa: “ thích vai đó.”
Cố Kỳ: “Diễn viên phụ 18 năm, đầu chính đoạt giải Nam chính, đúng là trời trao công lao.”
Đàm Trì: “Là diễn viên mà biên kịch mơ ước.”
Ngôn Bạc Ninh: “Chúng còn xa lắm.”
Vu Ngang: “Miễn Nhậm Hạo Quang, ai cũng .”
Mọi : “...”
Trên sân khấu, Vương Tuyết Tùng lắp bắp phát biểu nhận giải, đến khi xuống sân khấu, ôm đạo diễn ‘Lớp Học Ánh Trăng’ mà nức nở khiến các nghệ sĩ xung quanh cũng đỏ mắt, vang lên tràng pháo tay nữa.
MC: “Tiếp theo, giải Biên kịch xuất sắc, xin mời khách mời trao giải, Giám đốc Cục Phát thanh Truyền hình Hoa Hạ, Dư Hòa.”
Giám đốc Dư Hòa tóc bạc, nhưng bước nhanh nhẹn, tiến lên sân khấu, điều chỉnh micro: “Có thể thắc mắc tại giải Biên kịch đặt giải Nam chính, đó là cân nhắc tổng hợp của Cục Phát thanh Truyền hình Hoa Hạ.”
“Những năm qua, ngành giải trí phát triển nhanh nhưng cũng ngày càng nóng vội, phim nhiều mà phim thật sự khán giả yêu thích thì ít. Chúng đặt giải Biên kịch ở cuối chương trình là bỏ qua các chiêu trò, tập trung câu chuyện thật, những tác phẩm mang năng lượng tích cực, ấm áp đến khán giả, xứng đáng với sứ mệnh của ngành.”
Khán giả nghiêm túc, đồng loạt gật đầu.
“Đến Đàm Trì !” Đường Cam Lan cúi về , nắm chặt tay.
Cố Kỳ: “Mẹ ơi!”
Ngôn Bạc Ninh: “Hít, thở, hít, thở...”
Vu Ngang và Địch Lương: “...”
Đàm Trì: “...”
Các đừng tạo áp lực nữa!
“Vậy, giải Biên kịch xuất sắc Bạch Mẫu Đơn thứ 30 thuộc về...” Giám đốc Dư mở phong bì: “Đàm Trì của ‘Trạch Nam Phiêu Lưu Ký’!”
“Wow!/Ô!/Yeah!”
Cố Kỳ, Đường Cam Lan, Ngôn Bạc Ninh, Vu Ngang, Địch Lương nhảy lên, ôm reo hò.
Đàm Trì bệt xuống, sững sờ.
“Đàm Trì! Là em! Là em!”
Đường Cam Lan tiến gần, ôm Đàm Trì xoay mấy vòng, khiến cô như bay lên, đầu óc hoa cả lên.
Khi Đàm Trì đặt chân xuống đất, vẫn choáng váng, tai như còn tiếng vang khắp hội trường.
“Nhanh lên nhận giải !” Mặt Đường Cam Lan đỏ rực.
“Ừ.” Đàm Trì gật đầu, vô ý đẩy nhẹ sống mũi, mới nhận hôm nay đeo kính.
“‘Trạch Nam Phiêu Lưu Ký’ khắc họa đời sống bình dân từ góc mạng xã hội, phong cách ấm áp, giản dị, mở hướng sáng tạo mới cho phim mạng thời đại mới...”
“Cố lên, Trì Trì!”
“Trì Trì, Trì Trì!”
Lời tuyên truyền giải thưởng và tiếng hò hét của fan hòa lẫn, khó phân biệt.
Đàm Trì loạng choạng giày cao gót, từng bước khó nhọc lên sân khấu.
Giày gót quá mảnh, Đàm Trì nghĩ, thế mồ hôi cả .
“Chúc mừng cô.” Giám đốc Dư Hòa đưa cúp: “Tác phẩm , cố gắng phát triển hơn nữa.”
“Cảm ơn.” Đàm Trì cúi nhận cúp, cảm nhận trọng lượng nặng khiến tay run.
“Cô Đàm gì ?” MC nhắc.
Đàm Trì bước tới micro, ngập ngừng: “Cảm ơn.”
Nói xong, cúi chào, chuẩn rời sân khấu.
“Cô Đàm Trì hãy dừng !” MC kéo , khó xử: “Chỉ mỗi câu đó thôi ?”
Đàm Trì chỉ còn cách : “Cảm ơn tất cả ủng hộ ‘Trạch Nam’, ủng hộ biên kịch.”
“Cô Đàm, với tư cách biên kịch, gì thêm ?”
MC nhanh nhẹn nháy mắt, cô thêm vài câu “động lực” cho xứng danh giải thưởng.
Đàm Trì âm thầm hít sâu một , bước đến micro.
Dưới khán đài, hàng ngàn đầu với khuôn mặt giống hệt , mang theo nụ giống hệt .
Đàm Trì cảm thấy dày co thắt dữ dội, vội chuyển ánh mắt lên phía .
Đèn sân khấu phía sáng chói, từng chùm ánh sáng đan xen , ở đây, cứ như giữa trung tâm thế giới, tập hợp vạn ánh quang vinh đó là ánh sáng của giấc mơ.
Đàm Trì bỗng nhớ ngày hôm đó, ngày đến phòng việc của Đằng Các.
Hình như là ba năm , Đàm Trì nghĩ, hóa lâu như ...
“ kịch bản bảy năm, đến giờ vẫn nhớ câu khi mới nghề. Thầy cô , biên kịch là dệt giấc mơ...” Đàm Trì thấy giọng khuếch đại, lan từng góc của phòng thu: “Hôm nay, càng hiểu, giấc mơ hề xa vời, nhưng vững chắc từng bước. Cảm ơn .”
“Cảm ơn cô Đàm!”
Tiếng vỗ tay khán đài vang dội, Đàm Trì gần như chạy vội về chỗ , chân lảo đảo. Cả Cố Kỳ lẫn Đường Cam Lan đều lên, nhiệt liệt vỗ tay về phía cô.
Đàm Trì hầu như dựa Đường Cam Lan mới , thở dài một .
Đường Cam Lan rút khăn tay từ túi, nắm mở những ngón tay cuộn tròn của Đàm Trì, lau mồ hôi lòng bàn tay cô.
Đàm Trì: “Về nhà em sẽ ăn mì ăn liền để trấn tĩnh.”
Đường Cam Lan nín : “Được~”
“Anh nấu nhé.”
“Ừ~”
“Các giải thưởng truyền thống của Bạch Mẫu Đơn đều trao xong, nhưng...” MC nhướng mày: “Chúng đang ở lễ trao giải Bạch Mẫu Đơn thứ 30, là một mùa giải đặc biệt, còn nhớ truyền thống của Bạch Mẫu Đơn ?”
Khán giả: “Nhớ!”
“ , Liên hoan phim truyền hình Bạch Mẫu Đơn cứ mỗi mười năm sẽ thêm một giải thưởng. Lần thứ 10, chúng thêm giải Sáng tạo hoạt hình xuất sắc; thứ 20, thêm giải Chương trình tổng hợp xuất sắc. Năm nay, giải thưởng thêm là, Nam/Nữ diễn viên tiềm năng! Xin mời khách mời trao giải Chủ tịch công ty Mạng Ngọc Thố, ông Bành Tam Sơn.”
Khán giả bỗng hiểu , giải thưởng rõ ràng là nhà tài trợ đặc biệt hậu thuẫn, nhận giải chắc chắn là ngôi sở hữu cả độ nổi tiếng lẫn sức hút thương mại.
Bành Tam Sơn ngoại hình điển hình của lập trình viên, chân tay dài, mắt to đeo kính gọng đen, mái tóc mái bằng, bên trong bộ vest đắt tiền là áo sơ mi caro, chuyện còn lắp bắp.
“Năm nay, Ngọc Thố nhận lời mời của ban tổ chức, đảm nhận bộ công tác bình chọn trực tuyến cho Liên hoan phim truyền hình Bạch Mẫu Đơn. Hệ thống bỏ phiếu sử dụng chế độ bầu chọn xác thực danh tính, bộ quá trình giám sát bởi cơ quan thứ ba, tất cả dữ liệu đều chính xác và đáng tin cậy.”
Vừa phần giới thiệu , khán giả bàn tán xôn xao.
“Ý gì đây? Sao bỗng dưng khoe công nghệ của Ngọc Thố ?”
“Dữ liệu giả giờ nhiều lắm, nhất là trong showbiz, cảnh báo nhiều mà chẳng ai để ý.”
“Có vẻ Ngọc Thố , họ dữ liệu thật? Đây là việc kinh doanh lớn đấy.”
“Không, đây rõ ràng là cảnh cáo, bảo đừng dữ liệu ảo quá đà, thì chẳng ai sống nổi.”
“ giờ ai cũng dựa dữ liệu ảo để tạo nên sự phồn vinh giả, nâng lưu lượng lên, giờ thì ai cũng hết cơm ăn.”
Địch Lương lẩm bẩm: “Ai mà nhận giải thì đúng là đẩy lên đầu sóng gió .”
“Cản đường tiền bạc, g.i.ế.c cha , diễn viên chắc sẽ antifan ném đá thê thảm.” Cố Kỳ thở dài.
“Ôi, nhận giải đúng là đen đủi quá.” Đường Cam Lan khúc khích.
Mọi liếc Đường Cam Lan: bỗng cảm giác điềm chẳng lành.
Trên sân khấu, Bành Tam Sơn mở phong bì, to: “Người thắng giải là, Đường Cam Lan!”
Khán giả: “...”
C.h.ế.t thật!
“Chúc mừng Đường Cam Lan!”
Màn hình lớn chiếu cận cảnh khuôn mặt sững sờ của Đường Cam Lan.
Anh chỉ ngây nửa giây, mi mắt hạ xuống một thoáng mở , tròng mắt nâu phản chiếu ánh sáng rực rỡ trong khán phòng, sáng rực mê hoặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-131-nu-cuoi-cua-nguoi-nay-giong-nhu-dang-khoc.html.]
Anh dậy, cài nút vest, bước dài tiến lên sân khấu, eo thon ánh đèn vẽ thanh mảnh rạng rỡ.
Đàm Trì cảm giác choáng váng trỗi dậy, cứ như Đường Cam Lan ôm mấy vòng.
Lời phát biểu nhận giải của Đường Cam Lan, Đàm Trì rõ lắm, chủ yếu là những lời xã giao, chỉ đôi mắt cong, ấm áp, kiên định và sáng rỡ in sâu trong tâm trí cô.
Chắc cả đời cô cũng quên.
Đàm Trì nghĩ.
“Giải thưởng trao xong, ở cuối lễ trao giải, xin mời thưởng thức ca khúc mới ‘Cánh cửa mộng mơ’ do Trương Triết Hiên trình bày. Xin chào đón!”
Đèn khán giả mờ , ánh sáng sân khấu lờ mờ, làn khói trắng bốc lên. Trương Triết Hiên xuất hiện, hát ca khúc mới, hóa là dân ca hiện đại, khác hẳn phong cách đây của .
Tiếc là khán giả thật sự hát ít, đều bàn tán nhỏ ý nghĩa ẩn hai giải cuối, giải biên kịch và giải tân binh xuất sắc.
Kết luận cuối cùng là, Đàm Trì và Đường Cam Lan chắc chắn mối quan hệ mật thiết với cấp ?!
Trong khi tâm điểm là Đường Cam Lan, giải thưởng trong tay, thở dài: “Vu Ngang, em cảm giác một làn sóng antifan đang tiến đến.”
Vu Ngang: “Yên tâm, antifan của bao giờ ít, chỉ là rắc rối hơn thôi.”
Cố Kỳ: “Chăm sóc bản nhé.”
Đường Cam Lan: “Đạo diễn Cố, đừng dùng cái biểu cảm đó mà hai từ , cảm giác giây em sẽ ‘về trời’ rôi !”
Ngôn Bạc Ninh: “Điều quan trọng nhất của nghệ sĩ là độ phủ sóng và sự nổi tiếng, dù việc dọn dẹp rắc rối khó khăn, so với giải thưởng mang thì chỉ là mưa rào.”
Đàm Trì: “Em thấy giải cũng tệ.”
Vu Ngang: “ là nhận xét cao siêu của cô Đàm.”
Địch Lương: “Các , làng giải trí sắp đổi hướng ?”
Vu Ngang liếc khán giả, nơi tụ họp phần lớn giới showbiz, từng khuôn mặt trong ánh sáng mờ sáng lộ rõ cảm xúc.
“Chẳng dễ dàng ...”
Câu của Vu Ngang chính thức khép lễ trao giải Bạch Mẫu Đơn với những bước ngoặt bất ngờ.
“Chúc mừng cô Đàm giành giải Biên kịch xuất sắc nhất.”
“Cô Đàm, một dự án, cô hứng thú tham gia ?”
“Cô Đàm, từng liên hệ với cô , bên một dự án phim cổ trang...”
“Cô Đàm, học biên kịch, vô cùng ngưỡng mộ cô, cô hứng thú thu nhận học trò ?”
“Cô Đàm...”
“Cô Đàm...”
“Cô Đàm!”
Đàm Trì khoác tay Đường Cam Lan, mặc chiếc váy hội ôm sát khiến hô hấp khó khăn, giày cao gót gót mảnh, gương mặt đến nỗi như hai dấu ngoặc tròn, cảm giác bản tham gia tiệc mừng công phim truyền hình quả thực là đầu óc lừa đá .
Lẽ nên học theo Ngôn, chuồn sớm về khách sạn mới .
Đường Cam Lan cầm ly rượu vang đỏ, bề ngoài trông vẫn ung dung trò chuyện, ứng đối tự nhiên, nhưng cơ bắp cánh tay cứng ngắc như khối sắt, hiển nhiên cũng sắp bùng nổ đến nơi.
Cũng khó trách, bên cạnh Đàm Trì chỉ bảy tám vây quanh, nhưng chỗ Đường Cam Lan thì đến mười bảy, mười tám , ngoài rìa còn hơn hai mươi lượn lờ, chực chờ lao bất cứ lúc nào.
Ngược , Vu Ngang ở giữa đám đông, mặt mày hồng hào, phong thái hiên ngang, chẳng khác nào cá gặp nước, thoải mái.
“Bất kỳ liên hệ công việc nào, thể trao đổi với quản lý của , cảm ơn.”
Đường Cam Lan cố gắng cầm cự suốt nửa tiếng, cuối cùng cũng chịu thua, ném chủ đề sang cho Vu Ngang, kéo Đàm Trì chuồn nhanh như chớp.
Hai vòng vòng trong đại sảnh tiệc mừng công mấy lượt, rốt cuộc mới tìm một bàn ăn yên tĩnh, nhưng còn kịp tới, chặn ngang.
“Ôi dào, chẳng là Tiểu Đường đây ? Ha ha ha ha...”
Một gã đàn ông trung niên bụng phệ, phía còn Nhậm Hạo Quang.
Đường Cam Lan vẫn giữ nụ hảo mặt, nhưng nghiêng , che nửa Đàm Trì.
“Anh Sử, lâu gặp.”
Anh Sử? Sử Nguyên Đức? Phó giám đốc điều hành nghệ sĩ của Truyền thông Húc Quang?
Đó chẳng chính là kẻ từng bán Đường Cam Lan ?!
Đàm Trì lập tức siết c.h.ặ.t t.a.y Đường Cam Lan.
“Chúc mừng hai vị hôm nay cùng lúc đoạt giải.” Sử Nguyên Đức hớn hở: “Nói thật, hai vị và Húc Quang chúng cũng duyên ít, giờ đạt thành tựu như hôm nay, Truyền Thông Húc Quang cũng cảm thấy vinh hạnh lắm.”
Đường Cam Lan: “Anh quá lời .”
“Tiểu Quang, còn mau chào sư .” Sử Nguyên Đức kéo Nhậm Hạo Quang tới, ép khom lưng cúi chào.
Mặt Nhậm Hạo Quang trắng bệch đến dọa , lớp phấn dày cũng chẳng che nổi quầng thâm mắt, dáng loạng choạng như sắp ngã gục bất cứ lúc nào.
Đường Cam Lan nghiêng né tránh: “Anh Sử, nhớ rõ là chấm dứt hợp đồng với Húc Quang từ hai năm .”
“Đường Cam Lan, về công ty cũ tuyệt tình quá ?” Nụ của Sử Nguyên Đức nhạt vài phần.
“Xin , cho hỏi một câu.” Đàm Trì giơ tay: “Xin hỏi vở kịch ch.ó má dở tệ bao giờ mới kết thúc ?”
Đường Cam Lan ngạc nhiên, sang Đàm Trì.
Sử Nguyên Đức: “Cô Đàm, ý cô là ?”
Đàm Trì chằm chằm Sử Nguyên Đức: “Anh, nếu nhờ vả thì thái độ nhờ vả. Thứ nhất, quỳ xuống xin . Thứ hai, bỏ tiền mua tài nguyên. Rõ ràng dứt khoát, nâng cao hiệu quả, cần gì phí lời lôi thôi lãng phí thời gian của ?!”
“Cô cái gì?!”
“Còn .” Đàm Trì sang Đường Cam Lan: “Nói chuyện với loại cặn bã gì? Ngay lúc nên ưỡn ngực, hếch mũi lên, hùng hồn phun một chữ: Cút!”
Sử Nguyên Đức sững , Nhậm Hạo Quang cũng c.h.ế.t lặng.
Lông mày Đường Cam Lan nhướng cao, đột nhiên bật , như một đứa trẻ trộm kẹo, trong sáng mà rực rỡ.
“Em đói ?” Đường Cam Lan hỏi.
Đàm Trì trừng mắt: “Đói .”
“Được~ chúng ăn đồ ngon thôi.” Đường Cam Lan nắm tay Đàm Trì, về phía bàn ăn.
“Đường Cam Lan! Đừng ăn cháo đá bát!” Sử Nguyên Đức nổi giận, vươn tay định kéo vai Đường Cam Lan.
tay còn chạm tới áo Đường Cam Lan, thì Đường Cam Lan bất ngờ tay, chụp lấy cổ tay , quăng mạnh ngoài.
Rõ ràng chỉ là một bàn tay thon dài trắng nõn, mà cứng như gọng kìm sắt, Sử Nguyên Đức gần như thấy tiếng xương nứt răng rắc, một tiếng hét tắc nghẹn trong cổ họng, suýt nữa ngạt thở.
Đường Cam Lan ngoái đầu, lông mi cụp, ánh mắt sâu thẳm: “Cút!”
Sắc mặt Sử Nguyên Đức biến hẳn, lùi liền mấy bước.
Đường Cam Lan Đàm Trì: “Khí thế đủ ?”
Đàm Trì gật đầu: “Rất .”
Đường Cam Lan , búng nhẹ mái tóc mái của Đàm Trì, nắm tay cô thong dong về phía bàn ăn.
Sử Nguyên Đức bóng lưng hai , nghiến răng ken két.
“Anh Sử, chứ?” Nhậm Hạo Quang lo lắng hỏi.
“Lo cho chính thì hơn!” Sử Nguyên Đức lạnh lùng : “Thời gian của chẳng còn bao lâu nữa , Tập đoàn Thừa Phong dường như chẳng ý định gia hạn hợp đồng với !”
Nói xong, đổi ngay sang bộ mặt giả lả, chen đám đông: “Ôi dào, chẳng đạo diễn Lý đây , lâu gặp, ha ha ha ha...”
Nhậm Hạo Quang tại chỗ, cúi đầu, răng nghiến chặt môi trắng bệch đến rớm m.á.u đỏ tươi.
“Ăn thêm chút gan ngỗng , ăn kèm bánh mì thơm lắm.” Đường Cam Lan đưa Đàm Trì miếng bánh mì gan ngỗng: “Còn nước cam ép tươi nữa.”
Đàm Trì ăn liền mấy miếng, bụng lót , sắc mặt cũng khá hơn đôi chút, thở phào một , ngó quanh xung quanh.
Hai xổm ban công ngoài trời của đại sảnh tiệc, rèm dày khéo che khuất bóng dáng, ngay phía là đài phun nước trong vườn, ánh đèn mờ ảo hòa cùng màn sương mỏng, khiến cả khuôn viên lung linh tuyệt mỹ. Vài vị đại lão trong ngành cầm ly rượu, nhấp bàn chuyện gió mát, mở miệng là dự án mấy trăm triệu, thỉnh thoảng buông vài tin đồn tình ái râm ran, khiến hai đến mê mẩn.
“Đưa điện thoại đây!”
Đột nhiên, từ ban công kế bên vang lên tiếng quát to, Đàm Trì và Đường Cam Lan vội chui xuống gầm bàn.
Có hai xông ban công, một cao một thấp, đều mặc vest chỉnh tề. Từ chỗ Đàm Trì sang, khéo ngược sáng nên thấy rõ mặt, nhưng giọng thì rõ.
“Anh Tiền, chỉ gọi một cuộc điện thoại thôi.”
“Đưa điện thoại cho !”
Người cao đưa cho thấp một chiếc điện thoại.
Người đàn ông thấp lùn : “Anh cũng chỉ vì cho thôi, loại scandal mà phơi bày, sẽ xong đời!”
“Anh Tiền, em...”
“Doanh single quá tệ, công ty quyết định vẫn sẽ sản xuất album theo phong cách .”
“Anh Tiền!”
“Hợp đồng của còn sáu năm, nếu công ty đóng băng thì ngoan ngoãn một chút!”
“...”
“Không phép gặp đó nữa!”
“...Vâng...”
Người đàn ông thấp lùn xoay rời , để một kẻ cao gầy ban công.
Vai run run, thở dồn dập, lưng như vật nặng đè ép thẳng nổi. Giữ nguyên tư thế đó suốt một phút, mới từ từ dựa lan can, châm một điếu thuốc.
Tia lửa sáng lên, soi rõ gương mặt chính là Trương Triết Hiên.
Đàm Trì và Đường Cam Lan đồng loạt hít sâu một .
Trương Triết Hiên bất ngờ đầu .
Đàm Trì và Đường Cam Lan kề trán , co rúm gầm bàn, nín thở chẳng dám động.
Trương Triết Hiên cúi xuống : “Tiểu Đường, cô Đàm?”
Hai gầm bàn , cuối cùng đành chui , gượng gạo vẫy tay chào.
Trương Triết Hiên gật đầu: “ còn chúc mừng hai đoạt giải.”
Đường Cam Lan: “May mắn thôi.”
Đàm Trì: “Bất ngờ thôi.”
Trương Triết Hiên , phả một khói.
Đường Cam Lan: “Anh Trương, hút t.h.u.ố.c hại giọng lắm...”
“Không nữa ...” Trương Triết Hiên nhả một làn khói trắng.
Đàm Trì: “Ca khúc mới tối nay .”
Trương Triết Hiên: “Tiếc là chẳng ai .”
Câu chuyện chấm dứt, bầu khí trở nên ngượng ngập.
“Tinh linh linh...” Điện thoại Đường Cam Lan reo vang, giọng to oang oang của Vu Ngang truyền : “Người ? Chuẩn về thôi!”
“À, .” Đường Cam Lan Trương Triết Hiên: “Anh Trương, bọn nhé.”
“Ừ. Tạm biệt.”
Đường Cam Lan kéo tay Đàm Trì, gật đầu chào rời .
“Cô Đàm.” Trương Triết Hiên bỗng gọi với .
Hai đồng loạt đầu.
Trương Triết Hiên dụi tắt thuốc: “Bài hát hôm nay... thật sự ?”
Đàm Trì nghiêm túc gật đầu: “Thật sự .”
Trương Triết Hiên dựa lan can, phía là bầu trời đêm sâu thẳm, trời lấp lánh, kiểu tóc chải chuốt kỹ lưỡng gió đêm thổi rối, gương mặt tái nhợt nở một nụ .
Anh : “Cảm ơn.”
Đàm Trì và Đường Cam Lan liếc , đều thấy sự nghi hoặc trong mắt đối phương.
Tiếng thúc giục như đòi mạng của Vu Ngang vang lên nữa, hai chỉ đành vội vàng rời , gạt nỗi băn khoăn nhỏ nhoi sang một bên.
Mãi đến khi Đàm Trì chui chăn, mới sực tỉnh.
Nụ của Trương Triết Hiên khi đó, cô nghĩ, chẳng ... giống như đang ?
Quả nhiên Trương Triết Hiên !
Sáng sớm hôm , khi Đàm Trì thấy bảng hot search, câu như một nhát búa giáng đầu, “ong” một tiếng.
Hot search Weibo một: [Trương Triết Hiên tự sát thành] (nóng)
[Rạng sáng 3 giờ hôm nay, Trương Triết Hiên phát hiện c.ắ.t c.ổ tay tự sát trong phòng khách sạn, may mắn cấp cứu kịp thời, hiện còn nguy hiểm đến tính mạng.]
Bên tin tức nổ tung là tiếng gào của fan, tiếng thở dài của qua đường, kẻ rảnh rỗi thì ăn dưa bàn tán, loạn như chợ vỡ.
Tin tức thứ hai là thông báo của Truyền Thông Húc Quang, chẳng qua chỉ tuyên bố Trương Triết Hiên tạm thời nguy hiểm tính mạng, mong yên tâm vân vân.
Bình luận gần như bộ là fan Trương Triết Hiên kiểm soát, mắng Truyền Thông Húc Quang là công ty hút máu, hại idol của họ, dòng dài dằng dặc, hơn năm mươi nghìn bình luận.
Lúc Đàm Trì refresh , Húc Quang khóa phần bình luận.
Những tin đó, cơ bản là bản thông cáo báo chí y chang, chút mới mẻ.
Đàm Trì tắt màn hình, vốc nước lạnh rửa mặt, cầm thẻ phòng ngoài, nhấn chuông cửa phòng kế bên.
Vu Ngang đen mặt mở cửa.
Đàm Trì nhanh chân bước , thấy Đường Cam Lan mặc chỉnh tề, trong phòng gọi điện.
“Alo, Tiểu Chu, còn moi tin nội bộ của Húc Quang ? Đã thử ? Tin phong tỏa? Được, cảm ơn.”
Đường Cam Lan gác máy, phịch xuống giường.
“ , chuyện moi , thì moi mới là quái lạ.” Vu Ngang bước đến bàn, rót thêm nước nóng bình giữ nhiệt.
Đàm Trì xuống cạnh Đường Cam Lan.
“Lẽ nhận ... Sao nhận chứ, tối qua Trương...” Đường Cam Lan cau mày: “Rõ ràng bất thường, phát hiện? Nếu nhận , lẽ, lẽ...”
Tròng mắt đầy tia m.á.u đỏ tươi, quầng mắt ám xanh, cằm lún phún râu, cả bơ phờ.
“Trên đời chữ ‘nếu’.” Đàm Trì : “Thay vì hối hận vì cái ‘nếu’, chi bằng nghĩ xem tiếp theo gì.”
Đường Cam Lan giật , liếc Đàm Trì.
Đàm Trì nhẹ nhàng gật đầu.
Đường Cam Lan nheo mắt: “Lão Vu, thể điều tra xem Trương đang chữa trị ở bệnh viện nào ?”
Vu Ngang: “Cậu định gì?”
“Đi thăm Trương.”
“Hôm nay e là thời gian .” Vu Ngang mở lịch trình trong điện thoại: “Từ chín giờ sáng đến mười một giờ đêm, tất cả chín cuộc phỏng vấn.”
“Sau mười một giờ đêm thì ?”
Vu Ngang thở dài, bấm mấy cái, ánh mắt thoáng biến đổi: “Cậu thể thăm Trương Triết Hiên.”
“Có chuyện gì?!”
“Xem hotsearch .”
Đàm Trì và Đường Cam Lan vội mở Weibo, lập tức sững sờ.
[Sự thật vụ tự sát của Trương Triết Hiên, thì là đồng tính!]
[Tình cấm của Trương Triết Hiên lộ, ‘chồng quốc dân’ mà vì đàn ông mà tự sát!]
[Người yêu của Trương Triết Hiên lộ diện, hóa là gã!]
[Người yêu của Trương Triết Hiên là đàn ông, chẳng giống y như tiểu thuyết đam mỹ diễn đàn Mai Hoa ?!]
Mỗi dòng tiêu đề giật gân kèm theo chín tấm ảnh mờ mịt, đóng đủ loại watermark, hiển nhiên là ảnh paparazzi chụp lén. Nhân vật trong ảnh đội mũ, ăn mặc kín mít, một miễn cưỡng nhận là Trương Triết Hiên, rõ mặt, nhưng hiển nhiên là đàn ông. Quan trọng nhất, hai tay trong tay, đầu kề sát , vô cùng mật.
“Đây rõ ràng là bịa đặt.” Đường Cam Lan thấp giọng: “Chụp mờ như , mắt mũi còn chẳng thấy, ai là ai?!”
“E rằng là thật.” Vu Ngang giơ điện thoại: “Đây là đợt phốt thứ hai.”
Đó là một video lén, rõ ràng hơn nhiều so với ảnh, cũng sốc hơn. Trong video, đại khái là con hẻm một quán bar, đèn neon chớp loạn, một đàn ông áo đen kéo c.h.ặ.t t.a.y một mặc sơ mi, cố gắng ôm lấy, nhưng đẩy mạnh mẽ. Tiếng ồn ào trong video lớn, nhưng vẫn rõ tiếng gào của đàn ông áo đen: “Đừng , chỉ còn mỗi em, chỉ còn em thôi!”
Đó là giọng Trương Triết Hiên!
Đàm Trì sững sờ, Đường Cam Lan c.h.ế.t lặng.
“Đây là Á Hân gửi đến, tài liệu nội bộ mà mấy tài khoản marketing chuẩn tung.” Vu Ngang tặc lưỡi: “Chắc chắn lâu nữa, Húc Quang sẽ động thái.”
Đường Cam Lan bật dậy: “Ai chuyện ?!”
Vu Ngang lắc đầu: “Á Hân , những tin đều tung từ máy chủ ở nước ngoài.”
“Đây là dồn Trương Triết Hiên chỗ c.h.ế.t ?” Đàm Trì kinh hãi: “Anh đắc tội với ai ?”
“Cảm giác lành chút nào, thật nên nhận đống phỏng vấn , lẽ về Kế Kinh cùng thầy Ngôn, Địch Lương họ...” Vu Ngang nhíu mày: “Đường Cam Lan, mấy cuộc phỏng vấn hôm nay sẽ trao đổi , tất cả câu hỏi liên quan đến Trương Triết Hiên và Húc Quang đều cấm trả lời, rõ ?!”
Đường Cam Lan nhíu mày, im lặng.
“Đường Cam Lan!”
“Ừ.” Đường Cam Lan gật đầu: “ .”
“Nhớ kỹ đấy!”
“Ừ.”
Vu Ngang vẫn đầy bất an, trừng Đường Cam Lan, sang Đàm Trì: “Cô Đàm, sáng nay cô cũng hai cuộc phỏng vấn, nhất cũng đừng nhắc đến Trương Triết Hiên.”
Đàm Trì gật đầu: “Được.”
“Vậy, chuẩn thôi.” Vu Ngang vỗ tay.
“Lão Vu, liên hệ giúp , tối nay thăm Trương.” Đường Cam Lan .
“Đường Cam Lan!” Vu Ngang lập tức nổi đóa: “Cậu coi lời là gió thoảng qua tai ?!”
“Xin đấy!” Đường Cam Lan thẳng Vu Ngang, ánh mắt sâu thẳm như mực.
Gân xanh nổi đầy trán Vu Ngang, nghiến răng, cuối cùng gật đầu: “Được!”
“ cũng .” Đàm Trì giơ tay.
“Được! Đều ! nuôi hai vị tổ tông đấy!”
Vu Ngang giận dữ đập cửa bỏ ngoài.
Đàm Trì thở phào, liếc sang Đường Cam Lan.
Lông mi Đường Cam Lan cụp xuống, chẳng đang nghĩ gì, phủ một tầng âm trầm nặng nề.
Có lẽ là đang hối hận.
Đàm Trì nghĩ, hối hận vì tối qua nán thêm một lúc, chuyện trò với Trương Triết Hiên.
Giống như ...