Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 134: Làm bạn gái anh đi!
Cập nhật lúc: 2025-12-16 12:10:26
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi đều tưởng rằng Tập đoàn Đường thị nhất định sẽ tạo nên một trận gió tanh mưa m.á.u trong giới giải trí, thì thực tế vả mặt bôm bốp.
Chưa đầy một năm, Tập đoàn Đường thị lượt tổ chức Cuộc thi Sáng tạo Biên kịch Quốc gia, Giải Bách Hoa Đạo diễn Sáng tạo Quốc gia, Cuộc thi Đạo diễn Trẻ Toàn quốc..., đồng thời còn tài trợ hàng trăm triệu cho các trường điện ảnh, kịch nghệ. Những dự án lớn tiếp theo cũng hợp tác song song với cả đạo diễn mới lẫn đoàn phim kỳ cựu, thể chú trọng đổi mới, giữ gìn truyền thống.
Đến lúc , mới nhận , con đường mà Tập đoàn Đường thị là vững chắc định, quy hoạch theo hướng lâu dài.
Sau đó, rõ là nhờ sự dẫn dắt của Đường thị do ngành giải trí đó tự thanh lọc, cả giới cuối cùng cũng yên tĩnh trở . Tuy dự án khởi động ít , nhưng những công ty, đoàn đội còn trụ đều là thực lực. Ai nấy đều , mùa xuân của diễn viên giỏi, đạo diễn giỏi, kịch bản cuối cùng cũng tới.
Kỳ nghỉ hè năm mới, bộ phim “Hạc Ngâm Kiếm” của Truyền thông Phẩm Đình lên sóng truyền hình, dòng phim võ hiệp vốn trầm lắng bấy lâu nay lên đỉnh cao. Mạc Tu Nghiêm chỉ một đêm oanh tạc D trạm, đ.á.n.h bại Bạch Tuấn, Bùi Húc, vinh dự leo lên ngôi “chồng quốc dân”. Trình Tư Kỳ của Giải Trí Thanh Hồng nhờ vai nữ chính cũng một bước trở thành dẫn đầu thế hệ tiểu hoa.
Thế nhưng, chuyện khiến dân tình bàn tán sôi nổi nhất là bạn trai tin đồn cũ của Trình Tư Kỳ, Nhậm Hạo Quang bất ngờ tuyên bố rút khỏi giới giải trí, biến mất khỏi tầm mắt công chúng.
Dân mạng ăn dưa khỏi cảm thán: Giới giải trí đúng là đổi trong chớp mắt, khó lường họa phúc.
Ví dụ như ca sĩ tiền bối của Tập đoàn Húc Quang Trương Triết Hiên rút khỏi giới từ một năm , nay trở công chúng bằng một cách thức vô cùng đặc biệt.
Trên màn hình là một sân khấu nhỏ đơn sơ, một chùm sáng chiếu lên Trương Triết Hiên, lấp lánh trong khí còn thấy rõ bụi bay, giống như từng mảnh lá vàng rơi.
Anh ghế cao, ôm cây guitar gỗ, cất giọng hát. Giọng ca trong trẻo từng , như dòng suối trong núi va sỏi đá, gột rửa tâm hồn .
Góc bên trái màn hình, bình luận chạy ào ào, là fan bày tỏ sự yêu thích với ca sĩ. Tài khoản đăng video ngắn hơn 5,8 triệu theo dõi.
“Bài mới của Trương siêu ?!” Đường Cam Lan ghé sát bên Đàm Trì, phấn khích hỏi.
“Hay.” Đàm Trì tắt video: “Anh bắt đầu hát ?”
“Trương Triết Hiên bây giờ là ca sĩ cấp thiên vương trong giới văn hóa ngách đó, vé concert đặt nửa năm, đỉnh ?!”
“Concert?” Đàm Trì nghi hoặc: “Sao em thấy tuyên truyền gì hết?”
“Đây là concert nội bộ của giới, theo chế độ thành viên, vé siêu khó kiếm!” Đường Cam Lan mắt sáng lấp lánh, ngẩng đầu lên, chỉ thiếu mỗi cái tai vẫy loạn thôi.
“Ồ.” Đàm Trì cố nhịn : “Chị .”
“Trời ơi, khéo ghê, hai tấm, bảy giờ tối mai, cô Đàm rảnh nhỉ?” Đường Cam Lan lấy từ trong túi hai tấm vé, nháy mắt.
“Tối mai...” Đàm Trì mở lịch: “Sáng là hội nghị dự án, chiều gặp một đạo diễn, tối còn hẹn với Cố Kỳ...”
“Cố Kỳ?!”
Hơi thở mang hương sữa bỗng áp sát, khiến Đàm Trì bất giác ngả . Đột nhiên, một đôi tay vòng qua, ôm lấy eo cô.
Đàm Trì Đường Cam Lan giam trong lồng ngực, chóp mũi chỉ cách cô đúng một phân.
“Không .” Đường Cam Lan : “Tối mai nhất định ở bên .”
Giọng trầm thấp, vang trong lồng ngực, khiến vành tai Đàm Trì nóng bừng.
Cô cụp mắt, chăm chăm yết hầu của .
“C- thể dời lịch...”
Yết hầu trượt lên xuống: “Dời lịch của ai?”
“Cố Kỳ.” Đàm Trì buột miệng.
Trên đỉnh đầu vang lên tiếng , vòng tay buông lỏng.
Đàm Trì vội nhảy sang một bên, hít sâu một khí mới.
Sợ c.h.ế.t mất!
Gần đây kỳ lạ ?
Thế nhưng Đường Cam Lan bên cạnh đang ôm điện thoại rạng rỡ, nụ sáng như thiếu niên.
Chắc là do thần kinh căng thẳng thôi.
Đàm Trì gõ nhẹ lên đầu .
“Các thấy ?! Video ngắn Kaku !” Vu Ngang cầm điện thoại xông .
“Thấy , bài mới của Trương siêu .” Đường Cam Lan đắc ý.
“Không Trương Triết Hiên, mà là cái ban nhạc !” Vu Ngang đưa điện thoại.
Đàm Trì và Đường Cam Lan ghé mắt , lập tức ngẩn .
Trong video là một ban nhạc rock, tên “Đại Phúc Đại Cát”. Các thành viên đều ngoài bốn mươi, phong cách ăn mặc đỏ xanh rực rỡ, thoạt chẳng khác nào một hàng hành, ớt, khoai lang, cà tím.
Họ giữa đám lau sậy ven sông, gào khản giọng hát. Gió sông thổi vù vù, gần như rõ lời, giai điệu thì kỳ quái: ba phần rock, ba phần Tần khúc, ba phần song ca dân gian, còn một phần là thứ gì.
Tài khoản chủ video 25,26 triệu theo dõi.
Đường Cam Lan: “Vãi xoài?!”
Đàm Trì: “...”
“Đài Mango đang lên kế hoạch một show truyền hình thực tế, mời ban nhạc khách mời cố định! quản lý của nhóm trừ phi chịu khách mời bay thì họ mới ký, nên đạo diễn của Mango mới đến nhờ tớ.” Vu Ngang nổi gân xanh trán: “Tên quản lý còn bảo duyên đặc biệt với , đúng là lộn xộn, giờ ké fame đến mức lười kiếm cớ luôn ?”
Đường Cam Lan gãi mũi: “Quản lý của nhóm đó tên gì?”
“Hình như là...Cát Đại Hồng.”
“... là duyên thật...”
Vu Ngang: “Hả?!”
“Đàm Trì, là Cát Đại Hồng đó đó!” Đường Cam Lan nhịn .
“Là ai?”
“Lần phỏng vấn quản lý, cái ông mặc vest hoa, tóc chải phồng như ổ bánh mì ...” Đường Cam Lan khoa tay.
“À!” Đàm Trì bừng tỉnh: “Cái ông nhảy disco mộ đó!”
“ đúng đúng! Chính là ổng!”
Đàm Trì: “...”
Vu Ngang giật giật khóe miệng: “Đường Cam Lan, thật sự quen ?”
Đường Cam Lan gật đầu.
“Cậu tính thật sự khách mời bay ?”
“Đi chứ, nhiều bạn thì nhiều đường thôi mà!” Đường Cam Lan vỗ vai Vu Ngang.
Vu Ngang mang bộ mặt nghi ngờ nhân sinh bỏ .
Đường Cam Lan bật video rock lên xem nữa.
“Em xem, nếu hồi đó thực sự để Cát Đại Hồng quản lý, thì khi còn nổi hơn bây giờ ?”
“...Câu mà Vu Ngang ...”
“Anh từng gì hết nhé!”
Concert của Trương Triết Hiên tổ chức trong một hộp đêm nhỏ, chỉ chứa hơn trăm , quy mô nhỏ nhưng tiêu chuẩn cao.
Ông chủ hộp đêm vì buổi concert mà sửa sang bộ.
Thiết kế tổng thể theo hình tròn, sân khấu ở giữa, xung quanh là ghế khán giả. Ngăn cách sân khấu và khán đài là ba tầng rèm pha lê, ánh đèn chiếu xuống trông như vô hạt lệ trong suốt rơi từ trời xuống, đến lóa mắt.
Đàm Trì vốn nghĩ sẽ thấy cảnh fan hâm mộ cổ vũ rầm rộ, nhưng đến nơi mới phát hiện, khán giả đều là giới tinh ăn mặc chỉnh tề, đa phần là trung niên và thanh niên trí thức. Có thậm chí còn tranh thủ báo cáo máy tính khi chờ chỗ.
Khán đài bảng đèn, hoa chúc, máy ảnh, thỉnh thoảng mới dùng điện thoại chụp vài tấm ảnh đơn giản, càng tiếng hò reo, cổ vũ, tất cả đều yên tĩnh, giống như đang tham dự một buổi họp công ty định kỳ.
“Bây giờ Trương Triết Hiên gọi là ca sĩ chữa lành, fan đến nhạc của đều là những chịu áp lực cao.” Đường Cam Lan giải thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-134-lam-ban-gai-anh-di.html.]
Đàm Trì hỏi: “Kiểu như bác sĩ tâm lý?”
Đường Cam Lan gật đầu.
Đàm Trì: “...”
Đỉnh thật.
Đèn trong khán đài dần tối xuống, chỉ còn một ánh đèn rọi sáng ở chính giữa sân khấu.
Trương Triết Hiên ôm cây đàn guitar gỗ bước sân khấu, lên chiếc ghế cao, chỉnh micro, gảy dây đàn.
Khoảnh khắc đó, Đàm Trì như thấy một ngôi thần tượng tự đàn tự hát trong khu vườn sân thượng, giấu nỗi u buồn sâu thẳm. khi giọng hát của Trương Triết Hiên vang lên, cảm giác u sầu lập tức tan biến, đó là một hương vị của rừng xanh, xanh ngọc, xanh đậm, xanh biếc hòa quyện với ánh nắng dịu dàng và làn khí tươi mát, nuôi dưỡng cả thể lẫn tâm hồn.
Tiếng ca vang vọng, như ánh mặt trời rực rỡ. Giai điệu trầm bổng như cơn mưa xuân lất phất. Giọng hát uyển chuyển, như tiếng chim hót len tai. Hợp âm guitar ngân dài, dư vang vô tận.
Buổi hòa nhạc nhiều bài, chỉ năm ca khúc, giữa chừng cũng tiết mục xen kẽ, chỉ Trương Triết Hiên ôm đàn guitar, hết bài nối tiếp bài khác.
Khi hát xong bài cuối cùng, dậy, cúi : “Cảm ơn.”
Đàm Trì mới phát hiện, từ lúc nào, mắt ầng ậc nước.
Trong khán đài, nước mắt giàn giụa, nghẹn thành tiếng, nhưng nhiều hơn cả là những hít sâu một , lên, vỗ tay nhiệt liệt.
“Trương Triết Hiên, cảm ơn !”
“Cảm ơn, chúng yêu !”
“Trương Triết Hiên! Trương Triết Hiên! Trương Triết Hiên!”
Tiếng hò reo dâng trào, chỉ lúc nơi đây mới thật sự giống một buổi hòa nhạc.
“Cảm ơn , tối nay hãy ngủ một giấc thật ngon.” Trương Triết Hiên với micro: “Cuối cùng, sẽ đàn một khúc tiễn ...”
Trong tiếng guitar mộc mạc, những con lóc, phấn chấn, mệt mỏi, cố gắng, những kẻ công khổ cực lượt mặc áo khoác, xách cặp công việc, rời khỏi buổi diễn, tiếp tục bước lên hành trình mịt mờ của cuộc đời.
“Tiểu Đường, cô Đàm, cảm ơn hai đến năm nay.” Trương Triết Hiên dậy mỉm : “Có thích bài hát hôm nay ?”
Đường Cam Lan giơ ngón tay cái: “Tuyệt vời!”
Đàm Trì: “Nghe .”
“Thích là .” Trương Triết Hiên vẫy tay, mang một cây đàn violin lên, cây guitar.
“Cô Đàm, gì?” Trương Triết Hiên hỏi.
Đàm Trì: “Ơ?”
Trương Triết Hiên mỉm , liếc Đường Cam Lan.
Đường Cam Lan lên, hít sâu một , nắm lấy tay Đàm Trì.
Đàm Trì: ?
“Đi theo .”
Bàn tay Đường Cam Lan nóng hổi, ẩm ướt, còn run nhẹ.
Anh vén tấm rèm pha lê, đưa Đàm Trì giữa sân khấu.
Âm thanh violin lộng lẫy, du dương vang lên trong bóng tối, một ngọn đèn sáng lên, thêm ngọn thứ hai, ánh sáng ngày càng nhiều, rải rác khắp khán đài, như bầu trời đầy , lấp lánh mơ màng.
Đàm Trì sững sờ, qua bao lâu, chợt đầu , liền thấy trong ánh là nụ cong mắt của Đường Cam Lan.
Sáng ngời, trong trẻo, tựa như vầng trăng non đầu đêm.
“Đàm Trì.” Đường Cam Lan quỳ một gối xuống, lấy từ túi áo một cây bút máy, nâng bằng hai tay, ngẩng đầu: “Em đồng ý bạn gái ?”
Chiếc bút lấp lánh pha lê, rực rỡ chói mắt.
Đàm Trì nghiêng đầu: “Sao là bút máy?”
“Bởi vì thích là đại thần biên kịch mà.” Đôi mắt Đường Cam Lan lóe sáng: “Đại thần, xin hãy đồng ý với !”
Đàm Trì chớp mắt, đẩy gọng kính, gì.
“Khụ, cái đó...” Đường Cam Lan nhích đầu gối lên, hạ giọng: “Bao nhiêu đang , em gì chứ, thì mất mặt quá!”
Đàm Trì cuối cùng nhịn , bật thành tiếng: “Được.”
Giây tiếp theo, vòng tay mang theo mùi sữa ngọt ngào lập tức ôm trọn lấy cô, Đàm Trì nhấc bổng lên, mắt xoay vòng cùng dải ngân hà lấp lánh.
Choáng quá. Đàm Trì nghĩ, ôm xoay vòng nữa, kiểu hết thời mà.
Ánh đèn bừng sáng xung quanh, pháo hoa nổ rộn ràng, cánh hoa rơi xuống rợp trời.
Đường Cam Lan cuối cùng thả cô xuống, khúc khích ngốc nghếch. Lúc Đàm Trì mới nhận , xung quanh từ lâu phục sẵn một đám .
Tần Kiên ôm vai Ngôn Bạc Ninh nhảy lung tung, Ngôn Bạc Ninh hãi hùng giữ chặt eo Tần Kiên, Địch Lương tận tụy b.ắ.n pháo hoa.
Chị Hoa, Trần Côn Minh, Tiểu Tào ôm reo hò, Trần Côn Minh còn lẩm bẩm: “Tưởng cả đời chẳng thấy Đàm Trì gả chứ.”
Vu Ngang Liên Bồng Miêu ôm tay nhảy loạn, cuối cùng cũng hé một nụ thật sự. Ba Tiêu Diệp vẫy gậy phát sáng, phía còn Viễn Chí, Qua T.ử Nhân và Nam Qua Phái.
Nam Qua Phái: “Thấy , quà bút máy là ý tưởng của đấy! Nét bút điểm nhãn!”
Qua T.ử Nhân: “Đèn đóm là sắp đặt theo trận pháp Hồng Loan Tinh Động của !”
Viễn Chí: “Quần áo của Bắp cải hôm nay là phối đó!”
Đàm Trì: “...”
“Đường Cam Lan, lên kế hoạch bao lâu ?” Đàm Trì hỏi.
Đường Cam Lan ôm eo cô, tít mắt : “Hôn một cái, sẽ .”
“Cáo từ, ưm!”
Trước mắt bỗng tối , môi nóng rực, đến khi xung quanh vang lên tiếng huýt sáo, lớn, reo hò thì năm giác quan của Đàm Trì mới .
Cảm giác môi mềm mại, hòa với hương vị sữa ngọt ngào, ấm nóng, bỗng nhiên, đôi môi run run cọ lên môi cô.
Đàm Trì giật , lập tức ngả , nhưng cánh tay ôm eo cô đột ngột siết chặt, giam cả trong lồng n.g.ự.c rắn chắc.
Bàn tay nóng rực trượt dọc sống lưng, khóa chặt gáy cô, nóng đến mức khiến Đàm Trì run lên, hít ngược một , đúng lúc , một vật mềm nóng lướt , tinh nghịch, kiêu ngạo mà dịu dàng cọ lên đầu lưỡi cô.
!!
Dòng điện từ xương sống lan xuống, khiến đôi chân Đàm Trì mềm nhũn, bám chặt vai Đường Cam Lan.
Môi bỗng rời , thở mang mùi sữa phả bên tai, nặng nề dồn dập, bàn tay nóng bỏng nữa ôm siết eo cô.
“Quả nhiên, là vị kem.” Giọng Đường Cam Lan khàn khàn.
Đàm Trì ngẩng đầu, chằm chằm mắt .
Đôi mắt đen sâu thẳm thoáng lóe sáng, trở về sắc nâu sáng rỡ, cong cong nơi khóe mắt.
“Đường Cam Lan!!”
“Bốp!”
Toàn bộ ánh sáng tắt ngúm, một mảnh đen đặc.
Mọi đều thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Đường Cam Lan: “Á!”
Nửa phút , ánh sáng phục hồi, giữa sân khấu, Đàm Trì mặt lạnh thẳng. Còn Đường Cam Lan bên cạnh, mặt đỏ tai hồng, trông tức tủi, vành tai đỏ au in rõ một hàng dấu răng.