Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 135: Ăn ngon mỗi bữa, vì ngày mai của chính mình
Cập nhật lúc: 2025-12-16 12:10:27
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau cơn mưa xuân, vạn vật sinh sôi. Ngoài quán cà phê Gấu Trắng, hoa nghênh xuân nở rộ, từng chùm từng chùm vàng tươi, ánh mặt trời càng rực rỡ chói mắt.
Đàm Trì ghé sát bên cửa sổ, chụp một tấm cận cảnh cánh hoa đăng lên WeChat.
Tin nhắn đối phương gần như lập tức hồi âm.
[Điềm Thái]: Anh sắp tới , em sắp xong ?
Đàm Trì ngẩng mắt sang Cố Kỳ đang đối diện.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Sắp .
“Cô Đàm, thấy đoạn kết đủ gọn gàng dứt khoát.” Cố Kỳ ôm kịch bản xích gần: “Ví dụ cảnh cuối, đoạn độc thoại mộ của nam chính, văn phong nặng chất nghệ thuật. Nếu để nội tâm thì , nhưng để thoại nhân vật thì phần gượng ép.”
“Để xem.” Đàm Trì nghiêng , cau mày: “Chuyện chúng bàn mấy , chị Hoa và Tiểu Tào cũng cùng ý kiến với , nhưng với Trần Côn Minh nghiêng về bản . nghĩ nên hỏi thêm ý kiến của nhà sản xuất.”
“Hoặc là chúng thể hỏi thẳng diễn viên.”
“Diễn viên chốt ?”
“Cơ bản chốt , là ảnh đế Uông Tuyết Phong. Anh xong kịch bản của thầy, liền lập tức sắp xếp lịch.”
“Vinh hạnh quá.”
“ hẹn thầy Uông tối nay ăn cơm, nếu cô Đàm thời gian thì là...”
“Hay là để Tiểu Tào .”
Một bàn tay xen ngang giữa hai , ép đầu Cố Kỳ lệch sang bên.
Đường Cam Lan mang theo thở mưa xuân lành lạnh, phịch một cái xuống cạnh Đàm Trì. Anh đẩy sát hai xe nhỏ đựng đồ ăn vặt về phía bàn, nắm c.h.ặ.t t.a.y Đàm Trì, về Cố Kỳ mà .
Chỉ là nụ thế nào cũng giống đang nhe răng trợn mắt.
“Đạo diễn Cố, lâu quá gặp.”
Cố Kỳ: “Hình như hôm qua chúng gặp.”
“Không chỉ hôm qua, hôm , hôm kìa, cả tuần , gần như ngày nào cũng thấy .” Giọng Đường Cam Lan đầy vị chua của sữa quá hạn.
Cố Kỳ: “Lịch trình của Ảnh đế Đường chẳng bận rộn lắm ? Không cần đặc biệt tới gặp chứ.”
Đường Cam Lan nhếch môi: “Hiện tại đang nghỉ ngơi.”
“Nghỉ thì nên dài ở nhà.”
“Nghỉ thì dạo phố với vợ.”
“Ha ha.”
“Hừ hừ.”
Lại nữa.
Đàm Trì đẩy gọng kính: “Hay là, hai vị cứ chuyện tiếp, cái bóng đèn là xin rút ?”
Hai gương mặt đang đấu mắt đồng loạt co giật, cùng Đàm Trì.
Đàm Trì: “Hoặc là hai vị để hôm khác hẹn riêng?”
“Hẹn gì mà hẹn? Đi mua đồ thôi!” Đường Cam Lan nhanh nhẹn giúp Đàm Trì thu dọn ba lô, khoác lên vai, ôm lấy vai Đàm Trì: “Đạo diễn Cố, hẹn gặp .”
Cố Kỳ lườm: “Vai khách mời rốt cuộc diễn ?”
“ diễn cũng , nhưng chuyện kịch bản thì đừng tìm vợ , cứ tìm Tiểu Tào.” Đường Cam Lan nhe răng.
“Cút!”
Đường Cam Lan nở nụ lộ chiếc răng khểnh nhỏ, một tay ôm eo Đàm Trì, một tay kéo xe đẩy, hí hửng mất.
Cố Kỳ theo bóng dáng hai khuất khỏi cửa, ánh mắt dừng khóm nghênh xuân ngoài cửa sổ.
Cánh hoa vàng nhạt còn vương giọt mưa, gió thổi qua, rơi xuống.
“Lại là mùa xuân ...” Cố Kỳ tựa lưng ghế sô pha, nhấp một ngụm cà phê, , tiếp tục cúi đầu nghiền ngẫm kịch bản.
...
Đường Cam Lan nắm tay Đàm Trì đung đưa qua , chen giữa dòng già trẻ lớn bé trong chợ Cát Tường, nổi bật như hạc giữa bầy gà.
Người qua đều vội vã, thỉnh thoảng ai nhận bọn họ thì kinh ngạc móc điện thoại chụp. Đường Cam Lan và Đàm Trì bèn lập tức phối hợp tạo dáng tay chữ V.
phần lớn vẫn là những ông bà, bác thường xuyên tới chợ, quá quen , nên thi hồ hởi chào hỏi Đường Cam Lan.
“Ô, Tiểu Đường, mua rau . Cá hôm nay tươi lắm, lát nhớ ghé coi nha.”
“Dạ, cảm ơn bác Trương!”
“Tiểu Đường, cháu gái , đoạt giải nữa hả?”
“Chỉ là may mắn thôi ạ.”
“Tiểu Đàm, bao giờ truyện mới? với nhà đều mong lắm.”
“Cảm ơn, sắp ạ.”
“Tiểu Ngôn phim về ? Lớp học nhảy của Tần Tiểu Minh còn nhận ?”
“Về , còn nhận ạ, đây là tờ giới thiệu, bác gọi điện là .”
Đường Cam Lan tiện tay rút tờ quảng cáo trong xe đưa cho bà.
Bà dòng chữ “cầm tờ đăng ký giảm 5%” bèn vui vẻ ngay.
“Bà chủ, hôm nay cà tím bao nhiêu một cân?” Đường Cam Lan chui sạp rau.
“Ba đồng rưỡi, nhưng theo lệ cũ, tặng một tấm ảnh ký tên thì ba đồng.” Bà chủ .
“Chữ ký của càng ngày càng mất giá, năm ngoái còn giảm một nửa cơ.” Đường Cam Lan lầu bầu.
“Miễn phí cũng ! Miễn là cô Đàm ký cho một chữ.” Bà chủ lôi từ trong quầy một cuốn sách mới tinh, đưa cho Đàm Trì.
Bìa sách màu đen, tên “Vũ Dạ Tam Canh”, bìa quấn: “Tiểu thuyết võ hiệp trinh thám phái mới, tác giả thần cấp Kim Hoa Hỏa Thoái dốc sức sáng tác, phim truyền hình cùng tên đang phát sóng.”
Đàm Trì nhận lấy, từ túi rút cây bút máy gắn đá, phẩy tay ký tên.
“Cảm ơn cảm ơn, cô Đàm cứ thoải mái chọn, miễn phí hết!” Bà chủ vui mừng khôn xiết, ôm sách ngắm tới ngắm lui, khép miệng.
Đường Cam Lan: “...”
“Đi thôi.” Đàm Trì chọn hai túi rau bỏ xe, đầu thấy Đường Cam Lan đang dùng ánh mắt đầy oán trách .
Đàm Trì: “...Gì?”
Đường Cam Lan phồng má , ngước trần nhà.
Đàm Trì thở dài, nhón chân xoa xoa mái tóc mềm của .
Đường Cam Lan vẫn giữ vẻ kiêu ngạo, nhưng khóe môi nhếch, vành tai đỏ ửng.
“Này , hai yêu đương thì chỗ khác nhé, chắn hết đường ăn của !” Bà chủ nín nhịn.
Đường Cam Lan và Đàm Trì bật , tiếp tục nắm tay .
“Em ăn bánh ngọt.”
“Mua.”
“Còn ăn gà .”
“Mua.”
“Bánh nướng, thịt hun khói.”
“Đàm Trì, còn đang giảm cân đấy!”
“Cánh gà nướng.”
“Mua mua mua!”
Hai từ khu rau củ sang khu đồ ăn sẵn, sang khu hải sản, mua ăn, đến khi xe nhỏ chật ních mới lững thững kéo về khu nhà Duyttj Phong Viên.
Vừa nhà, Đường Cam Lan bèn chạy thẳng bếp, thắt tạp dề, bật nhạc, mở chế độ đầu bếp.
Đàm Trì thò nửa cái đầu : “Có cần em giúp ?”
“Không cần.” Đường Cam Lan gọt vỏ khoai tây : “Em gọi Lục sư và Đại sư tỷ sang ăn cơm.”
“Ồ.” Đàm Trì bước mấy bước, : “Hôm nay Vu đến ?”
Đường Cam Lan thả củ khoai gọt sạch chậu nước, đầu, vẻ mặt hóng hớt: “Tiểu Chu hôm qua lén với , lão Vu hôm nay hẹn hò!”
“Hả?!”
“Tiểu Chu lục thùng rác trong văn phòng lão Vu, lôi hóa đơn mua sắm, túi Gucci mới nhất, mười hai ngàn tám trăm tệ!” Đường Cam Lan vung d.a.o gọt: “Lão Vu bỏ hơn mười ngàn mua một cái túi! Em xem kinh khủng ?!”
Đàm Trì chớp mắt, cúi đầu lướt đoạn chat: “Tuần Liên Bồng Miêu cũng hôm nay cô hẹn hò.”
Đường Cam Lan: “...”
Đàm Trì: “...”
“Ha ha ha ha ha...” Đường Cam Lan biến điệu: “Không thể nào!”
“Nếu như...” Đàm Trì : “Chính sách ‘sắt đá’ tiết kiệm từng xu của Vu Ngang cộng thêm kỹ thuật hacker thấu trời thấu đất của Liên Bồng Miêu...”
Mặt Đường Cam Lan lập tức trắng bệch.
Đàm Trì bước bếp, nhón chân xoa mái tóc mềm của : “Bảo trọng.”
“Đừng giả thuyết đáng sợ thế chứ!” Đường Cam Lan gào lên.
Đàm Trì nhịn , mang dép lê lọc xọc bước ngoài, đến cửa nhà hàng xóm cạnh bên, ấn chuông.
“Đây đây~” Cửa mở , Ngôn Bạc Ninh ló đầu một cái biến mất.
“Anh Ngôn, sư tỷ, qua ăn cơm.” Đàm Trì thuận tay đóng cửa.
“Vèo...” Bất ngờ, một luồng sáng trắng từ phòng ngủ bay , rơi thẳng thùng rác trong phòng khách. Thì là... một cái tã.
Đàm Trì: “...”
Dù thấy nhiều , vẫn cảm thấy quá thần kỳ.
“Trì Trì, cô kể cho , cảnh võ lúc đầu cô hình dung thế nào ?”
Tần Kiên một tay lắc bình sữa, một tay đưa quyển Nhật Dạ Quỹ, giữa trang sách kẹp đầy giấy nhớ nhiều màu sắc.
“Cảnh nào?” Đàm Trì hỏi.
“Cảnh dán giấy nhớ màu đỏ .”
“À.” Đàm Trì lật xem một chút: “Viết linh tinh thôi.”
“Em là tác giả gốc mà chẳng đáng tin chút nào thế?”
“Tiểu thuyết vốn dĩ chẳng đáng tin .”
Tần Kiên ngửa mặt thở dài, cổ tay vung một cái, bình sữa kèm theo cơn gió vèo một phát bay phòng ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-135-an-ngon-moi-bua-vi-ngay-mai-cua-chinh-minh.html.]
Bên nôi, Ngôn Bạc Ninh chắc tay đón lấy bình sữa, nhét miệng Tiểu Tiểu Ngôn, nhanh chóng tã, một tay bế ngoài.
Tiểu Tiểu Ngôn đang ngậm bình sữa, thấy Đàm Trì bèn giơ hai cánh tay múp míp vẫy lung tung, suýt nữa rơi bình, may mà Ngôn Bạc Ninh giữ kịp.
“Tiểu Ngôn Ngôn~” Đàm Trì nở nụ chiều chuộng kiểu “dì quái”, bế lấy Tiểu Tiểu Ngôn: “Ôi chao, béo thêm .”
“Hôm nay ăn gì thế?” Ngôn Bạc Ninh cầm hai cái tã bước .
“Đường Cam Lan sẽ nấu món tủ của .”
“Ồ, lâu ăn, cũng nhớ thật.”
Ba một hai , về nhà Đường Cam Lan.
Vừa cửa, Tiểu Tiểu Ngôn bèn ném luôn bình sữa trong tay: “A u a u” kêu ầm lên.
“Tiểu Ngôn Ngôn đến !” Đường Cam Lan ló đầu từ bếp, mắt cong cong .
“A u a u a u...” Tiểu Tiểu Ngôn rướn cả về phía , vung loạn cánh tay múp míp, suýt nhào khỏi lòng Đàm Trì.
“Đến đến !” Đường Cam Lan chạy , áp trán trán Tiểu Tiểu Ngôn: “Đụng cửa nè.”
Tiểu Tiểu Ngôn khanh khách to.
“Chú thập lục nấu cơm đây.” Đường Cam Lan chạy bếp.
Tần Kiên đặt Tiểu Tiểu Ngôn xuống tấm t.h.ả.m bò khổng lồ trong phòng khách, bé lập tức như rồng biển, hổ xuống núi, bắt đầu quẫy đạp chơi đùa.
“Tiểu Đàm, dâu tây hôm qua mua ?” Ngôn Bạc Ninh lục tủ lạnh.
Đàm Trì: “Hả?”
“Ngăn bảo quản ở giữa .” Đường Cam Lan trả lời từ trong bếp.
“À, thấy .” Ngôn Bạc Ninh xách dâu rửa.
“Trì Trì, cảnh võ em hình dung ?” Tần Kiên lật trang sách khác.
“Ờ...” Đàm Trì khoa tay múa chân: “Là vèo vèo vèo...soạt soạt soạt...”
“Vèo vèo vèo? Soạt soạt soạt?”
“Còn xoẹt xoẹt xoẹt, vút vút vút!”
“...Trì Trì, còn một tháng nữa là bấm máy đó, là đầu tiên chỉ đạo võ thuật điện ảnh đấy!”
“Đại sư tỷ, tin cô mà!”
“Phun máu...”
“Ra , nồi lẩu hải sản bảy sắc cầu vồng của !” Đường Cam Lan bưng nồi đất chạy .
Nồi đất đặt lên bàn, nước canh xanh đậm, bên trong nổi lềnh bềnh rau củ đỏ tươi, vỏ cà tím tím sẫm, những khối vàng khè chẳng rõ là gì, chính giữa là một cái đầu cá ngửa mặt trời, đôi mắt lóe lên ánh sáng quái dị.
Ba : “...”
Dù hương vị sẽ tệ, nhưng cái dáng vẻ nào cũng vẫn... ưmm...
“A u, a u...ăn ăn ăn...” Tiểu Tiểu Ngôn phấn khích đập bàn, nước dãi chảy ướt quá nửa yếm.
“Quả nhiên vẫn là Tiểu Ngôn Ngôn mắt !” Đường Cam Lan ôm bé lên đùi nhún nhảy.
“Ăn, ăn ăn...khà khà khà!” Tiểu Tiểu Ngôn vỗ tay to.
Tần Kiên : “Tiểu Ninh, con trai nhà thẩm mỹ vấn đề ?”
Ngôn Bạc Ninh: “Chẳng lẽ học từ Tiểu Đàm?”
Đàm Trì: “...Trẻ tám tháng chảy nước dãi là bình thường mà...”
“Khụ, thôi xem TV ...” Ngôn Bạc Ninh cầm điều khiển mở TV.
Kênh điện ảnh CCTV6 đang phát tin tức độc quyền, nhân vật chính hôm nay chính là ai đó.
Phóng viên: “Anh Đường Cam Lan, chúng nhiều kỷ niệm thú vị khi đạt Ảnh đế giải Cúp Vàng, tiếp theo là câu hỏi từ cư dân mạng.”
Đường Cam Lan nhã nhặn: “Được.”
“Quảng cáo mới nhất nhận là gương mặt đại diện cho chuỗi quán ăn bình dân, đều để ủng hộ ngành công nghiệp trong nước, đúng ?”
“Không .”
“Hả?”
“Vì họ ba vạn cửa hàng quốc, đồng ý in mặt lên bảng quảng cáo ở cửa tiệm.”
Phóng viên: “...”
Ngôn Bạc Ninh, Tần Kiên, Đàm Trì ngoài TV: “...”
“Hahaha, đùa thôi, tất nhiên là để ủng hộ ngành công nghiệp trong nước.” Đường Cam Lan lập tức nghiêm túc, nắm tay thành quyền: “ tin rằng một ngày nào đó, ngành công nghiệp của chúng sẽ vươn thế giới!”
“Vậy câu hỏi tiếp theo, về bộ phim sắp tới của Đường Cam Lan...”
Ngôn Bạc Ninh thì thầm: “ thấy Tiểu Đường là vì gương mặt in khắp nơi thôi.”
Tần Kiên: “...”
Ông xã, trúng tim đen .
Đường Cam Lan đỏ bừng tai, ghé sát Tiểu Tiểu Ngôn thì thầm: “Ai bảo thím thập lục của Tiểu Ngôn Ngôn mù mặt, chủ thập lục đây phòng xa thôi, ngay cả cá nhỏ cũng thể nấu cháo mà...”
Ngôn Bạc Ninh, Tần Kiên: “... Gọi là lo khỏi hoạ.”
“Đại khái thế...”
Đàm Trì c.ắ.n đầu đũa: “ là vì em ?”
Đường Cam Lan: “Khụ khụ khụ.”
“Ồ.” Đàm Trì đặt đũa xuống, ngập ngừng một chút: “Thật cần .”
“Hả?”
“Em nhận mặt .”
Trong phòng bỗng nhiên lặng ngắt.
Đường Cam Lan ngây Đàm Trì, hàng mi dài run rẩy, mãi mới bật hai chữ: “Cái gì?”
“Em nhớ gương mặt .” Đàm Trì : “Cả đời.”
Sắc mặt Đường Cam Lan từ sững sờ, biến thành chợt hiểu, ngượng ngùng, vui mừng, cuối cùng hòa tan thành nụ dịu dàng như gió xuân, lén móc ngón út với Đàm Trì.
Ngôn Bạc Ninh nhịn , bế Tiểu Tiểu Ngôn sang.
Tần Kiên giơ điện thoại chụp tấm ảnh kỷ niệm.
“Ting toong.”
Điện thoại Đường Cam Lan và Đàm Trì cùng reo, là tin nhắn từ nhóm “Ngũ Nhân Nguyệt Bính”.
[Qua T.ử Nhân]: Lễ phục cưới đặt riêng xong , thêu tay bộ, đỉnh cao nhất của cửa hàng chúng ! (ảnh)(ảnh) @Kim Hoa Hỏa Thoái @Điềm Thái
Trong ảnh là hai bộ hỷ phục Hán phục lộng lẫy, nền đỏ thẫm, chỉ vàng thêu dày đặc, tầng tầng lớp lớp, sang trọng quý phái, rực rỡ mà trang nghiêm, chỉ hai tấm ảnh thôi cũng khiến chấn động.
[Viễn Chí]: Vãi!
[Nam Qua Phái]: Vãi!
[Liên Bồng Miêu]: Vãi!
[Liên Bồng Miêu]: Ừ, lễ phục tệ.
[Qua T.ử Nhân]: Meo meo, giọng điệu của thế...
[Nam Qua Phái]: Bị hack nick ?
[Viễn Chí]: À, chắc là Vu Ngang đó, hôm nay hẹn hò thế nào?
[Nam Qua Phái]: Cái gì?!!!!!!
[Qua T.ử Nhân]: Vãi vãi vãi aaaaaa!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: ...
[Điềm Thái]: (sticker: sét đánh)
[Liên Bồng Miêu]: (sticker: đội nắp giếng bỏ chạy)
[Liên Bồng Miêu]: Chào (gửi lì xì)
(Viễn Chí, Qua T.ử Nhân, Nam Qua Phái, Kim Hoa Hỏa Thoái nhận lì xì của Liên Bồng Miêu)
[Nam Qua Phái]: 8 xu?
[Viễn Chí]: 1 hào...
[Qua T.ử Nhân]: 6 xu...
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: 1 hào 2 xu...
[Liên Bồng Miêu]: Mọi đừng khách sáo.
[Liên Bồng Miêu]: Không !
“Hahaha, quả nhiên!” Đường Cam Lan ôm điện thoại suốt nửa phút, bỗng nhiên tiếng tắt ngấm, sắc mặt trắng bệch: “Nói là...”
Đàm Trì vỗ vai : “Vu Ngang như hổ thêm cánh, tự lo nhé.”
“Ác mộng thành sự thật !” Đường Cam Lan vò đầu.
Tần Kiên: “Sao ?”
Ngôn Bạc Ninh: “Nói cho vui với.”
Tiểu Tiểu Ngôn: “A u a u!”
Đàm Trì nghiêng đầu nghĩ ngợi, đẩy kính mắt: “ chợt nghĩ một câu chuyện .”
Tần Kiên: “Chuyện gì chuyện gì?”
“‘Kẻ keo kiệt mặt lạnh, quản lý poker face và hacker thiếu nữ dễ thương ba đời ba kiếp’.”
“Đàm Trì, em mà dám cái , nghỉ bếp một tháng!”
“Ồ. Được thôi.”
“Phụt!”
“À u u, ăn ăn ăn...”
“Hahahahahaha.”
Tiếng xen lẫn nhạc kết thúc chương trình giải trí, lững lờ trôi cửa sổ. Trên biển hiệu cửa hàng ăn mới khai trương ở góc phố, gương mặt rạng rỡ của Ảnh đế Đường Cam Lan sáng lóa, poster trong cửa kính rực rỡ màu sắc, slogan quảng cáo lấp lánh ánh sáng.
[Ước mơ chẳng hề xa vời, nhưng vững bước từng ngày. Ăn ngon từng bữa, vì chính của ngày mai! BY: Vợ .]
THE END