Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 136: Ngoại truyện 1: Chuyến du lịch nước ngoài của Đàm Trì - Quốc gia ẩm thực địa ngục

Cập nhật lúc: 2025-12-16 12:10:28
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong đĩa một quả trứng ốp, một cây xúc xích và hai lát bánh mì.

Trứng ốp cháy khét, bánh mì khô đến mức vụn , xúc xích thì đen sì sì, vặn vẹo thành hình thù quái dị, giống hệt chất thải của loài chó.

Tạm bàn đến mùi vị, chỉ cái “diện mạo” thôi thì emmmm...

Đàm Trì thở dài, nghi ngờ đầu óc chắc lừa đá mới đồng ý cùng Điềm Thái đến cái đất nước sản sinh loại “địa ngục ẩm thực” .

Vu Ngang đối diện, dùng d.a.o ăn cắt xúc xích ken két, gương mặt u ám như mối thù sâu nặng.

Tiểu Chu thì dùng răng xé bánh mì, biểu cảm méo mó, nhăn nhó.

Đàm Trì quan sát vài giây, dứt khoát bỏ d.a.o nĩa, trực tiếp dùng tay cầm xúc xích lên ăn.

“Sữa tới đây nè...” Đường Cam Lan bưng cốc thủy tinh chạy tới, cẩn thận đặt mặt Đàm Trì: “Mới hâm nóng xong, còn cho thêm đường.”

Đàm Trì uống một ngụm, thở phào nhẹ nhõm cuối cùng cũng cái gì đó bình thường.

Đường Cam Lan thoăn thoắt cắt xúc xích, phết đầy bơ lên bánh mì, kẹp thêm trứng ốp đặt đĩa Đàm Trì: “Ăn nhiều một chút, nước Anh lạnh, tích trữ thêm năng lượng.”

“Anh Đường, du học ở Anh, bữa sáng cũng thế ?” Tiểu Chu hỏi.

“Còn tệ hơn cái nhiều.” Đường Cam Lan xé bánh mì bỏ sữa: “Nếu về văn hóa ẩm thực thì nơi tụt hậu so với chúng ít nhất cũng cả ngàn năm.”

“Cho nên mới sáng tạo ‘ngẩng trời xanh hệ ẩm thực địa ngục’?”

“Anh đó là tập hợp tinh hoa cổ kim trong ngoài!”

“...”

Vu Ngang cuối cùng cũng cắt xong xúc xích, xiên một miếng bỏ miệng: “Lịch trình hôm nay khá thoải mái, chín giờ đoàn sẽ tới khách sạn, địa điểm là thị trấn Will, cách đây một tiếng xe, nhiệt độ thấp, dự kiến trong vòng ba tiếng, xong việc sẽ nghỉ tại địa phương...”

Tiểu Chu và Đường Cam Lan xác nhận lịch trình kiểm tra các lưu ý, Đàm Trì thì lôi điện thoại , chậm rãi lướt vài tin tức.

Khả năng tiếng Anh của Đàm Trì cơ bản trả hết cho thầy dạy thể dục, giao tiếp dựa app dịch với tay chân khua khoắng, nên tất nhiên thể tin tức nước ngoài.

Điều cô ngờ là ở nước ngoài sinh hứng thú mãnh liệt với tin tức trong nước, hận thể nghiền ngẫm từng câu trong thời sự mỗi tối lẽ đây chính là “nỗi nhớ quê” đặc trưng của Trung Quốc chăng.

Hôm nay quốc tế lẫn trong nước đều bình yên, còn Weibo thì vẫn là thế giới của tin tức giải trí. Điều khiến cô kinh ngạc là, vị trí thứ ba hot search liên quan đến bên cạnh cô Đường Cam Lan.

#ĐườngCamLannửađêmgặpbạngái#

[Rạng sáng hôm qua, ảnh đế Đường Cam Lan cùng một cô gái thần bí xuất hiện tại gara một khu dân cư nào đó, hành động mật. Từ chiều cao thể thấy, cô gái giống bạn gái công khai của .]

Kèm theo đó là một bức ảnh mờ đến mức nát bấy, miễn cưỡng mới nhận cái mũ của Đường Cam Lan. Anh đang khoác tay một khác, dáng vẻ đầy quan tâm, mà đối phương chỉ bóng lưng, mặc áo hoodie hồng, đội mũ trùm đầu cũng hồng.

Đàm Trì lặng lẽ liếc sang Tiểu Chu bên cạnh.

Chiếc hoodie Tiểu Chu đúng là màu hồng, kiểu dáng y hệt trong ảnh.

Tiểu Chu: “Chị Trì, thế ạ?”

Đàm Trì: “Chúc mừng em, thứ tư trở thành bạn gái bí mật của Đường Cam Lan.”

“Hả?” Đường Cam Lan giật lấy điện thoại , lập tức đảo mắt y hệt Vu Ngang: “Tiểu Chu!”

Tiểu Chu lập tức gọi điện: “Cô Á Hân, hot search lôi em lên nữa ? Còn bảo là tối qua? Tối qua bọn em ở tận Anh cơ mà! Cái gì loạn xì ngầu thế , À? Ồ ồ ồ, cô Á Hân, chúc cuối tuần vui vẻ!”

Cúp máy, Tiểu Chu : “Giải quyết xong .”

“Anh trong sạch!” Đường Cam Lan giơ ba ngón tay thề.

“Ừ.” Đàm Trì lặng lẽ lướt Weibo.

“Em giận ?”

“Chuyện bắt gió bắt bóng, đáng.”

câu cổ ngữ , ba thành hổ...”

Đàm Trì và Vu Ngang đồng loạt ngẩng đầu, ánh mắt kinh ngạc.

Đường Cam Lan: “Gì?”

Vu Ngang: “Thật thần kỳ, dùng đúng thành ngữ.”

Đàm Trì: “Đồng ý.”

Đường Cam Lan: “Anh vẫn luôn chăm chỉ học tập mà, như , biển sách vô biên, nhờ sóng...”

Tiểu Chu: “Là biển học vô bờ, khổ công thuyền...”

Đàm Trì và Vu Ngang cùng thở dài, cúi đầu tiếp tục tin tức.

Đường Cam Lan chằm chằm gương mặt Đàm Trì hồi lâu, phồng má, chọt chọt trứng ốp, liếc Tiểu Chu.

Tiểu Chu nhanh chóng mở ghi chép gửi cho Đường Cam Lan.

[Tiểu Chu nhà Bắp cải]: Tính đến hôm nay, Đường và Chị Trì ” chia tay 18 , Đường bí mật gặp “tình mới” 6 , trong đó 4 là em, 1 là đại sư tỷ,1 là lục sư .

[Điềm Thái]: Những báo nào? Đã ghi hết ?

[Tiểu Chu nhà Bắp cải]: Ghi thì ghi, nhưng Vu bảo mấy chuyện vớ vẩn cần to, chẳng tạo nổi sóng gió gì...

[Điềm Thái]: Xì! Lần tung tin với ông tổng nào đó gian tình, hôm bèn hack thẳng trang web công ty . Giờ bảo em?

[Tiểu Chu nhà Bắp cải]: Cái đó là đại nhân Miêu Miêu hack mà...

[Điềm Thái]: Tóm , bảo Á Hân, mấy loại tin vớ vẩn thấy nữa! Cô giải quyết , đưa liên lạc của trai cho cô !

[Tiểu Chu nhà Bắp cải]: ...Được ...

Đàm Trì quấn áo gió, kéo sụp mũ, ghế nghỉ dưỡng, dáng vẻ hệt bà lão về hưu đang phơi nắng.

đội ngũ tạp chí đang bận rộn phía xa đây là tạp chí thời trang hàng đầu quốc tế, lên trang bìa của nó chẳng khác nào đỉnh cao thế giới thời trang tên thì dài ngoằng tiếng Pháp, Đàm Trì nhớ nổi.

Chụp tạp chí đơn giản hơn phim nhiều, nhân lực cũng tinh gọn hơn, nhưng yêu cầu với mẫu thì chẳng hề thấp.

Ngôi tỏa sáng lộng lẫy trang bìa, kỳ thực lúc chụp ảnh vô cùng khổ sở.

Ví dụ như bây giờ, địa điểm chụp chọn ở thị trấn Will khu thắng cảnh nổi tiếng của Anh, cao nguyên mênh mông, bầu trời xanh ngút ngàn, bức ảnh nào cũng như hình nền điện thoại hảo.

Đường Cam Lan mặc chiếc sơ mi mỏng manh của nhãn hiệu tài trợ, tạo dáng vượt giới hạn cơ thể giữa gió lạnh, nhiếp ảnh gia và nhân viên ánh sáng nhảy nhót la hét xung quanh. Có thể tưởng tượng trong ống kính lòe loẹt đến mức nào.

ngoài ống kính thì...

“Lạnh quá lạnh quá lạnh quá!” Đường Cam Lan quấn áo khoác lông chui lều che, rút khăn giấy xì mũi: “Hắt xì! Hắt xì! Hắt xì!”

Tiểu Chu đưa cốc giữ nhiệt, Đàm Trì thì đưa túi sưởi tay.

“Em ôm lấy, đừng để cảm lạnh.” Đường Cam Lan nhét túi sưởi về phía Đàm Trì.

Đàm Trì: “Em vẫn , lạnh lắm.”

“Nghe lời!”

Đàm Trì im lặng ôm chặt túi sưởi, thấy Đường Cam Lan lôi một gói lớn gừng đỏ đường nâu từ balo, đổ bình giữ nhiệt, dùng ống hút khuấy đều, đưa cho cô.

“Uống .”

“À?”

“Nghe lời!”

“...”

“Tiểu Chu, đồ bảo em mang ?”

“Chị Trì cần quá ...”

“Đưa đây!”

“Dạ...”

Tiểu Chu đưa qua một túi to.

Đường Cam Lan lôi từ trong một chiếc chăn lông hình chuột Mickey, một mũ len, một đôi bịt tai lông, cho giải thích định nhét hết lên Đàm Trì.

“Cút!” Đàm Trì hét: “Đâu lạnh đến thế!”

“Đàm Trì...” Đường Cam Lan trừng mắt: “Nghe lời.”

“Hôm nay gì thế... Ưm?”

Nửa câu của Đàm Trì một chiếc khẩu trang chụp lên.

Giây tiếp theo, cô Đường Cam Lan quấn chặt thành một con gấu bông khổng lồ, chỉ chừa đôi mắt ngoài thở.

Đàm Trì: “...”

Đàm Trì: “Đường Cam Lan, đang giở trò gì ?”

Đường Cam Lan vẻ hài lòng, chỉnh chăn, gật đầu: “Đắp kín , ngoan.” Nói xong, còn dặn dò Tiểu Chu: “Canh chừng cô !”

Tiểu Chu: “Anh yên tâm Đường, để em lo.”

Buổi chụp tiếp tục, Đàm Trì Đường Cam Lan đang tạo dáng trong gió, liếc sang Tiểu Chu xổm cạnh bên trừng mắt cảnh giác như gà chọi...

“...”

Cái quỷ gì đây?

Chiều bốn giờ, phim kết thúc, đoàn của Đường Cam Lan đến chỗ nghỉ đêm nay, khách sạn chuỗi Nottingham.

Tuy gọi là “khách sạn”, nhưng thực chất chỉ là một nhà nghỉ thể chứa hơn năm mươi . Dù , đây cũng là khách sạn lớn nhất thị trấn Will. Nổi tiếng nhất của nơi chính là lễ hội âm nhạc ngoài trời, mỗi tối cuối tuần đều hàng trăm tụ tập, tổ chức buổi ca hát nhỏ.

Đường Cam Lan kéo vali trong sảnh, hăng hái giới thiệu với Đàm Trì: “Anh hỏi đạo diễn , tối nay sẽ năm sáu ban nhạc biểu diễn, náo nhiệt. Đi xem nhé. Anh còn lấy cả tập sách giới thiệu, để dịch cho em, ban nhạc nổi tiếng nhất tên là MAXMIX, sáu thành viên, trong đó ca sĩ chính là...”

Luyên thuyên, ríu rít...

Đàm Trì gắng gượng chống cơn buồn ngủ, đáp: “Tối nay chín giờ em về ngủ...”

“Cây guitar đỉnh lắm, từng tham gia cuộc thi tài năng, tay trống thì gương mặt đặc biệt, còn ...”

“Tang!”

Một tiếng gọi vang khắp đại sảnh, chỉ thấy một như cơn gió lao thẳng tới, suýt nữa thì nhào lên Đường Cam Lan.

Tiểu Chu lập tức khởi động cơ chế ứng phó fan cuồng, lao tới quát: “Xin đừng chụp ảnh, chú ý an , ê?”

Người cản là một đàn ông Anh, tóc vàng mắt xanh, cao lớn tuấn tú, mặc áo khoác gió màu nâu, giày da đen, xách túi laptop, trông đầy bụi đường.

Anh Tiểu Chu chặn , rõ ràng sững .

Đường Cam Lan cũng ngẩn , lông mày nhướng, lập tức nở nụ rạng rỡ: “Hi, Simon!”

Simon là bạn học đại học của Đường Cam Lan, 28 tuổi, kết hôn, con nhà giàu đời thứ ba, cha là CEO chuỗi khách sạn Nottingham. Tính tình hào sảng, hài hước, nếu đặt trong kịch bản, chắc chắn là kiểu nhân vật hài hước khán giả yêu thích.

Trên đây là truyện nhân vật mà Đàm Trì đúc kết khi Simon và Đường Cam Lan chuyện suốt ba mươi phút.

Đường Cam Lan vẻ vui, tốc độ nhanh hơn bình thường 30%, nửa tiếng Trung nửa tiếng Anh. May mà Simon cũng tiếng Trung, thế mà hai vẫn trò chuyện sôi nổi vô cùng.

Đàm Trì một lát thấy ong ong đầu, bèn chuyển sang quan sát xung quanh.

Lễ hội âm nhạc mà Đường Cam Lan khen ngợi quả thật cũng chút quy mô. Dù địa điểm nhỏ, sân khấu đơn sơ, nhưng bù bia ngon, khán giả vô cùng nhiệt tình. Trên sân khấu chính là ban nhạc in ngoài bìa tờ giới thiệu, hát những ca khúc mà Đàm Trì chẳng hiểu lời, nhịp điệu sôi động, khán giả sân khấu nâng cốc uống bia hòa ca, bầu khí sôi nổi.

Mấy trai gần nhất là hào hứng nhất, huýt sáo, hét to, la ó, nước mắt giàn giụa. Không khí quen thuộc khiến Đàm Trì thoáng nhớ đến fan trong nước.

Có lẽ là nhận ánh mắt của cô, mấy trai đó bắt chuyện nhiệt tình, khiến Đàm Trì bật . nụ đó gây họa, một tóc vàng cầm ly bia lập tức lao về phía cô, như quen sâu hơn.

Đáng tiếc, còn kịp xuống thì Đàm Trì Đường Cam Lan kéo chặt lòng.

“5...&¥#@!”

Đường Cam Lan vội một câu tiếng Anh, khiến tóc vàng tiu nghỉu .

Đàm Trì ngẩng đầu: “Anh gì thế?”

Đường Cam Lan: “Anh bảo em uống rượu.”

“Ồ.”

Simon phì , đôi mắt xanh biếc chằm chằm Đàm Trì, ánh mắt đầy hứng thú.

Đường Cam Lan khó chịu, trừng : “Này!”

“OK, OK!” Simon giơ tay đầu hàng, dời tầm mắt .

Đàm Trì: “...”

Sân khấu bỗng trở nên náo nhiệt, đèn rọi lia khắp nơi, trống dồn dập, khán giả nhảy bật lên, hò reo, giơ cao gậy phát sáng.

Đàm Trì: “Chế độ tập thể d.ụ.c mới ?”

Đường Cam Lan: “Là phần bốc thăm, đèn rọi sẽ chọn ngẫu nhiên một khán giả lên sân khấu biểu diễn cùng ban nhạc...”

“Bốp!” Đèn rọi dừng ngay Đường Cam Lan.

Đường Cam Lan: “...”

Đàm Trì: “Chúc mừng.”

Trong tiếng hò hét, Đường Cam Lan kéo lên sân khấu. Sau khi trò chuyện với ca sĩ chính vài câu, hai cùng hát một bài dân ca Anh. Giọng ca lạc tông của Đường Cam Lan khiến cả hội trường ngất, yêu thích ngoài dự đoán.

Simon Đường Cam Lan sân khấu, ngạc nhiên, bất giác liếc sang Đàm Trì.

Đàm Trì nhấp một ngụm nước trái cây: “Anh chuyện với thì cứ .”

Simon sững sờ: “Sao cô ...”

“Khi chuyện với Đường Cam Lan, khóe mắt luôn liếc về phía , rõ ràng là điều . Mười phút , lúc chúng , vị quản lý tiếp đón trao đổi với ca sĩ chính vài câu, đó bèn tiết mục bốc thăm. Đây rõ ràng là ý .” Đàm Trì đẩy gọng kính: “Quá rõ ràng.”

Simon ngây hồi lâu: “ thật ngờ vợ của Tang là một thám tử.”

Đàm Trì: “... Anh ai là vợ ai cơ?”

“Vừa , Tang với trai định qua quen , cô là vợ .”

“...”

“Anh nhất định yêu cô.” Simon tiếp tục: “ từng thấy ai bằng ánh mắt như . Cô là duy nhất.”

“Ồ.” Đàm Trì cảm thấy mặt nóng, cúi đầu uống một ngụm nước trái cây.

“Tang hồi đại học cực kỳ hoan nghênh. Anh tính cách , học hành giỏi, nhiệt tình. Tuy là châu Á, nhưng trong trường nhiều thầm mến , chỉ nữ sinh mà còn nam sinh. luôn từ chối lễ phép, từng để chút tưởng tượng nào. Mọi đều giống như một vị thần Vệ Nữ đến từ phương Đông, chỉ thể sùng bái chứ thể xúc phạm…”

“Là ‘chỉ thể ngắm từ xa mà thể xúc phạm’.” Đàm Trì thở dài. “Tiếng Hán của là Đường Cam Lan dạy, đúng ?”

“Bingo, chính xác!” Simon , về phía Đường Cam Lan sân khấu, nụ dần ảm đạm: “ với cô những điều thích hợp , nhưng vì cô là vợ , …”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-136-ngoai-truyen-1-chuyen-du-lich-nuoc-ngoai-cua-dam-tri-quoc-gia-am-thuc-dia-nguc.html.]

Đàm Trì lia ánh mắt như dao: Có gì thì nhanh , đừng vòng vo.

Simon : “Cô thật sự là một đặc biệt.”

“Anh quá khen.” Simon thở dài, tiếp tục: “Tang , cô mà. Trong mắt châu Âu, vẻ châu Á bí ẩn mong manh thường khơi dậy ham chinh phục.”

Tim Đàm Trì bỗng đập lỡ một nhịp, dự cảm rằng tiếp theo sẽ chẳng ho.

“Tang từ chối tất cả những lời tỏ tình, nhưng bao giờ từ chối tình bạn. Chúng đều sẵn sàng giới thiệu bạn bè cho , nên thường mời tham gia một buổi tụ tập trong trường.

Năm thứ ba, trong một buổi tiệc, Tang quen Alpha. Alpha hơn chúng hai tuổi, là trụ cột đội bóng bầu dục, trai, lãng mạn, hài hước, là mối tình trong mơ của một nửa sinh viên trong trường.

Thực tính thì chính giới thiệu Tang với Alpha. Rất nhanh, họ trở thành bạn , gần như dính như hình với bóng. Cô đó, ở Anh, một soái ca tóc vàng lãng mạn cùng một trai châu Á xinh đáng yêu, khó tránh khỏi sẽ… thực sự từng vài tin đồn. Alpha hẳn là đồng tính. với Tang, nhưng chẳng mấy bận tâm.”

Đàm Trì: “Anh vốn dĩ là như thế.”

“Vậy …” Simon rũ mi mắt xuống.

“Alpha gì?” Đàm Trì hỏi.

Sắc mặt Simon trầm xuống: “Lúc sắp nghiệp, đội bóng bầu d.ụ.c thắng một trận, bèn mời nhóm nghiên cứu của chúng tham gia tiệc mừng. Mọi uống nhiều rượu, chơi cực kỳ hăng. Nói thật, nhớ rõ, chỉ nhớ là trong phòng nghỉ truyền tiếng hét t.h.ả.m thiết…”

“Nhóm nghiên cứu của chúng và mấy cầu thủ khác xông , thấy Tang. Anh cầm một thanh kiếm, là thanh kiếm trang trí trong bộ giáp bày trong phòng. Quần áo rách toạc, chân trần, giẫm lên mảnh chai vỡ, m.á.u me đầy đất… Đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt trắng bệch giống như một vị thần bước từ lửa đỏ…”

“Alpha thì quỳ chân , nửa trần trụi, đầu rỉ máu, tay bám chặt mắt cá chân Tang, miệng gào lên…” Simon nhắm mắt : “‘WAY? WAY? I LOVE YOU! I LOVE YOU!’”

Móng tay Đàm Trì bấu chặt lòng bàn tay, nhưng chẳng cảm thấy đau, mà trái tim thì co thắt dữ dội, khiến cô khó thở.

thậm chí nhớ rõ là đ.á.n.h thế nào. Mấy chúng thì gãy xương sườn, mấy cầu thủ thì gãy chân. Tất cả những ai tham gia đều đuổi học. viện bốn tháng, đến khi viện, Tang thôi học rời Anh, còn tin tức gì, cho đến hôm nay…”

Đôi mắt xanh biếc của Simon ngập nước.

“Nếu , sẽ quen Alpha, cũng sẽ trải qua tất cả những chuyện đó…”

Đàm Trì gì, chỉ đưa ánh mắt về Đường Cam Lan sân khấu.

Đường Cam Lan đang cổ vũ thêm tiết mục, cuối cùng đồng ý. Anh lấy điện thoại, trao đổi gì đó với ca sĩ chính. Nhạc cụ dọn sang một bên, nhường trống.

Đường Cam Lan mượn một chiếc dùi trống, giữa sân khấu.

Simon tò mò: “Anh định biểu diễn gì?”

Đàm Trì thả lỏng ngón tay: “Múa kiếm.”

Tiếng đàn tranh ngân vang, Đường Cam Lan xoay cổ tay, múa kiếm.

Dáng tựa rồng bay, tựa chim hồng kinh động. Dù là sân khấu tồi tàn, ánh sáng mờ nhạt, dù ở nơi đất khách, ánh sáng vẫn chói lóa, chạm tới trái tim .

Bài múa ngắn ngủi đầy ba phút. Kết thúc, hội trường im phăng phắc, nổ tung trong tiếng hò reo và vỗ tay như sấm.

“Ôi Chúa ơi! Thật tuyệt vời! Kungfu Trung Quốc! Ôi Chúa ơi!” Ca sĩ chính kích động lắp bắp.

Simon cũng sững sờ.

“Who are you! Who are you!” Ca sĩ chính nắm chặt Đường Cam Lan gào lên.

“Anh là Đường Cam Lan!” Dưới khán đài, một bàn Trung Quốc hét vang. Nhìn độ tuổi thì chắc là du học sinh, họ phất loạn gậy phát sáng: “Bắp cải, quá trai ! Chúng yêu ! He is super star!”

“SUPER STAR!”

“SUPER STAR!”

“SUPER STAR!”

Dưới sân khấu, tiếng hoan hô vang dội.

Simon sang Đàm Trì: “Cậu ...”

Đàm Trì thản nhiên đáp: “Anh khi về nước thì bái sư học nghệ, trở thành một đời võ học tông sư. Giờ học thành xuất sơn, mục đích là cứu vớt sinh linh.”

Simon: “...”

Đường Cam Lan chạy xuống sân khấu, ngay cạnh Đàm Trì, uống liền hai ngụm bia lớn, thở dài một .

“Đường, ...” Simon ấp úng: “Cậu lên Thiếu Lâm Tự, thấu hồng trần chứ?”

Đường Cam Lan sững : “Đàm Trì, em gì với Simon ?”

Đàm Trì bình tĩnh: “Trên cơ sở sự thật, em hợp lý gia công một chút thôi.”

Đường Cam Lan: “Hả??”

“Đường Cam Lan, năm đó tại thôi học?” Đàm Trì đột nhiên hỏi.

Đường Cam Lan trừng to mắt, lập tức về phía Simon.

Sắc mặt Simon tái nhợt, chằm chằm .

Đường Cam Lan siết chặt ly bia trong tay, ngón tay thon dài tái nhợt, khớp xương xanh xao.

Một lúc lâu, mới mở miệng: “Simon, xin ...”

Simon: “Cái gì?”

“Nếu tại , đều thể yên nghiệp. mà các đều... thật sự ...”

Simon ngây , sững sờ gần nửa phút bất chợt phá lên .

Đường Cam Lan hốt hoảng: “Si... Simon, chứ?!”

“Cậu thật sự với bọn đấy!” Simon giáng một cú đ.ấ.m mạnh vai Đường Cam Lan: “Cậu đột nhiên biến mất, ai liên lạc , còn tưởng, còn tưởng là ...”

du lịch, điện thoại, ví tiền, giấy tờ đều trộm mất. Sau khi về nước, cũng liên lạc với các nữa...” Đường Cam Lan ấm ức .

Simon ha hả, đến nỗi nước mắt chảy , nâng ly bia lên: “Vì tình bạn, cạn một ly!”

Đường Cam Lan nhe răng , khoe hai chiếc răng khểnh nhỏ.

“Cạn ly!”

Sau khi đưa Simon say mèm về phòng, là hai giờ sáng.

Đàm Trì kéo cái thể nửa tỉnh nửa mơ của lảo đảo bước phòng. Cô đang định đóng cửa thì cánh cửa Đường Cam Lan giữ .

Khuôn mặt và vành tai Đường Cam Lan đều đỏ bừng, ánh mắt cô mơ hồ mà quyến rũ.

Não bộ Đàm Trì tỉnh táo một nửa trong chớp mắt.

“Gì ?”

“Anh uống cốc nước.”

“Về phòng mà uống.”

“Anh ăn kem.”

“Về phòng mà ăn.”

“Trong phòng kem~”

Đàm Trì nheo mắt: “Rốt cuộc gì?”

Đường Cam Lan tỏ vẻ uất ức: “Anh chỉ ăn que kem thôi, cái gì cũng ...”

Đàm Trì bỗng nhớ đến một câu chế mạng:

[Anh chỉ đây thôi, ...]

Miệng đàn ông, lừa cả đấy, tin mới là lạ!

“Ồ, .” Đàm Trì né sang.

Đường Cam Lan một vòng quanh phòng, cuối cùng xuống mép giường, hai tay đặt lên đầu gối, ánh mắt mong chờ cô.

Đàm Trì đến mức nổi da gà, đành lục trong tủ lạnh một hộp kem đưa cho .

“Anh thích vị dâu, vị vani.” Cọng rau nào đó còn chê bai.

“Không ăn thì để em ăn.” Đàm Trì giật .

“Không cho ăn.” Đường Cam Lan giật , ba bảy hai mốt ăn sạch sành sanh, còn lè lưỡi hồng hồng l.i.ế.m quanh môi, ướt át câu hồn.

Đàm Trì nuốt khan một cái, vội lùi nửa bước.

Đường Cam Lan bất chợt nắm lấy tay cô.

Lòng bàn tay nóng hầm hập, đầu ngón tay miết lên da thịt cô, ngưa ngứa run rẩy.

Đàm Trì: “...Gì ?”

“Anh...” Đường Cam Lan mở miệng: “Chuyện Alpha đó, ...”

“Thì thật sự trai.” Đàm Trì chen ngang.

“...Hả?”

“Cho nên, mới nhiều thích đến thế...” Cô xoa mái tóc mềm của : “Đường Cam Lan, bao nhiêu năm qua vất vả cho .”

Đường Cam Lan ngẩn ngơ cô, đột nhiên kéo mạnh cô lòng.

Trán Đàm Trì đập thẳng xương n.g.ự.c .

Đau điếng. Cô thầm nghĩ, cây rau gầy quá , chẳng tí đệm nào.

“Lần đầu tiên, nhờ Ngôn mà thấy ánh sáng.” Giọng Đường Cam Lan dính dính nghẹn ngào: “Lần thứ hai, cứu là em...”

Trong lòng , Đàm Trì chớp mắt: “À, .”

Đường Cam Lan bật , tiếng rung cả lồng n.g.ự.c khiến tai cô ngưa ngứa.

Anh ôm chặt lấy cô, đến mức xương sườn cô đau nhói.

“Đàm Trì...” Anh : “Về nước chúng đăng ký kết hôn nhé.”

Đàm Trì: “...”

Đàm Trì: “Hả??”

Đột nhiên, hình Đường Cam Lan xoay nhanh, đè cô xuống giường.

Đầu mũi gần như chạm cô, tim và cô đập cùng nhịp, nóng bỏng ngượng ngùng.

Thân thể Đàm Trì trở nên cực kỳ nhạy cảm, cô cảm nhận rõ rệt vải áo ma sát lên da, thở hai quấn lấy , cô thậm chí còn nhận cơ thể đang đổi.

Đàm Trì cứng ngắc, dám động đậy.

Đôi mắt đen sáng của gần như bùng cháy.

Lúc cô mới hiểu, cái câu “về nước đăng ký kết hôn” ý gì.

“Đường Cam Lan, bây giờ hai giờ sáng, mai còn việc, hơn nữa, cái đó... em...”

Cổ họng Đường Cam Lan trượt lên xuống, cô rõ tiếng nuốt nước bọt.

Anh cúi đầu, thở từng chút một áp sát tai cô, mùi sữa ngọt nồng bao phủ khiến Đàm Trì rùng dựng tóc gáy.

!!

Giọng Đường Cam Lan khàn khàn, môi lướt qua vành tai cô: “Yên tâm, chuẩn .”

Chuẩn cái gì?!

Chuẩn gì cơ chứ?!

Toàn Đàm Trì run rẩy, cảm giác nguy hiểm bùng nổ.

Hơi thở rời khỏi tai, gương mặt về trong tầm mắt cô.

Trong mắt như hai hồ nước, chân mày nhíu , trán đỏ ửng rịn mồ hôi, trông khó chịu.

Biểu cảm từng thấy, nhưng chỉ một cái liếc, cả nóng lên.

“Đàm Trì...” Đường Cam Lan , nét mặt như cô dâu nhỏ trêu chọc: “Em đừng như ...”

Đàm Trì: “...”

Mẹ nó, rốt cuộc là ai trêu chọc ai?!

“Ưm...”

Đường Cam Lan phát tiếng rên nhẫn nhịn, nhắm mắt thật chặt, đột nhiên lăn sang một bên, kéo chăn quấn chặt Đàm Trì .

Đàm Trì: “...”

Đàm Trì: “???”

Đàm Trì: Gì thế trời?!

Đường Cam Lan nhanh nhẹn quấn cô thành một cái bánh chưng, kiểm tra kỹ càng mấy mới yên tâm, xuống cạnh cô, ôm chặt lấy cô như ôm gấu bông.

“Yên tâm, chuẩn hết . Thuốc giảm đau, miếng dán giữ nhiệt, túi sưởi, đường đỏ, đảm bảo em an qua kỳ dâu.” Giọng nhẹ nhàng: “Nếu bụng em đau, ... thể giúp em xoa...”

Nói đến chữ cuối, mặt đỏ ửng.

Đàm Trì: “...Hả??”

“Tháng là ngày 25, chu kỳ em là 28 ngày, cho nên tháng là 23, chính là hôm nay, đều ghi trong app cả ...”

Anh lẩm bẩm, giọng càng lúc càng nhỏ, cuối cùng im bặt.

Đàm Trì khó khăn đầu .

Đường Cam Lan ngủ say, hàng mi dài run, khóe môi cong cong như chút đắc ý.

Hóa , cái “chuẩn ” mà là chuẩn cho kỳ dâu?

Đàm Trì chớp mắt, ngẩn trần nhà lâu.

Có nên với rằng tháng do du lịch dài ngày, đổi nước đổi khí hậu nên kỳ dâu đến sớm hơn một tuần ?

Ừm... thôi, khỏi .

Đàm Trì nhắm mắt, chìm giấc ngủ.

Trong mơ, cô thấy Đường Cam Lan của tương lai đang hét cái app theo dõi kỳ dâu trong điện thoại: “Cái quái gì thế, chuẩn chút nào!!”

Đàm Trì trong mơ bật khúc khích.

 

Loading...