Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 139: Ngoại truyện 4: Quá khứ và tương lai - Cảm ơn vì đã bước vào cuộc đời tôi

Cập nhật lúc: 2025-12-16 12:10:31
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đàm Trì cổng nhà , thở dài.

Trên bức tường đất, dùng cành cây một hàng chữ to: [Lớp 3/1, Đàm Trì là đứa ngốc.]

Dấu chấm câu sai, đáng lẽ là dấu chấm than.

Đàm Trì nhặt một mảnh ngói, cạo chữ , kéo quai cặp sách, bước nhà.

Dưới giàn nho trong sân, đông nghịt , bàn bày đầy hạt dưa và dưa hấu, lớn tụ tập từng nhóm tám, ba, tám chuyện rôm rả.

“Ồ, Trì Trì tan học !”

“Ôi trời, mấy năm gặp, giờ thành cô bé lớn nhỉ.”

“Mười tuổi , học lớp mấy ? Học lực thứ mấy lớp ?”

“Đến đây, để dì xem kỹ nào.”

“Trì Trì, qua chào các bề .”

Một phụ nữ uốn tóc sóng lớn xông tới, túm cánh tay Đàm Trì đẩy giữa đám .

Đàm Trì rút tay , gương mặt cảnh giác: “Cô là ai?”

Tóc sóng lớn: “...Ta là dì hai của con! Chẳng hôm qua mới gặp !”

“...”

“À thôi, thôi, cô hai, Trì Trì mù mặt, cô cũng lạ.”

“Đừng trẻ con sợ.”

đúng , Trì Trì, về phòng bài nhé.”

Các thích khác đều tỏ vẻ khoan dung.

Đàm Trì cúi đầu, bước phòng trong, đóng cửa .

Tiếng từ khe cửa lọt , ngắt quãng.

“Trên đời thật sự căn bệnh mù mặt ?”

“Dù cũng từng .”

đoán thử, chắc là đứa trẻ chẳng lễ phép thôi.”

, đều là họ hàng ruột, gặp cũng chào hỏi, đứa trẻ đúng là hư quá.”

“Không chút phép tắc gì cả.”

“Lúc đầu còn tưởng đứa trẻ hoặc câm hoặc mù mắt.”

Tiếng bàn tán vang lên liên hồi.

Đàm Trì khá lâu mới đặt cặp xuống, bàn học, rút cuốn sổ.

Cuốn sổ cũ rách, bìa ghi hai chữ “Thân thích”, trang đầu vẽ một cây phả hệ khổng lồ, ghi chú tên và quan hệ từng .

Nhà Đàm Trì ở thành phố trải qua ba đời, với năm mươi , gồm bảy dì, tám cô, sáu chú, chín bác; hôm nay, hơn bốn mươi tụ tập trong sân với Đàm Trì, nghĩa là hơn bốn mươi gương mặt giống hệt , đúng là cơn ác mộng.

Đàm Trì lật sang trang hai:

[Dì hai, Đàm Quốc Mỹ, tóc dài ngang eo, mắt một mí, da nâu, cao, thích mặc đồ hoa...]

Đẩy cửa sổ, Đàm Trì tò mò đám đông để phân biệt, thở dài, gạch bỏ chú thích sổ, :

[Dì hai, Đàm Quốc Mỹ, tóc xoăn sóng lớn, dùng bút kẻ chân mày tạo mắt hai mí giả...]

Lách cách...

Sấm nổ trời, chớp xé tan mây đen. Người bận rộn.

“Trời sắp mưa! Nhanh nhanh, dọn đồ!”

“Về nhà ngay, mau lên!”

“Ôi trời, mưa xuống là mưa luôn .”

Những giọt mưa lớn rơi ầm ầm b.ắ.n lên mặt đất tạo làn nước, mùi đất ẩm trộn với mùi nước tràn nhà.

Đàm Trì bàn học, trân trân cửa sổ.

Cô như tách biệt căn phòng nhỏ với cả thế giới, như thể thế giới chỉ còn riêng cô.

Thật tuyệt ...

Đàm Trì nghĩ, cần gặp ai, cần gọi ai, cần nhớ mặt ai, cần , khác chế nhạo...

Những giọt mưa b.ắ.n lên bàn, chảy theo vân gỗ, xoắn thành những khuôn mặt méo mó.

Mưa đến nhanh cũng nhanh.

Khi mưa tạnh, trời vẫn tối, lớn bày bàn ghế giàn nho, chuyện rôm rả.

Ba Đàm và chú hai cẩn thận bê chiếc tivi màu mới mua lên bàn.

Đây là chiếc tivi màu đầu tiên của cả nhà, ý nghĩa to lớn, đều hân hoan, chạy đến xem “khai quang”, cả hàng xóm bên cạnh cũng tới xem cảnh tượng .

Đàm Trì bê ghế hàng đầu, lời và tiếng xung quanh như cô cách ly nửa thước, cô giả vờ chăm chú tivi, để một thích quấy rầy.

Tín hiệu tivi , ba Đàm thử nhiều cách vẫn , cuối cùng dựng anten tạm bằng móc quần áo, để họ treo lên anten co giãn của tivi.

Màn hình nhấp nháy vài , cuối cùng hiện hình ảnh.

“Có , !”

“Ôi trời, đúng là màu thật!”

“Nhìn kìa, quá!”

“Cái gì đây? Phim cổ trang ?”

“Hong Kong hả?”

Mọi chuyện rôm rả, nhưng Đàm Trì chẳng thấy gì.

Đôi mắt cô dán chặt màn hình kỳ diệu, háo hức gương mặt của trai màn ảnh.

Cái là vĩnh hằng.

“Đàm Trì là đứa mù, Đàm Trì là đứa ngốc, Đàm Trì cái gì cũng nhớ !”

Trên đường về nhà giờ học, Đàm Trì thứ ba mươi gặp tên đầu gấu cùng lũ bạn “khiêu khích”.

Tên đầu gấu chắc là bạn cùng lớp, dù Đàm Trì nhớ mặt , nhưng nhớ giọng , ngày nào cũng cạ cạ cạ bên tai, như tiếng vịt.

Thật phiền phức.

Đàm Trì dừng , mặt thẳng tên đầu gấu.

Chẳng là do ánh mắt Đàm Trì quá đáng sợ khí thế quá mạnh, tên đầu gấu lùi hai bước, trông vô cùng bối rối, bèn né ánh mắt cô.

“Sao thế, sai ? Đàm Trì, mày còn nhớ nổi mặt bạn cùng lớp! Chẳng là đứa ngốc ?”

Đàm Trì lắc đầu: “Tao ngốc, tao thể nhớ mặt .”

Tên đầu gấu hiểu bỗng vui hớn hở, tiến vài bước: “Vậy mày , mày nhớ ai? Nhớ tao... hừm, chúng tao ?”

Đàm Trì: “Tao nhớ mặt tụi mày, của tao.”

“Cái gì?”

“Bởi vì tụi mày...” Đàm Trì nheo mắt: “quá !”

Im lặng ba giây.

Tên đầu gấu Đàm Trì lâu, đỏ mắt, lau mặt, chạy biến mất.

Lũ bạn Đàm Trì, buồn bất lực.

Đàm Trì: “Tụi mày đều như !”

Lũ bạn: “...”

Năm phút , Đàm Trì cuối cùng thể thong thả bộ con đường về nhà.

Hoàng hôn buông xuống, mây hồng bồng bềnh, cô nhớ đến thiếu hiệp hôm qua tivi.

trải qua một ngày một đêm, cô vẫn nhớ rõ gương mặt như ánh trăng non, chiếu sáng cả đêm dài.

Cảm ơn , dù em là ai. Đàm Trì nghĩ, hy vọng một ngày nào đó, em sẽ gặp .

*

Ngôn Bạc Ninh quỳ linh đường, khung ảnh cha .

Đó là bức ảnh cha dùng tham dự Liên hoan phim Venice, giờ trở thành di ảnh.

Gió lạnh luồn qua khe trại linh đường khiến những bông hoa trắng vòng hoa rung rẩy.

Nhiều đến , để niềm tiếc thương sâu sắc và tiếng thở dài.

“Ngôn Kỳ mới đoạt giải hình ảnh xuất sắc ở Venice, ... đột ngột như ?”

“Chạy theo khen mà khán giả, trong nước thậm chí chiếu, vì bộ phim ông nợ một đống nợ, vợ ông tức quá bỏ năm năm .”

“Áp lực quá lớn, trầm cảm, xử lý kịp, ... xong đời...”

“Nghe là con trai phát hiện thi thể, cắt tay, m.á.u b.ắ.n khắp nhà vệ sinh...”

“Đứa trẻ chắc sợ hãi lắm.”

“Câm , , chữa .”

“Thật đáng tiếc, đạo diễn tài năng bao.”

Ngôn Bạc Ninh âm thầm gấp một tờ vàng, ném bếp lửa.

Ngọn lửa l.i.ế.m qua tờ giấy vàng, bỗng bùng lên dữ dội, phản chiếu trong mắt , chói sáng lạnh lẽo.

Lại một bước , hành lễ nhưng rời .

Chú xuống cạnh Ngôn Bạc Ninh, từ trong n.g.ự.c lấy một chai rượu nhỏ, vặn nắp, rưới xuống đất.

Ngôn Bạc Ninh đầu , thấy gương mặt của .

Nước da ngăm đen, vóc dáng gầy gò, cằm lún phún râu, giữa đôi mày toát khí khái hùng.

“Lão Ngôn, ... thế nào đây...” Người đàn ông nốc một hớp rượu: “Nỗi lo của cả . Con trai cốt cách tệ, mang nó , tới báo với một tiếng.”

Ngôn Bạc Ninh trừng lớn hai mắt.

Người đàn ông chìa tay: “Xin chào, chú tên Tần Tiểu Minh, là chưởng môn đời thứ bảy mươi hai của Tần môn. Từ hôm nay, cháu chính là t.ử nhập môn thứ sáu của chú.”

Ngôn Bạc Ninh Tần môn là gì, nhưng vẫn theo vị chưởng môn Tần Tiểu Minh , cũng chính là sư phụ mới của tới Phật Sơn.

Nếu hiểu theo mặt chữ, Tần môn lẽ là một môn phái võ lâm.

Thế nhưng đến khi cổng “Tần môn”, Ngôn Bạc Ninh mới , quả đúng là một môn phái, nhưng “võ lâm”, mà là “vũ lâm”.

Một tòa nhà hai tầng, tầng để ở, tầng kinh doanh, cửa treo biển “Phòng dạy nhảy Tần Tiểu Minh” ấn tượng đầu tiên của Tần môn với Ngôn Bạc Ninh quả thực đáng tin chút nào.

“Ba về ! Có mang đồ ăn ngon ? Có mang đồ chơi vui ? Có mang sư về ?” Một chú khỉ con như nhảy ngựa gỗ từ trong cổng lao , nhảy phắt lên lưng sư phụ, xoay một vòng, vụt một cái rơi ngay mặt Ngôn Bạc Ninh.

Quần soóc, áo phông rộng, dép xỏ ngón, tóc húi cua, làn da đồng rắn chắc, dáng thấp hơn Ngôn Bạc Ninh hẳn hai cái đầu, đôi mắt sáng lấp lánh, là một thiếu niên đầy sinh khí.

Cậu thiếu niên thấy Ngôn Bạc Ninh thì ngẩn , mắt mở to tròn, nhe một hàm răng trắng bóng: “Ba, là ai ?”

Tần Tiểu Minh: “Cậu tên Ngôn Bạc Ninh, xếp hàng thứ sáu, sẽ là sư...”

“Là sư ! Hahahaha, cuối cùng con cũng !” Thiếu niên vui mừng chạy vòng quanh Ngôn Bạc Ninh: “Sư của con quá quá, còn hơn tất cả đám sư của thằng bên nhà họ Ngưu cộng nữa, hahahaha!”

Tần Tiểu Minh: “...”

Ngôn Bạc Ninh: “...”

Tần Tiểu Minh đỡ trán: “Nó ...”

“Lục sư , là đại t.ử của Tần môn, tên Tần Kiên. Nào nào, hành lý đưa đây, xách giúp , phòng mát nhất để ở, thích màu gì? Hồng đúng ? Muội thích thú nhồi bông , chiều nay dẫn siêu thị mua. Sau gọi là Tiểu Ninh nhé, cái tên đáng yêu quá !”

Ngôn Bạc Ninh chú khỉ con , ừm, chính là Tần Kiên kéo thẳng một mạch. hoảng sợ ngoái đầu , gửi tín hiệu cầu cứu cho Tần Tiểu Minh.

Tần Tiểu Minh há miệng, hiểu cuối cùng chẳng gì.

Thế là, Ngôn Bạc Ninh biến thành “Lục sư ” của Tần môn.

Thực , Ngôn Bạc Ninh thử giải thích về giới tính của bằng cách giấy, nhưng Tần Kiên xem xong thì vẻ bừng tỉnh, vỗ vai , một câu: “Tiểu Ninh, hiểu . Từ xưa đến nay, hễ là tuyệt thế giai nhân thì đều giả trai che giấu phận. Như , an lắm.”

Ngôn Bạc Ninh: “...” Ngôn Bạc Ninh thua trận.

Phòng dạy nhảy Tần Tiểu Minh hiện tại một hiệu trưởng, hai giáo viên, học sinh, tính cả Ngôn Bạc Ninh là sáu .

Tần Kiên là đứa con độc nhất của Tần Tiểu Minh, xếp hạng thứ nhất. “Đại sư thực nhỏ hơn Ngôn Bạc Ninh bảy tuổi, sang năm mới nghiệp tiểu học, nhưng nổi danh trong trường và ngoài phố với hai cái danh “trùm trường”, “trùm phố”.

Bốn học sinh khác đều du lịch nghỉ hè, đợi khai giảng mới về.

Cho nên, bây giờ trong phòng dạy nhảy Tần Tiểu Minh chỉ còn sư phụ, đại sư , sư mẫu và Ngôn Bạc Ninh bốn .

Sư mẫu là một dịu dàng, năng nhỏ nhẹ, dáng tao nhã. Khuyết điểm duy nhất chính là quá tự tin tay nghề nấu nướng của .

Trình độ nấu ăn của sư mẫu thể là kinh thiên động địa, quỷ thần cũng , khó nuốt kinh khủng. Ngôn Bạc Ninh đầu ăn, suýt tưởng sắp gặp cha.

Thế nhưng lạ lùng là sư phụ và đại sư ăn sung sướng, một lời oán thán.

Vậy nên Ngôn Bạc Ninh chỉ thể c.ắ.n răng ăn , dám hé nửa câu dị nghị.

Cậu cũng chẳng thể dị nghị.

Đến Tần môn một tháng, vẫn thể phát âm thanh, dù lén ở trong phòng gắng sức tập hét, vẫn vô ích.

Ngôn Bạc Ninh sốt ruột, nhưng ngoài , dường như chẳng ai trong Tần môn sốt ruột cả.

“Không , Tiểu Ninh, chẳng ai hảo cả. Dù em , nhưng em xinh mà!” Tần Kiên vỗ vai .

Tần Kiên vắt vẻo lan can ban công, ôm quả dưa hấu to như cái chậu, dùng muỗng sắt múc từng thìa nhét miệng. Hai bàn chân đung đưa lơ lửng giữa trung, khiến Ngôn Bạc Ninh sợ hết hồn.

Ngôn Bạc Ninh vỗ vai Tần Kiên.

Tần Kiên: “Sao thế?”

Ngôn Bạc Ninh đảo mắt liên hồi: Xuống , nguy hiểm quá.

“Hiểu .” Tần Kiên múc một thìa dưa hấu to, nhét thẳng miệng Ngôn Bạc Ninh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-139-ngoai-truyen-4-qua-khu-va-tuong-lai-cam-on-vi-da-buoc-vao-cuoc-doi-toi.html.]

Ngôn Bạc Ninh nghẹn đến trợn trắng mắt.

“Ha ha ha ha ha...” Tần Kiên phá lên.

Nụ của bé rực sáng ánh , như phủ một lớp ánh bạc nhạt, tiếng sảng khoái vang vọng giữa bầu trời đêm, cuốn cả oi bức mùa hè.

Tim Ngôn Bạc Ninh lỡ mất mấy nhịp, hoảng hốt dời mắt .

Mình... thế ...

Rất nhanh đến tiết Lập Thu.

nhiệt độ ở Quảng Đông vẫn cao chót vót, nóng đến phát bực.

Ngôn Bạc Ninh dù mang danh t.ử thứ sáu của Tần môn, nhưng sư phụ dường như chẳng ý định dạy võ công. Sinh hoạt hằng ngày của chỉ là ăn ngủ, ngủ ăn, chẳng gì cả, loanh quanh dạo chơi, chọc chim, đầy hai tháng tăng thêm năm cân.

Tưởng rằng cuộc sống cứ thế nhàn nhã trôi , ai ngờ rằm tháng Tám, xảy chuyện.

Trung thu là một ngày lễ quan trọng, từ sáng sớm sư phụ và sư mẫu ngoài mua bánh, mua hoa quả. Ở nhà chỉ còn Tần Kiên và Ngôn Bạc Ninh canh cửa. Ăn xong cơm trưa, hai ghế mây cửa hóng mát, phiền phức liền kéo đến, Ngưu Đại tới gây sự.

Ngôn Bạc Ninh đầu gặp Ngưu Đại trong truyền thuyết. Đó là một thiếu niên mặt vuông, hình cường tráng, mặc áo ba lỗ đen, dép nhựa, cao ít nhất một mét tám. Nghe chỉ hơn Tần Kiên hai tuổi, nhưng vóc dáng và gương mặt , bảo ba mươi tuổi cũng tin.

“Tần Kiên, hôm nay thế nào cũng phân cao thấp!” Ngưu Đại , gót chân còn rung rung, khí thế chẳng khác gì du côn.

Tần Kiên nhếch mép lạnh, bật dậy xoay xoay cánh tay: “Được thôi, ân oán hai nhà Tần – Ngưu cũng nên tính sổ ...”

Chưa dứt lời, hai vút lên trung. Ngưu Đại tung quyền giữa trung, Tần Kiên đáp trả bằng cú đá bay. “Bốp!” một tiếng, quyền cước chạm , cả hai đồng loạt cuộn rơi xuống đất.

Ngôn Bạc Ninh sững sờ.

Đây là võ công, chỉ từng thấy phim.

Ngưu Đại sưng thêm một con mắt gấu trúc, má Tần Kiên cũng xưng vù.

Ngôn Bạc Ninh vội lao tới, kéo Tần Kiên , mới phát hiện khóe miệng rách.

Ngôn Bạc Ninh lắc đầu lia lịa.

“Không , chuyện nhỏ.” Tần Kiên phun ngụm m.á.u dính nước bọt, kéo Ngôn Bạc Ninh : “Em lùi , kẻo thương.”

Ngôn Bạc Ninh cau mày chặt, đẩy Tần Kiên , tự chắn mặt, trừng mắt Ngưu Đại.

Ngưu Đại sững , chẳng hiểu mặt đỏ lên.

“Cậu là ai, thể cho tên ?” Cậu hỏi.

Ai ngờ một câu chọc giận Tần Kiên. Cậu nhảy phắt qua Ngôn Bạc Ninh, liên tiếp tung đ.ấ.m đá Ngưu Đại.

“Ngưu Đại, mày dám trêu chọc sư của tao, tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!”

“Sư của mày tên gì thế? Xinh quá trời luôn!”

“Xem liên cước của tao đây!”

“Có gì ghê gớm, sư gì mà n.g.ự.c lép, tóc ngắn, giống hệt mày, chẳng ...”

“Vớ vẩn! Ai con gái nhất định n.g.ự.c to tóc dài! Tuyệt kỹ Tần môn, a !”

“Vãi, Tần Kiên mày chơi thật hả! Thế thì tao khách sáo nữa !”

Trong lúc hỗn chiến, Tần Kiên bỗng đ.á.n.h trúng, bay ngang ngoài trong tư thế kỳ quặc, rõ ràng mất thăng bằng.

Ngôn Bạc Ninh hoảng hồn, lao tới đón lấy . Sức bật khủng khiếp khiến cả hai ngã dúi dụi, Ngôn Bạc Ninh chống cùi chỏ xuống đất, “rắc” một tiếng, mắt tối sầm, ngất lịm .

Khi tỉnh , thấy trong bệnh viện.

Bên giường bốn : sư phụ, sư mẫu, Tần Kiên và Ngưu Đại.

Ngôn Bạc Ninh chớp mắt: ?

Tần Kiên nước mắt nước mũi tèm lem, Ngưu Đại đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập, sư phụ sư mẫu thì bất đắc dĩ.

“Xin !” Ngưu Đại chắp tay: “ thừa nhận Tần Kiên nhất con phố !”

“Rõ ràng sư tao mới nhất con phố !” Tần Kiên gào lên.

“Được , Lục sư nhất!”

“Ngưu Đại, mày trả giá cho hành vi của mày!”

“Được , Tần lão đại, mày gì cũng đúng.”

Ngôn Bạc Ninh: ...

Cậu mắt sang sư mẫu.

“Không , chỉ gãy xương thôi, nghỉ ngơi một thời gian sẽ khỏi.” Sư mẫu xoa đầu , hạ giọng: “Cảm ơn con bảo vệ Tiểu Kiên, con là nam t.ử hán thật sự.”

Ngôn Bạc Ninh mỉm .

Cậu gãy cánh tay trái, ảnh hưởng lớn đến sinh hoạt hằng ngày, chỉ một việc bất tiện nhất là tắm rửa.

“Tiểu Ninh yên tâm, chăm sóc em tận tình!” Ngày xuất viện, Tần Kiên vỗ n.g.ự.c hùng hồn câu , Ngôn Bạc Ninh chẳng mấy để bụng, nào ngờ Tần Kiên coi là thật.

Ăn cơm, Tần Kiên gắp thức ăn múc canh cho . Nếu Ngôn Bạc Ninh kiên quyết, chắc còn đút cơm. Lên xuống cầu thang, Tần Kiên nhất định lao gậy chống. Cậu thậm chí còn giúp quần áo, trải giường,

Ngôn Bạc Ninh sợ đến mức dám cởi áo, chẳng dám tắm, chỉ vội vùi đầu ngủ.

Mùa thu ở Quảng Đông oi bức ẩm ướt, Ngôn Bạc Ninh chiếu tre, dính nhớp khó chịu, nóng nực tài nào chợp mắt.

Nhìn đồng hồ, hai giờ sáng. Lắng bên phòng im ắng vô cùng.

Chắc Tần Kiên ngủ .

Ngôn Bạc Ninh len lén bò dậy, lấy khăn và xà phòng, khỏi phòng, lén nhà vệ sinh cuối hành lang.

Chỉ một tay cử động , chắc chắn thể tắm vòi sen. Ngôn Bạc Ninh gắng gượng múc một chậu nước, cởi áo, định lau , nhưng mới vài cái tiếng chân vội vã tiến gần, cửa nhà vệ sinh “rầm” một tiếng đá văng.

“Ta ngay Tiểu Ninh sẽ lén tắm! Ta giúp em, đều là con gái cả, cần ngại... Ể?!”

Ngôn Bạc Ninh sững , Tần Kiên cũng sững .

Không khí đông cứng một phút, hoặc lâu hơn.

“A a a a a!” Hai đồng loạt chỉ , gào lên.

“Tiểu Ninh, em là con trai?!”

“Đại sư , là con gái?!”

Lại ba giây nghẹt thở.

Ngôn Bạc Ninh bật dậy, chộp lấy khăn tắm quấn quanh , mặt nóng bừng, cả run rẩy.

Tần Kiên bắt đầu gào : “Sư biến thành con trai , đây a a a a!”

Ngôn Bạc Ninh: “...”

Ngôn Bạc Ninh đóng cửa.

Vậy là sự kích thích mãnh liệt , “chứng câm” của Ngôn Bạc Ninh cần t.h.u.ố.c cũng tự khỏi. Thế nhưng mấy ngày liền, Tần Kiên cơm chẳng buồn ăn, chẳng buồn uống. Dù Ngôn Bạc Ninh giải thích và xin thế nào, cô cũng chỉ đáp đúng hai câu.

“Em là đàn ông mà như ?!”

“Em bồi thường sư của chị !”

Cứ thế trôi qua một tuần, cuối cùng sư mẫu chịu nổi nữa, tìm Tần Kiên chuyện. Ngôn Bạc Ninh họ gì, chỉ thấy đến bữa cơm tối, đôi mắt Tần Kiên sưng đỏ.

Cơm nước xong, Ngôn Bạc Ninh theo Tần Kiên lên ban công lớn tầng hai.

Tần Kiên lan can, bóng lưng in trong ánh hoàng hôn rực rỡ, mấy sợi tóc đỉnh đầu theo gió chiều lay động qua .

Ngôn Bạc Ninh: “Đại sư , khụ, đại sư tỷ...”

Tần Kiên: “Chị em là diễn viên?”

Ngôn Bạc Ninh khựng : “Không hẳn là ...”

“Em từng đóng phim ?”

“Xem như là .”

“Vậy thì là diễn viên !”

“...”

“Sau em còn đóng phim nữa ?”

“...Em... ...”

Tần Kiên đột nhiên đầu, đôi mắt sáng long lanh chằm chằm Ngôn Bạc Ninh.

“Em nhất định tiếp tục đóng phim!” cô .

Gió chiều thổi vù vù, ánh sáng trong mắt Tần Kiên bỗng lan tỏa, phủ kín tầm của Ngôn Bạc Ninh.

Ngôn Bạc Ninh ngẩn ngơ .

“Em nhất định tiếp tục đóng phim, đó...” Tần Kiên bật hẳn lan can, chống hai tay lên hông: “ trở thành một ngôi lớn! Như sẽ thật nhiều cô gái đến Tần môn chúng học võ, chị sẽ nhiều, nhiều sư đáng yêu, hahahahaha...”

Nụ của cô rạng rỡ đến thế, còn hơn cả ánh hoàng hôn.

Ngôn Bạc Ninh chớp mắt, bật .

“Được, đại sư tỷ.”

*

Có lẽ là lạc đường nhỉ.

Đường Cam Lan nghĩ.

Anh bên vệ đường ồn ào, đưa tay gãi tai.

Thực , cũng chẳng tính là lạc đường, bởi căn bản nên .

Thôi học, rời Anh quốc, xách ba lô đến Iceland du lịch, quyết định đều dường như là bốc đồng, nhưng là…

Không lựa chọn.

Đường Cam Lan tiếp tục bước .

Dân cư Iceland thưa thớt, lúc hoàng hôn buông, phố cực kỳ vắng vẻ, nhiều cửa tiệm đóng cửa, chỉ còn vài nơi còn ánh đèn sáng.

Bầu trời mây đen nặng nề đè xuống, mây dông cuồn cuộn, tràn những tiếng sấm vỡ vụn.

Sắp mưa .

Đường Cam Lan nhanh chân hơn, cuối cùng cũng chui một tiệm sách cũ khi mưa đổ xuống.

Tiệm sách cổ, kệ sách xếp san sát, những chồng sách cũ kỹ từ sàn chồng đến trần, khiến gian tối om, mùi giấy mốc đặc trưng lan khắp mũi, như thể xuyên qua thời gian.

Người trông tiệm là một ông lão, đầy râu quai nón, đeo kính lão, trông chẳng khác nào một pháp sư ẩn cư trong truyện cổ tích.

Ông ngủ gật, bên cạnh là chiếc tivi nhỏ, phát một bộ phim cũ rõ thập niên nào, màu sắc sặc sỡ tang thương.

Đường Cam Lan xuống bên bàn gần cửa, đặt ba lô, với tay túi ngoài.

Cậu thấy điện thoại.

Đường Cam Lan lục soát khắp , cuối cùng xác định, điện thoại mất .

Có lẽ cũng là chuyện chăng.

Đường Cam Lan nghĩ.

Bởi vì sự việc ngày đó, Simon và tám bạn học đều đuổi học. Đó là học viện danh tiếng nhất nước Anh, liều mạng mới thi , thế mà chỉ vì một trận ẩu đả, họ vĩnh viễn thể lấy bằng nghiệp.

Đường Cam Lan thấy khó chịu, mặc dù đó nhờ trai xử lý hậu quả, các bạn đều nhận khoản bồi thường hậu hĩnh, nhưng vẫn cảm thấy khó chịu.

[Tang, yêu em, yêu em điên cuồng! Chính vì em mới trở thành thế , sự tồn tại của em chính là nguyên tội!]

Tiếng gào thét khi Alpha phát điên vẫn còn văng vẳng trong đầu .

Đường Cam Lan nhắm mắt , cửa sổ.

Mưa lớn xối xả, sấm chớp giăng trời, cả thế giới như rơi lời nguyền tận thế.

Lý trí với kẻ gây họa là Alpha. trong lòng luôn một tiếng thì thầm…

Nếu , Alpha trở nên như ?

Nếu , mấy Simon thể bình an nghiệp, tiền đồ sáng lạn ?

Nếu

“Không ngươi, giang hồ sẽ huyết vũ tinh phong đến !”

Một câu tiếng Trung chói tai vang từ tivi.

Đường Cam Lan giật đầu, thấy màn hình là một cảnh phim.

Vách núi, m.á.u đỏ, thiếu niên hiệp khách cầm trường kiếm trong gió gào thét.

Áo vạt tung bay, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng.

Hắn : “Dù , giang hồ vẫn huyết vũ tinh phong.”

“G.i.ế.c !”

“G.i.ế.c! G.i.ế.c! G.i.ế.c!”

Sát thủ ào ào lao tới.

Thiếu niên hiệp khách ngoảnh đầu , mỉm .

Rồi nhảy xuống vực. Nhạc phim vang lên, bộ phim kết thúc.

Đường Cam Lan ngây , qua bao lâu. Ngoài tiệm, mưa dần ngớt, từng tia hoàng hôn xuyên mây rơi xuống đường, mộng ảo và trong lành, gió mang ẩm ùa hiệu sách, lật tung trang bìa một cuốn tạp chí cũ bàn.

Đó là tạp chí điện ảnh Hoa Hạ, bìa sứt một góc, dường như lâu ai chạm tới. Số là chuyên đề đặc biệt về giải Cúp Vàng điện ảnh Hoa Hạ, dòng chữ đầu trang đặc biệt:

[Mỗi đều sẽ gặp một bộ phim đổi cuộc đời .]

Đường Cam Lan dòng chữ thật lâu, mỉm .

Anh cầm tạp chí bước đến quầy, móc ví .

“(Tiếng Anh) mua cuốn tạp chí .”

“(Tiếng Anh) Có thể cho mượn điện thoại ?”

“(Tiếng Trung) A lô, , em quyết định vụ cá cược , trong 10 năm, em trở thành Ảnh đế Cúp Vàng!”

Loading...