Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 19: Thực sự có “quy tắc ngầm”???
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:18:41
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày 19 tháng 2, tức rằm tháng Giêng âm lịch, Tết Nguyên Tiêu, đoàn phim phá lệ cho nghỉ nửa ngày. Bề ngoài thì là để cho những “xác sống” mệt mỏi trong đoàn hưởng một cái Tết đoàn viên, nhưng thật là vì nam chính Mạnh Tinh Vũ xin nghỉ ngoài, nam phụ Trương Triết Hiên vẫn đoàn, nhóm B mới gấp một cảnh võ suốt đêm, ai nấy đều lăn bẹp dí, bất đắc dĩ mới cho nghỉ nửa ngày để dưỡng sức.
Tám giờ sáng, Đàm Trì còn đang ngủ say thì một cuộc điện thoại lôi thẳng tới phòng 405 của đạo diễn Chu.
Vừa đẩy cửa bước , chất lượng khí lập tức ngang ngửa sương mù ở Kế Kinh, bốn gã đàn ông giữa đám khói t.h.u.ố.c lá dày đặc, một ngụm khói một làn sương, kẻ than vãn, rên rỉ, âm điệu lên xuống như thể đang diễn kịch, khiến cả căn phòng khách sạn tràn ngập một thứ khí kỳ dị.
Đàm Trì lùi ngay ngoài, hít sâu một , đeo khẩu trang PM2.5 mới , kéo ghế xuống chỗ quen thuộc.
Trên giường phía đông, đạo diễn Chu và giám chế Triệu mặt mày ủ rũ; giường phía tây, phim Chu và đạo diễn Mã như mang mối thù sâu tự kiếp . Cả bốn đồng loạt trừng mắt cái gạt tàn t.h.u.ố.c bàn nhỏ vốn quá tải, dường như chỉ mong trừng một bông hoa.
Đàm Trì đành chấp nhận phận, lấy cuốn sổ bìa đen mở: “Muốn sửa phần nào của kịch bản?”
Bốn đồng loạt phun một làn khói, im lặng.
Mi mắt Đàm Trì giật nhẹ, bỗng dự cảm chẳng lành.
Đạo diễn Chu dí mạnh một mẩu tàn t.h.u.ố.c gạt tàn: “Không còn Thượng Quan Nhã nữa.”
Đàm Trì ngẩn : “Hả?”
“Mẹ kiếp, thằng Trương Triết Hiên đóng Thượng Quan Nhã cho leo cây !” phim Chu c.h.ử.i ầm: “Bảo là trong buổi concert cuối cùng may gãy chân, thể đoàn! Trước thì Lữ Diệu Xán dính ma túy tù, giờ đến lượt Trương Triết Hiên què chân, công ty Húc Quang rõ ràng là đang trêu ngươi bọn !”
“...”
Đàm Trì lặng lẽ lấy điện thoại, Weibo gõ từ khóa “Trương Triết Hiên”, một loạt tin tức và video ào ào hiện , đủ loại bản tin, fan lóc, video hiện trường dồn dập như nước chảy.
“ là gãy chân thật, mấy trăm ở buổi concert đều , thể giả.” Giám chế Triệu thở dài: “Hơn nữa, bộ phim Húc Quang cũng góp vốn, đến mức tự hại .”
“Giờ còn ai thể thế?” Đạo diễn Mã trầm mặt hỏi.
“Đừng nhắc nữa, gọi cả đêm, mấy nam thần tượng diễn viên trẻ đủ hạng bây giờ, lịch từ năm ngoái kín hết .” Giám chế Triệu lắc đầu.
“Hoặc là tìm thực tập sinh tiềm năng, mẫu, hotboy mạng, sinh viên học viện điện ảnh, chẳng lẽ ai dùng ?” phim Chu lóe lên ý tưởng.
“Vấn đề chính là ở chỗ . liên hệ mấy công ty quản lý, vai là Thượng Quan Nhã trong Tình duyên ngàn năm, ai nấy đều chạy nhanh hơn thỏ, ai chịu nhận vai.” Giám chế Triệu mặt dài như cái bơm.
Quay phim Chu: “Vì ?”
“Người xui thì uống nước cũng mắc nghẹn!” Đạo diễn Chu châm điếu t.h.u.ố.c mới: “Giờ trong giới đang đồn, vai Thượng Quan Nhã phong thủy , ai dính cũng kết cục , còn bảo là vai ‘thủy nghịch’ gì đó…”
“Thủy cái con khỉ!” phim Chu đập bàn chan chát: “Toàn mấy thứ tào lao!”
“Thật đúng là chuẩn, phong thủy thủy nghịch đều dùng để miêu tả , phép tu từ sai.” Đàm Trì gật gù.
Bốn đồng loạt liếc Đàm Trì, khóe miệng giật nhẹ.
“Vậy là ai chịu đóng nữa?!” phim Chu kinh ngạc: “ tin, cùng lắm chúng mở casting công khai!”
Giám chế Triệu: “Lấy thời gian đó? Ngừng một ngày là mất một ngày tiền, chúng chịu nổi !”
“Vậy bây giờ!” phim Chu phát cáu: “Chẳng lẽ bộ phim toi luôn?”
Ba đồng loạt thở một làn khói, im lặng.
Đàm Trì thở dài, lôi một gói sầu riêng sấy khô, bốp một tiếng mở , gỡ khẩu trang, nhai rộp rộp.
Lập tức, mùi khói t.h.u.ố.c trộn với mùi sầu riêng sấy, hăng đến mức khó tả.
“Ối trời ơi, cô Đàm, sầu riêng sấy nặng mùi quá đó!” Đạo diễn Chu nhịn nổi kêu lên.
Đàm Trì nhai thêm một miếng: “Thật , thể xóa luôn nhân vật Thượng Quan Nhã.”
Trong phòng im phăng phắc ba giây.
“Cái gì?!” bốn đồng loạt kêu.
Giám chế Triệu: “Xóa Thượng Quan Nhã thì thế nào? Số tập đủ, bán kiểu gì?!”
Đạo diễn Chu: “Cảnh nối nổi, gì nữa?”
Quay phim Chu: “Chẳng lẽ kịch bản? Cũng kịp !”
Chỉ đạo diễn Mã im lặng, Đàm Trì, ánh mắt khẽ lóe sáng.
“Xóa Thượng Quan Nhã, nghĩa là bỏ nam phụ.” Đàm Trì đặt gói sầu riêng xuống, chậm rãi .
“Ý cô là… kịch bản, tạo một nam phụ mới?” Đạo diễn Chu hỏi.
“Viết mới thì kịp, chi bằng dùng sẵn.”
“Ai?”
Đàm Trì ngẩng lên: “Nam...”
“Nam Thập!” Có nhanh miệng hơn cô, chính là chỉ đạo võ thuật Mã Khánh.
“Nam Thập?” Giám chế Triệu sững : “Đường Cam Lan?!”
Đàm Trì tiếp tục cúi đầu nhai sầu riêng.
“Các xem cái .” Đạo diễn Mã lấy máy tính bảng, vuốt mấy cái, mở đoạn video dựng thô, chính là cảnh võ mới hôm qua, Đường Cam Lan chiêu gọn gàng dứt khoát, đ.á.n.h chút dây dưa, toát lên vài phần khí chất hùng.
Giám chế Triệu: “Không tệ.”
Đạo diễn Chu: “Có thể đấy.”
Quay phim Chu: “Cảm giác lên hình cũng .”
“Quan trọng là xem cái .” Đạo diễn Mã mở đoạn thứ hai, chính là cảnh võ đầu tiên Nam Thập, nở nụ vui mừng.
Màn đêm đen, sát thủ áo đen, m.á.u đỏ tươi, ánh sáng lấp lánh trong mắt sát thủ khiến xem chấn động.
“Thằng nhóc đôi mắt diễn.” Đạo diễn Mã kết luận.
Ba trầm ngâm mấy giây, đồng loạt sang Đàm Trì.
“Cô Đàm, thử ý kiến của cô xem.” Giám chế Triệu nghiêm túc .
Đàm Trì gật đầu, đặt sầu riêng xuống, thẳng lưng, chỉnh gọng kính: “Thứ nhất, chúng may mắn vì Tình duyên ngàn năm là kịch bản chuyển thể IP mà là nguyên tác, cho nên nam phụ là ai, hiện tại khán giả , mà là do chúng quyết định.”
“Thứ hai, vai trò quan trọng nhất của nam phụ Thượng Quan Nhã trong kịch bản vốn dĩ là ở đoạn Chu Ngữ Nhi mất trí nhớ, sẽ cùng Chu Ngữ Nhi nảy sinh tình cảm, cuối cùng hình thành mối tình tay ba với Nam Cung Chấn và Chu Ngữ Nhi, từ đó thúc đẩy tuyến tình cảm của Nam Cung Chấn và Chu Ngữ Nhi. Chỉ cần đổi ‘tiếng sét ái tình’ của Thượng Quan Nhã thành ‘lâu ngày sinh tình’ của Nam Thập là .”
Đạo diễn Chu và phim Chu gật đầu.
“Thứ ba, xóa nhân vật Thượng Quan Nhã chỉ tiết kiệm cát-xê của diễn viên, mà còn tiết kiệm chi phí dựng cảnh xa hoa của Thượng Quan phủ. Khoản kinh phí thể dùng để đầu tư các cảnh khác, chỉn chu hơn. Thứ tư, nếu đổi Nam Thập thành nam phụ, ngoại trừ phần của Nam Thập, lời thoại của các nhân vật khác hầu như cần chỉnh sửa nhiều, thể đây là cách tiết kiệm thời gian nhất.”
“Thứ năm, và cũng là quan trọng nhất, ngoài Nam Thập , chúng còn lựa chọn nào khác, cũng chẳng thời gian để chần chừ.” Đàm Trì kết luận.
Đạo diễn Mã thở dài: “Lão Chu, lão Trương, lão Chu, thế nào?”
Giám chế Triệu: “Cách khả thi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-19-thuc-su-co-quy-tac-ngam.html.]
Quay phim Chu: “Ý đấy.”
Đạo diễn Chu: “Có một vấn đề, Nam Thập chỉ là một sát thủ trong bóng tối, đột nhiên thêm cảnh tình cảm thì lố quá ? Còn hợp thiết lập nhân vật nữa.”
“Chu đại đạo diễn, lúc mà còn lo thiết lập nhân vật gì nữa?!” Giám chế Triệu bực bội.
“Không, thiết lập nhân vật là phù hợp.” Đàm Trì : “Nam Thập tuy là sát thủ nhưng từ nhỏ lớn lên trong vương phủ, từng tiếp xúc thế giới bên ngoài, hiểu chuyện đời. Nói cách khác, Nam Thập là tâm hồn thuần khiết, chỉ cần ai đối xử với một chút, sẽ ghi nhớ suốt đời. Nam Cung Chấn là như thế, Chu Ngữ Nhi cũng như thế.”
“Nghe cô thì đúng là thế thật.” Đạo diễn Chu gật đầu.
“Đừng nghĩ nữa, giờ ngoài Nam Thập thì chúng chẳng còn cách nào khác!” Quay phim Chu đập bàn.
“Vậy quyết định thế !” Đạo diễn Chu dứt khoát, gọi điện cho đạo diễn điều hành: “Tiểu Từ , báo Đường Cam Lan và An Mộng Mộng tới phòng một chuyến.”
Điện thoại cúp, ba vị chủ chốt còn đồng loạt thở phào.
Đàm Trì tiếp tục nhai sầu riêng sấy.
Chưa đầy mười lăm phút , ngoài cửa vang lên tiếng gõ, Đường Cam Lan và An Mộng Mộng với vẻ mặt đầy nghi ngờ bước .
“Anh Đường đến , mau mau, mời . Cô An cũng .” Đạo diễn Chu và giám chế Triệu vội dậy, mời hai chỗ , cùng phim Chu và đạo diễn Mã chen sang phía còn , bốn cặp mắt đồng loạt dán chặt Đường Cam Lan.
Rõ ràng Đường Cam Lan ngủ dậy, tóc mềm phía rối, mắt sưng vì tỉnh hẳn, nhưng ánh mắt vẫn sáng, da trắng, ngũ quan tuấn tú, dáng thẳng tắp. Trong ánh sáng buổi sớm hắt từ khung cửa sổ phía , còn nổi bật hơn cả An Mộng Mộng bên.
Bốn vị chủ chốt thầm gật đầu.
Bị bốn chằm chằm, Đường Cam Lan thấy gai cả , len lén lau mồ hôi lạnh: “Đạo diễn Chu, gọi chúng đến… chuyện gì ?”
“Tiểu Đường , thật thế , chúng xem mấy cảnh gần đây, cảm thấy , nên cho thêm đất diễn.” Giám chế Triệu hiền hòa.
“Thêm đất diễn ư?” Tim Đường Cam Lan khẽ run: “Thật ?”
Bốn đồng loạt gật đầu.
“Vậy… là thêm cảnh gì ạ?”
“Ừm… cảnh tình cảm.” Đạo diễn Chu liếc sang An Mộng Mộng: “Cảnh tình cảm với Chu Ngữ Nhi.”
“Hả?” Đường Cam Lan và An Mộng Mộng cùng sững .
“Chẳng lẽ tin Trương Triết Hiên gãy chân là thật?” An Mộng Mộng chớp đôi mắt to.
“Khụ, vì khi cân nhắc kỹ, nhóm chúng quyết định chuyển bộ cảnh của Thượng Quan Nhã sang cho Nam Thập.” Đạo diễn Chu : “Tiểu Đường, từ hôm nay chính là nam phụ của Tình duyên ngàn năm.”
Nam phụ!
Đường Cam Lan c.h.ế.t lặng, cảm giác như một chiếc bánh nhân thập cẩm khổng lồ rơi trúng đầu, nhân bánh ngập tràn sắc màu che mất mắt và bịt chặt tai .
Bên cạnh, đạo diễn Chu và An Mộng Mộng dường như đang chuyện.
“Cô An, cô ý kiến gì về việc ?”
“Không, tôn trọng quyết định của đạo diễn Chu.”
Rồi hỏi : “Tiểu Đường thì ?”
?
Đường Cam Lan giật , nghiêm: “Dĩ nhiên là ! Cảm ơn đạo diễn Chu, cảm ơn giám chế Triệu, cảm ơn phim Chu, cảm ơn đạo diễn Mã!”
“Là do biên kịch Đàm đề nghị.” Đạo diễn Mã chỉ về phía Đàm Trì.
Đàm Trì?
Đường Cam Lan đầu, về phía nữ biên kịch , rõ ràng dáng mảnh mai, nét mặt lạnh nhạt, nhưng hiểu cảm thấy cả cô đang phát sáng, hơn nữa là ánh sáng vàng rực rỡ, chói lóa bốn phía!
“Cảm ơn, cảm ơn!” Đường Cam Lan nắm lấy tay Đàm Trì, lắc lia lịa.
“Việc gấp nên linh hoạt thôi.” Đàm Trì thản nhiên rút tay về.
“Cô Đàm, kịch bản cần bao lâu để sửa xong?” Giám chế Triệu hỏi.
Đàm Trì cúi mắt nghĩ một lát: “Ba ngày.”
“Được!” Đạo diễn Chu dậy, nắm tay Đàm Trì: “Cô Đàm, nhờ cả cô!”
Ba vị chủ chốt còn cũng lên, nghiêm túc gật đầu.
“Được.” Đàm Trì thu dọn đồ, đeo ba lô, mở cửa thấy nghiêng lách , tư thế rõ ràng mới lén, chính là Tiểu Chu, trợ lý của Đường Cam Lan.
“ chỉ là… ha ha ha…” Tiểu Chu gượng, né sang một bên.
Đàm Trì gật đầu, nhanh chóng rời .
“Anh Đường, cố lên.” Trước khi rời , An Mộng Mộng còn giơ tay động tác cổ vũ.
“Anh Đường, đúng là nam phụ hả?” Tiểu Chu hạ giọng hỏi.
Đường Cam Lan cong mắt , gật đầu.
“Là cô Đàm đề nghị ?” Tiểu Chu hỏi.
Đường Cam Lan liếc : “Cậu gì?”
“Khụ, Đường lúc nào cũng cô Đàm là fan của … Bây giờ giúp thêm đất diễn, mà còn thẳng lên thành nam phụ, chẳng lẽ cô .” Tiểu Chu nhướng mày: “Quy tắc ngầm ...Ái da!”
“Cút!” Đường Cam Lan gõ một cái rõ đau lên đầu Tiểu Chu: “Người là biên kịch, là nghệ sĩ, là đại văn hào, thể.”
“Anh Đường.”
Một giọng vang lên lưng.
Hai giật .
Đàm Trì đeo ba lô, đôi mắt đen láy gọng kính đang thẳng Đường Cam Lan.
Cô : “Anh Đường, mời sang phòng một chuyến.”
Tạch! Đèn hành lang phát tiếng kêu yếu ớt, chớp tắt liên hồi.
Lưng Tiểu Chu dựng hết lông tơ.
Đường Cam Lan ngả , cổ bắt đầu đỏ: “Làm gì?”
“Bàn kịch bản.” Đàm Trì bước .
Đường Cam Lan nuốt nước bọt, quanh, gãi tai theo.
Tiểu Chu dụi mắt, kêu thầm trong lòng.
C.h.ế.t tiệt?! Giờ quy tắc ngầm công khai thế ?!