Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 2: Ngày tết đi làm, tôi không muốn

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:18:24
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nửa đêm mười hai giờ, Đàm Trì tiếng chuông điện thoại cho tỉnh giấc.

Tiếng chuông như quét dọc qua da đầu, kéo căng nửa bên thần kinh trong não, miễn cưỡng hòa thành một khúc Thập diện mai phục.

Đàm Trì thở dài, với tay lấy chiếc kính đặt cạnh gối đeo lên cầm điện thoại.

Người gọi: Trần Côn Minh.

Từ chối.

đầy một giây , cái tên Trần Côn Minh dường như từng biến mất, tiếp tục nhảy lên màn hình kèm theo tiếng chuông chói tai: “♪ Hấp dê non~ mài d.a.o thái rau~ ♪”

Từ chối hai!

Điện thoại yên tĩnh nhưng tin nhắn trong nhóm WeChat “Nguyệt Bính Ngũ Nhân” hớn hở ùa tới.

[Viễn Chí]: Năm mới khí tượng mới, lì xì đầy trời, chúc mừng năm mới! (4 bao lì xì)

[Liên Bồng Miêu]: Anh Chí trai nhất, cho em ôm đùi nào!

[Nam Qua Phái]: Cảm ơn đại ca, đại ca uy vũ!

[Qua Tử Nhân]: Đại ca tuyệt nhất, đại ca hào phóng nhất!

Cuối cùng, Đàm Trì cũng cưỡng sức hút của tiền bạc, đưa tay ấn mở bao lì xì.

[Bao lì xì: 50 tệ, đại cát đại lợi.]

Giàu thật.

Đàm Trì lập tức tỉnh táo, nhanh chóng trả lời:

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Anh Chí văn thành võ đức, ngạo thị thiên hạ, nhất thống giang hồ! Đa tạ!

[Liên Bồng Miêu]: +1

[Nam Qua Phái]: +2

[Qua Tử Nhân]: +10086

[Viễn Chí]: Năm mới ngoan nhé~

Bốn “tiểu ” bên đồng loạt trả lời:

Kính tuân lệnh đại ca!

[Liên Bồng Miêu]: @Kim Hoa Hỏa Thoái, bổn miêu phát hiện một “cổ phiếu tiềm năng” mới đây, tươi non mọng nước lò, hứng thú ?

Đàm Trì trở , đá văng chiếc chăn bông mỏng .

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Chia sẻ tài nguyên đê.

[Liên Bồng Miêu]: He he (ảnh)

Đàm Trì phóng to ảnh, trừng mắt chằm chằm ba giây, lặng lẽ đóng .

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Bổn sơn nhân “ship” thật.

[Liên Bồng Miêu]: Đừng mà, kỹ , tươi ngon lắm, đại thần, còn trông chờ “sản lương” đó nha! (nũng nịu)(nũng nịu)

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Ha ha.

[Liên Bồng Miêu]: Nhất định , nếu “sản lương”, bổn miêu sẽ tới nhà ăn chực uống chực!

[Viễn Chí]: Vuốt mèo~

[Nam Qua Phái]: Tranh vuốt mèo~

[Qua Tử Nhân]: Đè ngã cùng vuốt~

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Càng vuốt càng khỏe mạnh.

[Liên Bồng Miêu]: Mấy kẻ , tránh tránh !

Đàm Trì màn hình điện thoại, híp cả mắt.

Trong căn phòng tối om, ánh sáng màn hình phản chiếu lên khuôn mặt Đàm Trì, xanh xanh trắng trắng. Tóc đầy dầu buộc thành một búi to đỉnh đầu, lộ vầng trán bóng loáng. Cặp kính gọng đen che nửa khuôn mặt, tròng kính phản chiếu những vòng sáng xanh âm u, khiến cả trông âm u như ma quỷ.

“Đinh đông đinh đông đinh đông."

Thông báo bật lên trong WeChat: [Trần Côn Minh mời bạn gọi video].

Đàm Trì đang gõ chữ trong nhóm “Nguyệt Bính Ngũ Nhân”, tay kịp dừng , ấn nhầm nút xanh đồng ý.

Một cái đầu to đùng lập tức chiếm trọn màn hình.

“Đại biên kịch Đàm, đại tổ tông Đàm, cuối cùng cô cũng chịu ! Cô mà nữa, sẽ ói ba lít máu, gan ruột đứt đoạn, cắm cành thù du thiếu một luôn đó!”

Người đàn ông trong màn hình la lối ồn ào, nhưng một câu cặp kính xanh lè dọa đến thụt lưỡi: “Ối trời ơi, Đàm Trì, cô tu luyện thành quỷ tiên ? Sao mặt thế ?”

“Chưa bật đèn.” Đàm Trì bật đèn lớn, gương mặt bình thường lập tức hiện lên trong màn hình.

“Trời má, dọa bay mất ba hồn bảy vía.” Người trong màn hình vỗ ngực: “Đàm Trì, nhận ? là Trần Côn Minh, đàn yêu quý, cộng sự mật của cô đây! mới cạo đầu, cô kỹ xem.”

Đàm Trì: “... WeChat hiển thị tên.”

“À ha, đúng là công nghệ cao thật!” Trần Côn Minh gượng hai tiếng, trợn tròn mắt: “Đàm Trì, hôm nay tin vui trọng đại với cô! Đoán xem là gì?!”

“Vợ sinh .”

“Sao cô ?”

“Anh tám trăm , dự sinh là mùng Một Tết.”

“Hả? ? đúng đúng, hình như . ! Không sai! Vợ sinh ! bố đó! Là một công chúa nhỏ, đáng yêu cực kỳ, bàn tay nhỏ mềm mềm, bàn chân mũm mĩm, còn cái miệng nhỏ, y như cánh hoa , , cô tưởng tượng nổi công chúa nhà đáng yêu đến mức nào , thật sự là trời đất chỉ con bé đáng yêu nhất…”

Lải nhải, lải nhải…

Đàm Trì xuống sofa, gắp một chiếc sủi cảo tròn trĩnh nhét miệng, vị chua thanh của dưa cải muối hòa quyện hảo với vị béo ngậy của thịt heo, lập tức khiến cả cô tràn đầy hạnh phúc.

Cô nheo mắt, mãn nguyện hít sâu một .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-2-ngay-tet-di-lam-toi-khong-muon.html.]

Hương vị mặn ấm đặc trưng của đảo biển tràn mũi khiến Đàm Trì chợt nhớ tới bữa cơm tất niên năm tiếng : cua, bào ngư, tôm hùm, cá thu, hàu nướng…

Đây là Tam Á, thiên đường nghỉ dưỡng hàng đầu cả nước, với biển xanh biếc, cát vàng óng, cùng những tấm khăn lụa đủ sắc màu tung bay trong gió của các bà các cô nổi đình nổi đám hội nhóm bạn bè trung niên.

Ngoài cửa sổ, khu dân cư sáng rực ánh đèn, tiếng pháo vang thưa thớt, hương khói pháo hoa nhạt như “hương vị năm mới” đang dần phai, trái tiếng đ.á.n.h mạt chược thì càng lúc càng rôm rả, thỉnh thoảng xen lẫn vài tiếng kêu to đặc giọng Đông Bắc.

Đây là khu dân cư nổi tiếng nhất Tam Á tập trung Đông Bắc. Từ khi đông, hàng vạn đổ về đây, ở đến tận đầu xuân năm .

lượng đông và lịch trình định, họ còn gọi một cái tên mới, “loài chim di trú thời đại mới”.

Đàm Trì chính là đời thứ hai của “loài chim” , là một “con chim” thường trú ở thủ đô Kế Kinh. Thời gian nghỉ đông ở Tam Á vốn ít ỏi, năm nay nhờ ân huệ của ai đó mà lập kỷ lục mới, chỉ còn bốn ngày rưỡi.

Thời gian di chuyển tốn quá nhiều, tiền nhuận bút tăng thêm một phần mới .

nhai sủi cảo nghĩ.

Tết Nguyên đán TV gần đến hồi kết, dàn ngôi hot nhất năm chen khoe mặt trong đủ sắc đỏ xanh lòe loẹt, các ca sĩ nổi tiếng lẫn nổi tiếng đều gân cổ hát, kết hợp với tiếng bài mạt chược lách cách, cũng xem như mang đậm phong vị Hoa Hạ.

Rất nhanh: "hoạt động” đặc trưng nhất của ngày Tết cũng bắt đầu.

“Cháu ơi, cháu xem cháu cũng lớn tuổi , chẳng chải chuốt gì hết ? Ngày nào cũng lắc la lắc lư như gót chân, trang điểm, tóc tai cũng , thế chẳng mấy mà thành gái ế.”

Đàm Trì ngừng nhai, đầu bàn mạt chược.

Người là một bà tầm hơn năm mươi, đầu quăn tít màu tím, môi son mắt kẻ, kỳ lạ nhất là còn đeo kính râm.

Đàm Trì: “?”

Sắc mặt ba Đàm, Đàm còn dễ coi.

“Đánh bài , lắm thế!" bên trái bà kính râm, một ông chú gầy cau ném xuống quân Đông Phong.

Đàm Trì rút điện thoại lật xem album ảnh.

“Cháu ơi, sắp ba mươi , đừng coi thường chuyện . Nhất là với công việc của cháu, ở nhà thì ở đoàn phim, ngày nào cũng gặp ngôi , tiêu chuẩn chọn cao quá ? Cô nhé, bình thường thì nên chọn cho định. Ngôi chẳng đáng tin ! Cô quen mấy chị em, tài nguyên nhiều lắm, hôm nào cô giới thiệu vài tử tế cho.”

“Đánh bài !” chú gầy lẩm bẩm.

“Chín Sách!” bà kính râm vẫn tiếp tục: “Phụ nữ cả đời quan trọng nhất là gì? Không là lấy chồng, sinh con, chăm chồng dạy con ? Cứ suốt ngày ở ngoài chơi bời ."

“Bộp!” Đàm Trì đặt đũa xuống, dậy vòng qua bàn , đến mặt bà kính râm, cau mày chằm chằm mái tóc xoăn tím đầu bà.

Đèn LED trần sáng chói hắt mắt cô cặp kính cận khiến tròng mắt đen thẫm ánh lên tia sáng xanh nhạt.

“Làm… gì?” bà trừng mắt, ngửa .

“Bà…” Đàm Trì đẩy gọng kính: “là ai ?”

Ba giây tĩnh lặng.

“Phì!” chú gầy và ba Đàm bật .

“Tao là cô hai của mày! Cô hai!” Bà đập bàn phắt dậy.

“Cô hai?” Đàm Trì mở album “Người " lướt nhanh mấy trang, cuối cùng tìm bức ảnh, đưa điện thoại lên so, ngạc nhiên: "Tóc khác thế?”

“Hôm qua cô mới kiểu mới!”

“Mắt cũng khác.”

“Cô mới cắt mí Hàn Quốc!" cô Hai giật phắt kính râm xuống.

“Ồ, ." Đàm Trì thở dài: “tách” một tiếng chụp cận mặt bà, bắt đầu chú thích ảnh.

“Đưa đây, để tao xem mày ghi cái gì!" Bà giật lấy, nổi giận: “Cái gì mà ‘tóc xoăn màu cà tím thối’? Đây là tím quý phu nhân! Cái gì mà ‘mắt cá c.h.ế.t ngâm formol bốn mươi tám tiếng’? Đây là mí Hàn Quốc!”

“Khục khục khục." Ba Đàm đến gập .

“Đàm Trì." Đàm buồn bất lực.

“Vâng, cô Hai ." Đàm Trì giật điện thoại: “Con sẽ cố sửa theo thẩm mỹ của cô.”

Nói , cô kéo lê dép lẹp xẹp về phòng ngủ.

Mãi một lúc , cô Hai mới phản ứng: “Gì mà ‘thẩm mỹ của cô’?”

Mọi cố nhịn .

“Thôi thôi, đừng chấp trẻ con. Con bé từ nhỏ mù mặt, cô còn lạ gì." Chú gầy, tức hai, .

bảo chị dâu , chứng mù mặt của con bé càng ngày càng nặng ? Chị quá ngày dự sinh mười mấy hôm mới sinh, khó sinh nữa, chắc là ngạt trong bụng." cô Hai lắc đầu.

“Đừng bậy. Bác sĩ bảo , đây là chứng khó nhận diện chi tiết khuôn mặt, thế giới đều ca, là do gien gì đó." Cậu hai đáp.

“Ôi dào, con bé đúng là khiến lo." cô Hai xếp bài lắc đầu.

“Có gì mà lo? Con cháu tự phúc của con cháu, nó tuy mù mặt nhưng nhạy bén với chữ nghĩa, cũng là họa phúc khôn lường." Mẹ Đàm .

“Cũng , giờ Đàm Trì là biên kịch lớn, xem như đại tài nữ nhà ." cô Hai gật gù: “ tài nữ thì tài nữ, tài cũng lấy chồng. Chị dâu, em thật nhé, mấy đứa con nhà bạn em thật sự ."

“Thôi nào, đ.á.n.h bài !" Cậu hai nhét nửa quả chuối miệng bà.

Trong phòng ngủ, Đàm Trì mở vali kéo, bắt đầu thong thả thu dọn quần áo.

Trên bàn điện thoại rung liên tục, tin nhắn tag cô gần như tràn màn hình.

[Liên Bồng Miêu]: Đại thần, đại thần, mau qua xem , xem thử “giới thiệu” của ! @Kim Hoa Hỏa Thoái

[Liên Bồng Miêu]: Mua lỗ, mua thiệt! @Kim Hoa Hỏa Thoái

[Liên Bồng Miêu]: Thật đấy, tươi ngon hấp dẫn! @Kim Hoa Hỏa Thoái

[Liên Bồng Miêu]: Cầu xin xuất hàng!!!!!! @Kim Hoa Hỏa Thoái

Ngay đó là một loạt ảnh tràn màn hình.

Trong ảnh, một trai trẻ, mắt sáng môi rực rỡ.

Bên cạnh còn vẽ thêm một cây bắp cải xanh mướt.

 

Loading...