Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 21: Anh tự thêm thoại à?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:18:43
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đàm Trì mở mắt cảm thấy gì đó .
Đợi đến khi đeo kính lên, dậy, cô càng thấy gì đó .
Tủ đầu giường sạch bong, dây điện vốn chất đống bừa bãi giờ cuộn gọn gàng, còn dùng dây chun cố định thành hình. Chăn giường bên cạnh gấp vuông vức như miếng đậu phụ, ga giường phẳng phiu như là, lấy một nếp nhăn. Rác rưởi biến mất sạch sẽ, bàn việc, sổ tay, tập vẽ và những tờ giấy nháp dở đều xếp gọn … ơ, đó là hộp đựng đồ bàn ? Đáng sợ nhất là đất, chăn, thậm chí gối cũng lấy một sợi tóc.
Đàm Trì chớp mắt mấy cái, lấy điện thoại mở nhóm chat WeChat.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Tớ gặp chuyện tâm linh !
[Liên Bồng Miêu]: Trì Trì cuối cùng cũng về ! Cậu bốn ngày thấy tăm !
[Viễn Chí]: Sửa xong kịch bản ?
[Qua Tử Nhân]: Ăn mừng Trì Trì bế quan thành công!
[Nam Qua Phái]: Chuyện tâm linh gì ?!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Phòng tớ tự dưng sạch sẽ tinh tươm!
[Viễn Chí]: Trì Trì ngốc , bây giờ ở khách sạn, chắc chắn là nhân viên dọn phòng giúp .
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Không thể nào, tớ dặn kỹ , phòng tớ cần dọn.
[Nam Qua Phái]: Thế thì chắc đồng nghiệp trong đoàn giúp dọn thôi.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Lại càng thể, ai trong đoàn cũng mệt như xác sống, di chuyển còn khó nhọc, sức giúp khác dọn phòng.
[Qua Tử Nhân]: Hay là Trì Trì mộng du dọn phòng?
Đàm Trì chụp mấy tấm ảnh căn phòng, nhà vệ sinh chụp thêm cái bồn rửa sáng bóng đăng lên nhóm.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Phòng tớ giờ thế .
[Viễn Chí]: Trời ơi!
[Liên Bồng Miêu]: Thành tích trong khả năng của Trì Trì.
[Nam Qua Phái]: Mười Trì Trì cũng nổi.
[Qua Tử Nhân]: Wow, chẳng lẽ là cô gái Ốc sên hiển linh?
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Khách sạn quanh đây sông hồ .
[Qua Tử Nhân]: Tớ ! Chắc chắn là “linh sách”! Trì Trì nhiều truyện như , nhân vật trong một câu chuyện hấp thụ tinh hoa trời đất thành tinh, nhân lúc ngủ say mà bước từ sách, giúp dọn phòng!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Sau khi lập quốc thì cho thành tinh.
[Qua Tử Nhân]: …
[Nam Qua Phái]: Puhahahahaha
[Liên Bồng Miêu]: 233333
[Viễn Chí]: Chắc chắn là đồng nghiệp trong đoàn sợ mọc nấm, nên gọi nhân viên dọn phòng đến.
[Qua Tử Nhân]: Tớ vẫn tin là linh sách! Tớ tin thế giới thần thoại!
[Nam Qua Phái]: Linh sách hợp lý đấy!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: … Nếu thật sự linh sách thì mau cho tớ một bữa ngon ...
Chưa gõ xong câu, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ.
Đàm Trì đặt điện thoại xuống, xỏ dép lẹp xẹp mở cửa, ngờ thấy Tiểu Chu, tay còn bưng bát mì bò nóng hổi.
Đàm Trì: “...”
Tiểu Chu thành tinh ?
“Cơm trưa đến đây!” Tiểu Chu né lách : “Mau ăn , kẻo mì nở mất.”
Đàm Trì ngơ ngác, đến khi Tiểu Chu gỡ hộp, đưa đũa cho cô, cô mới phản ứng .
“Cảm ơn.”
“Không cần khách sáo, đây là Đường dặn.” Tiểu Chu .
“Anh Đường?”
“ , Đường bảo chắc cô Đàm ngủ dậy , nên bảo mang qua đây tô mì Lan Châu chính gốc ở Hoành Điếm.”
“…Ồ.” Đàm Trì chớp mắt: “Cứ tự nhiên.”
“Không .” Tiểu Chu liên tục xua tay: “Nếu giường nhăn thì .”
“Hả?”
“Khụ, cũng .” Tiểu Chu : “Cô Đàm mau ăn .”
“Ừ.”
Sợi mì dài, dẻo tỏa hương thơm hấp dẫn, miệng như sinh mệnh mà trượt thẳng xuống cổ họng. Lúc Đàm Trì mới nhận đói đến mức lưng dán bụng, đến ba phút ăn sạch một bát, ngay cả nước cũng uống cạn.
Tiểu Chu tròn mắt: “Cô Đàm ăn khỏe ghê.”
“Mì ngon lắm, cảm ơn.” Đàm Trì dậy dọn bát đũa.
“Để .” Tiểu Chu vội nhận lấy, nhanh chóng thu dọn gọn gàng: “Chúng chuẩn
trường thôi.”
“Kịch bản vấn đề ?” Đàm Trì nhíu mày.
“Không , hôm nay một cảnh võ lớn của Nam Thập, nên mời cô đến xem.”
“Nam Thập? Cảnh võ lớn?” Đàm Trì khó hiểu: “Nam Thập cảnh võ lớn.”
“Là cảnh Chu Ngữ Nhi gặp sát thủ, Nam Thập liều mạng bảo vệ, còn là cảnh cô thêm đó, chẳng lẽ quên ?”
“ nhớ cảnh đó.” Đàm Trì mở máy tính, lướt qua kịch bản sửa.
(16-25
Cảnh: Ngoại ô rừng trúc
Thời gian: Ban ngày
Nhân vật: Chu Ngữ Nhi, Nam Thập, đám sát thủ
- Chu Ngữ Nhi chạy trốn trong rừng trúc.
- Bảy sát thủ xông , bao vây Chu Ngữ Nhi.
- Nam Thập cứu Chu Ngữ Nhi thoát vòng vây, may c.h.é.m một nhát lưng, trọng thương.)
“Cậu là cảnh ?” Đàm Trì hỏi.
“ đúng đúng, chính là cảnh .” Tiểu Chu gật đầu: “Đạo diễn Mã xem xong kịch bản bảo thể , bàn với đạo diễn Chu và nhà sản xuất Triệu, thiết kế cảnh võ. Đường và nhóm võ thuật luyện chiêu suốt cả đêm.”
“...”
“Anh Đường tập đến mức tay phồng rộp hết .”
Đàm Trì khựng , xoay mặc áo phao: “Đi trường thôi.”
Ban ngày rừng trúc ấm áp hơn ban đêm nhiều, ánh nắng mùa đông nhẹ nhàng, xuyên qua tầng tầng lớp lớp lá trúc rải xuống đất, loang lổ bóng sáng rực rỡ.
Xuống xe buýt nhỏ, Đàm Trì và Tiểu Chu men theo con đường nhỏ lên sườn đồi rừng trúc, từ xa thấy cần cẩu cố định dây treo dựng thẳng tắp, những mái lều che nắng màu xanh xếp thành hàng. Đạo diễn Mã cầm bộ đàm, màn hình theo dõi, hết đến khác gào to.
“Vừa diễn khá lắm, phim, sát thủ chú ý vị trí di chuyển; thu âm để ý, chân nhanh lên, đừng để lọt khung; dọn trường , hóa trang chỉnh trang , chúng một nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-21-anh-tu-them-thoai-a.html.]
Khu rừng trúc sườn thấp hơn, ở đây thể bao quát cảnh.
Ba nhân viên đạo cụ cầm chổi quét dọn, đám sát thủ bịt mặt túm tụm, líu ríu gì. Chuyên viên hóa trang đang giúp Chu Ngữ Nhi chỉnh lớp trang điểm, Đường Cam Lan cầm trường đao, nhắm mắt, mặc cho hóa trang vẽ m.á.u giả mặt.
Màu đỏ tươi điểm ở trán, càng khiến khuôn mặt trắng đến dọa .
“Tiểu Đường, chứ?” Một đàn ông da ngăm, mặc đồ sát thủ, tới vỗ vai Đường Cam Lan.
“Được.” Đường Cam Lan mở mắt.
Đôi mắt ánh lên tia đỏ, như nhỏ m.á.u .
“Hôm qua Đường thức trắng cả đêm đấy.” Tiểu Chu lẩm bẩm.
Ánh mắt Đàm Trì dừng mặt Đường Cam Lan, đảo quanh, phát hiện trường máy cố định, cần trục đường ray, chỉ một máy Steadicam.
“Chẳng lẽ một cú máy duy nhất?”
“ , là ý của đạo diễn Mã.” Tiểu Chu gật đầu.
Đàm Trì tròn xoe mắt.
“Anh Đường sang đây kìa!” Tiểu Chu huých khuỷu tay Đàm Trì.
Đường Cam Lan ngẩng cổ, ánh mắt xuyên qua tầng tầng bóng trúc chiếu tới, khóe môi tái nhợt nhếch lên, nở một nụ khiến cả rừng trúc như sáng bừng.
Anh giơ tay ký hiệu chữ V.
Đàm Trì chớp mắt mấy cái, cũng giơ hai ngón tay đáp .
“Các bộ phận, chuẩn xong ?” Đạo diễn Mã cầm loa hét lớn.
“Xong .” Bộ phận phục trang, đạo cụ nhanh chóng chạy khỏi trường .
“Ánh sáng, phim, diễn viên vị trí.”
Đường Cam Lan dắt An Mộng Mộng tới rìa rừng trúc, phim và thu âm bám sát phía , đám sát thủ lượt ẩn trong.
An Mộng Mộng hít sâu một , liếc Đường Cam Lan.
Đường Cam Lan ngậm túi m.á.u giả, vẻ mặt nghiêm nghị, khẽ gật đầu với An Mộng Mộng.
“Trường giữ yên lặng.”
“Cảnh 26, máy 13, một cú, thứ sáu. 3, 2, 1, bắt đầu!”
Lá trúc ào ào rơi xuống, che kín bầu trời.
Ánh sáng mờ đục, Nam Thập kéo Chu Ngữ Nhi lao rừng trúc, mái tóc dài cuộn lên lá trúc bay lả tả, tà áo tung bay phía .
Bảy sát thủ vung đao như băng, lao thẳng tới chỗ Chu Ngữ Nhi.
Nam Thập xoay cánh tay hất Chu Ngữ Nhi , trường đao luồn qua, hất tung một vệt m.á.u giả, trở tay chém, kẻ thứ hai ngã xuống.
Tên sát thủ thứ ba bay ngang lao tới, Nam Thập buông một tay, xoay giữa trung, trở tay nắm chuôi đao đ.â.m n.g.ự.c gã, m.á.u giả b.ắ.n lên gương mặt trắng bệch.
Bốn sát thủ cùng lúc tung bổ tới.
Ánh mắt Nam Thập lóe lên, cúi lao như dã thú xé gió, quấn lấy bốn , đao pháp gọn gàng, quyết liệt. Máu giả phun lóa mắt, mạng lượt đoạt.
“Á!” Chu Ngữ Nhi hét lớn, thêm ba sát thủ lao tới.
Bóng áo đen của Nam Thập loáng lên, trượt sát đất đến bên Chu Ngữ Nhi, cánh tay ôm đầu cô ép n.g.ự.c .
Lưỡi đao từ vung tới, c.h.é.m toạc lưng Nam Thập.
“Phụt.” Nam Thập phun m.á.u giả, quét ngang một đao, kẻ thứ tám phun m.á.u ngã xuống, còn hai lưỡi đao tới.
Nam Thập đẩy Chu Ngữ Nhi , quỳ một gối, xoay chém, rạch bụng kẻ thứ chín, lưỡi đao thứ mười c.h.é.m sâu vai Nam Thập, đ.â.m đến tận xương.
Khóe môi Nam Thập rỉ máu, bàn tay siết chặt lưỡi đao vai, trở tay đ.â.m ngược từ nách , hạ gục tên cuối cùng.
“Nam Thập!” Chu Ngữ Nhi chạy vội tới.
Nam Thập lảo đảo, chống đao xuống đất: “Làm Vương phi sợ, thuộc hạ thất trách.”
“Anh chứ! Không chứ?!” Chu Ngữ Nhi nước mắt lưng tròng, năng lộn xộn.
Thân hình Nam Thập run run, ngẩng đầu, đôi mắt cong lên đầy dịu dàng: “Thuộc hạ, .”
Nụ áp chế cả hình đầy máu, đôi mắt trong suốt như nước.
“Được! Qua !”
“Wow!”
“Tuyệt quá!”
“Cuối cùng cũng qua!”
Xung quanh, nhân viên đoàn phim reo hò rộn rã.
Nhân viên phục trang lập tức chạy tới khoác áo lông cho Đường Cam Lan và An Mộng Mộng. An Mộng Mộng dùng giấy lau vết m.á.u mặt, mỉm : “Anh Đường vất vả .”
“Cô An cũng vất vả.” Đường Cam Lan lau vết m.á.u ở khóe miệng, bắt tay, cụng vai với nhóm diễn viên đóng thế đóng sát thủ chạy tới chúc mừng, rạng rỡ vô cùng.
“Cô Đàm, cảnh thế nào?” Đạo diễn Mã sang, mắt sáng rực.
“Ừm.” Đàm Trì gật đầu mạnh: “Quá đỉnh.”
“Hahaha, về cho đạo diễn Chu xem! Xem hiệu suất và hiệu quả của tổ B chúng .” Đạo diễn Mã giơ loa: “Thu dọn!”
“Ồ ồ ồ!”
Đàm Trì Đường Cam Lan leo lên sườn dốc chào đạo diễn Mã chậm rãi về phía .
Đôi mắt nâu của ánh lên ý , lưng thẳng tắp, gương mặt đầy vẻ “ khen” kiêu hãnh.
Đàm Trì: “Lời thoại cuối là tự thêm ?”
Đường Cam Lan: “Khụ, nghĩ cảnh đ.á.n.h thế , cuối cùng cũng nên gì đó chứ. Thế nào, thêm như ?”
Đàm Trì nghiêng đầu nghĩ một chút: “Tạm .”
“ bàn với đạo diễn Mã hơn nửa tiếng, sửa sáu , mà cô bảo tạm ?” Đường Cam Lan trừng mắt.
“Nếu thì chỉ bốn chữ ‘thuộc hạ thất trách’, nửa câu là thừa thãi.”
“Thừa cái gì! thế là để thể hiện Nam Thập quan tâm Chu Ngữ Nhi, bắt buộc !”
“Nam Thập khác , lắm lời.”
“Ai lắm lời? Câu đó là từng chữ châu báu!”
“… Là ‘từng chữ châu ngọc’.”
“Khụ, gần giống mà.”
“Khác xa lắm.”
Tiểu Chu một tay cầm bình giữ nhiệt của Đường Cam Lan, một tay cầm máy sưởi tay của Đàm Trì, hai đối đáp qua , chớp chớp mắt.
Này , thấy bầu khí gì đó sai sai nhỉ?
---
Bonus
Tiểu Chu: Có vấn đề! Chắc chắn vấn đề! Hai tuyệt đối vấn đề!