Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 22: Nịnh sai chỗ rồi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:18:44
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mạnh Tinh Vũ, em yêu !”

“Muôn ngàn vì bay khắp trời, em mãi theo !”

“Mạnh Tinh Vũ, Mạnh Tinh Vũ, bên !”

“A a a a, em !”

“Chụp hình! Chụp hình!”

Mạnh Tinh Vũ, sự hộ tống của bốn vệ sĩ, băng qua làn sóng pháo sáng dài ngắn cùng quà tặng và hoa từ fan nữ, nhanh chóng rảo bước khỏi sân bay, lên chiếc xe bảo mẫu màu bạc.

“Tinh Vũ!”

“Tinh Vũ tạm biệt!”

Giữa ánh đèn flash và hàng loạt tiếng hô gọi, xe bảo mẫu vun vút lao .

Mạnh Tinh Vũ tháo kính râm, xoa xoa trán, thở dài một .

“Anh Mạnh, mấy hôm nay vất vả cho .” Tiểu Phùng đưa chai nước khoáng.

“Nửa tháng hoạt động offline phản hồi thế nào?” Mạnh Tinh Vũ hỏi.

“Công ty hài lòng, hơn nữa...” Tiểu Phùng hạ giọng: “Tổng giám đốc Vu bóng gió , năm nay đại diện cho dòng mỹ phẩm cao cấp của công ty định là .”

“Ừ.” Mạnh Tinh Vũ khẽ nhếch môi.

“Anh Mạnh, tuần hạng ba bảng xếp hạng sức ảnh hưởng , đợi bộ phim chiếu, độ hot chắc chắn sẽ tăng nữa.” Tiểu Phùng vui hí hửng lướt Weibo.

“Cậu mấy hôm , vì Trương Triết Hiên thể đoàn nên kịch bản sửa ?”

“Yên tâm Mạnh, cảnh của họ dám động một cảnh nào, thoại của cũng dám sửa một chữ.” Tiểu Phùng : “Em xem kịch bản mới , họ thẳng tay xóa luôn nhân vật Thượng Quan Nhã, giờ cả bộ phim còn nam phụ, chỉ tỏa sáng rực rỡ!”

“Không nam phụ?” Mạnh Tinh Vũ mở to mắt: “Thế cảnh nối thế nào?”

“Nói cũng khéo, biên kịch dùng Nam Thập nối liền hai phần , mà còn xử lý khá .”

“Nam Thập?” Mạnh Tinh Vũ lập tức bật dậy: “Đưa kịch bản mới xem.”

“Rõ ngay.” Tiểu Phùng mở file kịch bản trong điện thoại đưa cho .

Mạnh Tinh Vũ lật xem vài trang, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng.

“Sao Mạnh?”

Mạnh Tinh Vũ nheo mắt: “Cảnh của Nam Thập tăng lên ít, còn thêm cả tình tiết tình cảm với Chu Ngữ Nhi.”

“Yên tâm Mạnh, em tính , cảnh thêm cho Nam Thập tổng cộng cũng chỉ mười cảnh, so với lượng cảnh gánh sáu bảy tập của Thượng Quan Nhã thì chẳng đáng gì.”

“Mười cảnh?”

, đợi khi Nam Cung Chấn và Chu Ngữ Nhi trở về vương phủ, cảnh đối diễn của Nam Thập và Chu Ngữ Nhi chỉ còn một cảnh, lời thoại cũng chẳng thêm mấy câu, vẫn là nền.”

Mạnh Tinh Vũ khóa màn hình: “Hôm nay lịch đoàn phim thế nào?”

“Có. Bốn giờ chiều, ở căn nhà tranh ngoài ngoại ô, một cảnh đối diễn của Nam Thập và Chu Ngữ Nhi.”

“Có kịp đến ?”

“Anh Mạnh định tới thẳng trường ?”

.” Mạnh Tinh Vũ gật đầu, tiếp tục tựa ghế nhắm mắt dưỡng thần: “Đi chào hỏi đạo diễn Chu một tiếng.”

Khu thắng cảnh Long Hổ Sơn Hoành Điếm, cây cối xanh mướt, khí trong lành, nhiều căn nhà tranh các kiểu dựng sẵn, để các đoàn phim chọn và tu sửa nhẹ là thể đưa sử dụng.

Đoàn phim Tình duyên ngàn năm chọn căn 15, lớn nhất khu, chỉ sửa nội thất đơn giản, là bối cảnh ngoại cảnh chính cho cảnh Nam Thập và Chu Ngữ Nhi ẩn cư trong rừng.

Vừa xuống xe, Mạnh Tinh Vũ làn gió núi lâu ngày gặp thổi khiến rùng .

Cần cẩu máy khổng lồ vươn cao như một đòn bẩy dựng thẳng trời. Mái tranh của căn nhà chắc lợp mới, vàng ươm, vẫn còn mùi rơm rạ ngai ngái.

“Anh Mạnh, về !”

“Anh Mạnh khỏe chứ!”

Những nhân viên quen cất tiếng chào. Bên cạnh màn hình giám sát, nhà sản xuất Triệu quấn kín như cái bánh chưng, phim Chu cầm bộ đàm điều chỉnh ánh sáng và vị trí máy .

“Nhà sản xuất Triệu.” Mạnh Tinh Vũ đưa quà.

“Anh Mạnh, về ?” Nhà sản xuất Triệu rạng rỡ: “Vừa về trường ?”

mang chút quà cho , mấy hôm nay ai cũng vất vả .” Mạnh Tinh Vũ mỉm .

“Có lòng quá.” Nhà sản xuất Triệu cho lệ, mắt vẫn dán màn hình giám sát.

Màn hình đặt ở bãi đất trống nhà tranh. Nhà ba gian, mái vàng, tường đất, cửa gỗ cũ kỹ, toát lên vẻ nghèo túng.

Đạo diễn Chu thu trong áo khoác quân đội, đội mũ bông, đang giảng cảnh cho An Mộng Mộng và Đường Cam Lan.

“Chu Ngữ Nhi vì chăm sóc Nam Thập thương nên đầu xuống bếp nấu ăn.” Đạo diễn Chu hiệu: “Nam Thập cảm thấy khó ăn nhưng thể lộ .”

“Rõ.” An Mộng Mộng bưng bát bàn, dùng đầu đũa gắp một cục đen sì rõ là gì nhét miệng Đường Cam Lan.

“Cái gì đây?!” Đường Cam Lan quấn áo lông lao xa.

“Món ăn địa ngục của Chu Ngữ Nhi!” An Mộng Mộng dữ tợn.

“Anh đạo cụ ơi!” Đường Cam Lan la to.

“Yên tâm, món là cô Đàm tài trợ đặc biệt đó, ngon lắm!” Anh đạo cụ đáp .

“Cái gì trời!”

“Nếu cô Đàm hào phóng tặng đồ ăn, hôm nay chỉ nước ăn đất thôi.” Đạo cụ ầm cả lên.

“Các cứ đợi đấy!” Đường Cam Lan nghiến răng.

Xung quanh càng lớn hơn.

Tiểu Phùng ngạc nhiên: “Anh Mạnh, hình như khí đoàn phim khác ghê ha.”

Mạnh Tinh Vũ lên tiếng.

“Cái cô Đàm đó là ai?” Tiểu Phùng tò mò: “Nghe quen…”

“Là biên kịch theo đoàn, Đàm Trì.” Nhà sản xuất Triệu chen .

“Dạo thường đến trường ?” Mạnh Tinh Vũ hỏi.

“Mấy hôm gần đây thì , vì đây là cảnh mới thêm của cô , nên cần đến xem hiệu quả.”

“Ồ…” Mạnh Tinh Vũ nheo mắt, ánh dài và hẹp.

Đường Cam Lan như kẻ liều mạng nếm thử món ăn hắc ám, mặt nhăn thành một cái bánh bao cũng ch.ó thèm.

“Mùi vị gì thế ?!”

“Điều kiện khó khăn, Tiểu Đường ráng chịu nha.” Đạo diễn Chu hiền: “Chu Ngữ Nhi thoại.”

“Ngon ?” An Mộng Mộng hí hửng.

Đạo diễn Chu: “Nam Thập .”

Đường Cam Lan: “Ngon…”

Đạo diễn Chu: “Biểu cảm của Nam Thập đổi.”

Đường Cam Lan nghiến răng: “Ngon.”

Đạo diễn Chu gật đầu: “Rồi Chu Ngữ Nhi nếm một miếng, lập tức nhổ , .”

An Mộng Mộng đưa lưỡi cách đũa tám thước, khẽ l.i.ế.m khí: “Phì phì phì, khó ăn quá…”

Đạo diễn Chu: “Nam Thập .”

Đường Cam Lan uể oải: “Không, ngon lắm.”

Đạo diễn Chu: “Đoạn quan trọng, Nam Thập, một chút.”

Đường Cam Lan nặn một nụ còn khó coi hơn .

“Được , máy kép, nhớ đặc tả.” Đạo diễn Chu quấn chặt áo khoác quân đội, lạch bạch về lều che màn hình giám sát.

“Đạo diễn Chu, vất vả .” Mạnh Tinh Vũ bước tới chào.

“Anh Mạnh về , mai bắt đầu chạy tiến độ đó!” Đạo diễn Chu vỗ vai .

Mạnh Tinh Vũ mỉm gật đầu, lùi hai bước.

“Anh Mạnh, cái Đường Cam Lan đó ?” Tiểu Phùng thấp giọng: “Nhìn nét mặt lúc nãy của , hình như sắp sụp .”

“Xem sẽ .” Mạnh Tinh Vũ đút tay túi quần, mắt dán chặt màn hình.

Trong màn hình, An Mộng Mộng mặc đồ giản dị, cầm đũa gian tà, Đường Cam Lan mặc đồ đen, đầu băng vải trắng, ánh mắt vô hồn.

“Tất cả bộ phận, vị trí, im lặng.”

“Cảnh 105, máy A và B, cảnh 4, 1, chuẩn , bắt đầu!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-22-ninh-sai-cho-roi.html.]

“Nam Thập, đây là đầu xuống bếp, nếm thử xem.” Chu Ngữ Nhi lau mồ hôi trán, bưng chiếc bát sứ mẻ, cẩn thận gắp một miếng đen sì đưa tới miệng Nam Thập.

“Tiểu thư, để tự .” Nam Thập căng mặt, định dậy.

“Ăn !” Sắc mặt Chu Ngữ Nhi trầm xuống.

Nam Thập lập tức cứng như điểm huyệt, cứng ngắc ghế đá, hé miệng thật nhỏ.

Miếng đen sì chuẩn xác chui .

Nam Thập lập tức ngậm miệng, mắt mở to thêm ba milimét, đuôi mày nhấc lên hai milimét, khóe miệng mím xuống một milimét. Biến hóa cực kỳ nhỏ, nếu chụp ảnh tĩnh thì chẳng nhận , nhưng ống kính HD thấy rõ từng li từng tí, sự đổi khí chất cả con khác hẳn.

Như một lữ khách trong hoang mạc vạn năm, bỗng gặp ốc đảo, nếm ngụm nước ngọt quý giá, vốn nên là khoảnh khắc vui mừng cảm động, nhưng phát hiện trong nước ngọt… phân, mà mùi vị phân còn khó tả…

Đạo diễn Chu, nhà sản xuất Triệu, phim Chu bật .

Tiểu Phùng và Mạnh Tinh Vũ mở to mắt.

Trong màn hình, Chu Ngữ Nhi đầy vẻ chờ mong: “Ngon ?”

Yết hầu Nam Thập run run, ực một tiếng nuốt xuống, gương mặt trở cứng ngắc: “Ngon.”

“Thật ?!” Chu Ngữ Nhi phấn khích, gắp một miếng đen sì bỏ miệng.

Nam Thập hoảng hốt, định lên tiếng, nhưng thấy sắc mặt Chu Ngữ Nhi đổi hẳn, bèn nhổ ngay .

“Phì phì phì, khó ăn quá!” Chu Ngữ Nhi tức tối ném mạnh bát xuống bàn.

Nam Thập bát “cơm” lâu, rủ mi, ôm bát sứ mẻ ngực, nhẹ nhàng lắc đầu: “Không, ngon lắm.”

Nói xong, mỉm .

Hoàng hôn núi đến sớm, tới năm giờ mặt trời ngả về tây. Những đám mây đỏ rực như lửa gió chiều xé thành từng vảy ánh sáng, trải khắp bầu trời.

Một sát thủ áo đen, cảnh hiếm , nụ thoáng qua tái nhợt ấm áp, sạch sẽ nặng nề, đến mức khiến rung động.

Trường im phăng phắc, bộ nhân viên cùng chung biểu cảm với Chu Ngữ Nhi, ngây .

Đạo diễn Chu là hồn nhanh nhất, cầm bộ đàm hét lớn: “Được! Một cú ăn ngay!”

“Wao!”

“Lại một cú ăn ngay!”

“Tốt quá!”

Xung quanh vỗ tay reo hò.

“Nước, mau đưa nước cho !” Đường Cam Lan như cơn gió vụt khỏi ống kính, chộp lấy chai nước, ừng ực súc miệng.

Tiếng rộ lên khắp nơi.

Tiểu Phùng há hốc miệng, liếc Mạnh Tinh Vũ.

Mạnh Tinh Vũ nhíu mày, sắc mặt khó coi.

“Kẹo! Ai kẹo?!” Đường Cam Lan súc miệng xong vẫn tìm cứu viện.

Một bàn tay chìa mặt, trong lòng bàn tay một viên socola.

“Cảm ơn.” Đường Cam Lan bỏ miệng, ngẩng lên ân nhân, lập tức bật dậy: “Trong món địa ngục của cô còn cho cái gì ?!”

“Chỉ là Oreo, Lão Can Ma, , còn.” Đàm Trì gõ tay: “Hai viên t.h.u.ố.c bắc, dùng chất kết dính.”

“Thuốc bắc?!”

“Thanh nhiệt giải độc, bổ âm ích thận, hỗ trợ tiêu hóa.”

Yết hầu Đường Cam Lan khẽ động, nôn.

“Ban đầu tổ đạo cụ chuẩn cơm cháy, nhưng để ba ngày mốc. Ăn một miếng, c.h.ế.t cũng toi đời.” Tiểu Chu ôm áo lông của Đường Cam Lan chạy tới, quấn chặt .

“Vậy đúng là cảm ơn cô Đàm !” Đường Cam Lan nghiến răng.

“Chuyện nhỏ thôi, cần khách sáo.” Đàm Trì gật đầu.

“...”

“Thầy Đường, cô Đàm, vất vả .”

Mạnh Tinh Vũ mỉm tới, phía Tiểu Phùng xách hai túi quà tinh xảo.

“Anh Mạnh khỏe chứ!” Đường Cam Lan gật đầu chào.

Mạnh Tinh Vũ vỗ vai Đường Cam Lan, đưa một túi quà: “Bánh ngọt Thượng Hải, nổi tiếng lắm, ăn thử .”

“Cảm ơn Mạnh!” Đường Cam Lan mừng rỡ, nhưng tay chạm túi Tiểu Chu giật lấy.

“Đồ ăn của Đường để giữ.” Tiểu Chu như gà bảo vệ con, ôm chặt túi lòng.

Đường Cam Lan: “...”

“Còn đây là của cô Đàm.” Mạnh Tinh Vũ đưa một túi cho Đàm Trì.

Đàm Trì ngẩng đầu, liếc .

Mạnh Tinh Vũ phóng khoáng.

“Cảm ơn.” Đàm Trì nhận bánh.

“Anh Mạnh, chúng thôi, lên xe bàn tiếp kịch bản.” Nhà sản xuất Triệu gọi từ xa.

Mạnh Tinh Vũ: “Vậy chúng . Tạm biệt.”

“Tạm biệt.” Đàm Trì nhanh chân rời .

“Tạm biệt Anh Mạnh.” Đường Cam Lan cúi chào đuổi theo Đàm Trì: “Đợi , cùng nào.”

“Anh Mạnh, thấy Nam Thập hình như thành nam phụ ?” Tiểu Phùng hạ giọng.

“Xì!” Mạnh Tinh Vũ mỉm : “Giờ mới nhận ?”

Tiểu Phùng há miệng, nghĩ ngợi : “Nghe chính biên kịch đề xuất tăng cảnh cho Nam Thập. Mà quan hệ của họ… chậc chậc, từng biên kịch liên quan đến Húc Quang luôn, ôi trời, đến mức chứ, chỉ một vai nhỏ, Đường Cam Lan hy sinh lớn thế ?”

“Cẩn thận lời !” Mạnh Tinh Vũ lạnh mặt: “Trong giới , chuyện ngày mai chẳng ai dám chắc!”

Tiểu Phùng tái mặt, lập tức im bặt, gật đầu.

“Còn nữa.” Mạnh Tinh Vũ tiếp: “Báo với Vu, bộ lịch hoạt động hoãn . sẽ ở đoàn phim thời gian, xin nghỉ.”

Tiểu Phùng ngớ : “Tại ?”

“Nếu cẩn thận hơn, vai coi như toi!”

“Ể?”

Cùng lúc đó, chiếc xe buýt nhỏ trở về khách sạn, Đàm Trì bỗng đập tay xuống.

“A.”

“Ui giời! Làm gì mà giật thế?” Đường Cam Lan bên cạnh khẽ run.

Đàm Trì lấy điện thoại, lục album một hồi chìa cho Đường Cam Lan: “Người lúc nãy đưa bánh cho chúng , ?”

Trong ảnh, Mạnh Tinh Vũ phủ mấy lớp filter ánh sáng mềm, cả hồng hào, cằm thì chỉnh nhọn như cây đinh.

Đường Cam Lan nghẹn: “Cô lấy ảnh thế?”

“Bách khoa Baidu.” Đàm Trì khóa màn hình, như tỉnh ngộ: “Hóa là diễn viên đóng Nam Cung Chấn.”

Đường Cam Lan: “...”

“Bảo tặng bánh, sửa cho ba vạn chữ thoại.”

“Hả?”

“Người , vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.”

“Hả?”

nếu là quà cảm ơn thì bánh vẫn ăn .”

Đường Cam Lan Đàm Trì ăn bánh suốt đường về khách sạn, đến khi xuống xe mới sực nhớ.

“Cô nghĩ Mạnh tặng bánh là mục đích đặc biệt chứ?”

Lúc câu , trong lòng Đường Cam Lan sụp đổ phản đối.

“Ai . Tâm tư của giàu và ngôi đôi khi khó đoán lắm.” Đàm Trì bước xuống xe, ung dung sảnh khách sạn.

Để Đường Cam Lan ngẩn ngơ trong gió.

Không hổ là biên kịch, suy nghĩ phong phú thật!

---

Bonus:

Mạnh Tinh Vũ: Hắt xì! Hình như nịnh sai chỗ

 

Loading...