Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 24: Chuyện nhân duyên mà… ai nói trước được?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:20:34
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nặng quá!
Đó là cảm giác đầu tiên của Đàm Trì khi túm "cọng rau" .
Đường Cam Lan như hoảng sợ, sững như cọc gỗ ở cửa, cứng đờ.
“Cái… cái gì?!” Mắt trừng to như lồi : “Đàn ông gì?!”
“Tình huống khẩn cấp, mau!” Đàm Trì lùi nửa bước, mạnh tay kéo .
“Đợi !” Thân hình Đường Cam Lan bất ngờ ngửa .
Chân Đàm Trì lập tức rời khỏi mặt đất, cảm giác như hất bay một vòng, cả thế giới đảo lộn, gáy “bộp” một tiếng rơi xuống thảm.
Một vật nặng mang theo mùi rượu đè xuống, gọng kính ép mạnh lên sống mũi khiến mắt Đàm Trì cay xè, nước mắt trực trào.
Vật nặng phía hít mạnh một , luống cuống bò dậy, nhưng bò nửa chừng hiểu khựng .
Đàm Trì cố rút tay , vùng vẫy đỡ kính.
Đường Cam Lan chống hai tay run rẩy đỡ cơ thể , treo lơ lửng phía cô. Ánh đèn khách sạn tỏa xuống mờ ảo, phủ lên làn da một lớp sắc như lọc qua kem tươi.
Da mặt, vành tai, đến cổ đều như màu sữa dâu, mịn màng ửng hồng. Lông mi rõ ràng từng sợi khẽ run tròng mắt ánh sáng lung linh như nước.
Hơi thở phả gần kề, mang theo mùi rượu nồng khó bỏ qua, nhưng nếu chú ý kỹ, chút hương sữa thoang thoảng.
Ồ.
Đàm Trì nghĩ, cọng rau uống say .
“Đàm… Trì…” Giọng khàn khàn, mới gọi hai chữ, yết hầu lăn lên xuống mấy , rõ ràng rượu thiêu đốt đến khô khốc.
Nếu đây là phim ngôn tình, chín mươi chín phần trăm sẽ thành cảnh loạn tình khi uống rượu;
Nếu là phim tình báo, chín mươi lăm phần trăm cảnh tiếp theo sẽ là yêu g.i.ế.c;
Nếu là phim khoa học viễn tưởng, tám mươi phần trăm cọng rau mắt sẽ biến thành Thủy thủ Mặt trăng;
Nếu là…
Đàm Trì bất ngờ trợn tròn mắt, Đường Cam Lan đưa đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ môi , đôi môi bóng lên một tầng ánh nước, long lanh như mỡ bóng món giò heo kho.
Loạn tình khi uống rượu, yêu hận đan xen, tình sâu nghĩa nặng, tổng tài bá đạo một đêm phong lưu, CẮT!
Đàm Trì nhắm mắt thật chặt, mở , chống tay lên vai Đường Cam Lan.
“Anh Đường, thả lỏng, bình tĩnh, giữ vững, chung là… hết, rời khỏi .”
Cô cảm thấy câu logic, nhưng hiểu , xong, “sữa dâu” lập tức biến thành “thạch dâu”.
“Xin… xin …”
“Ừ.” Đàm Trì gật đầu: “Không vội, từ từ thôi, hết hít sâu xuống đan điền, tĩnh tâm, đó…”
“Á... á... ya mê tề... á! Á á á á!”
Tiếng hét chói tai như dòng điện x.é to.ạc khí.
Chiếc máy tính dường như âm khí xâm nhập giờ hoạt động, tận tụy phát tiếp nội dung khi màn hình tắt, cảnh giao lưu tâm hồn đầy mỹ cảm…
Âm thanh lồng tiếng tràn ngập căn phòng, hình ảnh nóng bỏng từng khung nối tiếp, va chạm liên tục, còn là bản HD che.
M* nó!!!
Đàm Trì tê nửa sống lưng, trừng mắt chằm chằm mặt Đường Cam Lan.
Anh từ từ đầu, chằm chằm màn hình laptop bàn, sắc đỏ mặt chảy dọc theo gân xanh ở cổ xuống, ửng từ khe cổ áo, nóng đến mức đáng sợ.
Mùi sữa càng đậm, gần như ngang ngửa mùi rượu.
“Đây là một vấn đề khoa học đáng nghiên cứu.” Đàm Trì chống gót chân xuống đất, định chui khỏi : “Nếu , chỉ một thí nghiệm học thuật, tin ?”
Ánh mắt Đường Cam Lan bỗng , trong tròng mắt trắng nổi đầy tơ máu.
Ánh quá đáng sợ, khiến Đàm Trì dám động đậy, đành tiếp tục liều mạng bừa: “Ví dụ như… dương khí trừ tà, âm dương điều hòa, ý là… dậy !”
Đường Cam Lan nghiến chặt răng, đến mức Đàm Trì còn rõ tiếng “rắc” khô khốc, từ từ thẳng dậy.
Nắm lấy thời cơ, Đàm Trì lăn lộn bò ngoài, nhào lên bàn, đập mạnh laptop.
Căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ, bầu khí hổ và tuyệt vọng như đang bóc một quả sầu riêng chín trong khoang kín.
Ánh mắt phía nóng rực b.ắ.n tới khiến cơ bắp Đàm Trì co giật từng hồi.
Cô nhắm mắt, hít sâu một , , bình tĩnh: “Không còn sớm, Đường nghỉ ngơi sớm .”
Đường Cam Lan đất, cau mày, mắt nheo, n.g.ự.c phập phồng dữ dội, yết hầu lăn nhanh, đang nuốt thứ gì, tiếng “ực ực” vang rõ.
“Tạm biệt!” Đàm Trì thêm một câu.
Đường Cam Lan thở dài một , cúi mắt, chống một tay dậy, loạng choạng bước cửa.
Cơ thể Đàm Trì thả lỏng, dựa bàn.
giây , Đường Cam Lan đột nhiên khựng , cả như sợi mì rơi nước, mềm oặt trượt xuống đất.
Đàm Trì: “…”
Cô bước gần, xổm xuống chọc chọc hai má hồng hồng của .
Không phản ứng.
Chọc tiếp cánh tay trắng nõn.
Vẫn phản ứng.
Cúi kiểm tra thở, còn.
Bắt mạch, vẫn bình thường.
Đàm Trì đẩy kính, gọi điện cho Tiểu Chu.
“Tiểu Chu, Đường nhà say xỉn... , là Hắc , đúng, Đường Cam Lan say gục , qua khiêng nhé? Phòng 301. Ừ.”
Cúp máy, Đàm Trì mở tủ, lấy chăn trải xuống sàn, dùng hết sức cuốn Đường Cam Lan trong.
“Bây giờ đúng là một cây bắp cải bọc .” Đàm Trì vỗ vỗ bộ lông mềm của Đường Cam Lan, tiếp tục máy tính xem anime ăn cơm.
Chỉ là Đàm Trì đeo tai .
Hơn nữa, cô cảm thấy mấy “viên canxi” cất giữ cũng chẳng còn thú vị nữa.
Quả nhiên, Đàm Trì tổng kết, sức công phá của bản 3D là thứ mà bản 2D thể sánh nổi.
*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-24-chuyen-nhan-duyen-ma-ai-noi-truoc-duoc.html.]
Trải qua bảy mươi ngày phim vất vả như trâu ngựa, đoàn phim Tình Duyên Ngàn Năm cuối cùng cũng thuận lợi đóng máy giữa tháng Tư. Sau một ngày một đêm say sưa ăn mừng, các thành viên đoàn phim bước hành trình riêng của .
Lịch trình của Mạnh Tinh Vũ kín mít với các buổi phỏng vấn, chụp quảng cáo; An Mộng Mộng và Trương Thiên Diệp thì chuẩn tham gia chương trình tạp kỹ đầu tiên; các diễn viên phụ, quần chúng và nhóm đóng thế vẫn tiếp tục thử vai và chờ việc ở Hoành Điếm.
Đạo diễn Chu và nhà sản xuất Triệu vội vàng đến công ty hậu kỳ; đạo diễn Mã cùng nhóm phim của Chu vẫn ở Hoành Điếm; bộ phận phục trang, hóa trang, đạo cụ chuẩn gia nhập đoàn phim khác. Nếu rảnh rỗi, lẽ vẫn thể tụ tập ăn đồ nướng.
Đường Cam Lan sẽ đến chi nhánh ở Ma Đô để tham gia giai đoạn huấn luyện tiếp theo, còn Đàm Trì đeo ba lô, bắt đầu hành trình trở về sân bay Kế Kinh.
Trong sảnh sân bay Hàng Châu, những gương mặt trẻ đầu xuân tấp nập, nụ của họ phản chiếu ánh nắng rực rỡ, nhuộm cả sân bay tràn đầy sức sống mùa xuân.
Đường Cam Lan ở phòng chờ, những “con chim sắt” cất cánh hạ cánh ngoài cửa sổ, trầm tư nghĩ về câu hỏi cuối cùng của cuộc đời.
“Tiểu Chu, đêm tiệc mừng đóng máy hôm đó về phòng kiểu gì thế?”
“Là Hắc cõng về đó.” Tiểu Chu hăng hái: “Hơn nữa còn là cõng từ phòng của cô Đàm đó ha~”
“Từ phòng cô Đàm?!”
“Ừ hứ.”
Đường Cam Lan sững sờ ba giây: “ phòng cô gì?!”
Tiểu Chu lắc đầu.
“ gì bậy bạ chứ?”
Tiếp tục lắc đầu.
“Chắc là gì bậy chứ…”
“Anh hỏi thẳng cô Đàm luôn .” Tiểu Chu chỉ tay .
Đường Cam Lan phắt , thấy Đàm Trì đang đeo ba lô, lướt điện thoại thong thả tới.
“Cô Đàm!” Tiểu Chu nhiệt tình vẫy tay.
Đàm Trì bước khựng , ngẩng đầu lên, cả gian và thời gian xung quanh như ngừng .
“Cô Đàm, chào cô.” Đường Cam Lan lên, mỉm .
“À.” Đàm Trì nghiêng đầu, Đường Cam Lan một lúc, gật đầu: “Chào .”
“Về Kế Kinh ?”
“Ừ.”
“ Ma Đô.”
“Ồ.”
“Hành lý ký gửi ?”
“Ừ.”
“Cổng lên máy bay mấy?”
Đàm Trì thở dài: “Anh Đường, xin hỏi chuyện gì ?”
“Khụ.” Đường Cam Lan gãi tai: “ chỉ hỏi, đêm hôm đó hình như phòng cô, hình như uống say đến mức mất trí nhớ, lúc tỉnh thì ở giường … gì… thích hợp …”
Ánh mắt tròng kính của Đàm Trì mở to, giống như hai quả nho đen long lanh.
Một lúc , cô bật .
“Ồ, mất trí nhớ khi uống rượu . Được đấy, tuy tình tiết cũ nhưng vẫn hiệu quả.”
“À?”
“Thật sự quên ?”
Đường Cam Lan ngoan ngoãn gật đầu.
Đàm Trì càng tươi hơn, vỗ nhẹ cánh tay : “Chàng trai trẻ, tin , những chuyện… quên thì sẽ cho sức khỏe thể xác lẫn tinh thần hơn.”
Nói xong, cô ung dung bỏ , để Đường Cam Lan đầy thắc mắc.
“Quả nhiên là biên kịch, chuyện lúc nào cũng…” Tiểu Chu bĩu môi: “Hàm ý sâu xa.”
Đường Cam Lan: “…”
“Anh Đường, chúng còn gặp cô Đàm ?” Tiểu Chu bóng lưng cô khuất dần, tiếc nuối.
“Tất nhiên.” Đường Cam Lan hít sâu một : “Chắc chắn sẽ gặp .”
*
[Liên Bồng Miêu]: Trì Trì, còn gặp Bắp Cải ?
Đàm Trì câu hỏi màn hình, chớp mắt.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Có lẽ là .
[Liên Bồng Miêu]: Aaaa! Tại ?
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Giới nhỏ thì nhỏ, nhưng thật lớn, lớn đến mức tưởng tượng nổi. Nhiều chỉ duyên hợp tác một bộ phim, xong phim thì lẽ cả đời cũng gặp .
[Liên Bồng Miêu]: Sao mấy lời tàn nhẫn thế chứ! (icon lớn)
[Nam Qua Phái]: Trì Trì, thế hả?!
[Qua Tử Nhân]: Trì Trì bệnh ! @Viễn Chí
[Viễn Chí]: Đừng ngừng thuốc!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Ừ, câu đấy. Tớ chụp màn hình để thoại.
[Liên Bồng Miêu]: …
[Nam Qua Phái]: …
[Qua Tử Nhân]: …
[Viễn Chí]: Đấy, đây mới đúng là Trì Trì.
Đàm Trì khẽ thở dài, trượt màn hình sang chế độ máy bay, cài dây an .
“Xin vui lòng tắt các thiết điện tử cỡ lớn, chuyển điện thoại sang chế độ máy bay, chúng sắp cất cánh.”
Chim sắt bạc trượt đường băng, tăng tốc, cất cánh, để một vệt trắng giữa bầu trời xanh thẳm.
Cùng lúc đó, ai đó một chuyến bay khác bắt đầu lên máy bay, sắp bay đến một thành phố khác.
Hướng khác , hành trình khác , lẽ cả đời sẽ gặp … hoặc cũng thể...
mà, chuyện nhân duyên mà… ai ?