Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 28: Mở kịch bản mới
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:20:38
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi theo đoàn phim nhận việc bên ngoài, lịch sinh hoạt của Đàm Trì khỏe mạnh và đều đặn.
7:30 sáng thức dậy, dành ba mươi phút để rửa mặt, ăn sáng; ba mươi phút xuống nhà dạo tắm nắng. 8:30 bắt đầu mở máy gõ chữ, 11:30 đặt đồ ăn ngoài, 12:30 ăn trưa xong thì ngủ trưa bốn mươi phút. 14:00 tiếp tục , 17:00 thành chỉ tiêu bảy ngàn chữ mỗi ngày, đó theo thói quen xem phim, cắt phân đoạn nghiên cứu, 18:00 bắt đầu chuẩn bữa tối.
Bữa tối là bữa quan trọng nhất trong ngày của Đàm Trì, cũng là bữa duy nhất cô tự nấu. Vì khả năng nấu nướng của Đàm Trì khá đáng lo, nên thực đơn bữa tối khá đơn giản.
Thực đơn thường ngày 1: cơm, trứng xào cà chua, thịt xào ớt.
Thực đơn thường ngày 2: bánh bao, cháo, trứng xào cà chua, thịt xào ớt.
Thực đơn phong phú: cơm, trứng xào cà chua, rau xanh trộn tỏi, thịt xào ớt, gà kho, chân gà hầm.
Cải thiện đời sống: xem thêm Meituan Waimai.
Sau bữa tối, cô xuống nhà dạo bốn mươi phút, 19:00 xem Thời sự, từ 19:30 đến 21:00 xem phim, sách, trò chuyện và than thở WeChat.
21:30 rửa mặt, 22:00 lên giường, 22:30 ngủ.
Mỗi tuần hai ngày ngoài mua sắm, thỉnh thoảng gặp gỡ đồng nghiệp biên kịch, nhưng chung, phạm vi di chuyển của Đàm Trì vượt quá bốn cây , thời gian sai lệch lịch trình quá hai mươi phút.
Từ khi trở thành biên kịch thời gian, lịch sinh hoạt của cô từng đổi. Trần Côn Minh từng đùa rằng, sớm muộn gì Đàm Trì cũng tu thành chính quả.
Đàm Trì khá hài lòng với việc kiểm soát lịch trình của .
Là một , sức khỏe và thói quen sinh hoạt đều đặn là nền tảng đảm bảo năng suất, là tố chất nghề nghiệp, là đảm bảo cho mạng sống.
Đặc biệt với một biên kịch vô danh như Đàm Trì, thù lao kịch bản khi trừ tiền nhà và chi tiêu hằng ngày chẳng còn bao nhiêu, duy trì cuộc sống tạm gọi là thì chỉ thể kiếm thêm nghề tay trái.
Tất nhiên, với mù mặt như cô, ngoài việc chẳng khác nào mạo hiểm rừng rậm, mà sở trường duy nhất của cô là chữ nghĩa, nên cách an nhất là ở nhà , còn gọi là tác giả mạng.
Tuy gọi là “tác giả”, nhưng công việc thực tế khác xa với nhà văn truyền thống, khác biệt lớn nhất là về lượng chữ và tốc độ gõ.
Nhà văn truyền thống: một năm hai trăm ngàn chữ, mài từng câu từng chữ.
Tác giả mạng: sản lượng hàng năm tăng theo cấp nhân.
Ngày ba ngàn chữ là mức nhập môn, năm đến sáu ngàn là cơ bản, chín ngàn đến mười ngàn là bình thường, thậm chí tác giả “phong thần” suốt hơn chục năm, ngày nào cũng đăng, nghỉ cả lễ Tết.
Tác giả mạng cạnh tranh ở tốc độ, ý chí, thể lực, và sức bền.
Nếu xét theo tiêu chí , Đàm Trì là một tay đạt chuẩn.
Ba năm nghề, cô chỉ bốn truyện, tổng cộng vượt một triệu chữ. Ba truyện đầu là ngôn tình đơn giản, để luyện tay, lượt lưu đến một ngàn. Truyện còn là “Trạch nam phiêu lưu ký”, vì nhân vật chính quá quái dị nên chẳng chú ý. Vậy mà bây giờ hơn mười ngàn lượt lưu, còn công ty ngờ nghệch bàn chuyện mua bản quyền phim, Đàm Trì chỉ thể nghĩ: chắc kiếp cứu cả ngân hà.
, khi giá cả leo thang và địa vị biên kịch dần tụt dốc, Đàm Trì càng nhận , treo cổ cũng chọn nhiều cái cây để dựa .
Ví dụ , theo đoàn Tình duyên ngàn năm suốt ba tháng, ngày đêm, mệt như chó, nhận ba vạn tiền thù lao, còn một vạn tiền đuôi, là sẽ trả khi phim phát sóng, ý là đừng mong đợi nữa.
So : “Trạch nam phiêu lưu ký” dài bốn mươi vạn chữ, lắt nhắt ba tháng, thu nhập chín ngàn coi là cao.
Nếu bán bản quyền phim, lợi nhuận sẽ cực kỳ khủng.
Thế nên, khi phân tích kỹ lưỡng, Đàm Trì quyết định tiếp tục mở truyện mới, kiên trì gõ chữ.
khi chọn đề tài, cô rơi bế tắc.
Mở bảng xếp hạng Kim Bảng, hầu hết tác giả top đều cực nhanh, dựa chữ và tần suất cập nhật để giữ lượt . Còn đề tài… thì đủ loại, chẳng theo quy luật nào.
Nghiên cứu nửa tháng, Đàm Trì buộc kết luận:
Không đề tài nào hot, chỉ truyện hot.
Đề tài hot cũng dở, đề tài lạnh cũng thành hit.
Tóm , ai giỏi thì đó thắng.
Trong giai đoạn bế tắc chọn đề tài, Đàm Trì vướng thêm một nỗi phiền khác, từ khi hàng xóm mới dọn đến bên cạnh, lịch trình sắt thép của cô bắt đầu lung lay.
“Đinh đoong, đinh đoong.”
Tiếng chuông cửa vang lên, Đàm Trì điện thoại: 17:18.
Quá đúng giờ.
Cô bỏ nửa quả cà chua đang thái dở, lau tay, lẹp xẹp mở cửa.
“Cô Đàm, đừng ăn trứng xào cà chua nữa, hôm nay nấu đại tiệc, cùng ăn nhé!” Ngoài cửa, Đường Cam Lan cầm sẵn cái muôi xào, hai mắt sáng rực.
“Hôm nay ...” Đàm Trì nửa câu từ chối, thì ngửi thấy mùi thức ăn từ bếp nhà bên bay sang, cô đổi ngay nửa câu còn : “Được.”
“Mau lên.” Đường Cam Lan lẹp xẹp dép .
Tham ăn là bệnh, chữa.
Sau thứ mười nghìn lẻ tám tự nhủ, Đàm Trì bếp, cắt nốt cà chua, cho đĩa, rắc đường và dầu ô liu, bưng sang nhà bên.
Vừa bước , Đàm Trì theo phản xạ nheo mắt, đợi mắt quen với ánh phản chiếu từ sàn mới chậm rãi bước phòng khách, xuống sofa.
Bàn bày sẵn hai bộ bát đũa, cơm trắng nghi ngút, TV vẫn chiếu bản tin lãnh đạo họp, việc ngoài giờ, bận rộn.
Sofa sạch tì vết, mặt bàn sáng như gương, từ đây còn thấy ga giường trong phòng ngủ phẳng phiu như là .
Đàm Trì ngượng, đẩy gọng kính.
Phòng sạch quá, sạch đến mức giống chỗ ở của một đàn ông bình thường, hoặc đúng hơn, của một con bình thường.
“Teng! Món mới nhất!” Đường Cam Lan bưng một nồi đất lớn đặt lên bàn: "Nếm thử .”
Đàm Trì lặng lẽ nồi.
Lần là lẩu uyên ương hầm, nước dùng đen đỏ. Nửa bên trái nổi đầy mỡ trắng, nửa bên sôi ùng ục với kén tằm đen sì. Ở chính giữa, một cái đầu cá ngẩng lên như đang hỏi trời, đôi mắt long lanh, ánh sáng kỳ dị.
“Cái là… gì?” Đàm Trì hỏi.
“Uyên ương hồng hà rực trời!”
“Ồ.”
Lẩu sát thủ m.á.u nhuộm địa ngục.
Đàm Trì gắp một miếng bỏ miệng, mùi thơm lan khắp cổ họng.
Vị ngọt thanh và tươi mới bùng nổ đầu lưỡi, đọng ở cuống họng cảm giác như lụa, trượt xuống lục phủ ngũ tạng, lan tận từng lỗ chân lông.
Quả nhiên, hương vị cũng kinh diễm như hình thức.
“Ngon ?” Đường Cam Lan hỏi.
“Ngon.” Đàm Trì nghiêm túc gật đầu, bắt đầu chế độ ăn như vũ bão.
Đường Cam Lan cong khóe môi, cầm đĩa cà chua trộn đường của Đàm Trì ăn.
“Lại giảm cân ?” Đàm Trì hỏi.
“Giảm cân là trạng thái bình thường.”
“Hiểu.”
“Hiểu thì .”
“ mà.” Đàm Trì ngừng một chút: “Nên gọi thêm vài bạn đến ăn cùng.”
“Hà!” Đường Cam Lan đảo mắt: “Tiểu Chu mà xuống bếp thì chạy còn nhanh hơn thỏ, là hiểu lầm gì về tay nghề nấu nướng của nữa!”
“Những khác thì ?” Đàm Trì dừng đũa: “Hình như từng thấy mời bạn bè đến nhà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-28-mo-kich-ban-moi.html.]
Sắc mặt Đường Cam Lan khẽ biến, trong mắt lướt qua một cảm xúc khó tả, nhưng chỉ thoáng chốc biến mất, đó là nụ vô tư gợn mây.
“Mấy em bạn bè của ở nước ngoài ai nấy đều là tỷ phú, mỗi phút giao dịch vài chục triệu, bận tới mức thú lẫn lộn, gà ch.ó yên, chẳng thời gian về nước. Hơn nữa bọn họ chê bai tay nghề nấu nướng của , mỗi thấy nấu ăn là gà bay ch.ó chạy, náo loạn cả lên. Đối với loại thưởng thức như , thèm nấu cho họ ăn!”
Đàm Trì: “…”
Chỗ nào cũng thấy sai, một lúc nên bắt từ .
“Những thành ngữ như ‘ thú lẫn lộn’, ‘gà ch.ó yên’, ‘gà bay ch.ó chạy’ dùng theo cách .” Nửa ngày , Đàm Trì mới giữ vững tinh thần nghề nghiệp, chỉ của Đường Cam Lan.
“Gần như thế là .” Đường Cam Lan : “Từ nhỏ đến lớn, thưởng thức tay nghề nấu ăn của chỉ một là trai , hai là cô Đàm đây.”
“Anh trai ?”
“Ừ!” Vẻ mặt Đường Cam Lan nghiêm trọng: “Một kẻ ăn bám, chẳng học hành gì, chỉ tiêu tiền phá của!”
“Ồ.”
Chả trách, một ngôi mà công ty giải trí lớn đang định nâng đỡ, mà còn Taobao mua quần lót 10 tệ 4 cái, xem là gia đình liên lụy ít.
“Bảo trọng nhé.” Đàm Trì chân thành .
“Không , đợi Tình duyên ngàn năm phát sóng là thể nhận thêm nhiều kịch bản hơn, kiếm nhiều tiền hơn.” Đường Cam Lan kiên định tự rót “canh gà” cho .
Đàm Trì im lặng cúi đầu xúc cơm.
Chàng trai trẻ, vẫn còn quá non nớt.
Phim xong, chắc phát sóng.
Phim phát sóng, chắc nổi tiếng.
Phim nổi tiếng, chắc phim để nhận.
Có phim nhận, chắc kiếm tiền…
Một giây còn thất bại, giây thành kinh điển; một giây là ảnh đế, giây thành kẻ lánh xa. Showbiz là nơi luôn tràn ngập những bước ngoặt bất ngờ, cơ hội kỳ lạ và phương hướng bao giờ đoán .
Chín giờ sáng, Đàm Trì ngậm túi t.h.u.ố.c bắc xuống máy tính thì nhận một cuộc gọi.
Trong điện thoại, Trần Côn Minh như tiêm m.á.u gà: “Đàm Trì, mau lên, mười phút nữa tập trung ở quán cà phê Gấu Trắng nhà cô. Chị Hoa và Tiểu Tào đến , việc đây.”
“Thế ai lo bữa trưa?” Đàm Trì hỏi.
“Bây giờ mới mấy giờ, bữa sáng còn tiêu hết hỏi trưa ?”
“Tút…”
“Đừng đừng đừng, mời, mời !”
“Được. xuống ngay.”
“Trời ạ.”
Mười phút , Đàm Trì gặp Đường Cam Lan ở cửa thang máy.
Hôm nay đồng chí “Bắp cải” mặc vest và sơ mi chỉn chu, giày da bóng loáng, mặt còn thoa BB cream, chung là eo thon chân dài, da trắng mặt .
“Chào buổi sáng.” Đường Cam Lan ấn nút thang máy: “Ra ngoài ?”
“Ừ, việc.”
Cửa thang máy cũ mở , cả hai cùng bước .
“ cũng , thử vai.”
Khi câu , Đường Cam Lan cứ dùng ánh mắt sáng rực chọc mặt Đàm Trì, biểu cảm rõ ràng là: “Mau hỏi mau hỏi .”
“… Thử vai gì?” Đàm Trì hỏi.
“Vẫn đang bảo mật.”
“…”
“Nếu thử vai thành công, sẽ là nam thứ, nam thứ thật sự!”
“Ồ. Cố lên.”
“Ừ!”
Đường Cam Lan chạy lon ton cửa, Tiểu Chu trong taxi thò đầu gọi lên xe, phóng mất hút.
Đàm Trì thì men theo vỉa hè, vòng qua bồn cây của Vườn Duyệt Phong, băng qua đường, xuyên qua chợ rau Cát Tường, tới khu phố thương mại chính.
Các cửa hàng muôn hình muôn vẻ xếp thẳng hàng theo con phố, thiết kế tinh tế đậm chất nghệ thuật, đều là chuỗi cà phê nổi tiếng thế giới.
Đây là “phố cà phê văn hóa” nổi tiếng nhất ở Đông Thành, Kế Kinh, cũng là địa điểm ưu tiên để dân trong giới bàn “việc”.
Từ chào bán kịch bản, gặp gỡ đoàn phim, đến họp mặt đầu… tới hai phần ba đều diễn ở con phố . Theo thống kê đầy đủ, các dự án hợp tác ký kết ở đây chiếm hơn 80% thị trường kịch bản của cả Kế Kinh.
Có từng đùa rằng, ở đây mười uống cà phê thì chín là biên kịch, một còn là trợ lý biên kịch. Cũng câu: ở phố mà bàn kịch bản, nếu vốn đầu tư hàng trăm triệu thì ngại gọi đồ.
Dù phóng đại, nhưng vị trí của con phố trong giới kịch bản ở Kế Kinh, thậm chí cả nước, là điều thể phủ nhận.
Quán cà phê Gấu Trắng mà Đàm Trì đến hôm nay cũng là một trong các “quán cà phê văn hóa” ở đây, giá cả chăng, thường là nơi biên kịch tụ tập riêng.
Đi dọc theo đường chính năm phút là thấy bảng hiệu gấu trắng to đùng của quán, cửa đặt một bảng đen ghi khuyến mãi buổi sáng giảm 40%. Mới tới chín giờ rưỡi mà bên trong mấy bàn khách, ai nấy cầm kịch bản, gõ bàn phím thảo luận sôi nổi, rõ ràng đều là đồng nghiệp biên kịch.
Đẩy cửa bước , gấu bông ở cửa cất tiếng “Chào mừng quý khách” một cách đáng yêu. Đàm Trì đảo mắt một vòng, đang định lấy điện thoại thì gọi: “Đàm Trì! Ở đây !”
Bên bàn tròn nhỏ cách cửa bên chừng ba mét, một đàn ông giơ tay vẫy lia lịa, đối diện còn một nam một nữ.
Người đàn ông trung niên mặc sơ mi xanh nhạt là gọi Đàm Trì, bên cạnh là một trai da ngăm, tóc buộc túm nhỏ đỉnh đầu, đối diện là một phụ nữ dáng đầy đặn, da trắng, mặc váy dài voan nhẹ nhàng.
Cả ba thấy Đàm Trì thì cùng lộ vẻ chờ mong.
“Ờ.” Đàm Trì ngập ngừng.
“Đàm Trì, là Trần Côn Minh đây.” Người đàn ông trung niên chỉ mũi : “ đổi kiểu tóc, còn nhận ?”
“Chị Đàm, em là Tiểu Tào, dạo bơi nhiều nên đen .” Chàng trai .
“Chị là chị Hoa, sinh tăng hai chục cân.” Người phụ nữ vẫy tay.
“Chị Hoa, Trần, Tiểu Tào, lâu quá gặp.” Đàm Trì thở phào, xuống rút điện thoại chụp ba tấm cận mặt của họ.
Cả ba đồng loạt ôm trán.
Chị Hoa: “Tiểu Đàm , chứng mù mặt của em chữa .”
“Trời sinh, chữa .” Đàm Trì đáp.
“Chị Đàm, đây chị là ngoài bố , còn một nữa chị thể nhớ mặt ?” Tiểu Tào rót cho Đàm Trì một cốc nước lọc.
“Đó là ngoại lệ, tính.” Đàm Trì lắc đầu, lấy bút và sổ : “Việc gì thế?”
“Kịch bản chị Hoa chuyển thể hai năm , cuối cùng cũng chốt và lập đoàn .” Trần Côn Minh đẩy một tập kịch bản đến mặt Đàm Trì.
Bìa kịch bản màu hồng, nền mờ phủ đầy hình son môi, phấn mắt và phấn nền, bên in ba dòng chữ:
“Họa Ái”
Đạo diễn: Tôn Khải Phúc
Biên kịch: Hà Thuần Hoa