Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 31: Chuyển thể hay bay bổng?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:20:41
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người thường , ở , ở đó giang hồ.
Giới biên kịch cũng .
Trong cái vòng tròn nhỏ đầy văn nhân tụ tập , đủ loại âm mưu thủ đoạn, đấu đá mưu mô nhiều đếm xuể, chẳng khác gì giang hồ trong truyền thuyết, tranh đấu ngừng, còn thì vẫn sống tiếp.
Người thường bảo: “Văn thì nhất, võ thì nhì”. Nếu bàn xem ai kịch bản nhất, thì kẻ tám lạng nửa cân, khó phân cao thấp. nếu bàn xem ai dở nhất, thì thiên hạ tự công luận.
Năm năm , khi mới nghề, Đàm Trì từng chị Hoa phổ cập cho một bảng xếp hạng tên: “Bảng Ba Không của giới biên kịch”.
Bảng là ai lập, ai xếp hạng, tổ chức nào chứng nhận thì rõ. trong giới biên kịch, ai là , hơn nữa còn nhiều đồng nghiệp công nhận.
Cái gọi là “Ba Không” chính là: “Không tài”, “Không luật”, “Không đức”.
“Không tài” tức là tài năng kịch bản, sản phẩm thể xem nổi, thể dùng.
“Không luật” tức là coi thường các quy tắc và kỷ luật nghề, ví dụ như cạnh tranh bằng cách hạ giá, bôi nhọ đồng nghiệp, nhận tiền bỏ chạy kịch bản, v.v…
“Không đức” đây là tầng thấp nhất trong chuỗi khinh bỉ của giới biên kịch, dùng các thủ đoạn như đạo văn, trộn tình tiết, ăn cắp thành quả lao động của khác, kiếm tên trong phần đồng biên kịch để đ.á.n.h bóng bản .
Bảng Ba Không sẽ dựa ba tiêu chí để chấm điểm và xếp hạng. Người đầu bảng, tai tiếng khắp nơi; nhì, chỉ trích; ba, thành con chuột chạy qua phố ai cũng đánh.
Lẽ nó như .
thực tế thường “vả mặt” giả định.
Sự phát triển nhanh chóng của ngành giải trí cùng với việc vốn liếng ồ ạt đổ khiến cả giới chín ép thối rữa chỉ trong thời gian ngắn. Lượng tiền nóng đổ quá nhiều khiến tất cả hoa mắt.
Thời kỳ bỏ vài năm để mài giũa một kịch bản tinh túy gần như tuyệt chủng. Quan niệm tiêu thụ nhanh “ba tháng một kịch bản, thậm chí một tháng một kịch bản” giành thắng lợi áp đảo. Vô nhóm biên kịch nhờ sản lượng cao, bắt trend, gây chú ý mà bất ngờ vươn lên, chiếm vị trí trung tâm.
Một đề tài hot, lập tức vô nhóm đổ xô ; một bộ phim nổi, lập tức vô vốn chen chân. Kịch bản rời xa bản chất, biến thành sản phẩm dây chuyền tiêu chuẩn, sản xuất hàng loạt: vỏ ngoài giống , đề tài giống , nhân vật giống , nội dung giống , chẳng khác gì những bản vụng về tràn ngập các phương tiện truyền thông, ngày ngày “rửa” IQ của khán giả.
Không ít biên kịch “Ba Không” trong bảng bỗng chốc hóa thành biên kịch nổi tiếng, hot hàng đầu, như cá chép vượt long môn trong làng giải trí hỗn loạn , một một phong thái.
“Không tài” thì ? Thuê nhiều tay giỏi về s.ú.n.g b.ắ.n thuê, miễn giữ tên kịch bản là .
“Không luật” thì ? Bên A chỉ cần rẻ, hạ giá, chèn ép đồng nghiệp, thế là “năng lực cạnh tranh hảo”.
“Không đức” thì ? Đạo văn gì ghê gớm? Thiên hạ văn chương vốn là đạo của , đạo , đạo khéo, đạo nổi tiếng thì đó chính là bản lĩnh. Chỉ cần nổi tiếng thì thứ đều thành vấn đề. Huống hồ, văn nhân mà “đạo” thì gọi là đạo ? Đó gọi là “tham khảo” cơ mà!
Bao nhiêu bộ phim nổi đình đám nhưng chẳng ai là đạo, bao nhiêu bộ phim bùng nổ nhưng chẳng ai quan tâm trong đó bao nhiêu m.á.u và nước mắt của biên kịch. Chỉ rating, lượt xem, bảng chủ đề hot, bảng tìm kiếm nóng và mức độ hài lòng của nhà quảng cáo mới là điều quan trọng nhất.
Người thứ ba trong bảng Ba Không, Lâm Bác, chính là kiểu như .
Mười năm , ông vô danh; mười năm , nhờ một bộ kịch bản “tham khảo” mà nổi như cồn, một bước thành biên kịch săn đón. Ba năm gần đây, kịch bản mà ông tên tổng biên kịch vượt quá mười bộ, bộ nào cũng hơn 50 tập. Trung bình mỗi năm ba kịch bản, quả thực như văn hào hạ phàm, thiên tài giáng thế.
Năm nay, vị Lâm đại biên kịch vẫn tác phẩm lớn nào mắt, trong giới đang thấy lạ, ngờ gặp tận mặt ở đây.
“Lâm Bác xuất hiện ở đây? Lại còn mật với Giang Du như ?” Tiểu Tào lẩm bẩm.
Đàm Trì nheo mắt: “Ba kịch bản gần đây của Lâm Bác xem, là kiểu thêm đất diễn cho vai phụ, lấn át vai chính. Những vai phụ thêm đất diễn ngoại lệ đều là.”
Tiểu Tào tiếp lời: “Mang vốn đoàn phim?”
Đàm Trì: “Không chỉ thế.”
Nói , Đàm Trì nhóm chat ‘Ngũ Nhân Nguyệt Bính tìm một .
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: @Liên Bồng Miêu, giúp tra Giang Du và Lâm Bác.
[Liên Bồng Miêu]: Ủa? Lại tra nữa ? Trì Trì, rốt cuộc biên kịch thám tử thế?
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Biết , trăm trận trăm thắng.
[Liên Bồng Miêu]: Đưa ảnh của Bắp cải đây đổi nhé!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Giao dịch thành công.
Trong lúc Đàm Trì gửi tin nhắn, đạo diễn Tôn Khải Phúc xong lời mở đầu, bước phần giới thiệu chính thức.
Nam chính Trương Triết Hiên bằng giọng đậm chất phim thần tượng: “Xin chào , là Trương Triết Hiên, trong bộ phim đóng vai Đồng Phong Vũ.”
Nữ chính Lý Y Hiên cất giọng ngọt ngào: “ là Lý Y Hiên, trong bộ phim đóng vai Nguyên Viên.”
Nữ hai Giang Du: “ là Giang Du, đóng vai Lâm Vận.”
Nam hai Đường Cam Lan: “ tên Đường Cam Lan, nhân vật thủ vai là Thiên Thần.”
Người cuối cùng, tất nhiên là Ngôn Bạc Ninh từ đầu đến giờ vẫn lặng lẽ ở góc.
“ là Ngôn Bạc Ninh, trong bộ phim Hoạ Ái đóng vai Hạ Cảnh.”
“Các vị hãy về sự hiểu của đối với nhân vật, nếu chỗ nào rõ thì thể để biên kịch của chúng giải đáp.”
Lời của đạo diễn Tôn dứt, Giang Du lên tiếng .
“Đạo diễn Tôn, thấy bây giờ kịch bản thích hợp, vì kịch bản vấn đề.”
Phòng họp chợt lặng , ánh mắt đều đổ dồn về phía Đàm Trì.
Đàm Trì ngẩng mắt: “Cô Giang thấy vấn đề ở chỗ nào?”
“Tất nhiên là ở nhân vật nữ hai Lâm Vận.” Giang Du thong thả : “Nhân vật quá đơn điệu, diễn biến tâm lý đủ phong phú, lời thoại rỗng tuếch, tạo hình nhân vật phiến diện, thật sự quá nhiều vấn đề.”
Đàm Trì: “Ví dụ?”
“Ví dụ như bối cảnh nhân vật, rõ ràng xuất là bạch phú mỹ, mà ở cũng một cô gái xuất bình dân đè ép. Nực hơn là, một phụ nữ tài năng, nhan sắc, gia thế như thế, mà ba nam chính trong phim chẳng ai động lòng, nhưng còn một lòng một với nữ chính ngoại hình bình thường, thật sự phi logic, quá xa rời thực tế.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-31-chuyen-the-hay-bay-bong.html.]
Tiểu Tào cau mày: “Cô Giang, Hoạ Ái là phim chuyển thể từ IP mạng, kể câu chuyện về một cô gái bình dân tự phấn đấu, tự vươn lên, gặt hái sự nghiệp và tình yêu. Việc chúng chuyển thể kịch bản là dựa nguyên tác.”
Lâm Bác hừ một tiếng: “Tiểu thuyết mạng những câu chuyện vô lý, não tàn. Một khi đưa lên màn ảnh thì loại bỏ những phần bất hợp lý để sáng tạo , nếu , kịch bản chuyển thể sẽ trở thành trò . Là một biên kịch chuyên nghiệp mà ngay cả chút tố chất nghề nghiệp cũng , chỉ ôm khư khư cái gọi là IP, thật sự buồn .”
“Cái gì mà não tàn? Anh kịch bản của chúng là não tàn?!” Tiểu Tào đập bàn.
“Tiểu Tào.” Đàm Trì giữ chặt cánh tay Tiểu Tào.
“Có gì thì cứ từ từ , chúng đang thảo luận mà, cứ thoải mái đưa ý kiến và quan điểm của !” Đạo diễn Tôn vội hòa giải: “ Biên kịch Lâm cũng đúng, phim chuyển thể quan trọng nhất là sáng tạo . Cô Đàm thấy đúng ?”
Đàm Trì: “.”
“Chị Đàm!” Tiểu Tào trừng mắt.
Đàm Trì đẩy nhẹ gọng kính: “Cái gọi là sáng tạo là cơ sở giữ nguyên tư tưởng cốt lõi, tinh hoa tình tiết và nhân vật nguyên tác, dựa sự khác biệt giữa phương thức thể hiện của điện ảnh và văn học, để bổ sung và chỉnh sửa hợp lý cho nguyên tác. Chứ vì sở thích cá nhân cái gọi là logic chủ quan của ai đó mà sửa đến mức nguyên tác biến dạng .”
Một câu rơi xuống, cả phòng trở nên im lặng kỳ lạ.
Lâm Bác giật giật mí mắt, khẽ : “ sẽ sửa tuyến chính câu chuyện, chỉ thêm chút điểm sáng cho nhân vật Lâm Vận, như thế đối với cả bộ phim mà là tô điểm thêm thôi.”
Giang Du cũng : “ , đạo diễn Tôn, cũng chỉ vì nghĩ cho cả bộ phim.”
“ đúng, cô Giang , biên kịch Lâm cũng đúng.” Đạo diễn Tôn liên tục gật đầu.
Hai nhà sản xuất cũng đồng thanh khen , bầu khí liền hòa thuận hẳn.
Tiểu Tào, Đường Cam Lan và Ngôn Bạc Ninh cùng sang Đàm Trì.
Tô điểm thêm …
Đàm Trì tháo kính xuống, dùng vạt áo lau mắt kính, gật đầu: “Có lý, thôi.”
Sau đó, Lâm Bác một bài diễn thuyết dài tận hai tiếng về “Làm để thêm điểm sáng cho nhân vật Lâm Vận”, cuối cùng đạt sự thống nhất với ê-kíp chính, mãn nguyện rời .
Trong phòng họp chỉ còn Đàm Trì, Đường Cam Lan, Tiểu Tào và Ngôn Bạc Ninh đang ở góc phòng.
Tiểu Tào vò đầu bứt tai, Đàm Trì thong thả cất kịch bản, bỏ túi.
Đường Cam Lan nghiêng đầu Đàm Trì: “Cô chứ?”
Đàm Trì ngẩng mắt: “Tránh .”
Đường Cam Lan lập tức lùi nửa bước: “Mời cô.”
Đàm Trì đeo ba lô, từng bước một đến mặt Ngôn Bạc Ninh, hít sâu một , thở , nín thở, hít sâu một : “Thầy Ngôn, xin phiền một chút.”
Ngôn Bạc Ninh dừng tay đang thu kịch bản: “Cô Đàm việc gì?”
Đàm Trì nắm chặt tay, căng cứng: “Có thể chụp một tấm ảnh ?”
Ngôn Bạc Ninh sững .
“Không tiện ?” Đàm Trì ngẩng đầu, ánh mắt mong chờ .
“Tất nhiên là .” Ngôn Bạc Ninh vội gật đầu.
“Cảm ơn.”
Đàm Trì lấy điện thoại , đảo mắt một vòng, thấy Đường Cam Lan cách đó hai bước, bèn tiện tay đưa điện thoại cho .
Đường Cam Lan: “... Gì ?”
Đàm Trì: “Chụp ảnh, chụp chung.”
“Hả?”
Đàm Trì bước đến thẳng bên cạnh Ngôn Bạc Ninh, giữ cách nửa bước.
“Chụp nhanh .”
Đường Cam Lan giật giật khóe miệng, miễn cưỡng giơ điện thoại, "tách” một tiếng chụp một tấm.
“Chụp thêm vài tấm.” Đàm Trì giơ tay tạo dáng chữ V.
Đường Cam Lan trợn mắt, “tách tách tách” chụp liền bảy tám tấm: “Xong !”
Đàm Trì chạy xem từng tấm một cách tỉ mỉ, sang cúi chào Ngôn Bạc Ninh: “Cảm ơn.”
Ngôn Bạc Ninh: “... Không gì.”
“Thầy Ngôn, mai gặp.”
“... Mai gặp.”
Đường Cam Lan bóng lưng Đàm Trì bước nhẹ nhàng, nghi ngờ Tiểu Tào: “ chụp ảnh giúp cô mà câu cảm ơn nào thế?”
“Anh Đường, tạm biệt.” Tiểu Tào xong bèn chuồn mất.
Đường Cam Lan nheo mắt, sang Ngôn Bạc Ninh.
Ngôn Bạc Ninh chớp mắt, cúi chào, nhanh chóng rời .
Đường Cam Lan: “...”
Sao cùng là chụp ảnh chung mà đến lượt thành cái ảnh đầu to hoắc chứ?