Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 36: Kinh hoàng chợ đêm

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:20:46
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hạ Cảnh, cứ tiếp tục thế , sớm muộn cũng tự gánh hậu quả thôi!”

Trên màn hình giám sát, Giang Du thần sắc nghiêm nghị, câu thoại cuối cùng.

Toàn bộ trường im phăng phắc như c.h.ế.t lặng.

Đạo diễn Tôn dán mắt màn hình, chậm rãi đưa bộ đàm lên miệng: “Tốt, qua .”

“Oh oh oh!”

“NG bốn mươi , cuối cùng cũng xong.”

“Không dễ chút nào, cứ tưởng hôm nay thâu đêm.”

“Tạ ơn trời đất.”

Đạo diễn Tôn thở phào một : “Được , hôm nay đến đây thôi, thu dọn nào.”

“Thu máy, thu máy!”

Tổ ánh sáng, phim, hóa trang, đạo cụ bắt đầu thu dọn thiết ; nhóm diễn viên quần chúng thì vui mừng chạy tới trả trang phục cho tổ phục trang.

“Tiểu Giang, vất vả .” Đạo diễn Tôn rạng rỡ: “Cảnh cuối .”

“Cũng nhờ đạo diễn Tôn chỉ đạo.” Giang Du gật đầu, đưa mắt quanh, : “Mọi cũng vất vả .”

Trương Triết Hiên và Lý Y Hiên, hai đóng chung, chỉ uể oải gật đầu; Đường Cam Lan thì đáp bằng một nụ lễ phép nhưng gượng gạo, con Ngôn Bạc Ninh, diễn với Giang Du suốt cả cảnh trông vẫn khá tỉnh táo, chỉ là môi khô.

“Các vị đều vất vả , về nghỉ sớm nhé.” Đạo diễn Tôn .

“Bây giờ mới mười giờ tối, chính là lúc thành phố Hoa bắt đầu nhộn nhịp về đêm. Hay hôm nay mời ăn một bữa, thế nào?” Giang Du mỉm đề nghị.

“Quán Sở Đình Y Y một món nổi tiếng, gọi là vịt sữa hầm lẩu, nhất định thử.” Lâm Bác dáng một tay sành ăn.

Lý Y Hiên liếc sang trợ lý bên cạnh, Tiểu Vương nhíu mày khẽ gật đầu.

Lý Y Hiên: “Được.”

thì , còn ...” Đường Cam Lan mới nửa câu Trương Triết Hiên kéo nhẹ.

Trương Triết Hiên mỉm : “Đã là cô Giang mời, tất nhiên chúng nên nể mặt.”

Đường Cam Lan Trương Triết Hiên một cái, gì thêm.

“Thầy Ngôn thì ?” Giang Du nhướng mày sang Ngôn Bạc Ninh.

Ngôn Bạc Ninh mở nắp chai nước khoáng, còn kịp uống, khẽ cau mày: “ .”

“Mọi đều cả . Ngày đầu tiên khai máy, thế nào cũng ăn một bữa trò!” Đạo diễn Tôn lau cổ bằng khăn, : “Chủ yếu là cảm ơn Tiểu Giang và đại biên kịch Lâm, hôm nay thuận lợi như đều nhờ họ đấy!”

Những câu nịnh nọt khỏi miệng, ngoài Giang Du và Lâm Bác thì mấy diễn viên chính còn ai nấy mặt mày đều căng cứng.

“Đạo diễn Tôn, phiền một chút.”

Giọng âm u vang lên báo , đạo diễn Tôn giật thót, suýt quăng luôn cái khăn đang cầm.

Đàm Trì đeo ba lô to, mặc áo thun đen, quần lửng đen, gọng kính đen, cả gương mặt phản chiếu ánh xanh lạ lùng, chẳng khác nào một bóng ma lưng.

lúc đó, nhân viên ánh sáng cắt một bên đèn, nửa trường lập tức tối om.

Mọi đồng loạt rùng .

Đạo diễn Tôn: “Biên kịch… Đàm, cô gì thế?!”

“Đạo diễn Tôn, trao đổi với ông về kịch bản.”

“Hôm nay xong , còn gì để bàn nữa?”

“Là về thoại.”

“Hả?”

“Lời thoại mới sửa phong cách đúng.”

Đạo diễn Tôn vung mạnh cái khăn, chút mất kiên nhẫn: “Nói thật nhé, thấy kịch bản mới sửa , lên thuận, lời thoại hảo, chẳng thấy vấn đề gì.”

“Không vấn đề?” Tiểu Tào trợn trắng mắt: “NG bốn mươi , đến cả thoại cũng dùng, còn vấn đề.”

“Nghe vị biên kịch , hình như ý kiến với kịch bản sửa nhỉ?” Lâm Bác liếc Tiểu Tào, đưa mắt sang Đàm Trì: “ cũng thử cho rõ.”

Đàm Trì ngẩng đầu: “Lời thoại vòng vo lặp quá nhiều.”

Lâm Bác lạnh giọng: “Nếu lời thoại ít chữ, thì đủ tập?”

“Từ ngữ, ngữ pháp quá đậm chất văn nghệ.”

“Đó gọi là gia công nghệ thuật.”

“Không hợp thói quen chuyện của giới trẻ.”

“Bây giờ giới trẻ chuyện rõ ràng là lộn xộn còn gì!”

“Phong cách lời thoại khớp với định vị của bộ phim.”

“Định vị gì?”

“Hoạ Ái là câu chuyện hiện đại, truyền cảm hứng, phong cách nên nhẹ nhàng sáng sủa. Còn lời thoại bây giờ nghiêng về kịch gia đình luân lý. Dùng ở đây...” Đàm Trì đẩy kính: “... giống như một thiếu nữ đôi mươi dùng miếng vải bó chân của bà già băng đô, từ đầu tới chân đều nặng mùi.”

Một giây tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.

Đường Cam Lan cố gắng mím môi, mắt chỗ khác; Ngôn Bạc Ninh bắt đầu uống nước; Trương Triết Hiên và Lý Y Hiên lập tức đầu; Tiểu Tào thì giơ ngón cái đầy khâm phục.

Mặt đạo diễn Tôn tối , mặt Giang Du thì xanh mét.

“Cô… cô gì?!” Mặt Lâm Bác giật giật: “Một con bé mới nghề mà dám với như thế?!”

“Xin , chỉ tìm một cách ví von sát nghĩa. Nếu khiến thầy Lâm thấy khó chịu, đổi.” Đàm Trì : “... thầy thấy ‘ông gà bà vịt’ thì ?”

“Phụt.” Ngôn Bạc Ninh phun nửa ngụm nước.

Đường Cam Lan bấm bụng lùi sang một bên, Trương Triết Hiên và Lý Y Hiên che miệng né tránh, Tiểu Tào thì giơ ngón cái nữa.

Hai má hóp của Lâm Bác phồng lên như cá nóc: “Cô nghề mấy năm? Viết mấy kịch bản? Có cái nào lên sóng truyền hình ? Lượt xem mạng vượt trăm triệu ?”

, Lâm Bác, hai mươi bảy năm nghề, ký tên năm mươi tám kịch bản, ba mươi chín cái là tác giả chính, bốn mươi ba cái lên sóng, lượt xem mạng tất cả đều vượt năm tỷ. Cô là một biên kịch vô danh, ở đây dạy kịch bản, cô đủ tư cách ?!”

Mọi đồng loạt sang Đàm Trì.

Đàm Trì lặng lẽ Lâm Bác, một lúc mới khẽ đẩy kính: “Ghê gớm thật.”

Biểu cảm “ còn thể chiến ba trăm hiệp nữa” của Lâm Bác bỗng sụp đổ.

Giang Du ho khẽ: “Thầy Lâm là tiền bối lão làng trong giới biên kịch, ông chịu hạ giúp chúng sửa kịch bản, chúng cảm ơn mới đúng!”

Nói , cô liếc đạo diễn Tôn một cái.

“Tiểu Giang đúng, đại biên kịch Lâm càng đúng. Tiểu Đàm , mấy mới nghề như cô vẫn nên lời tiền bối nhiều hơn.” Đạo diễn Tôn phụ họa liên hồi.

Đường Cam Lan cau mày: “ thấy...”

“Đường Cam Lan, điện thoại kêu kìa.” Trương Triết Hiên bỗng chen .

Đường Cam Lan ngẩn , quả nhiên, điện thoại reo “ting” một tiếng. Là một tin nhắn, do Trương Triết Hiên gửi.

Trong tin nhắn, mấy chữ hiện rõ: [Nếu tiếp tục ở đoàn phim, đừng chọc giận Giang Du.]

Đường Cam Lan im lặng.

“Cô Đàm, cô còn ý kiến gì với kịch bản ?” Giang Du hỏi.

Đàm Trì ngừng một chút, Giang Du: “Cô Giang, chỉ là một biên kịch hạng mười tám, lẽ cuối cùng còn chẳng ký tên. cô thì khác, cô là ngôi nổi tiếng.”

Giang Du: “Hả?”

“Khán giả sẽ nhớ , nhưng sẽ nhớ cô.”

“Cô đang cái quái...”

“Lời hết.” Đàm Trì cúi mắt, gật đầu với , kéo chặt dây ba lô, nhanh bước thang máy.

“Chị Đàm, đợi em với.” Tiểu Tào chạy theo.

“Biên kịch ?” Giang Du khẩy.

“Con bé mới nghề, cái quái gì, mặc kệ nó.” Lâm Bác : “Đạo diễn Tôn, thôi.”

“Cô Giang mời, cô ăn?”

bảo trợ lý đặt phòng VIP tầng cho tiện.” Giang Du hất tóc.

“Được, , cùng .”

Mọi , cùng tiến về phía thang máy.

“Đạo diễn Tôn, . giảm cân, ăn tối .”

Một giọng hòa nhịp vang lên.

Tất cả , chỉ thấy Đường Cam Lan tại chỗ, cong mắt, lộ răng khểnh trắng sáng, vẻ mặt hiền lành vô hại.

“Không ăn cũng , chơi cũng mà.” Trương Triết Hiên nhắc.

“Thôi, sợ kiềm thì phí công giảm cân.” Đường Cam Lan xua tay: “Cô Giang, đạo diễn Tôn, về đây.”

Nói xong, đợi ai phản ứng, cúi đầu chào, chạy .

cũng .” Ngôn Bạc Ninh gật nhẹ với , rời .

“Cô Giang, Tiểu Đường là mới, công ty quản lý nghiêm, thầy đừng để bụng.” Trương Triết Hiên giải thích.

“Không , còn cơ hội mà.” Giang Du rạng rỡ.

, đúng, còn nhiều dịp. Tiểu Giang, mời qua bên .”

Mọi vây quanh Giang Du và đạo diễn Tôn rời khỏi trường .

Lâm Bác cùng, đầu theo hướng Đường Cam Lan và Ngôn Bạc Ninh rời , khẽ hừ một tiếng trong mũi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-36-kinh-hoang-cho-dem.html.]

Ngôn Bạc Ninh đồ thường trong phòng trang phục xong, khu thang máy thì bất ngờ gặp Đường Cam Lan.

Anh đút tay túi quần short thể thao, chiếc áo thun trắng rộng thùng thình như bao gạo lắc lư , đang ngẩn bóng phản chiếu cửa thang máy.

“Anh Đường.” Ngôn Bạc Ninh chào.

“À! Thầy Ngôn, chào !” Đường Cam Lan giật , liên tục cúi chào.

“Chào .”

Hai song song cửa thang máy, bốn mắt cùng chằm chằm con tầng đang nhảy. Bầu khí thoáng chốc chút gượng gạo.

Đường Cam Lan liếc Ngôn Bạc Ninh: “Thầy Ngôn về khách sạn nghỉ ngơi ?”

“Ừ.”

“Hôm nay vất vả .”

“Anh Đường cũng vất vả .”

“Cái đó… ăn ? Khụ, quên mất, chúng đều ăn tối…”

Ngôn Bạc Ninh Đường Cam Lan một cái, khẽ : “, ăn.”

Mặt Đường Cam Lan lập tức đỏ bừng.

Ngôn Bạc Ninh chớp mắt, khó hiểu.

Tiếng “ting” báo thang máy đến kịp lúc phá vỡ sự im lặng.

Đường Cam Lan bước nhanh thang máy, giữ cửa: “Thầy Ngôn, mời.”

Ngôn Bạc Ninh: “…Cảm ơn.”

Không khí gượng gạo trong gian chật hẹp càng lúc càng đậm.

“Anh Đường, lẽ nên ăn chung mới .” Ngôn Bạc Ninh lên tiếng .

“À?”

Ngôn Bạc Ninh con tầng đổi: “Anh Trương Triết Hiên và cùng công ty đúng ?”

.”

“Anh nhắc hai .”

Đường Cam Lan im lặng mấy giây, thở dài một thật dài.

từng xem đ.á.n.h giá về quán lẩu vịt Dazhong Dianping, dở, mùi… như vải quấn chân .”

Ngôn Bạc Ninh nhướn mày, suýt bật .

“Thầy Ngôn cũng ?”

“Bởi vì…” Ngôn Bạc Ninh nhướng mày: “ cũng bình luận đó.”

Đường Cam Lan ngẩn , nhe răng lộ cái răng khểnh.

Thang máy mở , hành lang đại sảnh lộng lẫy hiện mắt. Cuối hành lang bày cả một dãy chậu cây xanh um, một bóng đen đang xổm bên cạnh, lưng đeo chiếc ba lô to như mai rùa, dùng tay chọc chọc gì đó, miệng lẩm bẩm, thì là Đàm Trì.

Đường Cam Lan và Ngôn Bạc Ninh liếc , nhanh chóng bước tới, mỗi thò đầu từ một bên .

Đàm Trì đang chọc ứng dụng máy tính điện thoại, miệng lẩm bẩm tính toán.

“Tiền nhà bảy nghìn, năm trăm sáu mươi bảy đồng tiền điện nước và phí quản lý, ba nghìn chi phí sinh hoạt, tổng cộng một tháng hết mười nghìn trăm năm mươi bảy đồng, hiện giờ tiền tiết kiệm là năm mươi sáu nghìn tám trăm lẻ bốn mươi lăm đồng, nếu dự án theo đoàn hủy, thì chỉ cầm cự năm phẩy ba tám tháng, tức là năm tháng mười một ngày…” Ngón tay dừng , chuyển sang phần ghi chú: “Xúc động là ma quỷ, tiền bạc là thượng đế, an phận thủ thường, theo đoàn lấy tiền, hòa bình muôn năm!”

“Phụt, cô Đàm, cô nhát quá đó!” Đường Cam Lan bật lớn.

Lưng Đàm Trì run lên, cô đầu, nheo mắt: “Sao ở đây?”

“Hả?”

“Anh ăn tối với mấy đạo diễn Tôn ?”

“Khụ, giảm cân, thấy đói.”

“Anh tiêu đời .”

“Hả?”

“Studio cá nhân của Giang Du là nhà đầu tư lớn thứ ba của bộ phim .”

“…”

Đàm Trì nghiêm mặt: “Anh Đường, bảo trọng.”

“Giờ kịp ?” Đường Cam Lan kêu lên.

Bên chậu cây, Ngôn Bạc Ninh bật khẽ.

Đàm Trì và Đường Cam Lan đồng loạt đầu, ngây .

Trần nhà cao vút trắng như mây, khảm hoa văn dây leo màu vàng, đèn chùm pha lê khổng lồ xoắn ốc buông xuống lấp lánh như dải ngân hà. Ngôn Bạc Ninh đèn, hai tay đút túi quần, áo sơ mi trắng sáng rực.

Khóe mắt cụp xuống, đuôi mắt nhếch, khiến mắt trông dài và sắc, nhưng ánh mắt dịu dàng, đồng tử đen nửa ẩn hàng mi, tựa như ánh trăng thu phản chiếu trong mặt hồ, sóng sáng lay động.

Anh mỉm hỏi: “ mời hai chợ đêm ăn tối, ?”

“Đi!” Hai đồng thanh.

Chợ đêm Sở Đình là nơi khiến vương vấn nhất ở Hoa Thành. Một con phố, trăm quán ăn, mỗi quán đều trải qua sự chọn lọc của những chiếc lưỡi khắt khe nhất thế giới mà vẫn tồn tại bền bỉ.

Biển hiệu đèn neon rực rỡ bảy sắc, cửa hàng san sát, dòng ăn uống đông nghịt, những chồng xửng hấp cao hai mét, tiếng xẻng đảo chảo xèo xèo thơm ngậy, tiếng rao bằng tiếng Quảng tràn ngập khắp chợ đêm, hòa quyện thành mùi hương khiến thèm nhỏ dãi.

“Trà lâu Ngũ Ký, thành lập năm Khang Hy thứ ba, ba trăm năm lịch sử, món trứ danh là bánh thạch thủy tinh, là lựa chọn một của du khách trong và ngoài nước.” Đường Cam Lan cầm bản đồ ẩm thực vẽ tay: "Tiệm bánh Thường Ký, thành lập năm Càn Long, ba mươi bảy loại món tráng miệng đặc sắc.”

“Song bì nãi, chất như cao, màu trắng tinh, mịn màng mềm mại, vị ngọt thanh nhẹ, ăn kèm đậu đỏ là ngon nhất.” Tròng kính của Đàm Trì phản chiếu ánh đèn neon, cô chen lên quầy bán mang về: “Ba bát mang .”

Ngôn Bạc Ninh tròn mắt.

Hai , từ khi bước chợ đêm, quán nào cũng ghé, quán nào cũng ăn. Đáng sợ hơn, họ thuộc làu làu lịch sử và món đặc trưng của từng quán. Đường Cam Lan thì còn đỡ, cầm tờ bản đồ, còn Đàm Trì như in hết đầu, thể thao thao bất tuyệt , và điều đáng sợ hơn nữa là ...

“Thầy Ngôn, nếm thử cái .” Đàm Trì bưng một bát song bì nãi, chằm chằm .

“Thầy Ngôn, ăn cái !” Đường Cam Lan mắt sáng rực, bưng một miếng bánh thạch thủy tinh.

Bị hai ánh mắt đó dán chặt, thứ sáu Ngôn Bạc Ninh nuốt ba chữ “ no ”.

“... Cảm ơn.”

“Quán tiếp theo, cháo Lưu Ký, thành lập thời Hàm Phong, món chính là cháo cá sườn heo.” Đường Cam Lan xắn tay áo.

“Bánh Hoàng Thị, trăm năm rưỡi lịch sử, đặc sản là bánh kê.” Mắt kính Đàm Trì lấp lánh.

Ngôn Bạc Ninh giữa biển , miệng nhồi đầy bánh kẹo “hiếu kính” của hai , những biển hiệu neon nối dài vô tận, bỗng linh cảm rằng bữa tối sẽ kéo dài đến thiên hoang địa lão.

Rồi linh cảm đó biến thành sự thật.

Trên taxi lúc nửa đêm, giọng phát thanh viên chương trình y tế mềm mại đến mức phát ngấy, chậm rãi kể về một bệnh khó , khiến bầu khí trong xe càng thêm ngượng ngập.

Đàm Trì giữa hàng ghế , liếc trái, ánh mắt Ngôn Bạc Ninh lơ đãng; liếc , tai Đường Cam Lan đỏ bừng.

Cô bỗng thấy đường dây nóng nửa đêm cũng khá thú vị.

“Bác tài, đổi kênh , còn con gái ở đây mà!” Đường Cam Lan chịu hết nổi kêu lên.

Tài xế taxi: “Nửa đêm một giờ chỉ mỗi chương trình thôi, bạn , , g.i.ế.c thời gian đó.”

Ngôn Bạc Ninh: “Khụ, bác tài, đổi kênh .”

“Chương trình đêm nào cũng thôi.”

Đàm Trì: “ thấy mà.”

“Hay cái gì mà !” Đường Cam Lan bám lưng ghế: “Bác tài, nhạc, kể chuyện, thì hát cho ông .”

“Không đúng ha.” Tài xế bỗng gương chiếu hậu, : “Các xem chiếc xe van phía , theo chúng mấy con phố ?”

Ba giật , đồng loạt .

Một chiếc xe van màu đen lặng lẽ bám phía , cách ba xe, rẽ hai vẫn chịu rời.

Đường Cam Lan: “Chắc trùng hợp thôi?”

Ngôn Bạc Ninh: “Hình như theo hai phố .”

Đàm Trì bám lưng ghế: “Nửa đêm, đường vắng, taxi, xe van màu đen bám đuôi, mấy cô nam quả nữ, đủ yếu tố của một bộ phim hình sự trinh thám.”

Ngôn Bạc Ninh và Đường Cam Lan đồng loạt cô.

Đường Cam Lan: “Yếu tố gì?”

Đàm Trì giơ điện thoại, màn hình xanh lam hiển thị một bản tin:

[Tin nóng hôm nay: Án mạng liên taxi, Vụ m.á.u đổ bánh xe]

Đường Cam Lan: “…”

Ngôn Bạc Ninh: “Đó là tin mười năm đúng …”

Đàm Trì siết chặt điện thoại, mặt cảm xúc về phía : “Lịch sử luôn sự trùng hợp đáng sợ.”

Chưa dứt lời, chiếc xe van đen phía đột nhiên tăng tốc, vượt lên taxi.

“Kétttt.”

Tiếng phanh rít xé màn đêm như ánh d.a.o sắc.

---

Bonus:

Đàm Trì: Tình tiết phim trinh thám, .

 

Loading...