Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 37: Lời tiên tri của cá Koi người
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:20:47
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm hè ở Hoa Thành, khí nóng bức và dính nhớp đến nghẹt thở.
Đàm Trì bên đường, quạt đuổi lũ muỗi tới tấp, bất lực hai tài xế đang thi bật chế độ mỉa mai.
“Anh lái xe hả? Nhìn xem đ.â.m xe thành thế nào ! Anh chịu bộ trách nhiệm!” Tài xế xe van đen là một chú trung niên hơn năm mươi, sức vóc vẫn còn, giọng mắng sang sảng, vang xa đến mấy con phố.
“Anh bất ngờ vượt xe lao tới nên mới tông đuôi xe, mới là chịu bộ trách nhiệm!” Tài xế taxi cũng chẳng dạng hiền lành, từ cử chỉ đến dáng đều phô bày phong thái một trong “ba đại hung thần” đường.
“Anh chịu bộ trách nhiệm!”
“Chính mới là chịu bộ trách nhiệm!”
“Báo cảnh sát!”
“Báo thì báo!”
“Điều tra camera giám sát!”
“Điều tra thì điều tra!”
Hai tài xế, một trái một , cầm điện thoại gọi quên sang c.h.ử.i .
Đàm Trì liếc điện thoại: 1 giờ 28 phút sáng.
Bên trái, Đường Cam Lan ngáp một cái: “Sáu giờ sáng chúng còn trang điểm…”
Bên , Ngôn Bạc Ninh mở bản đồ điện thoại: “Cách khách sạn đoàn phim mười lăm phút bộ.”
Ba , men theo đường mà tiếp.
“Ê ê ê, các !” Chú tài xế xe van đen chạy tới: “Xe của đ.â.m thành thế , các bồi thường!”
“ đúng đúng, ! Các đều là nhân chứng.” Tài xế taxi chặn Ngôn Bạc Ninh và Đường Cam Lan .
“Hai , giờ khuya khoắt thế , xe cũng chẳng hư hại gì nghiêm trọng, hòa giải thì hòa giải .” Đường Cam Lan bất lực .
Tài xế taxi dang tay, chịu nhượng bộ: “Tại hòa giải? Đây của !”
Ngôn Bạc Ninh: “Chúng chỉ là hành khách, chuyện đ.â.m xe liên quan gì.”
“Không ! Chưa rõ thì các !”
Đàm Trì lắc đầu, bỏ .
Một bàn tay nắm chặt cánh tay cô, cảm giác thô ráp và ẩm nhớp trườn theo da thịt, khiến cô dựng hết tóc gáy, lập tức đầu.
“Không !” Mặt chú tài xế xe van đen gần như dí sát cô.
“Ông gì ?!”
Một chiếc áo thun trắng đột ngột lọt tầm mắt, Đàm Trì thấy tiếng “rắc” khẽ vang, bàn tay cánh tay cô lập tức biến mất.
Sau lưng cô va lồng n.g.ự.c một , nóng ướt át thấm qua lớp áo, xen lẫn mùi kẹo sữa.
Đàm Trì ngơ ngẩn ngẩng lên, thấy chiếc cằm căng chặt của Đường Cam Lan.
Bàn tay phủ lên vai cô, lòng bàn tay nóng rực.
“Các định gì?!” Giọng Ngôn Bạc Ninh x.é to.ạc bầu khí. Vạt áo trắng thuần khiết tung bay trong gió, như cánh chim lạc bay giữa đêm đen.
Chú tài xế xe van đen dường như khí thế của hai dọa sợ, lùi hai bước, ánh mắt lóe lên bỗng ngã lăn đất, miệng kêu la t.h.ả.m thiết: “Cánh tay ! Cánh tay gãy !”
Ba : “…”
“Ôi trời, chứ?” Không hiểu tài xế taxi bỗng mọc lòng , xổm xuống bên cạnh hô hoán: “Mẹ ơi, cánh tay hình như gãy thật !”
“Là gãy thật đấy, đau c.h.ế.t mất!” Chú tài xế ôm cánh tay, kêu gào như xé ruột.
Ngôn Bạc Ninh: “Xem cô Đàm lo thừa , vụ án g.i.ế.c hàng loạt, mà là.”
Đàm Trì: “Giả vờ thương để tống tiền.”
Đường Cam Lan đảo mắt, gọi 110, nhưng trong ống chỉ vang lên tín hiệu bận.
“… Không sóng?!”
“Không hợp lý. Tín hiệu điện thoại ở nước thuộc loại phủ sóng cao nhất thế giới, hơn nữa đây là Hoa Thành, nơi hoang vu hẻo lánh.” Đàm Trì lấy điện thoại thì cửa xe van đen “rầm” một tiếng mở , sáu gã đàn ông lực lưỡng lao , lập tức vây kín ba , ai nấy to béo, mặt mũi dữ tợn.
“Cánh tay của bác gãy !”
“Mẹ nó, mau bồi thường !”
Đường Cam Lan co giật khóe môi: “Đây là… định cướp ?”
“Cướp cái rắm! Chúng đều là công dân tuân thủ pháp luật, nợ tiền trả tiền, g.i.ế.c đền mạng, đạo lý muôn đời. Các gãy tay bác chúng thì bồi thường!”
“, bồi thường!”
Sáu gã đồng loạt vén áo ba lỗ, vỗ n.g.ự.c bôm bốp. Hình xăm rồng đen lắc lư theo lớp mỡ, trông chẳng khác gì… một chậu tôm tít luộc chín.
Đàm Trì: “…”
Cũng tài thật.
Ngôn Bạc Ninh dường như thở phào: “Bao nhiêu?”
“Mười tám ngàn tám trăm!” Chú tài xế xe van đen đất hét lên.
“Số cũng may mắn đấy!” Đường Cam Lan tức đến bật .
Ngôn Bạc Ninh: “Không nhiều tiền mặt như .”
“Quét mã mà.” Gã tôm tít một rút từ túi mã QR của WeChat.
Đường Cam Lan: “… Cũng bắt kịp thời đại ghê.”
“…” Đàm Trì rũ mắt, lặng lẽ bật chế độ im lặng cho điện thoại, len lén bắt đầu chụp ảnh cận mặt của “đội quân tống tiền”.
Ngôn Bạc Ninh rút điện thoại quét mã chuyển khoản.
“Đinh đoong, bạn nhận chuyển khoản 250 tệ.” Điện thoại chú tài xế vang lên.
Không khí chợt im bặt.
“Hai trăm rưỡi? Cậu coi là ăn mày đang c.h.ử.i hả?!” Đám đàn ông tống tiền lập tức nổi đóa.
Ngôn Bạc Ninh: “ chỉ từng đó tiền trong tài khoản.”
“Dùng thẻ tín dụng !”
“ thẻ tín dụng.”
“Cậu lừa ai đấy? Thời buổi ai chả mười thẻ tín dụng!”
“ cũng .” Đường Cam Lan yếu ớt giơ tay: “Thu nhập định, ngân hàng cấp thẻ…”
“Thế Huabei (dịch vụ vay tiêu dùng) thì ?!”
Cả hai: “Chưa mở.”
“ .” Đàm Trì : “ hết hạn mức .”
Cả đám đàn ông: “…”
Chú tài xế xe van đen bật dậy, mặt mày dữ tợn: “Vậy là các định dùng 250 tệ để thoát ?”
Ba đồng loạt gật đầu: “Chúng nghèo.”
“Nghèo cái đầu các ! Đánh cho !”
“Uây a a a a a!”
Sáu gã đàn ông nhe răng trợn mắt xông lên.
“Đàm Trì, cô lùi , bảo vệ... Đm!”
Đường Cam Lan còn hết câu thì một luồng gió mạnh quét qua mắt.
Áo sơ mi trắng vẽ thành một đường sáng giữa màn đêm, Ngôn Bạc Ninh bật lên, xoay tung cú đá, giáng thẳng mặt chú tài xế xe van đen.
Chú hét thảm, ngã nhào xuống đất.
Ngôn Bạc Ninh đáp xuống, xoay móc chân quét ngã hai gã, mũi chân điểm đất lao vút lên, tay trái đ.ấ.m móc, tay thúc chỏ, thêm hai gã đo ván, đó tung cú đ.ấ.m thẳng hạ gục tên thứ năm, bàn tay trái c.h.é.m ngang khiến tên thứ sáu bất tỉnh.
Chỉ trong ba, năm giây, sáu cú tấn công liên tiếp, nhanh như chớp giật, khiến kịp chớp mắt.
Đừng đám “diễn viên tống tiền” đất sững sờ, ngay cả Đàm Trì và Đường Cam Lan cũng c.h.ế.t lặng.
Đường Cam Lan trợn mắt: “Cô thấy dây treo thầy Ngôn ?”
Đàm Trì ngây : “Không.”
“Thế mấy động tác ?”
“Không .”
“Thầy Ngôn là thật ?!”
“Chắc là .”
“Đẹp trai c.h.ế.t mất!”
“Chuẩn.”
“Cậu, .” Tài xế taxi phịch xuống đất, run rẩy chỉ Ngôn Bạc Ninh.
Giữa màn đêm oi bức, đàn ông trong chiếc sơ mi trắng từ từ , đám từ xuống . Ánh đèn đường mờ nhạt hắt xuống, che khuất nửa khuôn mặt .
Anh bước lên một bước, khóe môi kéo nụ dữ tợn.
Anh : “Muốn c.h.ế.t !”
Giọng âm trầm, lạnh lẽo, khác hẳn giọng ban nãy.
Đó khí thế của một bình thường, mà là sát khí mài dũa qua vô trận chiến và m.á.u tanh!
“Đại ca, chỗ khác với Kash ở Bangladesh, g.i.ế.c là phạm pháp đó!”
Chàng trai gương mặt khá dễ thương lao tới, ôm chặt lấy chân đàn ông, sụt sịt lóc.
“A a a a, bọn sai !”
“Bọn mắt mà thấy Thái Sơn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-37-loi-tien-tri-cua-ca-koi-nguoi.html.]
Bảy kẻ chuyên giả va quệt cộng thêm một tài xế taxi đồng loạt quỳ xuống gào lớn.
Ngôn Bạc Ninh lạnh lùng liếc qua: “Cút!”
“Cảm ơn đại ca!”
Tám lồm cồm bò dậy, chui tọt xe, tám bánh xe cuốn bụi phóng thẳng một mạch.
Con đường trong đêm trở yên tĩnh, ánh đèn đường, bóng lưng hai họ toát lên khí thế ngút trời.
“Khụ.” Đàm Trì nén : “Hai vị, diễn tệ .”
Đường Cam Lan đầu, hất mái tóc mái: “ thấy hôm nay diễn !”
Ngôn Bạc Ninh cụp mắt khẽ, sát khí ngập tràn ban nãy lập tức tan biến.
“Mấy chiêu nã ngầu quá! Thầy Ngôn, đây tập võ ?” Đôi mắt Đường Cam Lan sáng rực như .
“Chỉ là mấy chiêu khoa trương thôi.” Ngôn Bạc Ninh mỉm .
Đàm Trì: “Rất ngầu!”
“Rất ngầu!” Đường Cam Lan : “Thầy Ngôn, giờ chúng cũng coi như là sinh tử với , thể gọi là Ngôn ?”
Ngôn Bạc Ninh: “Được, Tiểu Đường.”
“Thế còn .” Đàm Trì đầy vẻ mong chờ.
“Khụ, cô Đàm là con gái, vẫn nên…”
Sắc mặt Đàm Trì tối sầm.
Đường Cam Lan liếc sang Đàm Trì, ngẩng đầu, bá vai Ngôn Bạc Ninh, mặt mày đắc ý: “Anh Ngôn, thôi!”
“Rẽ một đoạn, thêm mười phút nữa là đến khách sạn.” Ngôn Bạc Ninh giơ điện thoại xem chỉ đường.
Đàm Trì rút điện thoại , liếc một cái khẽ kêu “a” một tiếng, tín hiệu màn hình đầy vạch.
“Chắc là xe van thiết gây nhiễu sóng.” Đàm Trì chợt hiểu : “Bộ dụng cụ giả va quệt chuyên nghiệp ghê.”
Ngôn Bạc Ninh: “…”
Đường Cam Lan: “Cô với giọng ngưỡng mộ như hợp ?”
Đàm Trì buồn để ý tới Đường Cam Lan, trực tiếp bấm 110.
“A lô, xin chào. tên là Đàm Trì, CMND là 210100*****, 1 giờ 30 sáng nay, gặp một vụ giả va quệt, đối phương hai chiếc xe, một taxi và một xe van đen, hai tài xế và sáu tên côn đồ, tất cả đều là nam. thể gửi vị trí. cướp 250 tệ, hiện bọn họ rời , ai thương. chụp biển xe và ảnh của những kẻ đó. Vâng, sẽ gửi ảnh cho /chị. Nếu cần, xin hãy liên lạc ngay với , sẽ phối hợp hết mức, cảm ơn.”
“Cô Đàm chụp ảnh từ lúc nào ?” Ngôn Bạc Ninh ngạc nhiên.
Đàm Trì cúi đầu gửi ảnh: “Tiện tay.”
Đường Cam Lan hạ giọng: “Thói quen kỳ quặc của cô .”
Ngôn Bạc Ninh: “Ể?”
“Xong.” Đàm Trì khóa màn hình, thở phào: “Lưới trời lồng lộng, thầy Ngôn yên tâm, 250 tệ nhất định sẽ lấy .”
Ngôn Bạc Ninh bật : “…Cảm ơn.”
“Về nhanh , vẫn còn ngủ đầy bốn tiếng nữa.” Đường Cam Lan bá vai Ngôn Bạc Ninh xách balo của Đàm Trì, ngẩng cao đầu sải bước.
Bầu trời đêm đặc quánh như mực, vầng trăng bạc treo cao, mây viền một lớp sáng mờ ảo bởi ánh trăng, như gấm thêu.
“Hôm nay gặp chuyện lớn như mà vẫn mạng trở về, mấy cái kịch bản, lời thoại, thêm đất diễn chắc chắn cũng xử lý trong phút mốt!”
“Hôm nay Đường tệ, dùng thành ngữ đúng đấy.”
“Phụt.”
“Khụ! Nói chung linh cảm, ngày mai nhất định sẽ chuyện xảy !”
“Hy vọng là .”
“Hy vọng là mồm quạ.”
“ cho hai , từ nhỏ tới lớn chính là cá chép hóa rồng của làng!”
Cá chép hóa rồng?
Ha ha.
Rõ ràng là miệng quạ đội lốt .
Sáng hôm , bảy giờ, Đàm Trì bắt gặp hai vị diễn viên chính đang thất thần ở hành lang bên ngoài phòng hóa trang tầng một khách sạn.
Ngôn Bạc Ninh tựa tường, cau mày kịch bản.
Đường Cam Lan xổm ở góc, kịch bản mà đen mặt.
“Đây là kịch bản mới sáng nay, hình như chúng là những cuối cùng nhận .” Tiểu Tào đưa cho Đàm Trì một cuốn kịch bản, giọng yếu ớt.
Bìa kịch bản y hệt bản cũ, chỉ là độ dày tăng thêm một phần ba.
Đàm Trì lật nhanh, càng xem mày càng nhíu .
Đường Cam Lan: “Thiên Thần vì yêu Nguyên Viên mà đáp , đau lòng khó nguôi. Trong thời gian , Lâm Vận tận tình chăm sóc Thiên Thần, dần phát hiện cảm xúc khác với cô … Hả?”
Ngôn Bạc Ninh: “Hạ Cảnh lợi dụng Nguyên Viên để báo thù Đồng Phong Vũ, nhưng vô tình yêu Lâm Vận…”
“Đồng Phong Vũ mang cảm giác tội với Lâm Vận…”
“Nguyên Viên để cứu vãn tình bạn với Lâm Vận, cố ý tránh xa Đồng Phong Vũ…”
Tiểu Tào hạ giọng: “Chị Đàm đoán đúng , nữ chính e là sắp .”
Đàm Trì xoa bìa kịch bản: “Kịch bản mới , chắc chuẩn từ .”
Đường Cam Lan và Ngôn Bạc Ninh đồng loạt ngẩng Đàm Trì.
Tiểu Tào hít khí lạnh: “Chị Đàm đang là.”
“Kịch bản âm dương.”
“Có mưu tính từ …” Đường Cam Lan ỉu xìu: “Tiếc cho Thiên Thần, một thanh niên khỏe mạnh đầy sức sống mà thành tra nam.”
“ còn tra hơn.” Ngôn Bạc Ninh bóp trán.
“Giờ ?” Tiểu Tào hỏi.
Đàm Trì lắc đầu: “Đắc tội nổi, đành chịu.”
Tiểu Tào chán nản.
“Anh Đường, Ngôn thì ? Còn diễn ?” Tiểu Tào hỏi.
Ngôn Bạc Ninh: “Không trả nổi tiền bồi thường, nghèo.”
Đường Cam Lan: “Cũng nghèo…”
Không khí ảm đạm.
“Dù thế nào nữa, đây là phim tự nhận, cho dù quỳ cũng diễn xong!” Đường Cam Lan bật dậy, xoay vai đá chân, trông hừng hực khí thế.
“Vậy Đường cố lên nhé.” Đàm Trì liếc tờ lịch : “Cảnh đầu tiên của hôm nay là cảnh quan trọng.”
“Cảnh nào?”
“Tập 13, cảnh 13, ở đây.” Ngôn Bạc Ninh lật kịch bản, dừng , vỗ vai Đường Cam Lan: “Cố lên.”
“Rốt cuộc là cảnh gì?” Đường Cam Lan cầm lấy kịch bản, tròn xoe mắt: “H...hôn… cảnh hôn?!”
---
Bonus:
Sau vụ chợ đêm, Ngôn Bạc Ninh trở về khách sạn, thấy tin nhắn của một .
[Hạt Dẻ]: Ngày đầu tiên , cảm giác thế nào?
[Nhất Chu Dạ Bạc]: Lời thoại sửa, khó nhớ quá.
[Hạt Dẻ]: Lần là biên kịch Mao Mao sửa ?
[Nhất Chu Dạ Bạc]: Không, là biên kịch do nữ hai dẫn tới.
[Hạt Dẻ]: Chậc! Biên kịch Mao Mao gì ?
[Nhất Chu Dạ Bạc]: Cô cứng rắn, tiếc là nghèo quá nên đấu .
[Hạt Dẻ]: Hahaha, đúng , hôm nay chào hỏi ai khác ở đoàn ?
[Nhất Chu Dạ Bạc]: Có.
[Hạt Dẻ]: Ể ể ể? Ai ?
[Nhất Chu Dạ Bạc]: Đường Cam Lan, nam diễn viên đóng vai nam hai.
[Hạt Dẻ]: Cam Lan? Bắp cải? Hahahaha, cái tên gì kỳ cục, buồn quá.
[Nhất Chu Dạ Bạc]: Anh đúng là thú vị.
[Hạt Dẻ]: Ví dụ?
[Nhất Chu Dạ Bạc]: Nói nhiều. Diễn .
[Hạt Dẻ]: Hiếm khi khen khác. Còn biên kịch Mao Mao thì ? Nam nữ?
[Nhất Chu Dạ Bạc]: Nữ.
[Hạt Dẻ]: Oa oa oa, dễ thương ?!
[Nhất Chu Dạ Bạc]: …
[Nhất Chu Dạ Bạc]: Không hẳn là dễ thương, nhưng ăn khỏe.
[Hạt Dẻ]: Oa, là thấy dễ thương , giới thiệu cho tớ !
[Nhất Chu Dạ Bạc]: …
[Nhất Chu Dạ Bạc]: Ngủ ngon.
[Hạt Dẻ]: Này!