Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 38: Nụ hôn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:20:48
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đàm Trì chán chường ở hành lang, hai thầy phụ trách đạo cụ đang chọn mấy món trang trí nhỏ cho phòng của Lâm Vận từ một chiếc giỏ mua sắm cỡ lớn.
Tổ đạo cụ của “Họa Ái” là nam, tuổi trung bình đến 26, thường ngày phong cách ăn mặc là “áo thun đoàn phim, dép lê, xuề xòa đúng chuẩn trai thẳng”. Thế nhưng khi việc, ai nấy đều bộc lộ trái tim thiếu nữ bùng nổ.
“Cái váy con búp bê quá, ren viền và nơ, đổi sang cái váy màu hồng .”
“Chậu cây sen đá nên dán thêm hai cái sticker hình trái tim ?”
“Cái lược , chắc chắn mắc tóc. Cái lược công nương Anh mà mua hôm qua ? Loại da báo hồng .”
“ thích cái , kem dưỡng tay Hello Kitty , ngửi thử xem, thơm lắm ?”
Đàm Trì theo phản xạ đưa tay lên ngửi, chỉ thấy mùi khoai tây chiên.
Trợ lý ánh sáng ôm một cuộn dây điện chạy thình thịch ngoài, một lúc vác hai tấm hắt sáng chạy , mồ hôi tí tách suýt rơi trúng trán Đàm Trì.
“Hình như cái máy lạnh chẳng tác dụng gì cả.” Tiểu Tào phe phẩy quạt, thì thầm: “À, Đường về kìa.”
Đàm Trì đầu về cuối hành lang.
Đường Cam Lan cầm chiếc quạt điện mini lững thững trong hành lang, chân mày nhíu chặt, trán như nổi một cục u nhỏ.
“Tránh đường nào.” Thầy phụ trách trang phục đẩy giá treo quần áo chạy vèo qua.
Đường Cam Lan nghiêng tránh sang một bên, ngược hướng.
“Cẩn thận!” Một nhân viên hậu cần vác thùng nước khoáng chen qua.
Đường Cam Lan dạt sát tường, vô thức đưa quạt lên thổi trán, mái tóc mềm gió thổi rối tung.
“Anh Đường, nước đây.” Tiểu Chu nhận lấy quạt mini của Đường Cam Lan, đưa cho một chai nước khoáng.
Đường Cam Lan vặn nắp, ngửa cổ tu ừng ực hết sạch: “Lấy thêm cho một chai.”
Tiểu Chu nhăn mặt: “Anh Đường, uống ba chai , còn uống nữa ?”
“Nóng quá.” Đường Cam Lan tiếp tục dí quạt mặt.
“Được …”
Tiểu Chu chạy , Đường Cam Lan vẫn loanh quanh chỗ cũ.
“Chị Đàm, chị thấy trạng thái bây giờ của Đường quen quen ?” Tiểu Tào trầm ngâm: “Giống sư tử... hổ?... hoặc sói?... cáo?... nhốt trong chuồng ở sở thú.”
Đàm Trì: “Gấu trúc nhỏ.”
“ đúng, giống lắm!”
Gấu trúc nhỏ Đường Cam Lan vòng thêm sáu vòng trong hành lang, cuối cùng xổm ở góc tường, đưa quạt thổi tóc mai, ánh mắt mơ hồ, vẻ mặt vô hồn... ừm, trông thật đơn độc, yếu ớt và bất lực.
Đàm Trì nghĩ một lát, lấy từ túi một miếng bánh sơn tra, bước đến đưa cho Đường Cam Lan: “Ăn chút đồ ngọt, sẽ giúp thư giãn.”
“ căng thẳng!” Đường Cam Lan trừng mắt.
“ căng thẳng ?” Đàm Trì nhướng mày.
“…”
“Ăn ?”
“Không ăn!”
Đàm Trì: “…”
Người đúng là bướng bỉnh.
Cô lắc đầu, nhét miếng bánh miệng nhai, thấy đầu ngón tay dính, bèn đưa lên mút.
Một luồng ánh nóng rực lướt qua, chạm rời ngay.
Đàm Trì giật , sang.
Đường Cam Lan ngẩng đầu trần nhà, vành tai đỏ bừng.
Đàm Trì: “… Gì ?”
“ vệ sinh!” Đường Cam Lan vụt chạy.
“Lần thứ mười .” Tiểu Tào ghé , vạch thêm một dấu sổ ghi chép: “Bình quân năm phút một .”
Đàm Trì lắc đầu: “Tuyến tiền liệt của Đường đáng lo thật.”
“Anh Ngôn, Ngôn, Ngôn!”
Ngôn Bạc Ninh đang chuẩn lên xe buýt nhỏ ngoại cảnh, thì phía vang lên tiếng gọi dồn dập.
Đường Cam Lan chạy tới, cả nóng hầm hập, mồ hôi từ cằm chảy ròng ròng.
“Tiểu Đường, thế?” Ngôn Bạc Ninh ngạc nhiên.
“Bác tài, chờ chút nhé, chỉ vài phút thôi.” Đường Cam Lan vẫy tay với tài xế, kéo Ngôn Bạc Ninh gốc cây trong sân, đưa mắt quanh hạ giọng: “Anh Ngôn, hỏi một chuyện ngắn gọn nhé!”
Ngôn Bạc Ninh khựng : “Anh hỏi .”
“Anh từng đóng cảnh hôn ?”
“… Từng.”
“Có bí quyết gì ? Hoặc điều cần chú ý, hoặc tuyệt chiêu gì đó?”
“…”
“ căng thẳng , chỉ là đầu đóng cảnh hôn, cho nên, chung là.” Đường Cam Lan đỏ nửa tai, dùng ngón tay đo năm phân, ngừng một chút thu còn ba phân, đó rút xuống còn một phân: “Chỉ lo chút xíu thôi.”
Ngôn Bạc Ninh cố nín : “Ừ, tròn thì coi như căng thẳng.”
“Anh Ngôn, bí quyết!”
“Khụ, bí quyết thì.” Ngôn Bạc Ninh dừng : “Có thể dùng cách mượn góc .”
“À đúng!” Mắt Đường Cam Lan sáng rực: “Mượn thế nào?”
“Ví dụ.” Ngôn Bạc Ninh liếc về hướng xe buýt: “Máy ở bên , thể.” Rồi vòng tay qua đầu Đường Cam Lan, xoay nhẹ.
“Ưm?!” Đường Cam Lan chỉ thấy gương mặt Ngôn Bạc Ninh bất ngờ áp sát, cả cứng đờ.
Ngôn Bạc Ninh trợn tròn mắt, đuôi mày nhướng lên nửa phân.
“Ui ui ui!”
Hơn chục nhân viên chiếc xe buýt nhỏ thò đầu khỏi cửa sổ, thì huýt sáo, thì trêu chọc.
Lỗ tai còn của Đường Cam Lan cũng đỏ bừng.
Ngôn Bạc Ninh nhịn nữa, “phụt” một tiếng bật .
Đường Cam Lan nhanh chóng lùi hai bước.
“Đại khái là như .” Ngôn Bạc Ninh vỗ hai cái lên cánh tay Đường Cam Lan: “Nhớ kỹ, diễn viên tự giác và tu dưỡng nghề nghiệp. Cố lên.”
“Tiểu Đường cố lên nhé!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-38-nu-hon.html.]
“Bọn tin tưởng đấy!”
“Cố gắng, cố gắng!”
“Hahaha, cố lên nha!”
Giữa tiếng cổ vũ ồn ào của nhân viên, chiếc xe buýt nhỏ từ từ chạy .
Đường Cam Lan ở cửa khách sạn, hít sâu một , siết chặt nắm tay cửa lớn: “Dùng góc máy, dùng góc máy… tu dưỡng, tu dưỡng…”
“Đương nhiên là thể dùng góc máy , cảnh cần cận cảnh rõ nét!” Trong phim trường, chỉ một câu của đạo diễn Tôn dập tắt tia hy vọng le lói trong lòng Đường Cam Lan.
“Hả?” Đường Cam Lan sững sờ.
“Để cho tình huống.” Đạo diễn Tôn kéo Đường Cam Lan đến tấm phản quang, chỉ Giang Du đang giường: “Cảnh là Lâm Vận say rượu, Thiên Thần đưa Lâm Vận về nhà. Lâm Vận ngủ , Thiên Thần cô , kìm lòng nên lén hôn. Đây là cảnh đ.á.n.h dấu bước ngoặt trong tình cảm của Thiên Thần với Lâm Vận, quan trọng, vì cận cảnh, hôn thật, hiểu ?!”
“Cô Giang là một idol nổi tiếng, đóng cảnh hôn thế e là …” Đường Cam Lan giãy giụa.
“ , cứ theo yêu cầu của đạo diễn Tôn.” Giang Du ném cho Đường Cam Lan một cái liếc mắt đưa tình.
Đường Cam Lan rùng một cái.
“Chuẩn phản quang, chúng thử một lượt.” Đạo diễn Tôn rời khỏi trường .
Ba tấm phản quang ở , , trái cộng thêm hai máy đồng loạt chĩa tới, khiến Đường Cam Lan phịch xuống giường.
“Tiểu Đường, thử , Tiểu Giang nhắm mắt .” Đạo diễn Tôn chỉ đạo.
Giang Du nhắm mắt giả ngủ, Đường Cam Lan hít sâu một , cúi tiến gần mặt Giang Du, nhưng khi còn cách hai mươi phân thì đột ngột bật dậy.
“Anh Đường, xong ?”
“Đ-, !” Đường Cam Lan gật đầu.
“Ánh sáng, máy vị trí. Im lặng… chuẩn , !”
Đàm Trì ở vòng ngoài cùng của đám đông, chỉ miễn cưỡng một góc nhỏ màn hình giám sát.
Giữa tiếng rì rì của máy , Đường Cam Lan rũ hàng mi xuống, lặng lẽ Giang Du đang giường, ánh mắt dịu dàng, khóe môi khẽ cong lên, cẩn thận đắp mép chăn cho Giang Du.
Đạo diễn Tôn chằm chằm màn hình giám sát, liên tục gật đầu: “Ừm, , cứ thế…”
Tiểu Tào: “Anh Đường diễn khá tinh tế đấy.”
Đàm Trì: “Ừ.”
“Cái chăn đắp ba …”
“…”
“CẮT!” Đạo diễn Tôn quát to: “Cậu Đường, gì thế? Một cái chăn cần sửa lâu !”
Giang Du kéo tấm chăn quấn ở cổ xuống: “Cậu Đường, định ngạt c.h.ế.t ?”
Đường Cam Lan: “Xin , một lượt.”
“Im lặng, chuẩn , !”
Đường Cam Lan dịu dàng Giang Du, đắp chăn cho cô, ánh mắt trở về gương mặt Giang Du, nụ dần biến mất, đó là cái si mê. Rồi như ánh mắt dẫn dắt, cúi đầu… cúi đầu… cúi đầu, tiến sát gần gương mặt Giang Du, ống kính HD, trán Đường Cam Lan nổi hai gân xanh dữ tợn.
“CẮT! Cậu Đường, đây là đang hôn cô gái thầm thích, chuẩn g.i.ế.c !” Đạo diễn Tôn gào lên.
“Xin , một lượt.” Đường Cam Lan dậy, tại chỗ nhảy hai cái, hít sâu một , xuống.
“Lại một lượt! Cảnh 13, máy 13, 3, !”
“CẮT! Cậu Đường, cổ nổi gân xanh ?!”
“CẮT! Cậu Đường, kiểm soát , đừng nghiến răng hàm!”
“CẮT! Cậu Đường nhiều mồ hôi quá, hóa trang, bổ phấn!”
“CẮT! Đừng để cơ má run! Quay thế cứ trông như phim kinh dị!”
“CẮT!”
“CẮT!!”
“CẮT!!!”
…
Một tiếng đồng hồ, một cảnh NG 12 . Quay đến cuối, Giang Du ngủ thật, mà Đường Cam Lan vẫn hôn .
Mặt đạo diễn Tôn đen như cái nồi gang cũ, trông như chỉ cần thêm chút lửa là nổ bắp rang.
“Đạo diễn Tôn, xin , một lượt nữa.” Đường Cam Lan mặt xám như tro, cúi liên tục xin .
“Nghỉ! Ăn cơm!” Đạo diễn Tôn hất khăn lông cổ, giận dữ bỏ .
“Ăn cơm ..."
Đám nhân viên lập tức tản .
Giang Du chậm rãi dậy khỏi giường, liếc Đường Cam Lan một cái, khẩy, lắc hông bỏ .
Đường Cam Lan nghiến răng hàm, khép mắt , xoay rời khỏi phim trường.
“Anh Đường chứ?” Tiểu Tào lo lắng hỏi.
Đàm Trì theo hướng Đường Cam Lan rời , lắc đầu: “Chắc là .”
“Chị Đàm, hôm nay cơm hộp thịt kho tàu, em lấy cho chị hai phần nhé.”
“Ừ.”
Tiểu Tào lập tức chạy về phía khu phát cơm.
Mũi ngửi thấy mùi thơm của thịt kho tàu, dày đói réo ầm ĩ, nhưng hiểu đôi chân Đàm Trì cứ yên, chịu bước.
Phía , hai đạo cụ ở giường xì xào: “Chăn ga ướt hết thế ?”
“Đây là chỗ Đường đặt tay lúc nãy, chắc là mồ hôi tay .”
“Mồ hôi? Thế vắt cũng chứ.”
“Mấy đèn cao áp rọi , nóng c.h.ế.t.”
“Haiz, dùng sấy máy sấy tóc khô nữa.”
Đàm Trì: “…”
May mà uống liền ba chai nước khoáng đó, nếu thì bắp cải chắc thành cải khô .
---
Bonus:
Đường Cam Lan: ghét cảnh hôn!