Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 39: Bí mật của cảnh hôn

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:20:49
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đi thang máy xuống tầng một, từ cửa tòa nhà chính , chính là vườn khách sạn.

Những bụi cây xanh um trong ánh nắng bốc lên làn sương ẩm nóng, đài phun nước ở giữa lười biếng phun bọt nước, ve sầu kêu râm ran, tai càng cảm thấy nóng hơn.

Đàm Trì men theo lối nhỏ trong vườn một vòng, cuối cùng tìm thấy Đường Cam Lan ở lối nhỏ giữa hai tòa nhà phía bắc.

Anh ghế dài hóng mát, bộ đồ vest phục trang đặt sang một bên, chỉ mặc chiếc áo thun trắng của , khom, ngẩng đầu chằm chằm bức tường ngoài khách sạn phủ đầy dây thường xuân.

Đàm Trì khựng bước hai giây, chậm rãi đến bên cạnh Đường Cam Lan, xuống.

Đường Cam Lan động đậy, cũng lên tiếng.

Thời tiết oi bức, như đang ở trong một phòng xông khổng lồ, khí ẩm ướt ngưng tụ thành giọt nước bám lên da, nặng trĩu, đè đến mức gần như thể thẳng.

Những cành lá thường xuân tường đan xen dày đặc thành một tấm t.h.ả.m dày, rủ xuống từ sân thượng tầng hai, nặng đến mức gió cũng lay nổi.

Đàm Trì liếc bằng khóe mắt, vẫn giữ nguyên tư thế ngẩng đầu, môi khô nứt, tái trắng.

Đàm Trì tháo ba lô, lấy một chai nước khoáng, gõ nhẹ lên cổ tay Đường Cam Lan.

“Uống nước ?”

“Cảm ơn.”

Đường Cam Lan nhận lấy chai nước, nhưng mở nắp, chỉ cầm bằng hai tay, móng tay cạy cạy nhãn chai.

Gió thổi tới, chiếc áo thun trắng ướt đẫm mồ hôi dán sát , mơ hồ hiện rõ đường nét xương sườn và bụng, mỏng gầy.

Đàm Trì thở dài, lấy một chiếc bánh nhỏ đóng gói hút chân .

“Ăn bánh ?”

“Ăn sẽ mập…”

“Ồ.” Đàm Trì nhét bánh miệng : “Cảnh hôn khó lắm ?”

“…”

“Trước đây khi theo đoàn, từng diễn viên về bí quyết cảnh hôn.”

Cuối cùng Đường Cam Lan cũng động, sang Đàm Trì: “Bí quyết gì?”

Đàm Trì: “Theo kinh nghiệm , nhắm mắt , cứ thế .”

Đường Cam Lan cúi mắt: “ từng đóng cảnh hôn… kinh nghiệm…”

“Không kinh nghiệm đóng phim, mà là kinh nghiệm hôn thật.”

cũng …”

Không khí ngưng đọng trong thoáng chốc.

Đàm Trì: “Ờ?”

Đường Cam Lan bỗng đầu: “Không… cái đó, , từng hôn !”

“Ồ.” Đàm Trì chớp mắt thật nhanh.

thật sự mà!”

“Vậy thì cứ dựa kinh nghiệm mà diễn một thôi.”

“Đâu… dễ , giống.”

“Không khác gì , cũng chỉ là thịt chạm thịt.”

Mi mắt Đường Cam Lan giật nhẹ.

“Môi là một phần của da, xét về sinh lý học, hôn và bắt tay khác mấy.” Đàm Trì : “Hơn nữa cảnh chỉ là hôn nhẹ, hôn sâu, chỉ cần chạm nhẹ da là xong, dễ.”

“Phù.”

Một cơn gió lướt qua tai, lưng Đàm Trì “bịch” một tiếng đập tường, hai bên tai xuất hiện một đôi tay, như hai thanh điện trở nóng, nướng cho tai cô nóng ran.

Cách chóp mũi đầy hai mươi centimet, một gương mặt áp sát .

Trán trắng sữa phủ đầy làn mồ hôi mịn, chậm rãi tụ thành giọt rơi xuống. Lông mi ướt sũng, đen nhánh, đồng tử màu nâu co , giãn , co , toát áp lực mạnh mẽ.

Xung quanh thoang thoảng mùi kẹo sữa, chỉ là , kẹo sữa như tan trong nước nóng, nóng bốc lên nghi ngút.

Da gà nổi khắp , sống lưng cọ tường, cơn đau rát đ.á.n.h thức một ký ức chẳng mấy vui vẻ.

Cái đồ bắp cải , nữa hả?!

“Nói thì dễ, bản lĩnh thì thử… thử…” Nửa câu của Đường Cam Lan chính nuốt .

Người trong lòng , Đàm Trì gầy hơn tưởng, làn da trắng bệch chút huyết sắc, nhất là chiếc cổ trắng mịn, thon dài lộ nơi cổ áo, còn tỏa chút mát lành. Đôi dái tai cô phớt hồng, ngọt ngào như quả đào kem.

Yết hầu Đường Cam Lan khẽ động, cảm giác tuyến nước bọt chút mất kiểm soát.

Thơm quá… ngọt quá… giống như

Lần ?

Lần nào?!

Lưng Đường Cam Lan lập tức dựng thẳng lông tơ.

Mùi hương ngọt ngào như biến thành một lưỡi dao, x.é to.ạc lớp màng mờ trong đầu . Trong chớp mắt, những mảnh ký ức vỡ vụn tràn về, hòa cùng vị ngọt của kem, mùi nồng của rượu và… những hình ảnh hài hòa khó miêu tả, trong đó còn xen lẫn giọng và gương mặt của Đàm Trì.

[ cần một đàn ông!]

[Vào đây!]

[Tránh khỏi !]

[Đây là sở thích cá nhân của .]

“A a a a a!”

Đường Cam Lan ngã phịch xuống đất: “Chuyện… chuyện hôm đó!”

Đàm Trì rời lưng khỏi tường, nheo mắt.

Hai mắt Đường Cam Lan trợn tròn, như hai quả bóng bàn cắm hai hạt dưa, mà hạt dưa thì sắp run rơi xuống.

“Hôm đó? Hôm nào?” Đàm Trì hỏi.

Mặt Đường Cam Lan đỏ bừng như phụt máu.

Đàm Trì : “Ồ. Vậy là nhớ .”

… cô cô cô.”

“Yên tâm, nụ hôn đầu của vẫn còn.”

Đường Cam Lan như nghẹn, vớ lấy chai nước khoáng vặn nắp thật mạnh, “ừng ực” uống nửa chai, yết hầu trượt lên xuống như co giật.

“Vừa khí thế tệ.” Đàm Trì xé một miếng bánh ngọt: “Tuy thịt chạm thịt thành công, nhưng ống kính chỉ cần giữ nguyên khí thế là.”

“A!”

Đường Cam Lan đột nhiên hét lên.

Đàm Trì: “Hả?”

Đường Cam Lan hít sâu một , uống nốt nửa chai nước, c.ắ.n chặt răng, gật đầu với Đàm Trì: “Cảm ơn.”

“Ờ?”

“Đi đây!”

“...”

Đàm Trì ghế dài, bóng lưng Đường Cam Lan khuất dần làn bụi, hồi lâu mới dài thở một , nhét bánh miệng, nghiến răng nhai mạnh.

Dọa c.h.ế.t .

Ăn thêm chút nữa, trấn tĩnh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-39-bi-mat-cua-canh-hon.html.]

“Lần thực sự chứ?” Trong phim trường, đạo diễn Tôn dùng khăn lau mồ hôi gáy, tỏ mất kiên nhẫn.

“Lần nhất định .” Đường Cam Lan nghiêm mặt.

“Được , ánh sáng, phim chuẩn , dặm phấn.”

Chuyên viên trang điểm nhanh chóng tiến lên dặm phấn, Giang Du ung dung tới, liếc Đường Cam Lan một cái.

“Anh Đường, đừng chán đến mức ngủ gật nữa nhé.”

“Cô Giang yên tâm, chắc chắn .” Đường Cam Lan mắt cong cong.

Giang Du khẽ khẩy, xuống giường, nhân viên đạo cụ đắp chăn, chuyên viên trang điểm quỳ sửa tóc.

Tiểu Tào bưng hai suất cơm hộp, kiễng chân tìm kiếm giữa đám đông, cuối cùng thấy Đàm Trì ung dung bước , vội vàng đón lên.

“Chị Đàm, chị ? Cơm hộp nguội hết .”

ăn bánh , cơm hộp để tối ăn.” Đàm Trì liếc qua phim trường: “Sắp ?”

“Rồi, mới bữa cơm mà Đường tràn đầy tự tin , chẳng lẽ cao nhân chỉ điểm, bùng nổ cảm hứng?”

Đàm Trì: “...”

“Ánh sáng, phim chuẩn , trường im lặng.” đạo diễn Tôn giơ bộ đàm: “Cảnh 13, máy 13, 13, chuẩn ... bắt đầu!”

Thiên Thần lặng lẽ Lâm Vận đang ngủ, khẽ mỉm , ngón tay thon dài nhẹ nhàng kéo góc chăn, nhưng khi rút tay về, từ từ đưa lên, đặt khẽ lên môi Lâm Vận. Ngón tay run run, như chạm , như thế nào cũng thể chạm .

Ánh mắt Lâm Vận trở nên mê ly, Thiên Thần chậm rãi cúi xuống, từng chút từng chút áp sát, môi run rẩy khẽ chạm lên ngón tay ... cẩn thận mà lưu luyến, dịu dàng mà thành kính.

Một giây, hai giây, ba giây trôi qua, Thiên Thần chậm rãi dậy, Lâm Vận mỉm , khóe mắt ngấn một giọt lệ, lặng lẽ rơi xuống.

Trong ánh sáng giao thoa, Thiên Thần mỉm trong nước mắt, như ảo ảnh trong mộng, đến nhói lòng.

“Tốt! Qua !” đạo diễn Tôn hô.

Xung quanh, nhân viên thả lỏng, Đường Cam Lan thở phào một , bật dậy.

“Tại qua?! Rõ ràng hôn mà!” Giang Du hất chăn, chất vấn.

Đạo diễn Tôn: “Khụ, Tiểu Giang đây xem.”

Giang Du tức tối tới màn hình giám sát xem , im lặng.

“Biên kịch Lâm thấy thế nào?” Đạo diễn Tôn sang Lâm Bác bên cạnh.

Khóe miệng Lâm Bác giật giật: “Được lắm, dùng cảnh .”

“Rất , cảnh tiếp theo là cảnh đối diễn giữa Lâm Vận và Đồng Phong Vũ, phó đạo diễn gọi Trương Triết Hiên.”

“Ôi trời, Đường chẳng khai thông mạch Nhâm Đốc ?” Tiểu Tào kinh ngạc.

Đàm Trì về khu nghỉ của Đường Cam Lan, gì.

Tiểu Chu cầm quạt điện giúp Đường Cam Lan hạ nhiệt, hưng phấn gì đó, Đường Cam Lan thì mất tập trung, uống hai ngụm nước, đảo mắt xung quanh, lúc ánh mắt quét tới bên thì lập tức thu , cúi đầu ho khan.

Dù cách xa thế , dù Đàm Trì cận thị sáu trăm độ, cũng rõ tai và cổ đỏ ửng nhanh, khiến mấy nhân viên liếc liên tục.

“Anh Đường dễ hổ quá.” Tiểu Tào cảm thán, sang thấy Đàm Trì: “Chị Đàm, chị chứ?!”

Đàm Trì: “Hử?”

“Mặt chị.” Tiểu Tào kinh ngạc: “Lần đầu em thấy mặt chị m.á.u huyết!”

“Hoa Đô nóng quá.” Đàm Trì bình thản .

“Hả?”

“Khụ, Hoa Đô đúng là nóng thật.”

Đường Cam Lan tới, mắt trần nhà: “ bảo Tiểu Chu mua kem , là... quà cảm ơn cô Đàm.”

Tiểu Tào: “Quà cảm ơn gì ?”

Đường Cam Lan liếc Đàm Trì: “Là… cảm hứng cho cảnh …”

Đàm Trì: “...”

Cái đồ lấy cớ.

Tiểu Tào đảo mắt hai , nheo mắt: “Hai lén ?”

“Đây là bí mật.” Đường Cam Lan hạ giọng: “ , cô Đàm?”

Bí mật = chuyện thể .

Nói , thì đúng là…

Đàm Trì gật đầu: “, bí mật.”

Khóe môi Đường Cam Lan cong lên.

Tiểu Tào: “...”

Linh cảm biên kịch mách bảo , hai chắc chắn chuyện!

“Không ngờ cô Đàm chỉ hiểu kịch bản mà còn chỉ đạo diễn xuất, đúng là nhân tài.”

Lâm Bác bưng ấm , chậm rãi tới, giọng chẳng mặn chẳng nhạt, vẻ mặt như .

Đàm Trì: “Thầy Lâm gì cứ thẳng.”

thích những hậu bối tích cực tiến thủ như cô.” Lâm Bác hớp một ngụm : “Hôm nay xem kịch bản, thấy trừ Lâm Vận, thoại của các nhân vật khác quá sơ sài, nếu cô Đàm rảnh, giúp trau chuốt ?”

“Cái gì! Ông.” Tiểu Tào trợn mắt định mắng, nhưng Đàm Trì kéo .

“Được thầy Lâm để mắt, vô cùng vinh hạnh.” Đàm Trì đẩy gọng kính.

Đèn trường “tách tách” lóe lên.

Trong ánh sáng kỳ dị, nụ của Đàm Trì phản chiếu ánh xanh.

Tiểu Tào, Đường Cam Lan đồng loạt rùng .

Lâm Bác giật giật mí mắt, hừ một tiếng, bưng ấm thong thả rời .

“Chị Đàm, kịch bản đổi đến mức chẳng còn hình dạng ban đầu, giờ chúng chen , chẳng sa vũng bùn ?” Tiểu Tào thấp giọng.

“Chỉ là công việc.” Đàm Trì : “Chuẩn thức trắng đêm.”

“KHÔNG!!!”

Đường Cam Lan gọng kính của Đàm Trì lóe sáng, rút điện thoại, gửi tin nhắn.

[Điềm Thái]: Tan ca xong siêu thị.

[Tiểu Chu nhà Bắp cải]: Đường mua gì?

[Điềm Thái]: Mì gói, trứng gà, cà chua.

[Tiểu Chu nhà Bắp cải]: Công ty , Đường tuyệt đối ăn mì gói, sẽ béo đó!

[Điềm Thái]: Không ăn.

[Tiểu Chu nhà Bắp cải]: Vậy ai ăn?

[Điềm Thái]: Bí mật.

---

Bonus:

Tiểu Tào: Hai vấn đề.

Tiểu Chu: Đồng ý!

Tiểu Tào: Rốt cuộc là bí mật gì, quá!

Tiểu Chu: cũng ! Cuối cùng Đường lén ăn khuya đây!

 

Loading...