Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 51: Kinh hoàng đi đêm
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:08
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy ngày tiếp theo, buổi họp động não của bốn biên kịch vẫn tiến triển chậm chạp một cách đáng ngờ, chẳng hiểu lúc nào cũng biến thành chiều, picnic, lẩu, ăn vặt, xem phim tán gẫu.
Với hiệu suất , e rằng đến hạn nộp bản thảo, ngay cả cái bóng của dàn ý cũng .
Thế là bốn bèn nghiêm túc suy xét, đưa một quyết định khó khăn: chia công việc, mỗi thành một phần mới hợp bàn tiếp.
Sau khi thảo luận, phân công cụ thể như :
Chị Hoa phụ trách tra cứu sử liệu, cố tìm trong biển cả chính sử và dã sử một hai nguyên mẫu thể dùng.
Trần Côn Minh phụ trách thăm dò tin tức nội bộ từ phía nhà đầu tư kịch bản, để dễ bề đối phó.
Tiểu Tào phụ trách xem các bộ phim truyền hình của xưởng phim Đằng Các trong vòng năm năm gần đây, tổng kết công thức, trăm trận trăm thắng.
Đàm Trì thì phụ trách thu thập dữ liệu thị trường của các phim cùng thể loại trong năm năm qua, cố gắng nắm nhịp đập thị trường đầu tiên, ở mũi nhọn của thời đại.
[Ngành công nghiệp phim truyền hình nước cơn cuồng đầu tư mấy năm dần lý trí, tỷ lệ phê duyệt hằng năm giảm xuống. Năm ngoái, quốc chỉ 31* bộ phim với tổng cộng 134** tập phê duyệt phát hành, tỷ lệ qua xét duyệt chỉ đạt 2*%, lập mức thấp kỷ lục…]
[Khi ngành phim truyền hình bước thời kỳ canh tác tinh tế, xu hướng phim dài trung và dài hạn bắt đầu xuất hiện. “Càng dài càng ” trở thành cách phổ biến để kiểm soát chi phí và nâng cao lợi nhuận…
Chủ đề tập trung cao độ, các thể loại lớn cố định, phim tình cảm trở thành hạng mục mới của đài vệ tinh tỉnh…]
[Trong nhiều năm, chỉ tập trung ngành CR8 của ngành phim truyền hình nước biến động lớn, 10%, sản lượng hằng năm 100 tập…
Diễn viên ở khâu cuối của chuỗi sáng tạo, trực tiếp đối diện khán giả, mang sẵn hiệu ứng fan, tài nguyên ngôi sức hút rating trở thành con cưng của thị trường…]
[Từ năm 2001, thời gian xem TV trung bình đầu xu hướng d.a.o động giảm. Năm 2017, khán giả cả nước trung bình mỗi ngày chỉ xem 13* phút, đà giảm càng rõ…
Thói quen xem của khán giả ngày càng phân mảnh và cá nhân hóa. Nhóm 35~45 tuổi là đối tượng giảm thời lượng xem nặng nhất; thanh thiếu niên là “thổ dân” của internet và điện thoại di động, gần như tách khỏi thói quen xem truyền thống…]
Đàm Trì xếp bằng máy tính bàn, các loại báo cáo tỷ suất xem, mức chiếm sóng, bảng xếp hạng và phân tích rating hoa cả mắt.
Khung chat QQ màn hình liên tục bật thông báo truyền file.
[Liên Bồng Miêu]: Trì Trì, đây là báo cáo rating hàng tháng CTR năm năm gần đây, với niên giám thủ thế ba năm gần đây. Cậu còn cần gì nữa ?
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Tổng hợp tên các phim chiếu giờ vàng, ngày giờ phát sóng cụ thể của từng phim, cùng tóm tắt nội dung mỗi tập.
[Liên Bồng Miêu]: Ok liền.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Cảm ơn nhé.
[Liên Bồng Miêu]: Ảnh của Bắp cải!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: (OK)
Đàm Trì lượt mở từng tệp nén, nhập liệu từ báo cáo bảng, tạo biểu đồ, biểu đồ cột, biểu đồ tròn, cuối cùng phân tích dựa dữ liệu…
Ba tiếng , Đàm Trì cạn sạch pin, gục đầu xuống bàn.
“Đói quá.” Cô cầm điện thoại: “Đặt đồ ăn ngoài thôi…”
“Ting toong.” Chuông cửa vang lên, điện thoại bật tin nhắn.
[Điềm Thái]: Mở cửa, về , mời ăn cơm nhé!
Đàm Trì màn hình ba giây mới phản ứng kịp, dậy, lết cửa như xác sống.
“ đặt quán , ơ, mặt cô thế ?” Đường Cam Lan ở cửa kêu lên.
Đàm Trì: “Đừng nhắc nữa. Đặt ở ?”
“Quán Cúc Hoa Các, 1027, ngõ Lục Diệp, phố Quang Mậu, quận Nam thành Kế Kinh, đ.á.n.h giá một Dazhong Dianping đấy!”
Hả?
Địa chỉ quen quen?
Đàm Trì nghĩ , hình như ngay cạnh trụ sở mạng Mai Hoa.
Đường tra đây đồng loạt hiện trong đầu cô.
[Đổi ba tuyến tàu điện ngầm, bộ hơn 20 phút, tổng thời gian gần hai tiếng.]
Đàm Trì: “Xa quá, tự .”
Đường Cam Lan trợn mắt: “Là cô mời mà!”
“Ăn xong chụp hóa đơn gửi , chuyển khoản.” Đàm Trì đưa tay đóng cửa.
“Khoan!” Đường Cam Lan giữ cửa , anhg giọng: “Hôm nay còn gọi cả Ngôn nữa.”
Đàm Trì lập tức ngẩng đầu.
Đường Cam Lan nhướng mày: “Anh Ngôn hôm nay sáu giờ xong việc, kịp ăn tối. Thế nào, ?”
Đàm Trì nghiến răng: “Đi.”
Đường Cam Lan khoái trá.
Mười phút , Đàm Trì theo Đường Cam Lan cổng khu chung cư, đảo mắt tìm kiếm, thắc mắc.
“Tiểu Chu ?”
“Hôm nay nghỉ.”
“Xe ?”
“Đang bảo dưỡng.”
“Vậy kiểu gì?”
“Đi tàu điện ngầm. Giờ bắt taxi.” Đường Cam Lan giơ điện thoại dẫn đường: “Bên , bộ năm phút là tới ga.”
Đàm Trì đồng hồ, 17:05.
Đường Cam Lan sải bước .
Đàm Trì thở dài, lặng lẽ theo .
“Anh Đường, ở Kế Kinh bao lâu ?”
“Gần một năm.”
“Anh từng tàu điện ngầm ?”
“Tất nhiên , còn cả vé tháng nữa. Tàu điện ngầm ở Kế Kinh mới, nhanh, hơn đám tàu cũ kỹ ở nước ngoài nhiều.”
“Anh từng tàu điện ngầm giờ cao điểm ngày thường ?”
Đường Cam Lan khựng , đầu: “Sao ?”
“Có một khái niệm gọi là giờ cao điểm buổi tối.”
“Hả?”
Kế Kinh, trung tâm chính trị, văn hóa, kinh tế của Thiên Triều, siêu đô thị quốc tế, dân thường trú hơn 20 triệu. Nếu tính cả du khách, lao động nhập cư và bạn bè láng giềng…
Thành phố gồm 16 quận, diện tích rộng lớn, hệ thống giao thông tỏa khắp. vì lý do ai cũng , tắc đường là cảnh tượng thường ngày, nên biệt danh mạng của Kế Kinh là “Thủ Đỗ” (thủ đô kẹt xe).
Lại thêm lý do ai cũng rõ, mua ô tô ở Kế Kinh vượt năm ải, c.h.é.m sáu tướng, cuối cùng còn dựa may mắn bốc thăm biển . Một hai năm trúng là bình thường, ba năm năm trúng là thường thấy, cả nhà cùng thi bằng lái để tăng xác suất cũng chỉ là hão huyền.
Tóm , tàu điện ngầm là lựa chọn hàng đầu của vô dân công nghèo rớt mồng tơi.
Khi tia nắng đầu tiên buổi sáng rọi xuống, những chú ch.ó công sở bận rộn chui đường hầm sâu lòng đất. Ở đó nắng bầu trời xanh, chỉ một yên bình trong chiếc điện thoại. Trên những tuyến đổi tàu, bao giờ thấy lối lối về, vì luôn vô ép bạn tiến lên, tiến mãi về phía .
Sáng từ phía đông sang tây, tối từ nam lên bắc, thi thoảng ngẩng đầu, thứ thấy cũng chỉ là những gương mặt mệt mỏi giống , hoặc những cái gáy trơ trọi vô hồn.
Một hệ thống giao thông ngầm khổng lồ cứ thế ngày ngày chở theo vô ước mơ và hiện thực, tạo thành mạch sống của thành phố .
Giờ cao điểm sáng và tối chính là những quả b.o.m hẹn giờ trong mạch sống .
Chật chội, ngột ngạt, bức bối, khó chịu, ngày nào sẽ bùng nổ.
Người , ai trải qua giờ cao điểm sáng tối ở Kế Kinh mà vẫn bình thản thì gần như đạt cảnh giới “thăng tiên tại chỗ”. thực tế, mỗi ngày vẫn vô trong hệ thống khổng lồ liên tục xoay vòng giữa bờ vực sụp đổ và trạng thái Phật hệ, cuối cùng đạt tới cảnh giới quên .
“Ôi, , ơi.”
Giọng Đường Cam Lan như cửa kẹp, từng chữ đều kèm theo tiếng đuôi rạn nứt.
Đàm Trì hờ hững nhấc mí mắt liếc một cái.
Đường Cam Lan nắm chặt vòng treo tàu điện ngầm, chiếc khẩu trang đen phập phồng như một con cá thiếu oxy.
Đàm Trì cúi đầu lướt điện thoại: “Đừng phát cái âm thanh như táo bón nữa.”
“Cô thấy khó thở ?”
“Anh bỏ khẩu trang với mũ , tự nhiên khí sẽ tươi mới thôi.”
“Không , dù cũng là diễn viên, nếu fan nhận vây xem sẽ gây tắc nghẽn.”
“Anh nghĩ nhiều , ngay lúc , ở chỗ , chẳng ai rảnh để quan tâm là ngôi nào .”
“…”
Không thể thừa nhận, Đàm Trì đúng.
Giờ cao điểm buổi tối, tàu điện ngầm chẳng khác nào hộp cá trích, toa tàu nhồi chật kín bởi các loại già, trẻ, trai, gái, còn một khe hở. Nhìn quanh, ngoài những cái đầu thì chỉ thấy… cái gáy. Ai nấy đều cúi đầu, mặt cảm xúc, mắt dán chiếc điện thoại, lắc lư theo nhịp tàu. Hơi thở mà thở chính là thứ bạn hít ngay giây tiếp theo đúng nghĩa “đồng hô hấp, đồng vận mệnh”.
“Ga Đại Dung Thụ sắp đến, chuẩn mở cửa bên trái.”
Cửa mở, một đám ùa , còn đông hơn ùa , luồng chen chúc thể cưỡng ép Đàm Trì và Đường Cam Lan giữa toa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-51-kinh-hoang-di-dem.html.]
Cửa đóng , tàu tiếp tục rung lắc tiến về phía .
Đường Cam Lan huých nhẹ Đàm Trì: “Này!”
“Gì?”
“Nhìn cô gái kìa!” Ánh mắt như b.ắ.n mũi tên.
Cách họ một mét rưỡi, một cô gái cao tầm mét năm vì với tới tay nắm nên dùng một cái giác hút gắn lên trần tàu để giữ thăng bằng.
“À, bảo bối tàu điện.” Đàm Trì thu mắt .
“Xịn thật!”
“Nhường đường.” Một nhân viên văn phòng mặc sơ mi kẻ sọc chen từ phía lên, chiếc túi đựng laptop nặng trịch suýt đập đầu Đàm Trì.
Cô chỉ cảm thấy vai ai đó khoác ấn về phía , trán áp một lồng n.g.ự.c ấm áp.
Trong luồng khí lạnh của toa tàu lẫn đủ loại mùi: nước hoa Dior, nước hoa bôi chống muỗi Lục Thần, mùi bánh bao nhân hẹ tiêu hóa dở, mùi kẹo cao su vị dưa hấu, mùi hôi nách khó chịu, mùi mồ hôi ẩm ướt… nhưng rõ rệt nhất là mùi sữa tươi cùng hương xà phòng thơm mát quấn quýt rời.
A, chắc “cây rau” tắm xong, Đàm Trì nghĩ.
“Ga Tiểu Dung Thụ sắp đến, chuẩn mở cửa bên trái.”
Một nửa ùa , một đợt ùa . Cánh tay đang vòng qua cô chợt siết , kéo cô nép bên toa.
Lưng Đàm Trì dựa vách tàu, cái lạnh xuyên qua lớp áo phông chạm da thịt, lẽ mát, nhưng cô thấy nóng.
Cánh tay trắng trẻo chống hai bên , miễn cưỡng tạo một trống nhỏ. Mặt Đường Cam Lan gần như che khuất khẩu trang đen, hai vành tai dây khẩu trang siết đỏ ửng.
“Hơi nóng…” Mắt đảo qua chỗ khác.
Đàm Trì chớp mắt, khẽ kéo chiếc túi đeo chéo của .
Anh cúi đầu ngay tức thì, tai đỏ hơn.
“Cẩn thận túi của .” Cô kéo túi về phía , hạ giọng: “Bí kíp tàu: đeo túi ngực, buộc chặt giày, đề phòng trộm, móc và cả ‘tay heo’.”
“Tay heo?” Anh nhíu mày.
“Tức là… kẻ biến thái.”
Hình như bỗng căng thẳng, tiến sát gần cô hơn.
Mũi Đàm Trì gần chạm áo phông của , mùi sữa tươi càng nồng. Cô chịu nổi, đưa tay chọc bắp tay : “Chật quá.”
Bắp tay ngón cô bỗng căng cứng, suýt khiến cô đau ngón.
“Gì?”
Sắc mặt Đường Cam Lan kỳ quặc, một mắt trợn tròn, mắt giật giật, kéo theo nửa chiếc khẩu trang co giật.
Đàm Trì: Bị đột quỵ ?!
Ngay đó, đồng tử dần một trượt xuống bên . Cô cũng đưa mắt theo… và thấy một bàn tay lông lá đang áp vị trí nhạy cảm phía , cọ sát đến nóng rực…
?!
Tim Đàm Trì giật thót, cô lập tức ngẩng đầu lên.
Mắt Đường Cam Lan híp , hàm răng nghiến ken két.
“Đợi!” Đàm Trì giơ điện thoại mở camera, liếc hiệu.
Anh lập tức xoay , túm chặt bàn tay dê xồm .
“Ông đang gì đó?!”
Đám “cúi đầu tộc” xung quanh đồng loạt ngẩng lên, vô ánh mắt dồn về.
Chủ nhân bàn tay là một gã đàn ông hơn năm mươi, mặc vest, một tay đút túi quần, mặt đỏ như cà chua chín, gào lên: “Cậu túm gì?!”
“Tay ông gì?!” Đường Cam Lan giơ cánh tay gã lên.
“ chẳng gì cả! Buông ! Mau buông!” Gã giãy giụa kịch liệt.
“Ông sàm sỡ ?!”
“Nói vớ vẩn! Người đông thế , va chạm là bình thường! Thằng nhãi, định ăn vạ ?!”
Đám xung quanh xì xào, vẻ mặt ai nấy đều “ liên quan tới ”.
Đàm Trì giơ điện thoại: “ hết , đây là bằng chứng.”
Đám đông lập tức tách , tạo trống bán kính 50cm giữa toa tàu thậm chí một gã áo đen né kịp, đập cửa phát một tiếng “cốp”.
“Bịa đặt! Đưa xem!” Gã đàn ông vươn tay giật điện thoại của cô.
“Ông gì đấy?!”
Đường Cam Lan xoay chắn mặt cô, một tay vòng bảo vệ nửa cô.
“Đưa đây!” Gã gầm lên.
“Đưa ông thì ích gì?” Giọng lạnh băng: “Ông cướp luôn thì ?”
Gã ngoảnh , mặt tái mét.
Xung quanh là một vòng xem, ai cũng giơ điện thoại lên, phía màn hình là những gương mặt lạnh lùng, còn những ống kính đen sì như vô đôi mắt băng giá chằm chằm gã.
“Quay linh tinh cái gì?! Thằng bịa đặt! Tao… tao sờ cũng sờ m.ô.n.g con gái! Ai thèm sờ m.ô.n.g đàn ông.”
Đám phim đồng loạt hít mạnh, giơ máy cao hơn.
Gã ngoái , c.h.ế.t sững mắt trợn trừng, cổ rướn dài như con cóc nghẹn.
Vẻ mặt gã kỳ dị đến mức Đàm Trì tò mò, ló đầu từ lưng Đường Cam Lan theo hướng đó.
Đường Cam Lan bỏ mũ và khẩu trang .
Dưới ánh đèn nhợt nhạt trong toa, làn da trắng mịn như phô mai, mái tóc mềm như lông mèo, hàng mi dài là đôi mắt nâu trong vắt, lạnh lẽo. Môi vì khẩu trang che lâu nên tái.
“C.h.ế.t thật…” Một thì thào: “Đẹp trai quá.”
Tai hại hơn là mắt dần đỏ hoe, nước long lanh đảo quanh vành mắt, phối cùng bờ môi tái nhợt đúng kiểu yếu đuối, đáng thương, bất lực.
Lương tâm như đ.â.m mạnh, nhói lên.
“Đồ biến thái!”
“Vô liêm sỉ!”
“Báo cảnh sát!”
“Đánh c.h.ế.t gã !”
Không ai hô , lập tức dẫn đến bùng nổ phẫn nộ. Vài thanh niên phía lao lên, đ.ấ.m đá gã dê xồm túi bụi.
“Có đ.á.n.h ! Cứu mạng! G.i.ế.c !” Gã ôm đầu lùi về phía cửa, đúng lúc tàu ga. Cửa mở, gã kéo theo tiếng la hét và ánh mắt ngạc nhiên của bên ngoài, lao vọt .
“Coi như mày còn may!”
“Loại là cặn bã xã hội!”
“Đến đàn ông cũng tha.”
“Vô liêm sỉ!”
Đám đông phẫn nộ.
“Cảm ơn, cảm ơn .” Đường Cam Lan đỏ mắt cúi đầu cảm ơn.
“Chuyện nhỏ thôi.”
“Không cần cảm ơn, gặp loại thì đạp c.h.ế.t một đứa tính một đứa.”
“ đấy.”
Mọi dăm câu cúi đầu bấm điện thoại, như thể chuyện xảy từng tồn tại.
nếu để ý sẽ thấy, ai cũng đang gõ gì đó nhanh, mắt sáng rực, câu chuyện rõ ràng bắt đầu lan khắp Weibo, WeChat.
Đường Cam Lan khẽ thở , thì thầm: “Này, màn lúc nãy của thế nào?”
“… Cũng lắm.” Đàm Trì đáp.
Anh bật .
“Tách!” Tiếng chụp ảnh vang lên.
Anh , bắt gặp hai cô gái ăn mặc như học sinh vội vàng thu điện thoại, cúi đầu đỏ mặt, dám.
Anh chớp mắt, tháo khẩu trang, mũ bóng chày, xoa tóc, giơ tay chữ V : “Thế chụp mới .”
“Wow.”
Hai cô gái kêu lên, chụp thêm mấy tấm, liên tục cảm ơn vội vàng xuống ở ga kế tiếp.
“Con gái đúng là sinh vật đáng yêu nhất đời.” Anh gãi tai.
“Đến ga .” Đàm Trì dùng khuỷu tay huých , theo dòng chen cửa.
“Ái da.” Anh kêu một tiếng, ôm eo, vội dùng tay che chắn cô, cố lách ngoài, miệng lẩm bẩm: “Cũng loại… đáng yêu lắm…"