Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 53: Mười lăm năm tiếp theo

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:11
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đàm Trì và Đường Cam Lan nghiêm chỉnh ghế sô pha, bốn con mắt đảo qua đảo từ trái sang , từ sang trái, căng thẳng quan sát căn phòng .

Ba mươi phút , cả hai cô gái hùng cứu mỹ nhân “mời” đến đây, một khu tập thể từ những năm tám mươi bình thường, một căn hộ một phòng một khách bình thường, thậm chí nhà vệ sinh còn dùng chung với nhà bên.

cách bày trí ở đây thì bình thường chút nào, thậm chí là… rợn .

Trên bức tường phía bắc treo một hàng bảo kiếm, vỏ kiếm lau sáng bóng nhưng chùm tua đỏ bạc màu thành hồng nhạt, chắc chắn là tuổi. Sát tường phía nam dựng một hàng thương sắt cao thấp khác , tổng cộng bảy cây. Cạnh cửa sổ phòng khách, bên cạnh bao cát lồi lõm treo lủng lẳng, mà còn cả một cây Mộc Nhân Trang loại đạo cụ trong phim võ hiệp mà cao thủ dùng để luyện chiêu thức, bề mặt gỗ sáng bóng.

Đáng sợ nhất là phía tivi treo một lá cờ, bên thêu một con rồng đen, giống hệt hình xăm cánh tay cô gái hùng .

Đường Cam Lan nuốt nước bọt: “Cô thấy chúng đang ở ?”

Đàm Trì đáp liền một mạch như rang đậu: “Nếu đây là phim huyền huyễn, chắc chúng đang ở nhà Long Vương; nếu là phim võ hiệp, thì ở nhà minh chủ võ lâm; nếu là phim xã hội đen, thì ở nhà đại tỷ băng đảng; còn nếu là phim trinh thám.”

Cô ngừng kỳ dị.

“Trinh thám thì ?”

“Thì chắc là ở nhà một kẻ g.i.ế.c hàng loạt.”

“Đừng dọa chứ!”

theo quan sát của .” Đàm Trì Đường Cam Lan: “khả năng đây là xã hội đen cao đến 99%.”

“Khỉ thật! tin !” Từ nhà bếp gần cửa vọng tiếng quát giận dữ, tiếng d.a.o băm rầm rập vang trời, một luồng chất lỏng đỏ như m.á.u b.ắ.n , vương khắp nền nhà.

Hai lặng lẽ thu ánh mắt về.

“Chỉnh .” Đàm Trì đẩy kính, cổ họng khô khốc: “Khả năng là sát nhân hàng loạt lên tới 99,99%.”

“Chạy thoát thôi!”

“Chạy kiểu gì? Khu tập thể hẻo lánh, từ lúc đến đây gặp ai. Hơn nữa, bếp ở ngay cửa, ngoài nhất định ngang qua bếp.” Đàm Trì liếc vũng m.á.u ở cửa bếp, nuốt nửa câu .

“Không còn cách nào thì.” Đường Cam Lan liếc hàng bảo kiếm tường, động tác cắt ngang cổ: “Chúng tay ! Cũng tính là phòng vệ chính đáng chứ nhỉ!”

“Phòng vệ chính đáng điều kiện nghiêm ngặt. Nếu thực sự c.h.é.m cô , thì để cô c.h.é.m , lúc đó mới thể mở cơ chế phòng vệ để phản công. Sau khi phản công một nhát, còn cân nhắc xem phép c.h.é.m nhát thứ hai . Nếu chém, thể sẽ thành phòng vệ quá mức; nếu chém, cũng thể đối phương c.h.é.m c.h.ế.t.”

“…”

nghĩ, với thủ của cô gái , cho dù chúng cùng lao thì cũng đối thủ.” Đàm Trì kết luận: “Vậy nên, xác suất sống sót khi nhảy lầu sẽ cao hơn.”

Đường Cam Lan trố mắt: “Đây là tầng tám…”

“Này! Hai đừng mơ chạy nhé! Lão nương cho hai , hai thoát khỏi lòng bàn tay lão nương !” Một bàn tay bê bết m.á.u thò từ bếp, còn cầm theo một cục thịt rõ là của loài nào.

Đàm Trì Đường Cam Lan.

Đường Cam Lan: “Nhảy lầu!”

“Dùng rèm cửa dây an .” Đàm Trì đề xuất.

“Ý !” Đường Cam Lan giẫm lên lò sưởi trèo lên bậu cửa sổ, giật rèm, nhưng một góc thì tiếng khóa cửa lạch cạch.

Đàm Trì và Đường Cam Lan từ từ đầu , kinh hãi cửa.

Cửa chính từ từ mở , một đeo chéo balô to bước , vẻ mặt kinh ngạc: “Tiểu Đường, cô Đàm, hai đến ? Tiểu Đường, trèo cao thế?”

Cả hai c.h.ế.t trân, ba giây đồng thanh hét: “Anh Ngôn?! Thầy Ngôn?!”

“Hahaha, Cái gì mà đại tỷ xã hội đen. Tiểu Ninh, hai bạn của tưởng tượng phong phú ghê!” Cô gái xăm rồng đen đập bàn lớn, tiếng rung cả căn phòng.

Ngôn Bạc Ninh rót cố nén .

Đường Cam Lan đỏ bừng mặt, Đàm Trì vùi đầu ly, c.h.ế.t cũng mở miệng.

ảnh là nhận hai .” Cô gái nghiêng đầu hai , cực kỳ vui sướng: “Là Tiểu Ninh bảo bỗng nhiên liên lạc với hai , quán hai đặt ở gần đây, bảo tiện đường ghé qua xem. Hai cũng xui xẻo, mấy năm nay trong hẻm chẳng vụ cướp nào, hôm nay đúng lúc gặp hai ?”

Đàm Trì nghiến răng: “Chắc là ai đó đường mà xem lịch.”

Đường Cam Lan: “Ha ha.”

“Được , Tiểu Ninh tiếp khách cho tử tế, nấu cơm, cho hai bạn nhỏ bớt sợ.” Cô gái như một cơn gió biến mất bếp.

, Đàm Trì và Đường Cam Lan mới thở phào một .

“Uống nước, bình tĩnh .” Ngôn Bạc Ninh rót cho hai mỗi một cốc nước nóng.

“Anh Ngôn, là ai ? Hình như với , còn gọi là Tiểu Ninh một cách mật thế .” Đường Cam Lan bưng ly , trừng đôi mắt to Ngôn Bạc Ninh, giọng điệu ...

Đàm Trì cảm thấy chút mùi chua như sữa chua, khiến lòng cũng chua chua theo.

Ngôn Bạc Ninh phì : “Đừng hiểu lầm, đây là sư tỷ của , Tần Kiên.”

Đường Cam Lan: “Sư tỷ? mà trông tuổi của chị .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-53-muoi-lam-nam-tiep-theo.html.]

“Bối phận của Tần Môn chúng xếp theo thứ tự nhập môn. Sư tỷ tuy mới 24 tuổi, nhưng là nhập môn sớm nhất.”

Đàm Trì: “Tần Môn là gì ?”

“Là một môn phái võ thuật nhỏ ở Quảng Đông.”

“Ôi trời! Cao thủ võ lâm!” Đường Cam Lan hai mắt sáng rực: “Bảo thủ Ngôn giỏi như thế!”

chỉ là võ thuật bề ngoài thôi.” Ngôn Bạc Ninh : “Sư tỷ là một trong những chỉ đạo võ thuật hàng đầu trong nước, là công phu thật. Hôm nay hai thấy sư tỷ tay đấy, giỏi hơn nhiều ?”

“Nói thật thì, rõ.” Đường Cam Lan cau mày.

“Trong lòng , thầy Ngôn là lợi hại nhất.” Đàm Trì kiên định .

“Hả?” Ngôn Bạc Ninh khựng .

Đường Cam Lan đập bàn: “, Ngôn là trai một thế giới!”

“…” Đàm Trì lặng lẽ Đường Cam Lan, Đường Cam Lan ngẩng đầu nhướng mày.

Đàm Trì: “Thầy Ngôn tuyệt thế mỹ nhan.”

Đường Cam Lan: “Anh Ngôn là tiên giáng trần!”

“Thầy Ngôn là tuyệt sắc nhân gian!”

“Anh Ngôn là tài mạo song !”

Ngôn Bạc Ninh: “Ờ… cái đó… Tiểu Đường, cô Đàm.”

“Anh Ngôn, tránh , đây là trận quyết đấu giữa fan với !” Đường Cam Lan xắn tay áo.

“Thầy Ngôn, đây là chuyện liên quan đến tôn nghiêm của fan!” Đàm Trì đẩy gọng kính.

Hai chằm chằm, giọng càng lúc càng cao: “Anh Ngôn là kẹo mạch nha mùa đông!”

“Thầy Ngôn là kem mùa hè!”

“Anh Ngôn là kẹo hồ lô mùa thu!”

“Thầy Ngôn là vịt Kế Kinh!”

“Tiểu long bao Thượng Hải!”

“Cá chua ngọt Tây Hồ!”

“Cá quế hoa Tô Châu!”

“Nguyên con dê nướng Tây Bắc!”

“Lẩu Tứ Xuyên Cẩm Thành!”

“Lẩu Sơn Thành!”

Ngôn Bạc Ninh mà mặt đỏ bừng, như đống kim, cuối cùng chịu nổi bèn chạy thẳng bếp.

“Anh Ngôn là cơm trộn gạch cua!”

“Thầy Ngôn là giăm bông Tây Ban Nha!”

“Anh Ngôn là...”

“Đoàng!” Một tiếng động lớn vang lên từ trong bếp, Đàm Trì và Đường Cam Lan đồng loạt im bặt.

Chỉ thấy trong bếp phun một vệt nước đỏ, một cái đầu cá bay ngoài, rơi bịch xuống đất.

Đàm Trì, Đường Cam Lan: “…”

“Khụ, xin .” Ngôn Bạc Ninh cúi nhặt đầu cá, lách bếp.

“Tiểu Ninh, đao pháp của , để !” Giọng nữ sang sảng xen lẫn tiếng “bịch bịch” vang lên. Ngay đó, hai cái đùi gà và một cái đầu gà bay , “bốp bốp bốp” dính chặt tường, để ba dấu m.á.u đỏ lòm.

Đàm Trì và Đường Cam Lan liếc , rón rén bước đến gần cửa bếp, kỹ một cái, suýt nữa ngất xỉu.

Trên thớt, một con gà chặt nát bấy, m.á.u me lênh láng. Thau cá thì chặt vụn, lẫn cả những vảy cá lấp lánh. Dưới đất vứt ngổn ngang rau củ, bồn rửa chất đầy bát đĩa mấy ngày rửa. Trên tường là những mảng đỏ loang lổ, rõ là m.á.u gà m.á.u cá, biến cả căn bếp thành cảnh tượng như hiện trường vụ án mạng đẫm máu.

Ngôn Bạc Ninh giữa vũng máu, tay chân luống cuống, Tần Kiên vung dao, dùng phong thái của cao thủ võ lâm mà chặt sườn thớt, mỗi nhát đều như chẻ đôi cả thớt.

Đàm Trì: “…”

Răng Đường Cam Lan nghiến “rắc” một tiếng, lao thẳng bếp, với khí thế bá đạo tổng tài thể cưỡng , đá văng cả hai ngoài: “Hai , ngoài hết cho !”

---

Đường Cam Lan: Không thể nhịn nổi!

 

Loading...