Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 54: Được, được

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:12
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cậu nhóc mềm yếu ? Nấu ăn mà hơn mười năm công phu thì chẳng thể nào món hồn .” Tần Kiên sofa, vẻ mặt lo lắng chằm chằm về phía nhà bếp.

“Chắc .” Đàm Trì chậm rãi bóc hạt dẻ, xếp thành hình hoa hướng dương đĩa, đẩy tới mặt Ngôn Bạc Ninh: “Thầy Ngôn, mời dùng.”

Tư thế cung kính, vẻ mặt thành kính, chỉ thiếu mỗi cắm thêm ba nén hương đĩa nữa là đủ bộ.

“Phụtt. Con bé coi như tượng Phật mà thờ ?” Tần Kiên bật .

Ngôn Bạc Ninh dở dở : “Cô Đàm, cô mới là khách đấy.”

“Ừm.” Đàm Trì rót cho Ngôn Bạc Ninh một tách .

Tần Kiên: “Hahaha.”

“Để xem Tiểu Đường cần giúp gì …” Ngôn Bạc Ninh vội vàng bỏ chạy.

Đàm Trì cụp mắt, tách bàn, ánh sáng trong đôi mắt như vụt tắt.

Tần Kiên chống cằm, đầy hứng thú: “Bé con, em thích Tiểu Ninh ?”

“Vâng.” Đàm Trì cúi đầu uống nước.

“Muốn bạn gái của ư?”

Đàm Trì khựng , đặt ly xuống, nghiêm túc : “Xin đừng dùng thứ tình cảm hẹp hòi giữa nam và nữ để x.úc p.hạ.m sự kính trọng của dành cho thầy Ngôn.”

“Hả?”

“Thầy Ngôn với , chính là suối mát mùa thu, ánh trăng đêm hè, trăm hoa mùa xuân, mai nở mùa đông, là vịt Kế Kinh, lẩu Tứ Xuyên, sáng Hoa Thành, cua say Thượng Hải… là ánh sáng vũ trụ thể thế.”

Dưới ánh đèn, đôi mắt Đàm Trì đen láy, làn da trắng nhợt thoáng ửng hồng, trông như quả đào đỏ mọng.

“Trời ơi, đáng yêu quá!” Tần Kiên ôm chầm lấy Đàm Trì: “ ước gì cũng một sư đáng yêu thế ! Sao mấy thằng sư hôi rình trời!”

lớn tuổi hơn chị…” Đàm Trì siết chặt đến mức khó thở.

“Làm sư , đơn giản thôi, xăm con rồng là .”

“Xin… cho từ chối…”

“Cô Đàm!” Ngôn Bạc Ninh ló đầu từ bếp, giật hoảng hốt, vội lao tới kéo Đàm Trì khỏi “vòng tay sát thương” của Tần Kiên: “Cô chứ?”

“Như thoát c.h.ế.t.” Đàm Trì hoa mắt chóng mặt.

“Khụ, cô Đàm, ngoài mì gói , cô từng ăn cơm Tiểu Đường nấu ?” Ngôn Bạc Ninh vội hỏi.

Đàm Trì đẩy gọng kính: “Rồi.”

“Có… ăn ?”

“Ừm…” Đàm Trì liếc cả hai: “Khó mà diễn tả, kinh hồn bạt vía.”

Mặt Ngôn Bạc Ninh tái mét, cầm điện thoại: “Hay là gọi đồ ăn ngoài…”

“Đến đây!” Đường Cam Lan bưng một nồi đất lớn chạy : “Kiếm cái gì lót !”

“Ôi ơi!” Tần Kiên bật dậy sofa như gặp đại địch.

Ngôn Bạc Ninh lập tức lùi mấy bước, vẻ mặt đầy cảnh giác.

Đàm Trì bình tĩnh lấy vài cuốn tạp chí kê lên bàn, giúp Đường Cam Lan đặt nồi xuống.

Trong nồi là thứ nước súp sền sệt màu đen sôi ùng ục, nổi lềnh bềnh những khối đỏ, tím, xanh rõ là gì. Giữa nồi, một cái đầu cá khổng lồ há miệng như đang kêu oan, đôi mắt lấp lóe ánh sáng kỳ dị.

Đàm Trì: “Thầy Đường, giới thiệu món .”

Đường Cam Lan đắc ý: “Nồi hầm đầu cá bát tiên ngọc bích!”

Đàm Trì dịch: “Nồi hấm cá m.á.u đen g.i.ế.c .”

“Đừng đặt tên bậy bạ!” Đường Cam Lan xuống chia đũa: “Nào nào, Ngôn, sư tỷ Tần, ăn thử !”

Tần Kiên: “Ờ…”

Ngôn Bạc Ninh: “…”

Đàm Trì xuống gắp ngay, ăn ngon lành.

Ngôn Bạc Ninh và Tần Kiên choáng váng.

“Cô… cô Đàm?”

“Cô bé…”

Đàm Trì ngẩng đầu, răng dính đầy nước súp đen gương mặt trắng bệch, trông chẳng khác gì xác sống tận thế: “Khó tả lắm, là kinh hồn bạt vía! Nếm thử .”

Ngôn Bạc Ninh và Tần Kiên cùng rùng .

“Ngon tuyệt đối, ngon ngược chữ Đường!” Đường Cam Lan hăng hái giới thiệu.

Ngôn Bạc Ninh và Tần Kiên , cứng đờ xuống, thử gắp một cọng rau bỏ miệng.

Ngay giây , cả hai đồng loạt tròn mắt, sáng rực.

“Ôi trời, cái gì đây, ngon quá!” Tần Kiên bưng cơm ăn lia lịa.

Đũa Ngôn Bạc Ninh nhanh như gió, gần đuổi kịp Đàm Trì.

Đường Cam Lan vui vẻ ba ăn, chậm rãi ăn cơm chan súp.

“Tiểu Đường, ăn?” Tần Kiên hỏi.

Đàm Trì: “Cậu sợ mập.”

“Cậu gầy trơ xương còn gì.” Tần Kiên .

“Mọi ăn , đói.” Đường Cam Lan , bụng “ọt” một tiếng.

“Ăn ít thôi, .” Ngôn Bạc Ninh gắp rau cho .

“Cảm ơn Ngôn!” Đường Cam Lan vui vẻ ăn.

Đàm Trì khựng , lặng lẽ nâng bát Ngôn Bạc Ninh.

Ngôn Bạc Ninh ho khẽ, gắp thịt cho cô thì Đường Cam Lan nhanh tay chặn, cướp miếng thịt, nhai nhướng mày với Đàm Trì.

Đàm Trì nheo mắt, đèn trần phòng khách lập tức lóe sáng một cái.

“Hai …” Ngôn Bạc Ninh bất lực, gắp cho Đàm Trì miếng khoai tây.

Sắc mặt âm u lập tức bừng sáng.

Tần Kiên nhai cơm ba , càng càng thấy thú vị, bèn bật dậy chạy bếp, mang ba chai rượu trắng mini, đặt mặt Ngôn Bạc Ninh, Đường Cam Lan và : “Có bạn từ phương xa tới, uống một chén. Nào, cạn!”

“Sư tỷ, chị tửu lượng của em mà…” Ngôn Bạc Ninh bất lực.

uống rượu…” Đường Cam Lan liên tục xua tay.

“Cạn !” Tần Kiên ngửa cổ ừng ực hết chai, đặt cái “cạch” xuống bàn: “Có đàn ông ? Là đàn ông thì cạn!”

Đường Cam Lan run run, bật dậy: “Cạn!”

Cậu ngửa cổ tu nửa chai, xuống, ợ một cái, mặt ửng đỏ.

uống ít thôi.” Ngôn Bạc Ninh thở dài, mở nắp, nhấp một ngụm nhỏ, cẩn thận vặn , ngẩng đầu: “..."

Chưa kịp hết câu, mắt trợn trừng, đầu “cộp” xuống bàn, gục hẳn.

Đường Cam Lan: “Hahaha, Ngôn, tửu lượng của cũng tệ ghê, một chén là gục!”

Đàm Trì: “…”

“Tiểu Ninh?!” Tần Kiên lấy tay chọc má Ngôn Bạc Ninh.

Ngôn Bạc Ninh mặt đỏ lựng, ngủ mê man.

“Rồi, ngủ thôi!” Tần Kiên cúi xuống, vác Ngôn Bạc Ninh lên vai như vác bao gạo.

Đàm Trì và Đường Cam Lan kinh hãi, đồng loạt bật dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-54-duoc-duoc.html.]

“Đi thôi, ngủ nào!”

Tần Kiên vác Ngôn Bạc Ninh phòng ngủ, ném lên giường, cởi áo cởi tất, đắp chăn cẩn thận. Quay liếc mắt hai đang ở cửa: “Hai đứa gì mà trông như sắp g.i.ế.c thế hả?”

Đường Cam Lan lén ném cái xẻng nấu ăn trong tay: “ còn tưởng sư tỷ Tần định cho đại vương uống rượu b.ắ.n cung…”

Đàm Trì: “Là uống rượu xong nổi thú tính, cưỡng ép b.ắ.n cung…”

“Nghĩ gì thế!” Tần Kiên kéo cả hai về bàn ăn: “Thấy Tiểu Ninh mệt nên bảo ngủ sớm thôi.”

Đàm Trì: “Ồ.”

Đường Cam Lan: “Hết hồn… còn nghĩ nhỡ sư tỷ định gì thật thì cũng đ.á.n.h chị…”

“Nếu thật sự gì, đối tượng cũng là Tiểu Trì Trì chứ mấy đứa !” Tần Kiên .

“Ể?!”

“Ôm em gái mềm mại dễ chịu hơn mấy tên đàn ông thúi các nhiều.” Tần Kiên véo má Đàm Trì.

Đàm Trì đặt đũa xuống: “Không còn sớm nữa, chúng nên về thôi.”

đúng, về nhà!” Đường Cam Lan lập tức dậy.

“Được, lái xe đưa hai .” Tần Kiên cũng lên.

Đàm Trì: “Uống rượu lái xe trừ mười hai điểm, giam bảy ngày, nếu gây t.a.i n.ạ.n nghiêm trọng còn truy cứu.”

nãy giờ chỉ uống nước.” Tần Kiên lắc đầu : “Chứ hai , một là em gái mềm mại, một là mềm nhũn, nhỡ gặp cướp thì ăn với Tiểu Ninh.”

Đường Cam Lan: “…”

Đàm Trì: “…”

“Đi thôi!” Tần Kiên chộp chìa khóa ở cửa, hùng hổ bước ngoài.

Đàm Trì theo phía , lẩm bẩm: “Trị an ở Kế Kinh vẫn còn nhiều việc lắm.”

Đường Cam Lan cúi đầu: “ mềm nhũn chỗ nào chứ, rõ ràng là đàn ông uy vũ hùng tráng…”

Chiếc Hummer đỏ rực xé tan màn đêm, hóa thành một vệt sáng rực rỡ giữa phố phường hoa lệ.

“Đây là xe của Ngôn ?” Đường Cam Lan trong xe sờ chỗ chạm chỗ , ngớt khen: “Đẹp thật.”

“Tiểu Ninh chẳng thú vui gì, chỉ mê xe. Mấy năm nay kiếm bao nhiêu tiền đều dồn đây, tiết kiệm từng đồng, để gì.” Tài xế Tần Kiên bất lực .

Đường Cam Lan gật đầu, sờ quanh ghế da thẳng: “Anh Ngôn khó ngủ ?”

Ngón tay lướt điện thoại của Đàm Trì khựng , cô nghiêng đầu Đường Cam Lan một cái.

Có lẽ vì trời tối, đôi mắt sâu và đen hơn bình thường, mang theo chút khác lạ.

Tần Kiên: “Sao hỏi ?”

“Chị lừa Ngôn uống rượu là để ngủ sớm đúng ?”

Tần Kiên Đường Cam Lan qua gương chiếu hậu, : “Mắt tinh đấy.”

“Chai rượu đó pha nước từ lâu…” Đường Cam Lan lầm bầm.

“Tiểu Ninh từ nhỏ suy nghĩ nhiều, ban đêm miên man. Thêm công việc giờ giấc chẳng định, nên chứng mất ngủ ngày càng nặng. Cậu trở giới giải trí năm năm, hai là bạn duy nhất đưa về nhà. Sau mong hai quan tâm Tiểu Ninh nhiều hơn.”

Giọng Tần Kiên già dặn như một bà lo lắng lắm chuyện. Lạ ở chỗ, câu đó từ miệng cô gái hai mươi bốn tuổi chẳng hề gượng gạo.

Yết hầu Đường Cam Lan khẽ động, hình như hỏi gì, nhưng cuối cùng thôi, chỉ cụp mắt : “Được.”

“À, hai quen Tiểu Ninh thế nào?” Tần Kiên hỏi.

Mắt Đường Cam Lan sáng lên: “Quen ở đoàn phim, Ngôn diễn ngầu, thủ cực !”

Tần Kiên khẽ : “Thế còn Tiểu Trì Trì?”

“Lần đầu gặp thầy Ngôn là mười lăm năm .” Đàm Trì .

Đường Cam Lan lập tức sang, chớp mắt.

“Mười lăm năm .” Giọng Tần Kiên trầm xuống: “Lâu thật đấy.”

Đàm Trì gật đầu: “Ừ, lâu .”

Tần Kiên khẽ thở dài, đ.á.n.h lái tấp xe lề: “Tới .”

“Cảm ơn sư tỷ Tần.” Đường Cam Lan và Đàm Trì xuống xe.

“Tiểu Trì Trì.” Tần Kiên thò đầu cửa sổ, sảng khoái: “Thích một mười lăm năm là chuyện hiếm, cũng tiếp tục thích nhé.”

“Dĩ nhiên .” Đàm Trì gật đầu chắc nịch.

“Này!” Đường Cam Lan khó chịu.

“Tiểu Đường Đường cũng cố gắng nhé, vẫn còn nhiều mười lăm năm nữa mà.” Tần Kiên nhướng mày trêu.

“Cô nhóc, lớn hơn cô, gọi ! Với là đàn ông uy vũ hùng tráng, Tiểu Đường Đường!”

“Ừ, Tiểu Đường Đường.” Tần Kiên phất tay: “Bye~”

Chiếc xe đỏ hòa dòng xe cộ sáng rực, lao vút màn đêm.

Đường Cam Lan day day huyệt thái dương, bước cổng khu.

Gió đêm thổi qua, rượu ngoài da tản , nhưng rượu trong đậm hơn. Anh thấy bước chân loạng choạng, cố men theo bóng đèn đường mà thẳng.

Bóng dáng Đàm Trì phía hòa màn đêm, mờ ảo như mang một màu sắc khó đoán.

Anh mãi, cảm giác nếu gì, cô sẽ bỏ xa dần.

Thế là mở miệng: “Đàm Trì, cô quen Ngôn mười lăm năm, nhưng lúc ở đoàn phim, hình như mới gặp cô đầu?”

“Thầy Ngôn quen , thấy thầy tivi.”

“Hả?”

“Mười lăm năm , đó là một bộ phim điện ảnh cũ, thầy Ngôn là nam chính.”

“Phim gì? Tên gì?”

Đàm Trì dừng bước, đầu: “Sao hỏi cái ?”

Đường Cam Lan gãi tai: “ chỉ tò mò thôi, chẳng mù mặt ? Sao mười lăm năm vẫn nhận Ngôn?”

“Thầy Ngôn là ngoại lệ.” Đàm Trì đầu tiếp tục : “Ngoài cha , duy nhất.”

Lúc câu , giọng cô nhẹ, mềm. , Đường Cam Lan thấy câu như một chiếc gai xương rồng, đ.â.m chỗ mềm trong tim, tê tê nhói nhói.

“Vậy… cô sẽ nhớ khuôn mặt Ngôn bao lâu? Mười năm, mười lăm năm nữa, hai mươi năm?”

Đàm Trì dừng chân.

ngẩng đầu lên bầu trời.

Cuối hạ, ánh gần như biến mất màn sương mù, chỉ còn ánh đèn phản chiếu mây tạo thành từng mảng sáng loang lổ.

Gió thổi, lá thường xuân tường xào xạc. Mái tóc mái của cô hất lên một lọn, đung đưa theo gió. Trong khí, mùi kem lạnh ngọt ngào lan tỏa.

Bất chợt, Đàm Trì .

: “Như cũng .”

Giọng khẽ khàng như chiếc đuôi mèo, nhẹ nhàng, lặng lẽ quét qua tim Đường Cam Lan.

Anh lập tức thấy sống lưng tê rần, căng chặt.

Sao tự nhiên thấy cô Đàm… chút đáng yêu thế ?!

Đường Cam Lan bấu mạnh .

Quả nhiên là say !

 

Loading...