Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 55: Ánh bình minh

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:13
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không tự lúc nào, tháng Mười tới.

Dải cây xanh ven đường bắt đầu ngả vàng, nhưng thời tiết vẫn oi bức đến mức khiến phát điên.

Giao thông ở Kế Kinh vốn tắc nghẽn, đến kỳ nghỉ Quốc khánh càng thêm trầm trọng. Giờ cao điểm sáng tối mất hết ý nghĩa, chỉ còn một mùa du lịch cao điểm kéo dài cả ngày.

Là một nghề tự do, Đàm Trì điều, chọn cách ở lì trong nhà suốt bảy ngày, mỗi ngày đều tivi xem tin tức, cảnh đông như kiến ở khắp các điểm du lịch lớn.

một vị hàng xóm nào đó chẳng may mắn như . Trong những ngày cả nước mừng lễ, vẫn lôi ngoài chạy show, phỏng vấn, ghi hình tạp kỹ kín lịch, bận đến tối mắt tối mũi, mệt chẳng khác gì trâu ngựa, đến sức đăng bài lên mạng xã hội cũng còn.

Nguyên nhân bận rộn tất nhiên chỉ một: Tình duyên ngàn năm phát sóng quá nửa, Nam Thập nổi như cồn mạng, Đường Cam Lan chuẩn hot thật .

[Liên Bồng Miêu]: Trì Trì, thấy ? Video tớ đăng lên D Station, hơn 2.000 bình luận bay đầy màn hình, 40.000 lượt xem, 10.000 lượt lưu, lợi hại ?!

[Liên Bồng Miêu]: Giờ trang chủ của tớ gần như Nam Thập chiếm sóng hết !

[Liên Bồng Miêu]: Weibo của Bắp cải vượt 800.000 fan !

[Liên Bồng Miêu]: Má ơi, Bảo Hòa Đại Hoàn Tử, nữ sinh của tớ video về Nam Thập!

[Liên Bồng Miêu]: Nam Thập hot ! Bắp cải nhà tớ cũng hot ! Ha ha ha ha!

[Liên Bồng Miêu]: @Kim Hoa Hỏa Thoái, thấy tin nhắn của tớ hả?

[Liên Bồng Miêu]: @Kim Hoa Hỏa Thoái, gọi hồn Trì Trì, Trì Trì còn sống ?

Đàm Trì liếc qua loạt tin nhắn spam của con mèo nào đó, ngắn gọn đáp :

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Đang giai đoạn nước rút nộp bản thảo, sống bằng c.h.ế.t.

[Liên Bồng Miêu]: ...

[Liên Bồng Miêu]: Bảo trọng nhé!

Đàm Trì thở dài, mắt về tấm sơ đồ quan hệ nhân vật khổng lồ bàn.

“Nam một, Thái tử, với nữ chính là kiểu cường - cường, nam hai, mưu sĩ, với nữ chính là kiểu nam sủng nữ đường, nam chính ba, hiệp khách, với nữ chính là kiểu cún con ngoan ngoãn và chị gái mạnh mẽ…” Tiểu Tào dùng bút màu đ.á.n.h dấu bản đồ: “Vậy kết cục nữ chính rốt cuộc sẽ ở bên ai?”

“Nghe tin hành lang thì Tập đoàn Truyền thông Đằng Các định áp dụng mô hình ‘ ’ của nước ngoài. Kết cục, đừng chúng , e là đến đạo diễn cũng .” Trần Côn Minh đáp.

“Có thể cuối cùng là ba thế lực lưng ba nam chính đấu đá , hoặc cũng loại trừ khả năng nhà đầu tư đột ngột đổi nam chính.” Chị Hoa suy đoán.

vẫn thấy mối quan hệ nhân vật và mô-típ quá cũ kỹ.” Đàm Trì cau mày.

Chị Hoa: “Mô-típ cũ an hơn. Chúng thể dựa nền cũ để điểm mới, khai thác chi tiết, tăng điểm nhấn.”

Đàm Trì gật đầu, : “ vẫn cảm giác tính cách nữ chính vững.”

Tiểu Tào: “ , hảo quá, Mary Sue quá, dạng khán giả nhiều cũng chán.”

Trần Côn Minh: “ tin, trong đề cương mà Đằng Các giao cho bên A, thứ duy nhất bên A hài lòng chính là thiết lập nữ chính Mary Sue .”

Ba đồng loạt thở dài.

“Bao nhiêu năm , gu thẩm mỹ của bên A chẳng tiến bộ chút nào ?” Tiểu Tào gào lên.

“Không họ tiến bộ, mà là hai năm gần đây, các phim hot gần như đều thuộc kiểu . Nhà đầu tư đương nhiên sẽ chọn thiết lập an nhất.” Chị Hoa .

Đàm Trì: “ năm ngoái đến năm phim nữ chính vẫn flop thảm.”

Trần Côn Minh: “Họ sẽ nghĩ năm phim đó flop là vì diễn viên đủ nổi, lưu lượng cao, đầu tư lớn, chứ bao giờ cho rằng do đề tài.”

Tiểu Tào: “Rốt cuộc là nhà đầu tư kịch bản biên kịch câu chuyện trời…”

Bốn đồng loạt thở dài.

“Nghĩ đến thù lao! Nghĩ đến tiền! Các đồng chí, gắng lên!” Chị Hoa vỗ tay cổ vũ: “Đã sửa thiết lập nữ chính Mary Sue thì phần tiểu sử nhân vật cho thật sống động.”

Trần Côn Minh: “Giờ cũng chỉ thể thế thôi. Đàm Trì, bản thiết lập nhân vật ?”

“Đây.” Đàm Trì rút một xấp giấy khổ lớn: “Nhân vật chính đều điền thông tin, nhưng cần thiện thêm.”

“Bắt đầu từ nữ chính nhé.” Chị Hoa chọn tờ của nữ chính, duyệt từ mục đầu tiên: “Thông tin cơ bản: Tên, Vệ Như Phàm, tuổi, chiều cao, cân nặng, ngày sinh, , mấy cái vấn đề.”

“Thẻ tag nhân vật tám mục…” Tiểu Tào đối chiếu từng chữ: “Ổn!”

“Tính cách cốt lõi, ESTJ, quan điểm và chuẩn mực đạo đức, cần bổ sung.” Đàm Trì dùng bút đỏ đ.á.n.h dấu: “Tính cách đủ, phần thuộc tính sinh lý, nhất là ngoại hình sơ qua, chắc sẽ bỏ.”

Chị Hoa: “Phần thuộc tính sinh lý tạm , thấy cần thiện mục bối cảnh gia đình và mục ‘ngón tay vàng’, khả năng dự đoán tương lai theo mảnh vụn cần giải thích kỹ hơn.”

“Dòng sự kiện quan trọng trong đời, phần khi nữ chính nhập cung vẫn xác định.” Trần Côn Minh nhíu mày.

“Cứ để trống.” Chị Hoa xoay bút: “Giờ chốt giọng nhân vật .”

“Giọng nhân vật chẳng là giọng diễn viên ?” Tiểu Tào hỏi.

“Cái bản kỹ ?” Trần Côn Minh gõ đầu Tiểu Tào: “Giọng nhân vật giọng !”

Tiểu Tào ôm đầu: “Không giọng thì là gì?”

Đàm Trì: “Là cảm giác khi nhân vật chuyện, cụ thể là phong cách lời thoại, thói quen dùng từ, cách ngắt câu, câu cửa miệng… Trạng thái lý tưởng là, dù ghi tên , chỉ cần chữ là trong đầu thể giọng của nhân vật đó.”

Chị Hoa: “Kịch bản chủ yếu dựa lời thoại. Nếu mục thì nhân vật sẽ sụp.”

“Hiểu !” Tiểu Tào ghi chú.

từng thử phần giọng nhân vật, nhưng nhân vật bình thường quá, giọng.” Đàm Trì nhíu mày.

Trần Côn Minh giơ tay: “ cũng .”

“Nếu thì thử độc thoại nhân vật .” Chị Hoa .

“Để Tiểu Tào thử. Cậu mới nghề, ít ảnh hưởng bởi các trường hợp .” Đàm Trì đề nghị.

“Hả? Độc thoại nhân vật là gì?” Tiểu Tào ngơ ngác.

“Cứ tưởng tượng một tình huống, để nhân vật bước đó, xem họ sẽ gì, gì, tương tác với ai, ăn uống thế nào… hết những gì ‘thấy’ trong đầu . Viết liên tục cho đến khi nhân vật sống dậy trong đầu , hành động, lời đều định hình rõ ràng, đó là độc thoại nhân vật.” Trần Côn Minh giải thích: “Tiểu thuyết gia dùng cách để dựng nhân vật.”

“Có ?” Tiểu Tào nghi ngờ.

“Bảo thì cứ ! Viết độc thoại cho nữ chính! Không thì nhịn đói!” Trần Côn Minh vung tay.

“Viết bao nhiêu chữ?”

“Khi nào nhân vật sống dậy thì dừng.”

“Ể?!”

“Mau !”

“Hu hu…”

Tiểu Tào mặt mày khổ sở, ôm máy tính bắt đầu gõ chữ.

“Giờ tới nam một, Thái tử, bắt đầu từ thông tin cơ bản.” Chị Hoa thở dài một .

Đàm Trì rút tờ thứ hai: “Tên: Liệt Ngọc, cao 1m88, nặng…”

Tiếng bàn phím lách cách xen lẫn tiếng bàn luận của nhóm biên kịch, lấp đầy căn phòng. Ngoài cửa sổ, ánh nắng dần khuất núi, nhường chỗ cho màn đêm.

Những bản phác họa nhân vật lặp lặp , những bản thảo lớn nhỏ sửa tới sửa lui, sơ đồ quan hệ chằng chịt như mạng nhện, bản đồ tư duy rực rỡ màu sắc, dòng thời gian dài như chân rết… Tất cả, ngòi bút của những con gọi là biên kịch, hình thành từng chút một, đan dệt từng tấc một, tích tụ từng giọt một, để tạo nên những nhân vật sống động, những cảnh tượng đặc sắc, cuối cùng kết tinh thành một câu chuyện mới mẻ, hiện mắt .

Có thể thú vị, thể nhàm chán, thể khen, thể chê, kết quả, ai . Chỉ khi kịch bản hóa thành hình ảnh và phát màn hình, khán giả mới dùng mắt và tim để phán xét.

Mặt trời mọc lặn, mây tụ tan.

Sao trời sáng mờ, gió nổi dừng.

Dải cây xanh ven đường nhuốm vàng, cái oi bức kiểu “xông ” dần tan biến, gió thu từ Nội Mông rít qua. Cuối tháng Mười, cả Kế Kinh bước mùa thu thu hoạch.

Đề cương kịch bản đấu thầu của nhóm bốn biên kịch cuối cùng cũng thành, mang theo khát vọng vô bờ với tiền thù lao, bay thẳng từ hòm thư đến phòng biên kịch của Đằng Các.

Chị Hoa về nhà tiếp tục chiến đấu với bài tập mẫu giáo của con lớn và bỉm tã của con út. Trần Côn Minh lập tức chạy về “báo bình an” với . Tiểu Tào cuối cùng cũng gọi cho bạn gái, chuẩn xin và dọn sạch giỏ hàng để cứu vãn mối tình bên bờ sụp đổ.

Tiễn về, Đàm Trì gục xuống ngủ liền mười tiếng mới hồi sức, tắm rửa xong, gọi đồ ăn ngoài, cuộn sofa xem tivi lướt Weibo.

Trang chủ vài tài khoản quảng bá vẫn cần mẫn PR phim mới. Tình duyên ngàn năm gần hết, công tác marketing cơ bản kết thúc, thỉnh thoảng mới vài clip nhỏ, phần bình luận đều là fan Mạnh Tinh Vũ chiếm sóng.

Xem vài vòng thấy chán, Đàm Trì chuyển sang D trạm.

Tiếng nhạc vang lên, như thể bước một thế giới khác.

Các đoạn cắt cảnh võ thuật của Nam Thập, tổng hợp phỏng vấn của Đường Cam Lan, clip Nam Thập mê trai thuần túy l.i.ế.m màn hình, clip couple Nam Thập - Nam Cung Chấn, clip ngọt ngào của Nam Thập và Chu Ngữ Nhi… gần như chiếm trọn trang chủ D trạm.

Nhất là clip cắt cảnh võ thuật riêng của Nam Thập, lượt xem, lượt lưu trữ và bình luận đều cực kỳ kinh .

Trong phần bình luận, vô fan điên cuồng gào thét, hết lòng quảng bá cho “Bắp cải” , cổ vũ nịnh bợ hết lời. Thậm chí còn cả link tuyển thành viên cho fanclub chính thức.

Nhìn Đường Cam Lan trong video phủ kín các lớp filter và bình luận, Đàm Trì mới nhận lâu gặp thật ngoài đời.

Và cũng lâu, lâu… ăn “món ăn địa ngục” của .

Trong buổi phỏng vấn, vẫn thỉnh thoảng dùng sai thành ngữ khiến phóng viên bật , đôi khi hé nụ cùng nét trầm tĩnh đủ khiến vô fan say mê l.i.ế.m màn hình.

Đàm Trì bỗng ảo giác liệu thật sự quen ?

Có lẽ, chẳng bao lâu nữa, sẽ trở thành “vầng sáng vũ trụ” của hàng triệu , hàng chục triệu fan vây quanh, từng cử chỉ lời đều ống kính phóng đại đến vô hạn.

Có lẽ, thỉnh thoảng ở phim trường gặp , sẽ vệ sĩ và fan bao vây, còn vẫn là cô biên kịch nhỏ bé vô hình, ánh mắt chạm vội vàng rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-55-anh-binh-minh.html.]

Có lẽ, một ngày nào đó, sẽ thấy tin đồn tình ái của mạng, thấy vô fan vì mà cãi , phản bác antifan.

Có lẽ, một ngày nào đó, sẽ thấy tin kết hôn, thấy fan ôm lóc t.h.ả.m thiết.

Có lẽ, đến khi đó, xóa hết ảnh của trong điện thoại, quên mất gương mặt .

Có lẽ… lẽ.

Khi Đàm Trì tỉnh thì trời xế chiều.

Ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ trải rộng tầng tầng lớp lớp, nhuộm những tòa cao ốc xa xa thành sắc màu lộng lẫy, man mác buồn.

Đàm Trì thấy đói.

Cô cầm điện thoại định đặt đồ ăn thì mới phát hiện vì xem video liên tục mà máy cạn pin, tắt nguồn từ lâu.

Cắm sạc cho điện thoại xong, cô khoác áo, lững thững bếp. Trong tủ lạnh chỉ còn vài quả trứng đáng thương và hai chai sữa chua… còn quá hạn.

Thùng rác trong bếp bốc mùi kỳ quái, khiến Đàm Trì choáng váng hoa mắt.

Cô thở dài, dọn rác, mặc áo khoác, giày thể thao, cầm chìa khóa và xách túi rác ngoài.

“Cô Đàm?”

Giọng nam trẻ con quen thuộc vang lên, Đàm Trì ngẩng đầu.

Đường Cam Lan đang thang máy, mặc đồ thể thao và giày vải, vẻ mặt bất ngờ.

“À… lâu gặp.” Đàm Trì gật đầu.

Đường Cam Lan sững , mỉm : “Ừ, lâu gặp. Để cầm giúp cô nhé?”

“Không cần.” Đàm Trì xách túi rác bước tới cửa thang máy.

Anh ấn nút, cửa mở, cả hai cùng bước .

“Dạo cô bận gì?”

“Vừa xong đề cương, đang nghỉ ngơi. Còn thầy Đường? Hôm nay ngoài ?”

“Ừ. Đi tạo hình, tối tám giờ dự tiệc cuối năm của Tập đoàn Truyền thông Húc Quang.”

“Ồ.”

Cửa thang máy mở, Đàm Trì cửa tòa nhà, ném túi rác thùng vẫy tay: “Tạm biệt.”

“… Tạm biệt.” Đường Cam Lan vẫn nguyên, ánh mắt dõi theo cô, trong đồng tử lóe lên ánh sáng lung linh.

Đàm Trì: “… Gì ?”

“Cô…” Đường Cam Lan anhg giọng: “Dạo ăn uống ?”

“Hử?”

“Hình như cô gầy .”

“…”

Đàm Trì thở dài: “Anh lo cho bản thì hơn. Nhìn bây giờ gầy đến mức chỉ còn ba sợi gân cột cái đầu, lên hình chắc dọa c.h.ế.t .”

Anh chớp mắt một cái, chớp mắt nữa, nghiêng đầu, .

Ánh hoàng hôn rực rỡ rắc lên mái tóc , theo gió khẽ lay động, trông mềm mại như lông tơ.

“Được.” : “ nhất định sẽ ăn uống đàng hoàng.”

Khoảnh khắc đó, Đàm Trì suýt bật thốt “ ăn món hầm đầu cá”

cuối cùng vẫn .

Về đến nhà, cô sang phòng ngủ liếc điện thoại, vẫn đang sạc, đành phòng khách bật TV, tùy ý chuyển kênh.

Một bản tin xã hội thu hút sự chú ý của cô.

Tiêu đề là “Lưới pháp luật lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt”, chữ “Lưới” còn tô đỏ, in đậm.

Người dẫn chương trình đang thao thao kể câu chuyện.

“Gần đây, cảnh sát triệt phá một vụ lừa đảo xuyên quốc gia. Nhóm tội phạm là một băng lừa đảo viễn thông, từng Interpol truy nã, đó chạy sang nội địa. Không ngờ, lộ tung tích vì một clip ‘sàm sỡ tàu điện ngầm’.”

Màn hình phát video, kèm giọng thuyết minh.

“Đây là sự việc xảy giữa tháng Chín tuyến 10 tàu điện ngầm Kế Kinh. Một đàn ông ngoài 50 nghi sàm sỡ một nam thanh niên, hành khách quây đ.á.n.h đến bỏ chạy. Toàn bộ sự việc và đăng lên mạng, thu hút lượng xem cao.”

“Xin mời xem ở đây.” Hình ảnh dừng , phóng to, MC khoanh đỏ một đàn ông áo đen: “Người chính là đầu sỏ của băng lừa đảo, biệt danh Bưu ca. Hôm đó y tàu điện về chỗ ở tạm, ngờ gặp vụ sàm sỡ , dân mạng clip đăng mạng, từ đó lộ hành tung. Quả là ‘lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt’.”

“Còn kẻ sàm sỡ cũng bắt, hiện đang thẩm vấn. Được , y là kẻ tái phạm.”

Đàm Trì khựng động tác nhai khoai tây chiên.

Video màn hình tuy mờ, nhưng nam thanh niên sàm sỡ và cô gái nhỏ bên cạnh đều mờ mặt. Thế nhưng… bộ quần áo đó, chiếc mũ quen thuộc đó, và cả ngày tháng rõ ràng chính là và Đường Cam Lan.

“Đỉnh thật.” Đàm Trì lao về phòng ngủ, bật điện thoại, xông thẳng nhóm chat Ngũ Nhân Nguyệt Bính.

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Các tuyệt đối đoán tớ xem tin gì , tớ...

“♪ Hấp dê non~ mài d.a.o thái rau~ ♪”

Tiếng nhạc chuông vang lên đột ngột, suýt cô ném điện thoại.

Màn hình hiện cuộc gọi từ Liên Bồng Miêu.

Hả?

Cô trượt màn hình : “Alo?”

“Đàm Trì! Cuối cùng cũng máy! Cậu của Đường Cam Lan ?”

“Có, ?”

“Cái đó! Trời ơi! Chính là Truyền Thông Húc Quang mà đây bảo điều tra, ôi ơi, vấn đề to lắm! Mau lên máy tính, gửi tài liệu qua QQ cho !”

“… Được.”

Vẫn còn mơ hồ, cô bước ban công mở máy tính bàn, đăng nhập QQ.

Một file nén lập tức bật lên.

Cô lưu , mở , xem từng mục một, sắc mặt dần đổi.

---

“Tiểu Đường, bên !”

Trong phòng việc của bộ phận tạo hình cấp ba, Phó giám đốc kinh doanh kiêm quản lý cấp cao của Tập đoàn Truyền thông Húc Quang, Sử Nguyên Đức, nở nụ hòa nhã, vẫy tay gọi thanh niên bước cửa.

“Anh Đức.” Đường Cam Lan nhanh chân tới, bắt tay và cúi chào.

“Chuẩn thật nhé, tối nay là buổi giới thiệu thường niên của công ty, Phó tổng giám đốc Tiền và các lãnh đạo cấp cao đều sẽ mặt, còn mời thêm nhiều nhân vật tầm cỡ trong giới kinh doanh. Đây là cơ hội hiếm để mở rộng quan hệ.” Sử Nguyên Đức vỗ vai .

“Vâng, Anh Đức.” Đường Cam Lan nghiêm túc gật đầu.

“Dạo lên lắm, chỉ cần cố thêm chút nữa là thể tiến lên một tầm cao mới. Lát nữa sẽ giới thiệu vài bạn trong giới doanh nhân, họ đều nắm trong tay ít tài nguyên phim ảnh, là bạn cũ của Húc Quang.”

“Được ạ, Đức!”

“Giám đốc tạo hình!” Sử Nguyên Đức búng tay một cái.

Một đàn ông gầy gò, để ria nhỏ, mặc quần bó, dáng mềm mại như liễu trong gió bước : “Anh Đức, dặn gì ?”

“Đường Cam Lan là tân binh công ty tập trung lăng-xê, cho thật chỉn chu nhé!” Sử Nguyên Đức đẩy Đường Cam Lan về phía .

“Chào Giám đốc Hứa.” Đường Cam Lan cúi chào.

“Yên tâm, nền tảng thế , tay chắc chắn sẽ bảnh trai UP UP!” Giám đốc tạo hình .

“Vậy… Anh Đức, em nhé.”

“Đưa điện thoại cho , trong tiệc mang theo. Lát nữa đưa cho Tiểu Chu.”

“Vâng.” Đường Cam Lan đưa điện thoại cho Sử Nguyên Đức, theo Giám đốc tạo hình nhanh chóng phòng đồ.

“Tiểu Chu.” Sử Nguyên Đức gọi.

“Có đây, Đức!” Tiểu Chu chạy tới.

Sử Nguyên Đức tắt nguồn điện thoại của Đường Cam Lan, ném cho Tiểu Chu: “Hôm nay về nghỉ , tối dẫn Tiểu Đường.”

“Vâng, cảm ơn Đức, Đức vất vả .” Tiểu Chu cầm điện thoại, vui vẻ chạy .

Sử Nguyên Đức nhướng mày, ở khu chờ, mở một quyển tạp chí.

Điện thoại trong tay khẽ rung, hiện lên một khung tin nhắn:

[Tối nay, ai?]

Anh nhướng mày, gõ ba chữ:

[Đường Cam Lan.]

 

Loading...