Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 57: Tôi không thể về nhà nữa.

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:15
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Cam Lan bước trong hành lang khách sạn, phía Sử Nguyên Đức và Lôi Long Dương đang trò chuyện nhỏ, thi thoảng vang lên hai tiếng khúc khích, rõ ràng là đang bàn chuyện vui vẻ.

Đây là một khách sạn năm , trang trí sang trọng, ánh sáng ấm áp mờ ảo, giấy dán tường bằng da khắc họa hoa tử đằng, leo dọc tường đến tận cuối hành lang.

Đường Cam Lan cảm thấy chút thực, như tấm t.h.ả.m chân, mềm mại đến mức khó tin, bước lên như đang mây.

Càng sâu bên trong, tim càng đập nhanh, dường như khách sạn tỏa một mùi nước hoa đặc biệt, nồng nhưng kẹt trong mũi, siết chặt thở.

“Đến , chính là phòng .” Lôi Long Dương dừng cửa 3057, nhấn chuông.

Một trai gương mặt khá sắc sảo mở cửa: “Giám đốc Lôi, mời .”

Đây là một căn hộ tổng thống, ba trăm mét vuông, gồm ba phòng bên trong, sáu cửa sổ kính hai cánh hướng bầu trời u tối, sức gió ép khiến cửa kêu “cạch cạch”. Ở giữa phòng khách là bộ sofa da trâu màu đỏ rực, trải t.h.ả.m len dày, quầy bar bày vài chai rượu đỏ giá trị, bàn bừa bộn kịch bản.

“Đạo diễn Hứa gọi trang phục gặp chút vấn đề, đang bàn phương án với giám đốc trang phục, bản nháp thứ hai của kịch bản ở đây, xem .” Chàng trai đưa kịch bản.

“Khoảng bao lâu thì về?” Lôi Long Dương xuống hỏi.

“Một tiếng nữa, đạo diễn Hứa nhất định đợi về.”

“Ừ, đợi đạo diễn Hứa về thì thông báo cho .”

“Vậy Giám đốc Lôi bận , .”

“Xem , Tiểu Đường.” Lôi Long Dương đưa kịch bản.

Đường Cam Lan qua bìa, lập tức sững sờ.

'Phim: Cảnh Hẻm'

Đạo diễn: Hứa Huy

“Hứa Huy, là đạo diễn Hứa Huy đề cử LHP Cannes năm ngoái ?!” Đường Cam Lan ngạc nhiên vui hỏi.

“Giữ bí mật nhé.” Lôi Long Dương giơ tay hiệu.

Đường Cam Lan háo hức mở kịch bản, ngay lập tức cuốn .

Sử Nguyên Đức liếc Lôi Long Dương, nhướng mày.

Lôi Long Dương : “Cậu bé tệ, chăm chú.”

“Giám đốc Lôi hài lòng là .”

“Hài lòng , qua thử vai mới .”

“Đương nhiên .”

Sử Nguyên Đức lật kịch bản một cách thoải mái, đột nhiên điện thoại reo, vài câu, nhíu mày: “Chuyện cũng để giải quyết ? Các việc kiểu gì thế?!”

Tiếng ồn từ điện thoại truyền lộn xộn.

, về ngay!” Sử Nguyên Đức tức giận cúp máy, mỉm với Lôi Long Dương: “Xin Giám đốc Lôi, hội trường chút chuyện, về xử lý, để Tiểu Đường xem kịch bản , các ông trò chuyện , tiện đợi đạo diễn.”

“Được thôi.” Lôi Long Dương gật đầu.

Sử Nguyên Đức vỗ vai Đường Cam Lan: “Tiểu Đường.”

“Hả?” Đường Cam Lan giật ngẩng đầu.

chút việc về hội trường, xem kịch bản ở đây , lát nữa trao đổi với đạo diễn.”

cùng về nhé?” Đường Cam Lan vội lên.

“Cậu ngốc ?!” Sử Nguyên Đức hạ giọng, nhấn mạnh: “Ở trò chuyện với Giám đốc Lôi cho kỹ, Tập đoàn Thắng Phong là nhà đầu tư lớn nhất, vai cuối cùng thuộc về ai, do Giám đốc Lôi quyết định. Hiểu ?”

..." Đường Cam Lan cau mày.

“Một tiếng nữa đạo diễn Hứa về, qua thử vai mới tham gia phim , qua thì gì cũng vô dụng.” Lôi Long Dương : “Tiểu Sử, đừng bôi bác nhé.”

“Hahaha, Giám đốc Lôi đùa !” Sử Nguyên Đức theo, hiệu cho Đường Cam Lan: “Tinh ý chút.”

“Vâng, Đức.” Đường Cam Lan gật mạnh.

“Giám đốc Lôi, đây.”

“Ừ.” Lôi Long Dương vẫy tay.

Cánh cửa phòng khách sạn đóng , căn phòng lặng hẳn.

Đường Cam Lan thẳng lưng, một phần ba đầu sofa, tay đặt lên đầu gối, mắt chăm chú vết nước nhỏ bàn , thở cũng dám thở.

“Không cần căng thẳng .” Lôi Long Dương tháo cà vạt quăng lên sofa, dậy: “Cậu uống gì? Rượu đỏ? Nước cam? Hay cocktail?”

“Không, cần.” Đường Cam Lan lắc đầu.

“Uống nước soda .” Lôi Long Dương bê hai chai soda đến, đặt một chai mặt Đường Cam Lan.

“Cảm ơn Giám đốc Lôi.”

“Kịch bản ?”

“Phần mở đầu cuốn, nhân vật chính là cảnh sát già, chỉ vài cảnh thấy tính cách rõ rệt, nhân vật phụ là tội phạm xuất hiện thu hút, vẻ ẩn chứa câu chuyện phía .” Đường Cam Lan mắt sáng lên.

Lôi Long Dương khẽ : “Nhìn thấy vai sinh viên ?”

“Chưa..." Đường Cam Lan vội lật kịch bản.

“Ở đây .” Lôi Long Dương đột nhiên đặt tay lên mu bàn tay Đường Cam Lan.

Ngón tay Lôi Long Dương cắt tỉa gọn gàng, tròn mịn bóng nhưng xanh, vuốt qua mu bàn tay để vệt trắng khô.

Đường Cam Lan giật rút tay, kịch bản rơi xuống đất “bịch” một tiếng.

Lôi Long Dương nhặt kịch bản, ném xuống bàn một cách tùy tiện: “Nam thứ ba là sinh viên đại học, xuất hiện lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, trong sạch và đẽ, giống hệt .”

Nói xong, ánh mắt Lôi Long Dương dần trở nên lộ liễu, như một con rắn độc thấy con mồi, từng chút một l.i.ế.m khắp cơ thể Đường Cam Lan.

Cơ thể Đường Cam Lan căng cứng, nắm chặt các ngón tay.

Lôi Long Dương nhướn mày: “Vai , nếu diễn tận tâm, năm nhận đề cử Nam chính xuất sắc cũng thành vấn đề.”

“Giám đốc Lôi đùa thôi.”

luôn .” Lôi Long Dương tựa sofa, khoanh chân, một tay đặt lên tựa lưng, giọng khàn khàn: “Lại đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-57-toi-khong-the-ve-nha-nua.html.]

“Bùm! Bùm!”

Bên ngoài, sâu trong biển mây, vài tia sét lóe sáng xé nát bầu trời đêm, biến cảnh trong phòng thành đen trắng chớp giật.

Móng tay Đường Cam Lan cắm sâu lòng bàn tay nhưng chẳng cảm giác gì.

Toàn bộ chú ý của đều dồn đối diện.

Lôi Long Dương l.i.ế.m môi, ánh mắt tỏa ham quái lạ: “ thích những đứa trẻ trong sáng ở phía , nhất là , sạch sẽ thông minh.”

“Gì… gì cơ?”

“Hay tắm , hoặc… tắm cùng ?!”

Đường Cam Lan bừng tỉnh dậy.

“Hai bộ phim chiếu rạp đầu tư cả trăm triệu, ba bộ phim truyền hình lên sóng, bốn hợp đồng quảng cáo cao cấp, tài nguyên tạp chí tùy chọn.” Lôi Long Dương nâng giọng: “Đây là thành ý của .”

Đường Cam Lan từ từ đầu, mắt nhíu đến đau nhói: “Thành ý gì cơ?”

“Làm bạn một năm, ?” Lôi Long Dương đổi chân khoanh, xoay, thở trở nên nặng nề: “Bạn bí mật, ai . Cậu sẽ lên đỉnh cao giải trí, giao dịch rẻ ?”

Cánh tay Đường Cam Lan run rẩy, trong đầu như một chiếc chuông khổng lồ vang lên từng hồi.

Anh im suốt hai phút, bất ngờ .

Nụ rực rỡ xen lẫn u ám, sáng chói kèm theo nỗi buồn, đáng yêu tàn nhẫn, đến mức mê hoặc khó tả.

Cậu bước tới chỗ Lôi Long Dương.

Ánh mắt Lôi Long Dương lóe sáng, từ từ thẳng: “Đứa trẻ ngoan..."

“Đồ khốn!” Đường Cam Lan giấu nụ , đá thẳng chỗ hiểm của Lôi Long Dương.

“Á á á!” Lôi Long Dương ngã sấp xuống đất, tay ôm chỗ , thét lên đau đớn.

Đường Cam Lan nhanh chóng tiến tới cửa.

“Đường Cam Lan!” Lôi Long Dương hét: “Nếu bước khỏi cánh cửa hôm nay, đừng hòng vững trong giới nữa!”

Đường Cam Lan lạnh lùng , đầu, mở cửa và đóng mạnh.

“C.h.ế.t tiệt!” Lôi Long Dương c.h.ử.i thầm, bò lết sàn một hồi lâu, mới mò điện thoại sofa, : “Sử Nguyên Đức, mày dạy gà mới kiểu gì thế hả?!”

Bên đầu dây, Sử Nguyên Đức lo sợ: “Giám đốc Lôi, xảy chuyện gì ?”

“Chuyện gì cơ? Tao suýt thằng nhóc đó hạ gục! Thằng ch.ó điều!”

“Giám đốc Lôi bình tĩnh, sẽ khuyên nó..."

“Khuyên cái gì, gửi đến ngay, tao xem cái món còn dùng !”

“Vâng , Giám đốc Lôi, ông bình tĩnh, sẽ chuẩn , đó… đúng , chính là , Nhậm gì đó Quang, tới đây..."

“Bùm! Bùm!” Một tia sét xé ngang bầu trời.

Bên ngoài, mưa rào ào xuống, sấm vang, chớp sáng chói, mặt Lôi Long Dương tái mét, hung dữ.

“Đường Cam Lan, mày xong đời !”

Đêm tối như vực thẳm, mây đen cuộn, sấm sét xé trời, mưa dày đặc trút xuống, phá tan ánh đèn, biến phố xá thành một gương mặt quỷ dị, cám dỗ tội .

Trên phố vắng lặng, , xe.

Chỉ một ngược gió trong mưa.

Bộ vest đắt tiền ướt sũng, ôm sát cơ thể, giày da đẫm nước đập xuống đất, mỗi bước chảy m.á.u đỏ từ gót chân, những phồng rộp vỡ, hòa cùng mưa.

Nước mưa chảy mắt, khiến đôi mắt như hai tấm gương đen, phản chiếu màn mưa trút.

Tháng mười một ở Kế Kinh, gió lạnh, mưa cũng lạnh, lạnh đến mức run rẩy, m.á.u gần như đông , chỉ trái tim vẫn chịu khuất phục, đập từng hồi mạnh mẽ màng nhĩ.

Anh cứ thế, giữ lưng thẳng, bước qua vũng m.á.u đỏ, từng bước tiến ánh sáng đèn đường xa tít tắp.

“Đã tìm thấy!” Ba Tiêu Diệp hét lên: “Phó tổng giám đốc quản lý nghệ sĩ Sử Nguyên Đức, định vị điện thoại ở Khách sạn Phong Mậu, đây là tài sản của Tập đoàn Thắng Phong, trời ạ, nên nghĩ sớm hơn!”

“Phong Mậu hả, !” Đàm Trì cầm điện thoại lao ngoài.

“Đè… !” Điện thoại rung, trượt để .

“Tiểu Đàm, đường ngập nước quá, tắc, cô đến , sẽ đường vòng!” Tần Kiên hét điện thoại.

Đàm Trì mở cửa: “Ở Khách sạn Phong Mậu, ..."

Nửa câu còn nghẹn trong cổ.

Một cửa bên cạnh, đầu chui gối, ướt sũng, bên là vũng nước lớn, lưng rung lên từng đợt.

Đàm Trì khựng : “Người về, cần cô nữa.”

“Về ?! Người ?”

“Ừ.”

“Cần qua ?”

“Không cần.”

“Được, gì liên lạc ngay nhé!”

“Vâng.”

Đàm Trì cúp điện thoại, thở dài, quỳ xuống.

“Thầy Đường?”

Người vẫn bất động.

“Đường Cam Lan.” Đàm Trì đẩy vai .

Vai ướt rùng lên, Đường Cam Lan chầm chậm ngẩng đầu.

Da mặt tái nhợt như giấy, môi tím tái run rẩy, ánh mắt trống rỗng như con rối hồn.

quên chìa khóa.” Anh : “ về nhà nữa.”

 

Loading...