Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 58: Vuốt lông, đừng sợ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:16
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Cam Lan khoác một chiếc khăn tắm màu hồng nhạt, ôm ly nước đường đỏ, ghế sô-pha, ngẩn căn phòng khách bừa bộn .

Đây là đầu tiên bước nhà Đàm Trì, quả nhiên ngoài dự đoán, còn lộn xộn hơn trong tưởng tượng.

Bàn ăn gần cửa chất đầy các thùng hàng chuyển phát nhanh, logo đó cho thấy phần lớn là đồ ăn vặt nổi tiếng mạng. Trên bàn chồng chất đủ loại sách, giấy nháp, sổ vẽ, bút màu nước vương vãi khắp nơi cùng với những mảnh vụn khoai tây chiên, bánh quy và hạt mơ tẩm cam thảo.

Thùng rác bên cạnh bàn đầy tràn, xung quanh vương vãi một vòng vỏ hạt dưa. Trên sô-pha chất đống gối ôm hình khủng long, còn một chiếc chăn lông san hô lười biếng vắt ghế dài.

Bụi kệ tivi dày ít nhất ba mi-li-mét. Trên bàn máy tính ở ban công, chiếc máy tính một thể tích hợp trái cây tắt màn hình, ánh đèn bàn phím chớp tắt cho thấy vẫn tắt máy. Bên cạnh chuột là một thùng rác mini để bàn, nhưng dường như chẳng tác dụng gì, vì vỏ hạt và mảnh vụn vẫn đầy mặt bàn.

Căn nhà … thật sự thể ở ?

Khi nhận ý nghĩ đầu tiên trong đầu là câu , Đường Cam Lan nhịn bật .

“Đồ ăn ngoài nhận đơn nữa, chỉ còn mì gói.” Đàm Trì bưng một nồi mì nghi ngút khói tới, tiện tay gạt đống rác bàn sang một bên, đặt nồi xuống: “Ăn tạm .”

Đường Cam Lan cúi mắt: “Cảm ơn.”

“Anh thể ngủ sô-pha.” Đàm Trì xuống ghế dài, bật tivi: “Ăn xong lấy chăn cho .”

“Cảm ơn.”

“Uống chút nước đường đỏ, bổ máu, xua lạnh.”

“Cảm ơn.”

Đàm Trì nữa, lơ đãng bấm điều khiển.

Đường Cam Lan ôm ly nước, vòng sóng gợn lan từng vòng một.

Nửa đêm, tivi phát mấy chương trình nhạt nhẽo. Mỗi kênh, Đàm Trì chỉ dừng đến năm giây: tin tức, âm nhạc, phim tình cảm sến súa, mua sắm truyền hình… đủ loại âm thanh lướt nhanh qua căn phòng, khiến hai con sống trong đó trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.

[Bài hát tiếp theo là ca khúc mới của Trương Triết Hiên. Ngay khi mắt giành vị trí thứ ba bảng xếp hạng ca khúc mới, do Tập đoàn Truyền thông Húc Quang… ]

Cả Đường Cam Lan khẽ run, đột ngột ngẩng đầu.

Đàm Trì chuyển sang kênh khác, bắt đầu phát tin tức xã hội.

Lạnh buốt như mưa đá len tận xương, Đường Cam Lan kìm mà run rẩy, ngửa đầu uống cạn ly nước đường đỏ.

“Cô… định hỏi ?”

“Hỏi gì?”

“Hỏi tại thành thế ?”

“Anh ?”

“…”

Đàm Trì từ đầu đến cuối vẫn .

Cô mặc bộ đồ ngủ hình khủng long bằng vải nỉ mềm, tóc buộc hờ bằng một sợi dây chun, để lộ chiếc cổ mảnh khảnh. Vài sợi tóc vểnh lên, phản chiếu ánh sáng từ màn hình tivi, trông ấm áp lạ thường.

Đường Cam Lan chằm chằm bóng lưng cô, như từ đó tìm chút ấm, đến mức khóe mắt cay xè.

“Không …”

“Ồ.”

Tivi bắt đầu phát phim kháng Nhật, lời thoại phi logic pha lẫn những pha hành động coi thường định luật vật lý, khiến Đàm Trì mất kiên nhẫn.

Phía , Đường Cam Lan im lặng đến mức khiến cô lúng túng.

Nhìn bộ dạng đó của cộng với chứng cứ mà Liên Bồng Miêu tìm , thật khó đoán gặp chuyện gì.

Đàm Trì gì, chỉ thể dùng móng tay bấm mạnh cạnh điều khiển từ xa, lặp lặp câu nhắc nhở bản .

Mắng giải quyết vấn đề.

G.i.ế.c là phạm pháp.

Còn nữa… cần báo cảnh sát ?

Đàm Trì hít sâu một , lặng lẽ đầu .

Một gương mặt tái nhợt đập thẳng tầm mắt, khiến tai cô ù một tiếng.

Làn da Đường Cam Lan vốn trắng, Đàm Trì luôn điều đó, nhưng đây nó trắng như một bát sữa, mịn màng, ngọt ngào, ấm áp.

Còn bây giờ, giống như một giấy phơi khô, yếu ớt, xanh xao, gầy gò. Đôi mắt đỏ ngầu như hai viên hồng ngọc nứt vỡ, chìm sâu trong quầng thâm xanh tím.

Câu hỏi đến miệng nuốt xuống.

Sao thể hỏi chứ!

Đàm Trì nghiến răng, nuốt hết cả thở lẫn giọng .

“Đàm Trì..." Giọng Đường Cam Lan như lưỡi d.a.o sắc xé rách tấm lụa: “Tại khi biên kịch nhân vật chính gặp biến cố lớn, họ luôn chọn cảnh mưa đêm?”

“Bởi vì..." Đàm Trì hít một : “Những tình tiết gay gắt như cần diễn viên cảm xúc mãnh liệt, chẳng hạn như lớn. nhiều diễn viên đủ sức lay động, nên cần mưa lớn để đẩy cảm xúc.”

“Thế tại đêm nay ngoài đời cũng mưa?”

“Bởi vì ngoài đời thật con khác thấy nên ông trời mới cho mưa, giúp họ che giấu nước mắt, như … sẽ ai họ .”

“… Thật …”

“Ừ.”

Đường Cam Lan bỗng , đôi môi tái nhợt cong lên, lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ. Viên hồng ngọc trong mắt theo vết nứt mà vụn từng mảnh, lặng lẽ rơi xuống, đập chiếc cốc trống rỗng.

Đàm Trì lập tức rũ mắt, cố ép dòng lệ nóng trở .

Đường Cam Lan kìm nén thở, như dùng hết sức lực để bật tiếng nấc, nhưng nỗi bi thương và tuyệt vọng đặc quánh như lá khô vỡ vụn trong gió thu, len lỏi khắp căn phòng.

Đàm Trì nuốt vị chát nơi cổ họng xuống, thở dài một , dậy tới bên , xuống, trùm chiếc chăn lông lười sô-pha lên đầu .

Cơ thể Đường Cam Lan run bần bật.

Đàm Trì đưa tay, nhẹ nhàng ép đầu tựa hõm cổ , bàn tay vuốt dọc gáy, vỗ nhẹ từng cái một.

“Xoa xoa, xoa xoa, sợ, sợ…”

Lâu lắm , trong lòng mới ngừng run, giọng nghèn nghẹn hỏi: “Đây là gì ?”

“Là câu chú đuổi tà ma quỷ quái.”

“Có tác dụng ?”

“Tổ truyền nhà họ Đàm cả ngàn năm, tác dụng.”

“Thật chứ?”

“Thật.”

“…”

“Thật mà!”

“… Đàm Trì…”

“Ừ?”

“Cảm ơn.”

“Ừ.”

Nửa tiếng , Đàm Trì lấy chăn bông dự phòng từ tủ đem phòng khách.

Đường Cam Lan ngủ sô-pha, ôm chặt gối ôm khủng long màu xanh, cuộn tròn như quả bóng, đầu vùi cổ khủng long, lông mày nhíu chặt, trông vẻ ngủ yên.

Đàm Trì đắp chăn cho , tắt đèn, rón rén trở phòng ngủ, chui chăn.

Hai giờ sáng, nhóm chat “Ngũ Nhân Nguyệt Bính” náo nhiệt chẳng khác gì chợ.

[Liên Bồng Miêu]: Truyền Thông Húc Quang, bản miêu với mày đội trời chung!

[Viễn Chí]: Tao ***! Chuyện quái dị thật!

[Nam Qua Phái]: Cái tớ mà tiểu thuyết chắc độc giả c.h.ử.i c.h.ế.t!

[Qua Tử Nhân]: Tam quan của tớ sụp đổ a a a a!

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Tớ về .

[Liên Bồng Miêu]: Trì Trì, Đường Cam Lan còn ?!

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Trông vẫn .

[Nam Qua Phái]: Này… theo quan sát, … cái đó ?

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Chắc là , vẫn còn .

Trong nhóm im lặng năm giây.

[Nam Qua Phái]: Tạ ơn trời đất!

[Viễn Chí]: Tạ ơn trời đất! +1

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-58-vuot-long-dung-so.html.]

[Qua Tử Nhân]: Tạ ơn trời đất! +N

[Liên Bồng Miêu]: Các đồng chí, bây giờ… đây?

[Qua Tử Nhân]: Báo cảnh sát, báo cảnh sát, báo cảnh sát!

[Viễn Chí]: Báo gì mà báo? Giờ Đường Cam Lan vẫn bình thường, chứng cứ gì ?

[Nam Qua Phái]: Chứng cứ mà Miêu Miêu tìm chẳng là bằng chứng ?! Toàn là sự thật đầy m.á.u me đó!

[Viễn Chí]: Vài tờ danh sách nghệ sĩ, vài tờ danh sách khách VIP, cộng thêm một đoạn video mờ đến mức chẳng rõ mặt… mà cũng gọi là chứng cứ ?! Hơn nữa, những thứ gọi là chứng cứ đều do Miêu Miêu bọn họ hack trái phép mà . Nếu báo cảnh sát, chẳng Miêu Miêu với Ba Tiêu Diệp cũng tóm luôn ?

[Qua Tử Nhân]: Thế còn những hại , họ đều là nhân chứng mà!

[Viễn Chí]: từng ai trong họ cả.

Trong nhóm rơi im lặng.

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Rõ ràng là vì nhiều lý do khác nên họ chọn im lặng.

[Viễn Chí]: Nếu Ba Tiêu Diệp vô tình hack nhầm Giải Trí Truyền Thế, nếu Trì Trì bỗng nổi hứng bảo Miêu Miêu điều tra Truyền Thông Húc Quang, thì lẽ chuyện sẽ vĩnh viễn bao giờ khui .

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Điều tớ lo là, theo tư liệu Miêu Miêu tìm , Húc Quang việc “mua bán” ít nhất cũng bảy năm . thời gian dài như , nhiều như , thể lọt chút tin tức nào?

[Viễn Chí]: Hoặc là , nhưng ém một cách âm thầm.

[Liên Bồng Miêu]: Đừng quên, tội danh Giải Trí Truyền Thế dính là rửa tiền, nghĩa là Truyền Thông Húc Quang khả năng liên quan tới xã hội đen.

[Nam Qua Phái]: Một công ty giải trí mà thể che trời bằng một bàn tay thế ?

[Viễn Chí]: Trừ khi lưng nó “đùi to”, mà là đùi to.

[Qua Tử Nhân]: Tức là, cho dù chúng gói gọn mấy chứng cứ gửi nặc danh cho cảnh sát, cũng thể chẳng tác dụng gì?

[Viễn Chí]: Cũng tác dụng là “đánh rắn động cỏ” thôi.

[Qua Tử Nhân]: (Sticker: “Trái đất đáng sợ quá, về Hỏa!”)

[Nam Qua Phái]: Hay là tung lên mạng cho !

[Viễn Chí]: Không !

[Liên Bồng Miêu]: Không !

[Qua Tử Nhân]: Không !

[Nam Qua Phái]: Sao ? Đưa lên mạng, cho thật ầm ĩ, lúc đó ém cũng ém nổi, dù đùi to cũng chẳng cứu !

[Viễn Chí]: Cậu nghĩ tới những hại ? Nhiều trong họ rời khỏi giới giải trí, bắt đầu cuộc sống mới, lập gia đình. Nếu chuyện khui , tất cả bọn họ sẽ phơi bày mạng. Dù đây họ đều là nghệ sĩ, việc “đào” thông tin cá nhân của họ dễ như trở bàn tay!

[Liên Bồng Miêu]: Chỉ cần ai khác, chỉ cần Truyền Thông Húc Quang chối, thể dẫn hướng dư luận, hắt nước bẩn ngược lên hại.

[Qua Tử Nhân]: Nghĩ xem, các vụ quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c cưỡng h.i.ế.p đây, những kẻ báo vô lương tâm vì câu view sẽ đào những tin gì? So với việc đưa tin về nghi phạm, truyền thông luôn thích bôi nhọ nạn nhân hơn!

[Viễn Chí]: Còn nữa, nếu tung , bộ nghệ sĩ của Húc Quang sẽ đội cho cái mũ ?! Thế còn Đường Cam Lan thì ?!

Nhóm chat lặng ngắt.

[Nam Qua Phái]: C.h.ế.t tiệt! Không thể tung lên mạng, thể báo cảnh sát, gì? Thuê sát thủ ?!

[Liên Bồng Miêu]: Chúng chỉ là bình thường, sức quá nhỏ. Chúng nước lưng Húc Quang sâu đến mức nào. Nếu thực sự liên quan đến thế lực đen, hành động bừa bãi những vô dụng, mà còn khi kéo cả lũ xuống.

[Viễn Chí]: Trì Trì, xem ?

Đàm Trì day day thái dương.

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Sức của chúng đủ, thì tìm một thế lực đủ mạnh.

[Liên Bồng Miêu]: Ví dụ?

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Đối thủ cạnh tranh của Húc Quang.

[Viễn Chí]: Ý !

[Nam Qua Phái]: Mượn d.a.o g.i.ế.c !

[Qua Tử Nhân]: Tuyệt chiêu!

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: công ty dễ chọn. Thứ nhất, chắc chắn họ ý khả năng “đánh gục” Húc Quang. Thứ hai, chắc chắn họ lương tâm, sẽ bảo vệ những hại.

[Liên Bồng Miêu]: Để tìm! chắc sẽ mất chút thời gian.

[Viễn Chí]: Không vội, Miêu Miêu cứ từ từ.

[Nam Qua Phái]: Giờ nhiệm vụ ưu tiên là bảo vệ Đường Cam Lan.

[Qua Tử Nhân]: , hôm nay là chiến thắng lớn nhất .

[Viễn Chí]: Trì Trì, để giới thiệu cho Đường Cam Lan một bác sĩ tâm lý, trị liệu can thiệp sớm.

[Liên Bồng Miêu]: Trì Trì? @Kim Hoa Hỏa Thoái?

[Qua Tử Nhân]: Chắc ngủ .

[Nam Qua Phái]: Trì Trì hôm nay chắc mệt lắm.

[Viễn Chí]: Để ngủ .

[Liên Bồng Miêu]: Tớ tăng ca đây!

[Qua Tử Nhân]: Cố lên!

[Nam Qua Phái]: Chờ tin thắng lợi của !

[Viễn Chí]: Cố lên!

Dòng tin nhắn lăn màn hình dần yên ắng, điện thoại trượt xuống bên gối.

Một bàn tay nhặt lấy điện thoại, những ngón tay thon dài, sạch sẽ lướt nhanh qua bộ lịch sử trò chuyện, khóa màn hình, đặt lên đế sạc.

Ánh đèn ngủ dìu dịu hắt lên gương mặt Đàm Trì, lông mày cô khẽ nhíu, miệng lẩm bẩm: “Làm nhiều điều , ắt tự diệt vong…”

Người bên giường ánh mắt đỏ, nhẹ nhàng tháo kính của Đàm Trì đặt lên tủ đầu giường, đắp chăn cẩn thận, khỏi phòng, khép cửa, xuống bàn máy tính, bật đèn bàn.

Ánh đèn trắng nhợt soi rõ đôi mắt sưng đỏ của Đường Cam Lan.

Anh đ.á.n.h thức màn hình máy tính, nhanh chóng lướt qua các tệp desktop, cuối cùng mở đoạn video , xem từ đầu đến cuối chớp mắt, chằm chằm màn hình thêm năm phút. Sau đó, kéo tất cả tài liệu một thư mục mới, nén thành tệp.

Tiếp đó, đăng nhập một hòm thư ở nước ngoài, trong danh bạ thường dùng chỉ một bạn, tên là “SO”.

Đường Cam Lan gửi tệp nén nhưng nhận phản hồi. Anh cũng vội, chỉ lặng lẽ chờ đợi.

Hai mươi phút , email trả lời bật lên.

[SO]: Đây là gì?

[Điềm Thái]: Xem , sẽ thích đấy.

Mười phút .

[SO]: Thú vị. Cậu gì?

[Điềm Thái]: Luật sư, tiền.

[SO]: Dùng thời gian để đổi.

[Điềm Thái]: Bao lâu?

[SO]: Năm năm.

[Điềm Thái]: Một năm.

[SO]: Bốn năm.

[Điềm Thái]: Một năm, thì khỏi bàn.

[SO]: Được. Luật sư cần mặt khi nào?

[Điềm Thái]: Ngày mai.

[SO]: Gấp ?

[Điềm Thái]: “Vạn đao đoạn đầu.”

[SO]: … Là “nhanh gọn dứt khoát” mới đúng.

[Điềm Thái]: Gần giống.

[SO]: Được. Nhớ nhé, bớt một năm đấy.

[Điềm Thái]: nhớ.

Gõ xong chữ cuối, Đường Cam Lan tắt hòm thư, xóa sạch dấu vết truy cập, tắt máy, cuộn trong chăn sô-pha, nhắm mắt .

Cùng lúc đó, bên đại dương là một buổi sáng đầy nắng. Một bàn tay với các khớp xương rõ ràng bẻ gãy chiếc bút chì màn hình máy tính.

“Đặt vé máy bay, về nước!”

 

Loading...