Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 60: Fan, fan

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:18
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Đàm Trì phim nhận việc, lịch sinh hoạt của cô đều đặn và lành mạnh. Sau bốn năm sống độc , sự đều đặn gần như trở thành một phần trong cuộc sống của Đàm Trì.

Buổi sáng 7:30, chuông báo thức điện thoại reo, Đàm Trì mở mắt, đeo kính, mơ màng tới cửa phòng tắm.

“Chào buổi sáng.” Đường Cam Lan ngậm bàn chải đ.á.n.h răng, từ trong phòng tắm lững thững .

Đàm Trì tại chỗ, mất tận mười giây mới nhớ rằng ba ngày thêm một bạn cùng phòng.

Anh bạn cùng phòng mở tivi, đợi tới khi MC bản tin sáng xuất hiện với nụ ngọt ngào, ngậm bàn chải chen phòng tắm.

Đàm Trì đành nén nhu cầu giải quyết “đại sự” buổi sáng, ưu tiên đ.á.n.h răng .

Bồn rửa tay là loại mới năm ngoái, may mắn lúc đó chọn kiểu hai vòi nước, nếu thì giờ đúng là chật chội khó xoay xở.

Đàm Trì bóp sữa rửa mặt , tạo bọt. Khẽ liếc sang, cô thấy Đường Cam Lan cũng bóp một cục bọt xoa lên cằm, má và cổ, cầm d.a.o cạo bắt đầu cạo râu.

Đàm Trì thấy khá lạ, kiềm nghiêng đầu chằm chằm.

Tai Đường Cam Lan dần đỏ lên: “Cô cứ mãi gì?”

Đàm Trì: “Mới mẻ, ngó thử.”

Đường Cam Lan: “... Có gì mới mẻ chứ?”

“Không ngờ cũng mọc râu.”

“...”

Rửa mặt xong, Đàm Trì lấy bông tẩy trang thấm nước dưỡng ẩm, vỗ lên mặt.

Lần đến lượt Đường Cam Lan cô.

Đàm Trì: “... Gì?”

Đường Cam Lan: “Nhiều chai lọ thế , đều bôi lên mặt ?”

“Ừ.”

“Thế tốn bao nhiêu tiền ?”

“Tin , sẽ .”

“Phụ nữ đúng là dùng tiền mà ‘đắp’ đấy...” Đường Cam Lan cảm khái: “ mặt cô chẳng thấy chỗ nào giống là tốn từng tiền cả.”

Đàm Trì dừng tay, sang .

Không lớp kính cận 6 độ che chắn, đôi mắt cô to tròn, đen láy đến mức khiến giật .

bữa sáng đây.” Đường Cam Lan lập tức chuồn mất.

Hai mươi phút , khi Đàm Trì giải quyết xong “đại sự” buổi sáng và bước khỏi phòng tắm, bữa sáng bày sẵn: trứng ốp la, mứt dâu, bánh mì nướng, thịt xông khói, sữa nóng, và cả một đĩa dưa muối Ngô Giang.

Đàm Trì: “Kiểu kết hợp gì đây? Không hợp ‘phong cách’ chút nào.”

Đường Cam Lan đưa cho cô đôi đũa: “Kết hợp Đông, Tây, ăn thấy mệt.”

“...”

“Ăn xong chợ sáng mua đồ, lúc nãy thấy cá đầu bự đăng tin hôm nay cá thu đao tươi lắm.”

“Anh tự .”

“Buổi sáng ngoài dạo một vòng, hít thở khí trong lành, cảm nhận thở cuộc sống, chứ thì cô suốt ngày ru rú ở nhà, lấy cảm hứng? Biết một vòng là cảm hứng tới ngay.” Đường Cam Lan c.ắ.n một miếng bánh mì: “ thấy hôm qua cô ở nhà cả ngày mới ngàn chữ, còn xóa mất hai trăm, nên.”

“Một ngàn ba trăm sáu mươi bốn.”

“Hả?”

“Hôm qua một ngàn ba trăm sáu mươi bốn chữ.”

“Rồi , tròn thì cô một ngàn năm trăm chữ nhé. trọng điểm thế. Vấn đề là cô cần phơi nắng, da cô , trắng như ma cà rồng, nửa đêm ngoài khi dọa c.h.ế.t khiếp.”

“...”

“Hôm qua một bài khoa học phổ thông, rằng phụ nữ bổ sung canxi là quan trọng nhất, mà cách nhất là phơi nắng. Hơn nữa phơi nắng còn giúp tăng tiết diệp lục, lợi cho giấc ngủ.”

“Melatonin.”

“Hả?”

“Con phơi nắng thể tăng tiết melatonin, giúp ngủ ngon.” Đàm Trì nhịn đính chính.

Đường Cam Lan ngẩng đầu, nhướng mày cô, đôi mắt cong cong như trăng non.

“Vậy tức là cô đồng ý chợ sáng với ?”

Đàm Trì: “...”

Buổi sáng ở chợ rau Cát Tường là lúc náo nhiệt nhất trong ngày.

Các cô chú trung niên, bước chân nhanh nhẹn, cùng những chủ sạp rau, sạp thịt mặc cả hăng say. Mấy đồng lẻ bình thường rơi xuống đất chẳng ai thèm nhặt, giờ trở thành yếu tố quyết định một vụ mua bán thành công .

So giá ba , mặc cả ba lượt đối với những từng trải chỉ là chuyện thường, mục tiêu tối thượng của họ là mua rau thịt tươi nhất với giá rẻ nhất. Đôi bên tấn công, phòng thủ, đem hết bản lĩnh cả đời so kè mấy trăm hiệp, chỉ để tranh thêm một cọng rau mùi.

Đàm Trì theo dòng chậm rãi tiến lên, thỉnh thoảng liếc Đường Cam Lan phía .

Anh mặc áo phao siêu mỏng, quần jeans, kéo theo chiếc xe đẩy hai bánh. Giữa một rừng các cô chú trung niên, trông nổi bật hẳn.

Đàm Trì: “Anh mua cá ?”

Đường Cam Lan: “Không vội, cứ xem hết . Bên !”

Nói , nắm cổ tay Đàm Trì, kéo cô sang một sạp rau.

Phía là ba bà thím mặc đồ tập màu đỏ chói, chân giày thể thao trắng tinh, hiển nhiên là thành viên nòng cốt của đội Thái Cực quyền buổi sáng. Các bà chọn bí đỏ bỏ túi nilon, mặc cả với ông chủ.

“Ông chủ, bớt chút mà.”

, ba chúng mua nhiều mà.”

“Hôm qua vẫn là ba đồng tám một cân, hôm nay thành bốn đồng ?”

Bà chủ ngoài ba mươi, tóc uốn xoăn lớn màu nâu hạt dẻ, trông khá thời thượng. Bị mấy bà thím vây công, bà chỉ bất lực: “Được , ba đồng rưỡi một cân, thể rẻ hơn nữa .”

“Bà chủ, cho thêm vài túi nilon nhé, bọn xa.”

“Hay là tặng thêm hai tép tỏi ?”

“Được , cái gì cũng .” Bà chủ nhanh nhẹn đóng gói: “Tổng cộng mười đồng rưỡi.”

“Được .” Một bà thím rút điện thoại quét mã, vui vẻ rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-60-fan-fan.html.]

“Bí đỏ ba đồng rưỡi một cân đúng , lấy hai cân.” Đường Cam Lan lập tức tranh thủ xông lên.

Đàm Trì: “...”

Bà chủ: “...”

“Được thôi.” Bà chủ bất lực, đưa cho một cái túi, bỗng tròn xoe mắt, từ xuống : “Không lẽ là... Nam Thập?”

“Hả?” Đường Cam Lan đang chọn bí đỏ thì khựng .

đúng đúng, chính là Nam Thập trong Tình duyên ngàn năm đó, hôm qua phát sóng tập cuối!” Bà chủ lập tức phấn khích, cầm lấy điện thoại: “Có thể chụp chung một tấm ?”

Đường Cam Lan: “Hả?”

“Chụp ảnh chung!”

“Chụp... chụp ảnh, với ... ?” Đường Cam Lan luống cuống cầm một quả bí đỏ, đôi mắt tròn xoe, đôi tai đỏ rực như hai đồng tiền vàng đỏ chói.

, chụp ảnh.” Bà chủ giơ điện thoại, vẫy tay: “Lại đây đây.”

Đường Cam Lan vẻ kiềm chế, cạnh bà chủ.

“Tiểu Đàm, chụp giúp bọn chị một tấm.” Bà chủ đưa điện thoại cho Đàm Trì.

“Được.” Đàm Trì giơ máy lên: “1, 2, 3, nào.”

Bà chủ nghiêng đầu, giơ hai ngón tay chữ V: “Cười.”

Đường Cam Lan chớp mắt liên tục, mỉm ngại ngùng, để lộ chiếc răng khểnh nhỏ: “Cười.”

“Tách”.

Trong ảnh, bà chủ rạng rỡ, sang trọng. Ngược , Đường Cam Lan trông phần ngượng ngùng, như thể chính mới là fan xin chụp ảnh chung.

“Cảm ơn nhé.” Bà chủ vui mừng mặt: “Tiểu Đàm, Nam Thập, cứ chọn thoải mái, chị sẽ tính rẻ cho.”

“Cảm ơn.” Đường Cam Lan đưa quả bí đỏ lên má, vành tai bớt đỏ hơn một chút: “Vậy... tặng thêm hai cọng rau mùi ?”

“Được chứ! Tất nhiên là !” Bà chủ bật .

Đàm Trì: “...”

“Cảm ơn.” Đường Cam Lan hứng khởi, chọn bốn năm món cho túi, thanh toán.

“Sau cố gắng nhé!” Bà chủ nhiệt tình vẫy tay: “Lần ghé nữa nhé!”

“Tạm biệt, cảm ơn!” Đường Cam Lan vẫy tay, một tay kéo Đàm Trì, một tay kéo xe đẩy chen đám đông.

Bà chủ theo bóng dáng rời , nhanh chóng rút điện thoại, gõ nhóm WeChat “Cát Tường Như Ý”.

[Rau quả tươi mỗi ngày]: gặp Nam Thập !

[Bánh ngọt Tiểu Tiểu]: Ai cơ?

[Rau quả tươi mỗi ngày]: Mọi quên , là trai từng mua rau với Tiểu Đàm đó, là diễn viên!

[Thịt tươi Lão Dương]: Nam Thập? Chẳng lẽ là nam thứ trong bộ Tình duyên ngàn năm mà vợ xem ?

[Gà Lý Ký]: Ôi trời, thật sự là diễn viên ! Gửi tọa độ mau!

[Cá đầu to]: nhớ , còn từng bảo đăng ký thành viên mà!

[Rau quả tươi mỗi ngày]: @Bánh ngọt Hiểu Hiểu, đang về phía chỗ cô đó!

[Bánh ngọt Hiểu Hiểu]: Nhận !

“Tiểu Đàm, Nam Thập, bánh mới lò đây, mua hai miếng ?!”

Giữa chợ đông đúc, một giọng vang lên xuyên qua đám .

Đàm Trì ngẩng đầu, thấy bà chủ tiệm bánh ngọt nửa thò khỏi quầy, nhiệt tình vẫy tay.

nhịn liếc sang Đường Cam Lan.

Anh như khựng , mím chặt môi, yết hầu khẽ động, hít sâu một , khóe môi nở nụ .

“Được chứ.” Giọng vang dội, khiến tai Đàm Trì ù : “Tám miếng bánh hoa quế, tám miếng bánh đậu xanh, một cân bánh đào, còn...”

“Còn cả bánh nhỏ mà Tiểu Đàm thích nhất.” Bà chủ nhanh chóng cân: “Tặng thêm cho Nam Thập nửa cân bánh quy. Tổng cộng tám mươi.”

Nói , bà nhiệt tình đưa túi bánh đóng gói.

Đường Cam Lan cúi mắt nhận lấy: “Cảm ơn.”

“Chụp chung tấm nhé, tính cho sáu mươi!”

Nụ của Đường Cam Lan lập tức rạng rỡ hơn: “Được!”

“Nam Thập Nam Thập, mua một con gà !” Cậu thanh niên cửa hàng gà bên cạnh vui vẻ vẫy tay: “Vợ lắm! Tặng tấm ảnh chữ ký nhé!”

“Được thôi!”

“Cho xin chữ ký nhé, cháu gái mê Nam Thập lắm!” Cậu nhân viên vận hành công khai của Cá đầu bự : “Hôm nay cá giảm 20% cho !”

“Cảm ơn nhé!”

Đàm Trì cảm thấy, mỗi chợ với Đường Cam Lan đều phát hiện mới.

Một vòng chợ xong, nhờ “gương mặt” của , Đường Cam Lan thu về một mớ quà: một cọng rau mùi, nửa cân bánh quy, nửa cân chân gà, cùng ưu đãi hải sản giảm 20%, tổng giá trị hơn hai trăm tệ.

Anh kéo xe đẩy, cúi đầu mím môi thầm như đứa trẻ trộm kẹo.

Nét mặt quá dễ lây cảm xúc, khiến Đàm Trì cũng bật theo.

“Đường Cam Lan, nổi tiếng đấy.”

Anh lắc đầu: “Không nổi tiếng, mà là Nam Thập nhớ tới.”

“Vui ?”

“Vui.”

Anh siết chặt dây buộc xe đẩy, khẽ đáp.

Khoảnh khắc cúi đầu, tầm mắt của vặn ngang với Đàm Trì. Cô thấy rõ, khóe mắt đỏ, trong mắt ánh lên tia sáng, giống như gợn sóng ánh đèn, lấp lánh rung rinh.

Đàm Trì khẽ thở dài.

Có vẻ... thực sự vui.

 

Loading...