Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 63: Thơm quá
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:21
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Cam Lan cả đời xem bộ phim đáng sợ nhất chính là một bộ phim ma của khu vực Đông Á. Lúc đó mười tuổi, nội dung cụ thể của phim còn nhớ rõ, chỉ một cảnh duy nhất khắc sâu tâm trí.
Trong căn phòng tối đen, một cánh cửa trượt lặng lẽ mở , khe cửa hẹp hé lộ một con mắt… tròng trắng.
Cảnh tượng đó ám ảnh cơn ác mộng của Đường Cam Lan suốt năm năm.
Anh ngờ rằng một ngày, ở ngoài đời thực, bản gặp một màn rùng rợn y hệt.
Trong nhà tắm tối om, Đường Cam Lan cứng đờ , cổ vặn chậm chạp.
Cánh cửa trượt hé mở từng milimét, lộ mái tóc đen dài, khuôn mặt trắng bệch.
Dây thần kinh trong não như “tách” một tiếng đứt phựt.
“Aaaaaaaa!”
Đường Cam Lan ngã bịch xuống đất, hai chân đạp lung tung, hai tay quờ quạng, suýt nữa đập đầu bồn cầu.
“Bốp!” Đèn gương bật sáng, chiếu rõ gương mặt mái tóc đen.
Đôi mắt to đen láy, khuôn mặt và môi tái nhợt, là Đàm Trì.
Tiếng hét t.h.ả.m của Đường Cam Lan lập tức tắt ngúm.
“ vệ sinh.” Đàm Trì mệt mỏi .
“Hả? Ờ… , .” Đường Cam Lan vịn bồn cầu lên, bám bồn rửa và tường, lảo đảo ngoài, trông giống hệt một bệnh nhân Parkinson.
Đàm Trì cúi bước nhà tắm, đóng cửa .
Đường Cam Lan dựa tường thêm một lúc lâu, lau mồ hôi lạnh trán, bếp rót một ly nước ấm tu ừng ực, mới cảm giác hồn phách về mấy phần.
“Doạ c.h.ế.t .” Anh lầm bầm, cầm cốc nước bước khỏi bếp, ngang qua cửa nhà tắm thì bất chợt bên trong vang lên tiếng “bộp” một cái.
Anh khựng : “Đàm Trì?”
“Ừm.” Giọng bên trong mơ hồ như từ xa vọng .
“Đàm Trì, cô chứ?”
“Không … hừ.”
Đường Cam Lan lập tức kéo cửa trượt, kinh hãi thấy Đàm Trì quỳ rạp đất, cả co như một nắm cơm tròn.
“Đàm Trì!” Anh hoảng hồn, vội đỡ Đàm Trì sofa: “Cô ? Đâu thoải mái? Tay cô lạnh như băng thế?!”
Đàm Trì lắc đầu, mái tóc rối che khuất nửa khuôn mặt, môi và da trắng bệch đến đáng sợ, ánh mắt cũng dần trở nên mơ hồ.
Đường Cam Lan choáng váng, bật dậy: “Gọi 120! Gọi 120!”
“Không cần…” Đàm Trì túm lấy vạt áo : “Chỉ là… đau bụng kinh thôi…”
Cậu sững : “Đau… đau bụng kinh?! Đau bụng kinh mà đau đến mức ?!”
Đàm Trì gập ôm bụng, gật đầu khó nhọc.
“Thế… thế giờ ? Uống nước nóng ?!”
“Ngăn kéo bên trái tủ TV một túi muối biển, xịt chút nước bằng bình xịt bồn rửa, cho lò vi sóng 4 phút… Ngăn kéo bên t.h.u.ố.c giảm đau…”
“Được!”
Đường Cam Lan lục túi muối bèn lao bếp, vài giây chạy tìm thuốc, moi hộp thuốc, thấy Đàm Trì gập ôm bụng, từng bước chậm chạp như bà lão bảy tám mươi tuổi, lê về phía phòng ngủ.
“Cô đừng cử động!” Anh hét lên, lao tới, tay trái vòng qua eo Đàm Trì, tay móc khoeo chân, bế bổng cả cô lên, chạy một mạch phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt xuống giường.
“Đừng nhúc nhích nhé!” Anh phi bếp lấy túi muối xong, phòng ngủ.
Đàm Trì lúc đang cố chui chăn như một con chuột chũi.
“Cho cô .” Đường Cam Lan đưa túi muối.
“Cảm ơn.” Cô nhận lấy, đặt lên bụng .
Anh kéo chăn quấn kín cô, ngoài rót một cốc nước ấm, cầm theo t.h.u.ố.c giảm đau : “Uống t.h.u.ố.c !”
Đàm Trì nuốt thuốc, uống nước, nửa lim dim mắt, mệt mỏi dựa đầu giường.
Anh đè chăn xuống: “Đỡ hơn chút ?”
“Thuốc mười lăm phút nữa mới tác dụng.”
“Hay là cô xuống?”
“Nằm còn khó chịu hơn.”
“Thế… ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-63-thom-qua.html.]
“Ráng chịu, lát nữa sẽ thôi.” Đàm Trì nhắm mắt, thêm gì nữa.
Đường Cam Lan ở mép giường, chăm chăm gương mặt Đàm Trì.
Cô gái gầy gò, nhỏ nhắn, cuộn tròn trong chăn, mái tóc rối tung xõa hai bên, che khuất gương mặt vốn nhỏ. Hơi thở cô yếu ớt, luôn c.ắ.n chặt răng, bờ vai khẽ run, như đang im lặng mà kêu gào một chữ: “Đau!”
Đường Cam Lan nhíu mày vài phút, càng lúc càng lo sợ, bèn phòng ngủ lấy điện thoại cắm sạc, bắt đầu tra Baidu.
[Con gái đau bụng kinh thể đau đến mức nào?]
[Đáp án 1: Sống bằng c.h.ế.t.]
[Đáp án 2: Như động cơ năm vạn mã lực khuấy tung ruột gan!]
[Đáp án 3: Đàn ông từng đá chỗ hiểm ? Chính là mức đó, cứ năm phút đá một , liên tục mấy tiếng!]
Mồ hôi lạnh trán Đường Cam Lan bắt đầu rơi.
[Đáp án 6: Ngất xỉu.]
Đường Cam Lan đưa ngón tay đến mũi Đàm Trì.
Hơi ấm từ thở phả đầu ngón tay, như một luồng điện chạy dọc, lập tức khiến nửa cánh tay tê dại.
“Không c.h.ế.t .” Đàm Trì mở mắt.
Đường Cam Lan giật rụt tay về, ho khan một tiếng: “ thấy Baidu đau đến ngất.”
“ đến mức đó.” Đàm Trì mò lấy kính đeo lên, dừng một chút, tháo , đưa tay sờ quanh.
“Làm gì thế?” Đường Cam Lan hỏi.
“Lau kính.” Đàm Trì sờ một vòng, ánh mắt dừng Đường Cam Lan: "Đồ ngủ của là cotton nguyên chất ?”
“Hả? Ừ…”
“Ồ.” Đàm Trì kéo lấy vạt đồ ngủ của Đường Cam Lan, hà một , dùng góc áo lau tròng kính.
Đường Cam Lan: “…”
Đeo kính , Đàm Trì cầm điện thoại liếc một cái: “Mới bốn giờ …”
“Không dùng khăn lau kính ?” Đường Cam Lan giật nhẹ khóe miệng.
“Bí quyết của đeo kính lâu năm là… khăn lau kính tùy cơ ứng biến.” Đàm Trì đặt điện thoại xuống, rụt chăn, thẳng.
“Đỡ hơn ?” Đường Cam Lan đắp chăn.
“Ừ.”
“Thế ngủ .”
“Ừ.”
Đàm Trì nhắm mắt, cả chìm lớp chăn, chỉ còn lộ gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt.
Đường Cam Lan ngắm cô hồi lâu, đến khi chắc chắn cô ngủ, mới cẩn thận tháo kính, đặt lên tủ đầu giường.
“Đường Cam Lan.” Đàm Trì bỗng lên tiếng.
Đường Cam Lan dừng động tác, cau mày: “Ngủ mau!”
“Đừng vội…”
“Gì?”
“Nếu tạm thời việc thì trợ lý cho .”
Đường Cam Lan sững .
Rõ ràng cô yếu ớt đến mức chỉ còn một thở, mà vẫn lo cho , đôi mày nhíu chặt như dãy núi trùng điệp.
Đường Cam Lan thở dài, giơ tay đặt nhẹ lên giữa hai chân mày cô.
“… Được.”
Nếp nhăn hình chữ “xuyên” vuốt phẳng, Đàm Trì chìm sâu giấc ngủ.
Trong khí thoang thoảng một mùi hương ngọt dịu, mềm mại như chiếc bánh mới lò, như ổ bánh mì nướng xong, hoặc, như kẹo bông gòn bồng bềnh.
Đường Cam Lan tựa thành giường, chống cằm bằng tay trái, tay khẽ xoa mái tóc mái của Đàm Trì, hỏi: “Lại lén ăn gì ?”
“Ưm, .” Đàm Trì mấp máy môi, mơ màng .
Đường Cam Lan bật , gối đầu lên chăn của cô, chậm rãi nhắm mắt.
“Thơm quá…”