Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 70: Nóng quá nóng
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:28
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sân bay quốc tế Tam Á Phượng Hoàng, tuy lớn bằng Sân bay Kế Kinh, nhưng mang sẵn dáng vẻ quốc tế chào đón du khách từ khắp nơi.
Những vị khách trải qua hành trình dài, xuống máy bay bèn vội vã ùa phòng đồ, cởi bỏ áo phao, áo len cashmere và áo khoác lông chồn, bằng quần short, áo thun, váy ngắn, xỏ dép xỏ ngón, đeo kính râm, lập tức biến thành các “tín đồ thời trang” sải bước thế giới trời xanh biển biếc.
Đường Cam Lan mặc nguyên bộ áo thun hoa, quần short hoa, đeo kính râm tròng tròn, đẩy vali khỏi cửa: “Đàm Trì, hướng nào?”
Đàm Trì đẩy kính, đảo mắt một vòng: “Ba sẽ tới đón, thấy .”
“Trì Trì!” Một đàn ông to con lao tới như cơn lốc xoáy: “Con gái lớn của ba cuối cùng cũng về , hahahaha!”
Đường Cam Lan chen đến suýt loạng choạng. Anh đầu , thấy mắt là một ông chú mặc áo ba lỗ, quần short rộng, chân trần trong đôi giày vải đen, tóc đen nhánh, da cũng đen nhánh, gương mặt tràn đầy niềm vui. So với Đàm Trì thì đúng là hai thái cực, nhưng đôi mắt to đen rõ ràng cùng một gen.
Đàm Trì: “Ba, ba đen hơn .”
Ba Đàm: “Đi bơi phơi nắng đấy, màu thời thượng! À, con con dẫn một đứa nhỏ về cùng, ?”
Đường Cam Lan tháo kính râm, cúi chào: “Chào chú Đàm, cháu là Đường Cam Lan.”
“Ủa?!” Ba Đàm từ đầu đến chân, hạ giọng hỏi Đàm Trì: “Không bảo nó mới mười bảy, mười tám ? Ít nhất cũng hai mươi chứ?”
Đường Cam Lan: “Chú Đàm, cháu hai mươi sáu tuổi …”
“Gì cơ?!” Ba Đàm giật .
Đàm Trì : “Anh trời sinh trông trẻ. Ba lái xe tới ?”
“Rồi, , để ở bãi xe.” Ba Đàm định đón lấy vali từ Đường Cam Lan.
“Cháu tự kéo ạ.” Đường Cam Lan .
Ba Đàm lùi nửa bước, nháy mắt lia lịa, kéo con gái sang một bên: “Thằng nhỏ lên sáng rực thế , chắc bình thường nhỉ?”
“Ba đúng là tinh mắt, là diễn viên, sống bằng gương mặt.”
Đôi mắt to của ba Đàm híp : “Ồ?”
Đàm Trì: “… Mặt , con nhớ nổi.”
Ba Đàm phá lên , xách balo to của con gái: “Đi, lên xe.”
Nói xong, ông còn liếc Đường Cam Lan một cái, chép miệng hai .
Đường Cam Lan: “…” Cảm giác coi thường là ?
Chiếc Santana đỏ chạy khỏi bãi, chẳng mấy chốc lên đại lộ ven biển.
Bầu trời mênh mông, mây trắng lững lờ, đường bờ biển uốn lượn kéo dài, viền lên màu xanh thẳm của biển và vàng óng của cát. Hàng dừa cao vút vun vút lùi phía , lá xanh sẫm đong đưa trong gió, rắc xuống ánh nắng chan hòa.
“Chiếc xe ba thuê từ khi mới đến, lúc đó rẻ lắm, giờ giá thuê tăng gấp ba .”
“Ừ.”
“Không hiểu mấy hôm nay con cứ thích ăn cá khô ở quán nhà, ăn đến mức ba uống cả mấy bình nước lọc mỗi ngày.”
“Ồ.”
“Lần nhà thuê còn hơn năm ngoái, khu cũng , năm phòng một phòng khách, hai nhà vệ sinh, bếp rộng, điều hòa, máy giặt, phòng khách cực lớn, rẻ hơn năm ngoái hai trăm tệ, quá hời.”
“Dạ.”
“Chiến sự bên đội nhảy quảng trường căng, bận đến mức gót chạm ót.”
“Ồ.”
Đường Cam Lan tựa ghế , cửa sổ hạ thấp, mặt biển xanh biếc lấp lánh, gió biển như chiếc lược thần kỳ gỡ tung mái tóc dính bết.
Cha con nhà họ Đàm trò chuyện rôm rả, giọng cao thấp theo gió tan như khúc ru thuộc nhất.
Mi mắt Đường Cam Lan nặng dần, khép .
Đàm Trì qua gương chiếu hậu thấy ngủ yên, dấu nhăn giữa chân mày biến mất, khóe môi thỉnh thoảng cong nhẹ như đang mơ .
Có lẽ dẫn theo cũng tệ, cô nghĩ.
“Thằng bé chắc mệt lắm?” Ba Đàm hỏi: “Trước giờ trông cứ căng thẳng, giờ bỗng thả lỏng.
“ là ba tinh mắt.” Đàm Trì lấy áo chống nắng từ balo, phủ lên bụng Đường Cam Lan.
Đầu nghiêng sang vài phân, ngủ say như c.h.ế.t.
“Ba con là giáo sư bục cả đời, trẻ con nghĩ gì, phát là .”
“Thế ba đoán con đang nghĩ gì?”
“Giò heo!”
“Chuẩn.”
“Hahahahaha!”
[Đường Cam Lan, xong đời !]
[Dám đắc tội với Tập đoàn Húc Quang, đừng hòng sống trong giới giải trí!]
[Đường Cam Lan là ai? Diễn cũng thường thôi mà!]
[Đường Cam Lan cút khỏi giới giải trí!]
[Xin , tạm thời chúng cần kiểu diễn viên như .]
[Nhớ nhé, mất thêm một năm.]
Những giọng nối tiếp vang lên, thổi từng quả bong bóng trong suốt, chúng dính , xếp chồng, nối liền, trải rộng thành một lớp màng khí khổng lồ, quấn chặt lấy tứ chi, thể, che kín mắt, tai, mũi, miệng,
Ngột ngạt, nóng bức, thở nổi…
Ai đó… cứu với.
“Đường Cam Lan, xuống xe .”
Anh giật mở mắt, luồng khí bức bối trong n.g.ự.c bỗng tuôn , phổi căng phồng, hít lấy làn khí ẩm nóng mới mẻ.
Tầm mắt hiện lên gương mặt Đàm Trì, gọng kính đen to bản, làn da trắng mịn, mang theo mát lạnh như kem.
Anh ngẩn vài giây mới hồn, đưa tay lau trán, mái tóc mái ướt dính bệt, gần như thể vắt nước.
“Hôm nay 33 độ, hai mới từ Bắc Kinh tới, chắc cơ thể quen, về nhớ uống nhiều nước.”
Ba Đàm , tay nhấc vali từ cốp.
“Để cháu.” Đường Cam Lan vội nhảy xuống xe giành lấy.
“Chú , cháu gầy thế , gió thổi là bay.” Ba Đàm xách hai vali, như gió khu chung cư.
Khu trông tuổi, tường ngoài gió biển bào mòn, loang lổ vết muối, cây cối xanh um phủ kín đất trống, sức sống đến mức như thể cắm đũa xuống cũng mọc cây.
Không khí thoảng mùi mặn đặc trưng của biển, tiếng sóng bên đường hòa cùng khói xe tràn , ven đường đỗ một hàng dài Santana biển địa phương, màu sắc đủ để gọi rồng thần, rõ là xe thuê đồng loạt của một công ty.
Thang máy của tòa nhà chẳng khác gì cái thang máy cũ ở Duyệt Phong Viên, Kế Kinh, lúc đóng cửa thì lắc lư kêu rầm rầm, cảm giác như bất cứ lúc nào cũng thể “thọ chung chính tẩm”.
Ba Đàm bấm nút tầng 6, dùng bàn tay phe phẩy quạt gió: “Khu chỗ nào cũng , chỉ là thang máy điều hòa.”
Đường Cam Lan lấy vai cọ mấy giọt mồ hôi nơi thái dương, vẫn cảm thấy mắt mờ mịt.
“Ít một năm là ?” Đàm Trì bỗng hỏi.
Đường Cam Lan giật : “Gì cơ?”
“Lúc ngủ, cứ ‘ít một năm’ mãi.”
“Khụ, chắc là ‘ già thêm một tuổi’…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-70-nong-qua-nong.html.]
“…”
Tầng 6 ba hộ, nhà họ Đàm thuê căn ở giữa, cửa lau sạch bóng, còn dán ngược một tờ chữ “Phúc” tay.
Ba Đàm đẩy cửa , một luồng sóng âm gần như hất Đàm Trì và Đường Cam Lan ngã chổng vó.
“Không , nhất định là !”
“Đội hình !”
“Coi video năm ngoái học tập chút !”
“Tất cả im lặng, chẳng thấy gì nữa !”
Trong phòng khách, bảy tám bà cô tụm một tấm bảng trắng, ai nấy nhao nhao tranh luận. Trên bảng vẽ đầy những hình kỳ quái vuông, tròn, hình thoi, trông như bản tách rời của khối Rubik. Cửa sổ ban công mở toang, nắng rực rỡ chiếu lên từng gương mặt, ai cũng hồng hào.
Mẹ Đàm, đồng chí Hàn Mỹ Quyên ngay bảng trắng, liếc Đàm Trì một cái: “Con gái về , rửa tay chuẩn ăn cơm.”
Nói xong, bà cầm bút lông vạch vạch vẽ vẽ, vẻ mặt nghiêm túc: “Đợt mười đội tham gia, nhưng thể đe dọa chúng chỉ hai đội, đội Tây Bắc khu Hồng Quận và đội Hải Nam khu Alice. Chỉ cần thắng họ thì ngôi vô địch của chúng là chắc.”
“Đội Hải Nam lợi thế địa lý, đội Tây Bắc cũng chẳng hạng , bọn họ còn chuẩn sát chiêu!”
“Đội Hải Nam đông nhất, bước lên sân khấu là khí thế áp đảo chúng .”
“Đến !” Một bà cô bỗng giơ điện thoại: “Lão Lý nhắn tin, thành công thâm nhập nội bộ đội Hải Nam, nhanh sẽ tin tình báo đầu tiên.”
“Tam Soái Thẩm Dương quả là vẫn phong độ như xưa!”
“Hừ, đội Hải Nam cũng cử mấy lão già xí thâm nhập chúng , năng lắp bắp còn định giả Đông Bắc, đúng là buồn c.h.ế.t mất.”
“Lần chúng sẽ phản đòn!”
Đường Cam Lan ngơ ngác: “Nhảy quảng trường cũng cần cài vùng ?”
Đàm Trì đẩy gọng kính: “Có là giang hồ.”
“Trì Trì, Tiểu Đường, đây.” Ba Đàm từ bếp ngoắc tay.
Hai men sát tường, lách qua phòng khách chui bếp.
Bếp nhỏ, chỉ đủ hai việc cùng lúc. Ba Đàm bên bồn rửa, xối nước rửa rau: “Để đồ xuống nghỉ chút , ngoài họ còn ồn lâu đấy.”
“Vâng.” Đàm Trì đẩy thùng đồ .
Đường Cam Lan nhanh chóng rửa tay: “Chú, để cháu giúp chú.”
“Cháu nấu ăn ?” Ba Đàm liếc .
Đường Cam Lan nghiêm túc: “Cháu thạo.”
“Vậy cháu rửa rau, chú thái.” Ba Đàm nhường chỗ.
“Ba, nước ở ạ?” Đàm Trì thò đầu : “Mấy dì bên ngoài uống nước.”
“Trên ban công nước đun để nguội, với cốc dùng một .”
“Dạ.” Đàm Trì .
Đường Cam Lan dùng tay gỡ từng lá rau chân vịt, đặt vòi nước rửa từng lá một. Nước máy trong lành mát lạnh, cửa sổ thông gió bồn cũng mở, đưa hương vị biển tươi mát, nhưng thấy khó thở, nóng bức khắp .
Ba Đàm ngay , im lặng hồi lâu, nhưng Đường Cam Lan rõ ràng cảm nhận đôi mắt to giống hệt Đàm Trì , đang từ trong ngoài quét tia X lên .
Lá rau trong tay vò nát, rỉ nước xanh, vội đổi sang lá khác.
“Cháu với Đàm Trì ở chung ?” Cuối cùng, Ba Đàm mở lời.
Đường Cam Lan âm thầm thở , giữ biểu cảm chuẩn mực, đầu: “Vâng, cháu mới chuyển tới hồi tháng mười một.”
“Choang.” một tia sáng lóe qua mắt .
Đường Cam Lan giật lùi , lưng va mép bồn rửa, đau thấu xương.
Biểu cảm vỡ vụn!
Ba Đàm cầm con d.a.o lạnh toát, vẻ hiền hòa vui tươi khi nãy bay biến còn, giờ trông như chiến sĩ sẵn sàng tử chiến.
“Cháu quen Đàm Trì thế nào?” Ba Đàm đặt d.a.o lên đá mài, hất nước, bắt đầu mài soàn soạt.
Đường Cam Lan nuốt nước bọt: “Đầu năm nay bọn cháu tình cờ chung đoàn phim.”
“Ồ.” Lưỡi d.a.o sượt qua mặt đá tóe nước, âm thanh ken két như chui óc: “Một ở Kế Kinh lập nghiệp cũng dễ.”
“Cũng tạm ạ.”
“Nhà gì?”
“Ba cháu kinh doanh nhỏ, giờ là trai kế nghiệp.”
“Có trai ?”
“Vâng.”
“Ở Kế Kinh bạn bè khác ?”
“Thường xuyên ở đoàn phim, bạn bè nhiều.”
“Ồ, trai gái độc , chung một mái nhà… gì đắn ?”
Nói tới chữ cuối cùng, Ba Đàm bỗng giơ dao, dùng ngón tay cái gảy lưỡi dao, ánh sáng lạnh lướt qua cổ họng Đường Cam Lan.
Lông tơ lưng dựng , hormone diễn xuất từ khi nghề bùng nổ lên mức kỷ lục, lập tức biến biểu cảm thành dáng vẻ ngoan ngoãn, vô hại.
“Đương nhiên là ạ!”
“Có ý nghĩ đắn ?”
“Tuyệt đối ạ!”
“Ba, mấy dì sắp về , ba tiễn ?” Đàm Trì thò đầu .
“Được.” Ba Đàm lập tức nở nụ , bỏ d.a.o xuống, lau tay tạp dề, bước ngoài.
Đường Cam Lan vịn bồn rửa, chống đôi chân mềm nhũn, mồ hôi từ cằm nhỏ xuống bồn.
“Uống nước ?” Đàm Trì cầm chai nước khoáng lách .
“Cảm ơn.” Đường Cam Lan tu nửa chai, thở dài một .
“Có nóng ? Anh đầm đìa mồ hôi kìa.” Đàm Trì ngạc nhiên.
Đó là mồ hôi lạnh!
Đường Cam Lan gượng hai tiếng, cúi đầu rửa rau tiếp.
Đàm Trì nghiêng đầu gương mặt nghiêng của , phát hiện cổ và vành tai đầy mồ hôi đang dần chuyển từ hồng nhạt sang cam đỏ, hồng đào, cuối cùng còn bốc .
“Anh say nắng đó chứ?” Đàm Trì hỏi.
“Không.”
“Tai đỏ kìa.”
“Không!”
“…”
“Chỉ… chỉ là nóng quá thôi mà!”
Ba Đàm từ ngoài cửa len lén thò cái đầu : “Không hổ là diễn viên, suýt nữa thì qua mặt . Tiếc là, nhóc , vẫn còn non lắm.”